Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 933: Hạt Mầm Của Bình Yên
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, gió lùa lên cao, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi chiều tà. Trần Hạo đứng tựa vào lan can kính cường lực, nhìn xuống thành phố đang lên đèn rực rỡ. Những ánh đèn đủ màu sắc bắt đầu nhấp nháy, tạo thành một tấm thảm ánh sáng khổng lồ trải dài đến tận chân trời. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố đang tan ca, hòa cùng tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị. Mùi không khí cao, mùi kim loại và chút khói bụi đặc trưng của thành phố lớn len lỏi vào khứu giác anh.
Gió lùa qua mái tóc anh, làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí. Anh nhớ lại những lời nhận xét của Chị Nguyệt vào buổi sáng, sự ngạc nhiên của Anh Long trong phòng họp, và cả vẻ mặt đầy kinh ngạc của Hà Minh ở căn tin. Mọi người đều nhận ra sự thay đổi, và anh biết họ không hề sai. Anh đã thay đổi, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong, không phải vì muốn quên đi Lê An, hay cố gắng chối bỏ "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp".
Nỗi tiếc nuối về "lời nói không thành" bên bờ sông cũ vẫn còn đó, như một dòng chảy miên man trong tâm hồn anh. Nó không hoàn toàn biến mất, bởi vì đó là một phần không thể tách rời của quá khứ, là một dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời anh. Nhưng giờ đây, nó không còn là xiềng xích trói buộc anh vào sự cô độc, vào những đêm dài dằn vặt. Thay vào đó, nó đã được chuyển hóa thành một nguồn năng lượng khác, một sự thôi thúc để anh kiến tạo, để anh cống hiến.
Dự án "Ươm Mầm Tương Lai" đã mang lại cho anh một niềm vui và một mục đích mà anh từng nghĩ mình không thể tìm lại. Anh đã tìm thấy một cách để sống chung với nỗi tiếc nuối, biến nó thành động lực để hướng về phía trước, để tạo ra những giá trị mới cho cuộc sống, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cộng đồng. Anh đã học được rằng, hạnh phúc không phải là việc đạt được tất cả những gì mình mong muốn, mà là việc chấp nhận những gì đã mất, và tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình đang có thể làm.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên da thịt. Một cảm giác bình yên len lỏi qua cơ thể, một sức sống mới đang trỗi dậy trong anh. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, để những cảm xúc ấy thấm đẫm. Khi anh mở mắt ra, ánh đèn thành phố đã trở nên rực rỡ hơn, lung linh hơn. Vẻ trầm tư vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của con người anh, một nét tính cách đã gắn liền với anh suốt bao năm tháng. Nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy, đã có thêm tia sáng của hy vọng, của sự thanh thản, và một mục đích sống rõ ràng.
Anh mỉm cười nhẹ. "Có lẽ... mình đã thực sự tìm thấy một 'bình minh' khác cho bản thân." Anh thầm nghĩ, giọng nói như tan vào trong làn gió đêm. Sự cởi mở và năng lượng mới này báo hiệu anh sẽ không chỉ dừng lại ở dự án "Ươm Mầm Tương Lai" mà sẽ tiếp tục tham gia sâu rộng hơn vào các hoạt động xã hội, từ thiện khác. Việc Trần Hạo học cách sống chung với nỗi tiếc nuối cho thấy anh đang dần hướng tới một cuộc sống cân bằng và viên mãn hơn, không còn bị quá khứ ràng buộc hoàn toàn. Anh biết rằng, chặng đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng để bước đi, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn tràn đầy hy vọng.
***
Ánh nắng chiều cuối ngày vàng óng như rót mật qua bức tường kính cường lực, chiếu rọi vào không gian rộng lớn của căn hộ penthouse trên tầng cao nhất tòa nhà Trần Thịnh. Không có một hạt bụi nào dám vương vấn trên nền đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu lại ánh sáng dịu nhẹ một cách hoàn hảo. Mùi gỗ sồi mới, phảng phất chút hương nước hoa nam tính cao cấp của Trần Hạo, cùng với mùi rượu vang còn vương lại từ buổi tối hôm trước, tạo nên một không khí sang trọng nhưng không kém phần tĩnh mịch. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vang vọng khắp căn phòng, đủ để lấp đầy sự trống trải nhưng không làm xáo trộn sự yên tĩnh vốn có. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly trà hoa cúc ấm nóng, hơi ấm từ ly trà lan tỏa qua các ngón tay anh, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại trong tâm hồn.
Vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến kéo dài ba tiếng đồng hồ, về một thương vụ sáp nhập trị giá hàng trăm triệu đô la, đáng lẽ ra anh phải cảm thấy mệt mỏi hay ít nhất là áp lực. Nhưng không, tâm trí anh lúc này lại hoàn toàn thoát ly khỏi những con số khô khan và những điều khoản pháp lý phức tạp. Thay vào đó, anh đang mường tượng về một khung cảnh khác, nơi có những tiếng cười trong trẻo, những ánh mắt ngây thơ và những bức tường màu sắc tươi vui. Anh nhìn xuống thành phố tấp nập bên dưới, những dòng xe cộ như những con kiến bò chậm chạp trên sa bàn khổng lồ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, với mặt số tinh xảo, điểm một giờ nữa là đến lúc anh phải rời đi.
Trần Hạo nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ và mùi thơm thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhớ lại những ngày đầu khi anh chỉ là một sinh viên nghèo từ thị trấn nhỏ lên thành phố. Anh đã đặt ra cho mình mục tiêu phải thành công, phải có tất cả những gì anh từng thiếu thốn. Và anh đã đạt được. Căn hộ này, công ty này, tài sản này, tất cả đều là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Nhưng cho đến gần đây, anh mới nhận ra rằng có những thứ tiền bạc không thể mua được, những thứ mà anh đã bỏ lỡ trong hành trình đuổi theo danh vọng. "Một dự án mới, một khởi đầu mới... có lẽ đây là điều mình cần," anh thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, nó tan vào tiếng nhạc jazz như một làn khói mỏng.
Anh đã tài trợ toàn bộ chi phí cải tạo một trường mầm non ở vùng ven thành phố, một nơi mà những đứa trẻ nghèo khó vẫn phải học trong những lớp học dột nát, với cơ sở vật chất xuống cấp. Ban đầu, anh chỉ nghĩ đơn thuần là một hành động từ thiện, một cách để san sẻ bớt phần tài sản dư thừa. Nhưng rồi khi dự án "Ươm Mầm Tương Lai" bắt đầu, khi anh nhìn thấy những bản vẽ thiết kế, những bức ảnh về khuôn mặt rạng rỡ của các em nhỏ khi biết tin trường mình sắp được xây mới, một cảm xúc lạ lẫm đã trỗi dậy trong anh. Đó là niềm vui, là sự hứng thú mà anh đã đánh mất từ rất lâu rồi, từ cái ngày anh rời xa bờ sông cũ, rời xa những ký ức về Lê An.
Anh đặt ly trà xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm mặt bàn vang lên khô khốc. Bước chân anh nhẹ nhàng lướt trên sàn nhà lạnh lẽo. Từng động tác của anh đều toát lên vẻ điềm tĩnh, chậm rãi. Anh đi đến tủ quần áo, chọn một chiếc áo khoác mỏng màu xám than, chất liệu cashmere mềm mại. Mùi da thuộc từ chiếc ví và mùi kim loại từ chùm chìa khóa xe Porsche quen thuộc len lỏi vào khứu giác khi anh cầm chúng lên. Anh kiểm tra lại đồng hồ một lần nữa, sau đó quay lưng lại với khung cảnh thành phố xa hoa, rời khỏi căn hộ mà từng là biểu tượng cho mọi thành công của anh, nhưng giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo đến lạ. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, để lại căn phòng chìm trong ánh hoàng hôn vàng vọt và tiếng nhạc jazz du dương, như một bản nhạc buồn cho những suy tư còn dang dở.
***
Chiếc Porsche Panamera màu đen sang trọng lướt êm trên con đường nhựa hơi gồ ghề, dẫn vào khu vực ngoại ô của thành phố. Dần dần, những tòa nhà cao tầng chọc trời nhường chỗ cho những ngôi nhà cấp bốn giản dị, những khu vườn nhỏ xanh mướt và những con hẻm quanh co. Không khí cũng trở nên trong lành hơn, mang theo mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà xa xa. Tiếng còi xe ồn ào của phố thị dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ thơ vọng lại từ phía xa.
Trần Hạo cho xe chậm lại, quan sát biển chỉ dẫn nhỏ đã cũ kỹ: "Trường Mầm Non Họa Mi". Anh dừng xe cách cổng một đoạn, không muốn sự xuất hiện của chiếc xe đắt tiền làm xáo trộn không khí bình dị nơi đây. Khi anh bước xuống xe, một làn gió mát mơn man qua mái tóc, mang theo mùi phấn bảng và mùi sữa, mùi đặc trưng của một ngôi trường mầm non. Anh chỉnh lại chiếc áo khoác cashmere, ánh mắt lướt qua những bức tường mới sơn màu vàng tươi, những hàng rào gỗ được dựng lại chắc chắn, và đặc biệt là sân chơi rộng rãi với đủ loại đồ chơi mới tinh, lấp lánh dưới nắng chiều. Tiếng cười đùa, tiếng reo hò của các em nhỏ vang vọng khắp sân trường, như một bản giao hưởng của sự hồn nhiên, khác hẳn với sự tĩnh mịch và căng thẳng nơi văn phòng anh mỗi ngày.
Một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, với mái tóc búi gọn gàng và nụ cười hiền hậu, tươi tắn, từ trong văn phòng bước ra. Cô mặc chiếc áo dài hoa nhí giản dị nhưng thanh lịch, toát lên vẻ dịu dàng của một cô giáo mầm non. Đó là Cô Giáo Mầm Non, người đã liên lạc với anh trong suốt quá trình triển khai dự án. "Anh Hạo, anh đến rồi!" Giọng cô reo lên đầy vui mừng, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn. "Thật sự không biết nói gì hơn, cảm ơn anh Hạo rất nhiều. Nhờ có anh mà các con có được một môi trường tốt như thế này." Cô đưa tay về phía những đứa trẻ đang nô đùa, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi. "Cô giáo đừng khách sáo. Các cháu vui là được rồi, cô giáo ạ." Giọng anh trầm ấm, chậm rãi, nhưng ánh mắt lại hướng về phía sân chơi, nơi một bé gái nhỏ xíu, má phúng phính, đang chạy lon ton đuổi theo một quả bóng. Đôi mắt bé mở to tròn xoe, lấp lánh như hai viên ngọc đen. Bé mặc chiếc váy hồng chấm bi, mái tóc tết hai bím nhỏ xíu đung đưa theo từng bước chạy.
Như có một sự kết nối vô hình, bé gái chợt dừng lại, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Trần Hạo. Sau một thoáng ngập ngừng, bé đột ngột bỏ quả bóng lại, líu lo chạy về phía anh, đôi chân mũm mĩm vấp váp trên nền sân. "Chú ơi, chú ơi!" Tiếng bé trong trẻo như tiếng chuông gió, vang lên giữa không gian chiều tà. Bé Lan Anh, với sự hồn nhiên vốn có, chẳng hề e ngại người lạ, trực tiếp nắm lấy vạt áo khoác cashmere của Trần Hạo. Vải áo mềm mại, cao cấp, nhưng bé vẫn vô tư kéo kéo, mắt ngước lên nhìn anh đầy tò mò. "Chú ơi, chú có muốn chơi với con không? Chỗ này có nhiều đồ chơi mới lắm! Cả cái cầu trượt to ơi là to nữa!" Bé chỉ tay về phía khu cầu trượt nhiều màu sắc, miệng cười tươi, để lộ hai chiếc răng sún rất đáng yêu.
Trần Hạo cúi người xuống, đôi mắt anh dịu lại một cách lạ thường, một sự dịu dàng mà ngay cả những người thân cận nhất cũng hiếm khi thấy được. Anh chưa bao giờ có nhiều tương tác với trẻ con, cuộc sống của anh chỉ xoay quanh công việc và những con số. Nhưng trước ánh mắt ngây thơ, tin tưởng của Lan Anh, trái tim anh bỗng mềm đi một cách kỳ lạ. Anh khẽ xoa đầu bé, cảm nhận mái tóc mềm mại, mỏng manh dưới lòng bàn tay. "Chú... chú chưa biết chơi những trò này." Anh nói, giọng khẽ khàng hơn thường lệ, như sợ làm vỡ đi khoảnh khắc trong trẻo này.
Cô Giáo Mầm Non cười hiền, giải thích: "Đây là bé Lan Anh, cháu ngoan nhất lớp đấy ạ. Cháu rất thích những đồ chơi mới này." Cô nhìn Trần Hạo, trong ánh mắt cô có sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô biết, một người đàn ông thành đạt như anh chắc hẳn có cuộc sống rất khác. Việc anh dành thời gian đến đây, và đặc biệt là cách anh nhìn các em nhỏ, đã nói lên nhiều điều.
Trần Hạo không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát Lan Anh và những đứa trẻ khác. Anh nhìn chúng chơi đùa, chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp sân trường. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng nụ cười trên môi các em nhỏ vẫn rạng rỡ. Anh dành thời gian lắng nghe những lời cảm ơn chân thành từ các cô giáo khác, từ một vài phụ huynh đến đón con. Không phải những lời khen xã giao hay những lời tâng bốc mà anh vẫn thường nhận được trong giới kinh doanh, mà là những lời cảm ơn mộc mạc, xuất phát từ tận đáy lòng, mang theo sự ấm áp và thật thà. Mỗi lời cảm ơn ấy như một hạt mầm nhỏ gieo vào lòng anh, khiến một phần nào đó trong anh chợt bừng sáng, một cảm giác mà tiền bạc hay quyền lực chưa bao giờ có thể mang lại. Anh biết, đây chính là "khoảng cách vô hình" mà anh đã lãng quên bấy lâu, khoảng cách giữa sự giàu sang vật chất và sự giàu có về tinh thần.
***
Tối muộn, thành phố đã hoàn toàn chìm vào màn đêm, nhưng lại rực rỡ hơn bao giờ hết với hàng triệu ánh đèn đủ màu sắc. Trần Hạo trở về căn hộ của mình. Không gian vẫn sang trọng, hiện đại, nhưng giờ đây anh cảm thấy nó ấm áp hơn một chút, không còn cái lạnh lẽo, tĩnh mịch như trước. Có lẽ không phải do nhiệt độ thay đổi, mà do chính cảm xúc bên trong anh đã khác. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng không còn mang âm hưởng của sự cô đơn, mà như một bản nhạc nền êm đềm cho những suy tư sâu lắng.
Anh đứng lặng bên cửa sổ lớn, nhìn xuống tấm thảm ánh sáng khổng lồ trải dài đến tận chân trời. Hình ảnh bé Lan Anh với đôi má phúng phính, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Cùng với đó là nụ cười hiền hậu, biết ơn của Cô Giáo Mầm Non, và những lời cảm ơn chân thành từ các bậc phụ huynh. Một cảm giác bình yên, ấm áp lan tỏa trong lồng ngực anh, một dòng chảy dịu dàng mà những thương vụ bạc tỷ hay những dự án kinh doanh thành công nhất cũng chưa bao giờ mang lại. Nó không phải là sự phấn khích nhất thời, mà là một niềm vui sâu sắc, một sự mãn nguyện từ bên trong.
Nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp", về "lời nói không thành" bên bờ sông cũ, vẫn còn đó, như một nốt trầm trong bản nhạc cuộc đời anh. Nó không hoàn toàn biến mất, bởi đó là một phần không thể tách rời của quá khứ, một dấu ấn sâu đậm đã khắc sâu vào tâm hồn anh. Nhưng giờ đây, nó không còn là một vết thương nhức nhối, không còn là xiềng xích trói buộc anh vào sự cô độc và dằn vặt. Thay vào đó, nó đã được chuyển hóa, như một dòng sông chảy chậm lại, mang theo phù sa bồi đắp cho những hạt mầm mới. Nó nhắc nhở anh về giá trị của những điều tưởng chừng giản dị, về tầm quan trọng của việc nói ra những điều cần nói khi còn có thể, và về sức mạnh của sự cho đi.
Anh hiểu rằng, anh đã tìm thấy ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không nằm trong những con số tài chính hay những danh vọng phù phiếm, mà nằm trong những nụ cười, những ánh mắt biết ơn, và niềm vui của những người anh giúp đỡ. Dự án "Ươm Mầm Tương Lai" chỉ là khởi đầu, là hạt mầm đầu tiên anh gieo. Cảm giác bình yên và ý nghĩa từ hoạt động thiện nguyện này báo hiệu Trần Hạo sẽ tiếp tục mở rộng các hoạt động xã hội và từ thiện, không chỉ dừng lại ở một dự án nhỏ lẻ. Sự thỏa mãn nội tâm mà Trần Hạo trải nghiệm gợi ý rằng anh sẽ tìm thấy một con đường sống mới, ít bị ràng buộc bởi quá khứ và danh vọng vật chất hơn.
Trần Hạo khẽ đặt bàn tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ của trái tim. Nó không còn lạnh lẽo, không còn nặng trĩu những ưu tư. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, như muốn lưu giữ trọn vẹn cảm giác ấm áp vừa nhận được, để nó thấm đẫm từng tế bào trong cơ thể. Khi anh mở mắt ra, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như muôn vàn vì sao rơi xuống trần gian. "Bình yên... Đây mới chính là bình yên mà mình hằng tìm kiếm," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm hòa vào không gian tĩnh lặng của đêm khuya. Một sức sống mới đang trỗi dậy trong anh, một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định, như một đóa hoa hé nở sau cơn mưa dài. Anh biết, chặng đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng để bước đi, với một trái tim đã được chữa lành và một tâm hồn tràn đầy hy vọng, không còn là con người của những nuối tiếc và nỗi buồn triền miên.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.