Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 935: Những Viên Gạch Của Bình Yên

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trần Hạo một mình đứng trên sân thượng tầng thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Gió lớn lùa qua, làm tóc anh bay nhẹ, mang theo mùi không khí cao, mùi kim loại và đôi khi là chút khói bụi từ thành phố. Dưới chân anh, thành phố bắt đầu lên đèn, biến những khối kiến trúc khô khan thành một tấm thảm ánh sáng khổng lồ, lấp lánh như muôn vàn vì sao rơi xuống trần gian. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, nghe như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống đô thị, nhưng nó không còn làm anh cảm thấy cô đơn hay lạc lõng.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh lấp đầy buồng phổi, và cảm nhận nhịp đập vững chắc của trái tim mình. Nó không còn lạnh lẽo hay nặng trĩu những ưu tư, mà mạnh mẽ, đều đặn, tràn đầy một sức sống mới. Nỗi tiếc nuối về Lê An, về những gì đã qua, vẫn còn đó. Nó không biến mất hoàn toàn, như một vết sẹo cũ không bao giờ phai mờ trên da thịt, một dấu ấn của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", của "lời nói không thành" bên bờ sông cũ. Nó là một phần của anh, một mảnh ghép của quá khứ đã định hình nên con người anh hôm nay.

Nhưng giờ đây, nỗi tiếc nuối ấy không còn là xiềng xích trói buộc anh vào sự dằn vặt hay hối hận. Nó đã được anh chấp nhận, như một người bạn cũ, một ký ức cần được trân trọng nhưng không cần phải đeo bám mãi mãi. Anh học cách sống chung với nó, để nó là một lời nhắc nhở về giá trị của thời gian, về tầm quan trọng của việc bày tỏ cảm xúc, nhưng không để nó định nghĩa toàn bộ cuộc đời mình.

Trần Hạo khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười thật sự thanh thản, một nụ cười của sự giải thoát và chấp nhận. Anh nhìn xuống thành phố, nơi hàng triệu câu chuyện đang diễn ra, hàng triệu cuộc đời đang hối hả. Anh nhớ lại câu nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Đúng vậy, ngày đó, sự e dè, không dám bày tỏ của anh, sự "chậm một nhịp" của trái tim anh, đã khiến anh và cô ấy đi lạc mất nhau. Tình yêu chỉ là một phần, nhưng để giữ gìn và nuôi dưỡng nó, cần nhiều hơn thế.

"Thích thì không đủ..." Trần Hạo thầm thì, giọng anh hòa vào tiếng gió. "Đúng vậy. Nhưng giờ đây, mình có thể làm nhiều hơn là chỉ thích. Mình có thể cho đi, có thể tạo ra những giá trị mới. Và đó cũng là một loại hạnh phúc, một loại trọn vẹn."

Anh đưa tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó không còn là con tim cô độc của một người đàn ông thành đạt nhưng trống rỗng. Nó là một trái tim đã được chữa lành, đã tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một con đường mới để đi tới. Anh đã tìm thấy ý nghĩa trong việc cống hiến, trong việc nhìn thấy những nụ cười, những ánh mắt biết ơn của những người anh giúp đỡ. Anh đã chấp nhận nỗi tiếc nuối, và nó đã trở thành một phần của quá trình chuyển hóa, biến anh từ một người đàn ông bị ám ảnh bởi quá khứ thành một người có mục đích sống rõ ràng và hướng tới cộng đồng.

Hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, nhưng ánh sáng từ thành phố lại càng rực rỡ hơn. Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh hùng vĩ đó, bước đi với một tâm thế hoàn toàn mới. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng để bước đi, không còn là con người của những nuối tiếc và nỗi buồn triền miên, mà là một người đàn ông với một trái tim đã được chữa lành, một tâm hồn tràn đầy hy vọng, và một mục đích sống rõ ràng. Anh không còn chạy trốn khỏi quá khứ, mà đã hòa mình vào hiện tại, và hướng tới một tương lai đầy ý nghĩa.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa kính lớn, đánh thức thành phố đang còn ngái ngủ, Trần Hạo đã ngồi vào bàn làm việc tại văn phòng của mình trên tầng cao nhất tòa nhà Trần Thịnh. Không gian rộng rãi, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng tinh tế, mang lại cảm giác vừa sang trọng vừa hiệu quả. Mùi cà phê đen đậm đặc, quen thuộc, thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy mới từ chồng tài liệu trên bàn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, kim giây vẫn đều đặn trôi, như nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian, về từng khoảnh khắc quý giá mà anh đang nắm giữ.

Ánh mắt Trần Hạo tập trung cao độ vào màn hình máy tính lớn. Khác với những bản báo cáo tài chính hay hợp đồng thương mại thường lệ, lúc này anh đang duyệt qua các bản vẽ kiến trúc chi tiết của một dự án trung tâm cộng đồng đa năng – bao gồm một thư viện, một phòng học máy tính và một không gian sinh hoạt chung cho trẻ em và người dân vùng nông thôn. Bên cạnh đó là những báo cáo tiến độ, dự toán chi phí, và cả những bức ảnh chụp những nụ cười rạng rỡ của các em nhỏ tại trường mầm non anh đã hỗ trợ trước đó. Những hình ảnh ấy, dù chỉ là tĩnh vật, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất kỳ con số lợi nhuận nào. Anh nhớ lại cảm giác bình yên, ấm áp khi nhìn thấy những ánh mắt trong veo, hồn nhiên ấy. Nó không phải là một cảm giác thỏa mãn nhất thời, mà là một sự đong đầy từ sâu thẳm nội tâm, một thứ mà bấy lâu nay anh vẫn mải miết tìm kiếm giữa bộn bề thành công vật chất mà không hề hay biết.

"Thích thì không đủ...", câu nói ấy lại vang vọng trong đầu Trần Hạo, nhưng giờ đây nó không còn mang nỗi đau của sự nuối tiếc. Thay vào đó, nó là một lời nhắc nhở, một động lực để anh hành động. Anh không thể giữ Lê An bằng tình cảm đơn thuần, không dám bày tỏ. Nhưng với những dự án này, anh có thể "làm", có thể "cho đi", có thể tạo ra những giá trị hữu hình, những nụ cười thật sự. Đó chính là cái "đủ" mà anh đang tìm kiếm, một sự đủ đầy đến từ việc kiến tạo, từ sự cống hiến. Anh biết rằng con đường này sẽ cần rất nhiều nỗ lực, sự tỉ mỉ và tận tâm, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh muốn mọi thứ phải được thực hiện một cách tốt nhất, không chỉ vì danh tiếng, mà vì niềm tin anh đặt vào những giá trị mà anh đang theo đuổi.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy nghĩ. Cánh cửa mở ra, Chị Nguyệt bước vào. Cô ấy vẫn thanh lịch và chuyên nghiệp như mọi khi, mái tóc búi gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng tôn lên vẻ đẹp sắc sảo. Cô cầm trên tay một tập tài liệu, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên trước phong thái làm việc đầy tập trung nhưng cũng rất điềm tĩnh của sếp mình. Chị Nguyệt đã làm việc với Trần Hạo nhiều năm, cô thấy rõ sự thay đổi trong anh gần đây – một sự điềm đạm, một ánh sáng khác trong đôi mắt, không còn vẻ căng thẳng, nặng nĩu ưu tư như trước.

"Chào anh Hạo," Chị Nguyệt đặt tập tài liệu xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tránh làm gián đoạn sự tập trung của anh. "Mọi báo cáo về tiến độ và chi phí của dự án Trung tâm Cộng đồng đều đã được cập nhật. Theo kế hoạch, chúng ta có thể đẩy nhanh giai đoạn hoàn thiện khu thư viện để kịp khai trương trước mùa tựu trường."

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhưng không hề hằn học. Giọng anh trầm, đều, nhưng chất chứa sự quyết đoán. "Dự án này cần đẩy nhanh tiến độ, nhưng phải đảm bảo chất lượng tuyệt đối, Chị Nguyệt. Đặc biệt là khu thư viện, tôi muốn có không gian đọc thoải mái nhất, thoáng đãng, nhiều ánh sáng tự nhiên và đủ sách vở cho các em. Chúng ta không chỉ xây một cái vỏ, mà phải xây dựng một không gian thực sự truyền cảm hứng." Anh nhấn mạnh từng lời, cho thấy sự quan tâm sâu sắc của mình không chỉ dừng lại ở mặt con số mà còn là giá trị cốt lõi của dự án.

Chị Nguyệt gật đầu, ghi chú nhanh vào sổ tay. "Vâng, thưa anh. Tôi sẽ truyền đạt lại yêu cầu này tới đội ngũ kỹ sư và nhà thầu. Ngoài ra, Anh Long muốn gặp anh một lát, anh có rảnh không?"

Trần Hạo liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay, kim chỉ hơn chín giờ sáng. "Có. Mời Anh Long vào." Anh khẽ xoa thái dương, đôi mắt vẫn còn lưu lại hình ảnh của những bản vẽ và nụ cười trẻ thơ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, và anh đã sẵn sàng.

***

Không lâu sau, Anh Long bước vào, mang theo một làn gió tươi mới và sự lạc quan. Anh cao ráo, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng tinh, ánh mắt sắc bén nhưng ánh lên vẻ thân thiện và ấm áp. Nụ cười nhẹ thường trực trên môi anh khiến không khí trong phòng làm việc dường như dễ chịu hơn hẳn. Anh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện Trần Hạo, ánh mắt lướt qua những tài liệu về quỹ "Ươm Mầm Tương Lai" đang nằm trên bàn. Anh không vội bắt đầu công việc mà dành một khoảnh khắc để quan sát người bạn, người cộng sự của mình.

"Tôi thấy cậu thay đổi nhiều, Hạo," Anh Long mở lời, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng chứa đựng sự chân thành. "Ánh mắt cậu bây giờ có một sự bình yên mà trước đây tôi chưa từng thấy. Như thể cậu đã tìm được một bến đỗ cho tâm hồn mình vậy." Anh Long là người tinh ý, anh đã chứng kiến quá trình Trần Hạo chìm đắm trong công việc, gồng mình với những áp lực và đôi khi là nỗi cô độc giữa thành công rực rỡ. Giờ đây, anh thấy một Trần Hạo khác, vững vàng và thanh thản hơn.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng thật sự thư thái. Anh chậm rãi đáp, giọng trầm ấm hơn. "Có lẽ tôi đã tìm thấy điều gì đó ý nghĩa hơn việc chạy theo những con số, Anh Long ạ. Cảm giác khi nhìn thấy những nụ cười đó... nó khác lắm." Anh Hạo nhớ lại khoảnh khắc mình đứng giữa sân trường mầm non, nhìn những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy, tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian. Đó là một thứ hạnh phúc nguyên bản, không thể mua được bằng tiền bạc hay địa vị. Nó lấp đầy khoảng trống mà bấy lâu anh vẫn cảm nhận sâu thẳm trong mình, một "khoảng cách vô hình" giữa sự thành đạt và sự đủ đầy của tâm hồn.

Anh Long gật đầu đồng cảm. "Tôi hiểu. Cuộc đời này, đến một lúc nào đó, ta sẽ nhận ra rằng không phải mọi thứ đều xoay quanh lợi nhuận. Sự cống hiến, dù nhỏ bé, cũng có thể mang lại giá trị lớn lao hơn cả những dự án bạc tỷ." Anh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên chồng tài liệu của quỹ "Ươm Mầm Tương Lai". "Và tôi hoàn toàn ủng hộ hướng đi này của cậu. Cần gì cứ nói, tôi sẽ giúp hết sức. Tôi có vài mối quan hệ bên các tổ chức phi chính phủ, những người có kinh nghiệm trong việc triển khai các dự án cộng đồng và vận động tài trợ. Họ có thể sẽ rất hữu ích cho 'Ươm Mầm Tương Lai' của cậu."

Trần Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm và biết ơn sâu sắc. Anh Long không chỉ là một đối tác kinh doanh mà còn là một người anh, một người bạn chân thành. "Cảm ơn Anh Long. Có được sự ủng hộ của anh là một nguồn động viên rất lớn cho tôi." Anh Long đã luôn là một người cố vấn đáng tin cậy, và giờ đây, sự tin tưởng của anh ấy vào con đường mới này càng củng cố thêm quyết tâm của Trần Hạo.

Hai người tiếp tục bàn bạc về kế hoạch phát triển quỹ, về cách thức triển khai các dự án tiếp theo một cách bền vững và hiệu quả nhất. Anh Long chia sẻ những kinh nghiệm, những bài học từ các tổ chức khác, và cả những thách thức có thể gặp phải. Trần Hạo lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt kiên định. Anh biết đây không phải là một con đường dễ dàng, nhưng nó là con đường mà anh muốn đi, con đường của sự sẻ chia và kiến tạo.

Trong tâm trí Trần Hạo, nỗi tiếc nuối về Lê An vẫn còn đó, một "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", một "lời nói không thành" đã để lại vết hằn sâu. Nhưng nó không còn là một gánh nặng đè nén anh. Nó đã biến thành một phần của anh, một lời nhắc nhở về giá trị của những điều không thể quay lại. Giờ đây, anh đang viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, không phải để chạy trốn quá khứ, mà để trân trọng hiện tại và xây dựng một tương lai ý nghĩa hơn. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh nắng rực rỡ buổi sáng đang chiếu rọi khắp thành phố, như một lời hứa về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước. Anh đã không để "chậm một nhịp" thêm lần nào nữa.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu trải dài trên những mái nhà ngói đỏ và dòng sông lấp lánh, Trần Hạo đã có mặt tại một thị trấn nhỏ ven sông, nơi dự án trung tâm cộng đồng kiêm thư viện đang được khẩn trương xây dựng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi giản dị màu xanh nhạt, quần kaki, hoàn toàn khác với hình ảnh giám đốc bảnh bao thường ngày. Dù vậy, phong thái điềm đạm và ánh mắt sắc sảo của anh vẫn toát lên sự chuyên nghiệp và quyết đoán. Anh đứng giữa công trường, tay cầm bản vẽ kiến trúc đã sờn nhẹ, chăm chú lắng nghe Ông Ba, trưởng thôn, báo cáo tiến độ.

Tiếng búa gõ lách cách, tiếng máy trộn bê tông ì ạch hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của những người thợ. Mùi vôi vữa, mùi gỗ mới và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của công trường đang hình thành. Xung quanh, những đứa trẻ con trong làng, mặc áo trắng quần xanh, tan học về, tò mò đứng từ xa ngó vào, mắt chúng lấp lánh sự háo hức. Hình ảnh này khiến Trần Hạo không khỏi mỉm cười.

"Thưa anh Hạo, tiến độ đang rất tốt ạ," Ông Ba nói, giọng đầy phấn khởi. Ông Ba, với vóc người trung bình, làn da sạm nắng và khuôn mặt hiền lành, mang vẻ nghiêm túc nhưng cũng rất gần gũi. Ông chỉ tay về phía khu móng đang được đổ bê tông. "Bà con ai cũng mừng, nhất là lũ trẻ, chúng nó mong có chỗ đọc sách lắm. Chúng tôi đã huy động thêm nhân công tình nguyện, ai cũng muốn góp sức mình vào công trình chung này." Ánh mắt Ông Ba lấp lánh niềm tự hào khi nhìn về phía những người dân đang hăng say làm việc. "Bà con mình sống là phải có nghĩa có tình, mà có cái thư viện này thì con cháu mai sau mới khá được."

Trần Hạo gật đầu, môi nở nụ cười nhẹ. "Tốt lắm, Ông Ba. Cứ đảm bảo chất lượng giúp tôi. Đây là công trình của cả làng, của tương lai các cháu. Phải làm thật kỹ lưỡng, vững chắc." Anh cúi xuống, cầm tay một Bác Nông Dân đang vận chuyển những bao xi măng nặng trịch. Bác có làn da rám nắng, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, quần áo giản dị dính đầy bụi đất. "Bác khỏe không ạ? Công việc có vất vả lắm không?" Trần Hạo hỏi một cách chân thành, không hề có chút khoảng cách nào giữa một giám đốc thành phố và một người nông dân.

Bác Nông Dân lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười hiền lành. "Cảm ơn anh Hạo nhiều lắm. Nhờ có anh mà làng mình sắp có cái thư viện to đẹp thế này, tụi nhỏ có chỗ học hành rồi. Vất vả một chút cũng chẳng thấm vào đâu so với cái lợi ích lâu dài cho con cháu. Chúng tôi mừng lắm, anh ạ." Giọng bác chất phác, nhưng tràn đầy sự biết ơn.

Xa xa, một nhóm Học Sinh Cấp 3 vừa tan học về, áo trắng quần xanh đồng phục, xúm xít lại nhìn về phía Trần Hạo. Chúng thì thầm to nhỏ, ánh mắt hiếu kỳ. Một vài em nhỏ hơn, hồn nhiên hơn, mạnh dạn chạy đến gần, chỉ trỏ vào những khối gạch, những cây sắt đang dựng lên, đôi mắt tròn xoe ngập tràn hy vọng. Trần Hạo quay sang nhìn chúng, nụ cười trên môi anh lúc này không còn là nụ cười xã giao hay gượng gạo mà là một nụ cười chân thật, ấm áp, xuất phát từ tận đáy lòng. Anh khẽ vẫy tay chào, và lũ trẻ cười rúc rích, vẫy tay đáp lại.

Chứng kiến những nụ cười, những ánh mắt biết ơn, và sự nhiệt tình của người dân nơi đây, Trần Hạo cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. Đây không phải là cảm giác chiến thắng sau một phi vụ bạc tỷ, mà là một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị nhưng bền vững. Anh nhớ về lời nói của Lê An, "thích thì không đủ". Đúng vậy, ngày đó, anh đã bỏ lỡ cơ hội, để lại một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và nỗi tiếc nuối vẫn là một vết sẹo khó phai. Nhưng giờ đây, anh đang dùng chính những gì mình có, bằng cả trái tim và khối óc, để tạo ra những điều "đủ" theo một cách khác. Anh không còn đơn thuần chạy theo thành công vật chất, mà đang tìm thấy một mục đích sống cao cả hơn, một con đường mà anh có thể cống hiến và mang lại giá trị cho cộng đồng. Dòng sông phía xa vẫn êm đềm trôi, mang theo những ký ức, nhưng Trần Hạo đã không còn bị níu giữ bởi những con sóng quá khứ. Anh đã tìm thấy dòng chảy mới cho cuộc đời mình, một dòng chảy hướng về tương lai, nơi anh có thể gieo mầm hy vọng và thu hoạch những nụ cười.

***

Khi những mảng màu cam, tím, hồng của hoàng hôn dần tan vào màn đêm, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và ánh đèn thành phố rực rỡ, Trần Hạo ngồi một mình trên sân thượng của một quán cà phê quen thuộc. Ly cà phê đen đậm đặc trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, làn hơi ấm đã biến mất, chỉ còn lại màu nâu sóng sánh phản chiếu ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời. Gió nhẹ thổi qua, làm tóc anh bay phất phơ, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó, cùng với mùi không khí đặc trưng của đô thị về đêm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ bên trong quán vọng ra, hòa cùng tiếng còi xe từ xa, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người.

Trần Hạo đưa tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó vẫn đều đặn, mạnh mẽ, nhưng không còn mang vẻ nặng nề của những ưu tư hay sự trống rỗng. Trong tâm trí anh, những hình ảnh của một ngày ý nghĩa cứ liên tiếp hiện về: nụ cười rạng rỡ của những đứa trẻ con bên công trường, ánh mắt biết ơn của Bác Nông Dân, sự nhiệt thành và tin tưởng của Ông Ba, và cả lời động viên chân thành từ Anh Long. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi cảm xúc đều như những viên gạch nhỏ, đang từng chút một xây đắp nên một "cái tôi" mới, vững vàng và bình yên hơn.

Anh nhìn ra xa, ngắm nhìn những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn. Thành phố này, nơi anh đã dành cả tuổi thanh xuân để chinh phục, để gầy dựng sự nghiệp, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn chỉ là biểu tượng của quyền lực và vật chất, mà còn là nơi anh có thể tìm thấy những cơ hội để cho đi, để kiến tạo.

Nỗi tiếc nuối về Lê An, về cái khoảnh khắc "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", về "lời nói không thành" bên bờ sông cũ, vẫn còn đó. Nó không biến mất hoàn toàn, không phải là một vết sẹo đã lành lặn mà là một nốt trầm trong bản giao hưởng cuộc đời anh, một giai điệu dịu dàng nhắc nhở về quá khứ. Nhưng nó không còn là độc tấu, không còn chiếm trọn tâm hồn anh. Nó đã hòa vào một giai điệu mới, một bản nhạc của sự cống hiến, của lòng nhân ái, của mục đích sống. Anh đã học cách sống chung với nó, trân trọng nó như một phần của con người mình, nhưng không để nó định đoạt tương lai.

Trần Hạo khẽ nhấp một ngụm cà phê nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong vòm miệng, như vị của những ký ức buồn, nhưng sau đó là một dư vị thanh thoát. Anh thở dài nhẹ nhõm, nhưng đó không phải là tiếng thở của sự mệt mỏi, mà là của sự giải thoát. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh biết rằng hạnh phúc đích thực đến từ việc trao đi, từ việc nhìn thấy giá trị mà mình tạo ra có thể thay đổi cuộc sống của người khác.

"Thích thì không đủ...", Trần Hạo thầm thì, giọng anh hòa vào tiếng gió đêm. "Có lẽ đúng là vậy. Nhưng tôi đang tìm kiếm cái 'đủ' theo một cách khác. Một sự đủ đầy đến từ bên trong, từ việc trao đi giá trị, từ việc nhìn thấy nụ cười trên môi những đứa trẻ, từ sự biết ơn trong ánh mắt của những người dân quê." Anh cảm nhận một luồng năng lượng mới, một sự bình yên đến từ việc cho đi, từ việc cống hiến mà không mong cầu sự đền đáp. Đó là một cảm giác không gì sánh bằng.

Anh tin rằng, con đường anh đang đi, con đường của sự sẻ chia và kiến tạo, sẽ mang lại cho anh một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Sự bình yên và mục đích mới này không chỉ giúp anh chữa lành những vết thương lòng, mà còn mở ra một tương lai mà ở đó, anh có thể trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực xã hội, một người kiến tạo những giá trị bền vững. Anh đã học cách chấp nhận nỗi tiếc nuối, và nó đã trở thành một phần của quá trình trưởng thành cảm xúc, giúp anh đối mặt với quá khứ một cách bình thản, và hướng về tương lai với một trái tim tràn đầy hy vọng.

Trần Hạo đặt ly cà phê xuống, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. Đêm đã về khuya, nhưng thành phố vẫn rực sáng, và trong lòng anh, một ngọn lửa mới vừa được thắp lên, ấm áp và rạng rỡ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free