Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 936: Dấu Ấn Của Lòng Vị Tha
Khi những mảng màu cam, tím, hồng của hoàng hôn dần tan vào màn đêm, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và ánh đèn thành phố rực rỡ, Trần Hạo ngồi một mình trên sân thượng của một quán cà phê quen thuộc. Ly cà phê đen đậm đặc trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, làn hơi ấm đã biến mất, chỉ còn lại màu nâu sóng sánh phản chiếu ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời. Gió nhẹ thổi qua, làm tóc anh bay phất phơ, mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó, cùng với mùi không khí đặc trưng của đô thị về đêm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ bên trong quán vọng ra, hòa cùng tiếng còi xe từ xa, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người.
Trần Hạo đưa tay lên ngực trái, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nó vẫn đều đặn, mạnh mẽ, nhưng không còn mang vẻ nặng nề của những ưu tư hay sự trống rỗng. Trong tâm trí anh, những hình ảnh của một ngày ý nghĩa cứ liên tiếp hiện về: nụ cười rạng rỡ của những đứa trẻ con bên công trường, ánh mắt biết ơn của Bác Nông Dân, sự nhiệt thành và tin tưởng của Ông Ba, và cả lời động viên chân thành từ Anh Long. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi cảm xúc đều như những viên gạch nhỏ, đang từng chút một xây đắp nên một "cái tôi" mới, vững vàng và bình yên hơn.
Anh nhìn ra xa, ngắm nhìn những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn. Thành phố này, nơi anh đã dành cả tuổi thanh xuân để chinh phục, để gầy dựng sự nghiệp, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn chỉ là biểu tượng của quyền lực và vật chất, mà còn là nơi anh có thể tìm thấy những cơ hội để cho đi, để kiến tạo.
Nỗi tiếc nuối về Lê An, về cái khoảnh khắc "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", về "lời nói không thành" bên bờ sông cũ, vẫn còn đó. Nó không biến mất hoàn toàn, không phải là một vết sẹo đã lành lặn mà là một nốt trầm trong bản giao hưởng cuộc đời anh, một giai điệu dịu dàng nhắc nhở về quá khứ. Nhưng nó không còn là độc tấu, không còn chiếm trọn tâm hồn anh. Nó đã hòa vào một giai điệu mới, một bản nhạc của sự cống hiến, của lòng nhân ái, của mục đích sống. Anh đã học cách sống chung với nó, trân trọng nó như một phần của con người mình, nhưng không để nó định đoạt tương lai.
Trần Hạo khẽ nhấp một ngụm cà phê nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong vòm miệng, như vị của những ký ức buồn, nhưng sau đó là một dư vị thanh thoát. Anh thở dài nhẹ nhõm, nhưng đó không phải là tiếng thở của sự mệt mỏi, mà là của sự giải thoát. Anh đã từng nghĩ, thành công sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh biết rằng hạnh phúc đích thực đến từ việc trao đi, từ việc nhìn thấy giá trị mà mình tạo ra có thể thay đổi cuộc sống của người khác.
"Thích thì không đủ...", Trần Hạo thầm thì, giọng anh hòa vào tiếng gió đêm. "Có lẽ đúng là vậy. Nhưng tôi đang tìm kiếm cái 'đủ' theo một cách khác. Một sự đủ đầy đến từ bên trong, từ việc trao đi giá trị, từ việc nhìn thấy nụ cười trên môi những đứa trẻ, từ sự biết ơn trong ánh mắt của những người dân quê." Anh cảm nhận một luồng năng lượng mới, một sự bình yên đến từ việc cho đi, từ việc cống hiến mà không mong cầu sự đền đáp. Đó là một cảm giác không gì sánh bằng.
Anh tin rằng, con đường anh đang đi, con đường của sự sẻ chia và kiến tạo, sẽ mang lại cho anh một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn bao giờ hết. Sự bình yên và mục đích mới này không chỉ giúp anh chữa lành những vết thương lòng, mà còn mở ra một tương lai mà ở đó, anh có thể trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực xã hội, một người kiến tạo những giá trị bền vững. Anh đã học cách chấp nhận nỗi tiếc nuối, và nó đã trở thành một phần của quá trình trưởng thành cảm xúc, giúp anh đối mặt với quá khứ một cách bình thản, và hướng về tương lai với một trái tim tràn đầy hy vọng.
Trần Hạo đặt ly cà phê xuống, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. Đêm đã về khuya, nhưng thành phố vẫn rực sáng, và trong lòng anh, một ngọn lửa mới vừa được thắp lên, ấm áp và rạng rỡ.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng óng len lỏi qua những tán cây xanh mướt, rải những đốm sáng lung linh trên con đường đất đã được san phẳng, Trần Hạo đứng giữa sân của trung tâm cộng đồng mới xây xong. Đây là một thị trấn hẻo lánh nằm sâu trong vùng núi phía Bắc, cách xa thị trấn ven sông mà anh và Lê An từng lớn lên, nhưng lại mang một vẻ đẹp hoang sơ, yên bình đến lạ. Những bức tường của trung tâm được sơn màu tươi sáng, chủ yếu là xanh lá cây non và vàng chanh, như những gam màu hy vọng giữa khung cảnh xám xịt của những mái nhà lụp xụp xung quanh. Phía bên trong, thư viện nhỏ với những kệ sách gỗ mới toanh, thơm mùi giấy và mùi sơn, đang chờ đợi được lấp đầy bởi tri thức. Sân chơi phía trước với xích đu, cầu trượt làm bằng kim loại chắc chắn, nay đã không còn trống trải mà đang rộn ràng tiếng cười đùa trong trẻo của một nhóm học sinh cấp ba, những em đang giúp dọn dẹp và sắp xếp những cuốn sách đầu tiên. Tiếng gió thổi xào xạc qua những hàng cây bạch đàn ven đồi, hòa cùng tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ con suối nhỏ gần đó, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm dịu, ru lòng người. Bầu không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, và tràn đầy một niềm hy vọng tươi mới.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới trộn lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi sau cơn mưa đêm qua. Một cảm giác bình yên lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực anh, sâu sắc hơn bất kỳ cảm giác thỏa mãn nào anh từng có được từ những hợp đồng bạc tỉ hay những khoản lợi nhuận khổng lồ. Anh vẫn nhớ như in cái đêm chiêm nghiệm trên sân thượng quán cà phê, khi anh tự hỏi về cái "đủ" mà mình đang tìm kiếm. Giờ đây, đứng giữa nơi này, nhìn những nụ cười hồn nhiên và ánh mắt lấp lánh của lũ trẻ, anh biết mình đã tìm thấy một phần câu trả lời. Đây chính là cái "đủ" mà anh khao khát: đủ để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn, đủ để anh tin rằng cuộc sống của mình vẫn có ý nghĩa, dù nó đã "chậm một nhịp" so với những dự định ban đầu.
Ông Ba, vị trưởng thôn với mái tóc bạc phơ và gương mặt hiền hậu, tiến đến bên Trần Hạo. Dáng người ông Ba trung bình, bộ quần áo kaki đã sờn màu nhưng vẫn gọn gàng, toát lên phong thái nghiêm túc nhưng ánh mắt lại gần gũi, ấm áp. Ông Ba chống gậy, bước đi chậm rãi nhưng vững vàng, trên môi nở nụ cười rạng rỡ, hàm răng nhuộm trầu đã ngả màu thời gian.
"Cậu Hạo này," Ông Ba cất giọng khàn khàn nhưng đầy vui vẻ, "Chưa bao giờ tụi nhỏ ở đây có được một nơi như vầy. Anh đã mang lại ánh sáng, mang lại cả một tương lai mới cho cả làng này đấy!" Ông Ba đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trần Hạo, lực tay không mạnh nhưng chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc.
Trần Hạo quay lại, mỉm cười nhẹ. Gương mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự ấm áp hiếm thấy. "Ông Ba quá lời rồi. Cháu chỉ mong các cháu có thêm cơ hội để học hành, để ước mơ thôi, ông ạ. Đó cũng là niềm vui của cháu." Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, đúng với phong cách ít khi bộc lộ cảm xúc của mình. Anh cúi xuống, vỗ nhẹ đầu một đứa trẻ đang ngồi đọc truyện tranh dưới gốc cây bàng, mái tóc đen nhánh của bé gái mềm mại dưới bàn tay anh. Bé gái ngẩng lên, đôi mắt đen láy mở to, ngây thơ mỉm cười.
Ông Ba lắc đầu, nụ cười vẫn thường trực. "Không đâu, cậu. Bà con mình sống là phải có nghĩa có tình. Cậu làm việc này, không chỉ giúp lũ trẻ, mà còn giúp cả cái làng này có thêm niềm tin, thêm hy vọng. Tôi thấy ánh mắt tụi nhỏ giờ khác hẳn. Chúng nó không còn chỉ biết chạy nhảy đuổi gà, giờ chúng nó còn biết mơ về thành phố, mơ về những cuốn sách."
Trần Hạo và Ông Ba cùng đi một vòng quanh khu nhà. Mùi sơn mới còn vương vấn, xen lẫn mùi vôi và xi măng đã khô. Một vài người dân địa phương, những gương mặt khắc khổ vì nắng gió nhưng nay rạng rỡ niềm vui, cúi đầu chào Trần Hạo với ánh mắt biết ơn chân thành. Anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện và những gì anh đã làm là đủ. Anh lắng nghe Ông Ba kể về những khó khăn của làng, về ước mơ được thấy những đứa trẻ thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cái nghèo. Mỗi câu chuyện, mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều như những dòng nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn anh.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, dù cuộc đời anh đã có một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa với Lê An, dù anh đã bỏ lỡ cái "nếu như ngày đó" để nói ra tình cảm của mình, nhưng anh vẫn có thể kiến tạo những điều tốt đẹp khác. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, như một nốt trầm trong bản nhạc cuộc đời anh, nhưng nó không còn là độc tấu. Giờ đây, bản nhạc ấy đã có thêm những giai điệu tươi vui, trong trẻo của tiếng cười trẻ thơ, của sự biết ơn từ những con người chân chất. Trần Hạo cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một sự đủ đầy đến từ việc cho đi, từ việc gieo mầm hy vọng. Đây là một con đường mới, một mục đích mới, và anh biết mình đã tìm thấy nó. Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả sân, làm cho những nụ cười của lũ trẻ càng thêm rạng rỡ, như những đóa hoa đang nở, hứa hẹn một tương lai tươi sáng mà anh đang góp phần vun đắp.
***
Sáng hôm sau, quay trở lại thành phố, Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc của mình trong phòng Tổng Giám Đốc, tại tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh. Căn phòng với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh phóng tầm mắt ra toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Những tòa nhà chọc trời vươn cao ngạo nghễ, những con đường tấp nập xe cộ như những dòng chảy không ngừng nghỉ, tất cả đều là biểu tượng của một đô thị không ngủ, nơi cơ hội và cạnh tranh luôn song hành. Nội thất trong phòng tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp xoay tròn êm ái, vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại điểm xuyết tinh tế trên các bức tường và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành kinh tế và cả những tác phẩm văn học kinh điển.
Trên màn hình máy tính, những con số và biểu đồ phức tạp của báo cáo tài chính lướt qua dưới ánh mắt anh, nhưng tâm trí Trần Hạo vẫn còn đọng lại những hình ảnh giản dị, chân thật của ngày hôm qua ở thị trấn miền núi. Tiếng cười đùa của lũ trẻ, ánh mắt biết ơn của Ông Ba, mùi gỗ mới và đất ẩm vẫn như vương vấn đâu đó trong ký ức anh. Anh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, một thói quen khi suy tư. Anh đã từng coi việc chinh phục những con số này là mục tiêu tối thượng, là thước đo duy nhất cho thành công. Nhưng giờ đây, anh biết có những giá trị không thể đo đếm bằng tiền bạc.
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. "Vào đi," Trần Hạo cất tiếng, giọng trầm ấm.
Anh Long, người bạn thân và cũng là cánh tay phải đắc lực của anh, bước vào. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi trắng tinh và quần tây phẳng phiu, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Trên tay anh là hai ly cà phê đen nóng hổi, mùi cà phê đậm đặc tỏa ra thơm lừng, xua đi chút lạnh lẽo của điều hòa. Anh Long đặt một ly xuống bàn làm việc của Trần Hạo, ly còn lại anh giữ trong tay.
"Thế nào? Cảm giác của một 'ông bụt' thế nào, Hạo?" Anh Long hỏi, nở nụ cười nhẹ đầy ẩn ý, ánh mắt hóm hỉnh.
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng quen thuộc lan tỏa đầu lưỡi, rồi từ từ nuốt xuống. Vị đắng ấy nay không còn gợi lên cảm giác cô đơn hay tiếc nuối như trước, mà là một sự tĩnh tại, chiêm nghiệm. Anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa kính, ngắm nhìn dòng xe cộ hối hả phía dưới. "Một cảm giác mà tiền bạc không thể mua được, Long ạ. Nó… lấp đầy một khoảng trống mà tôi từng nghĩ là không thể lấp được." Anh nói chậm rãi, giọng điệu mang chút suy tư, nhưng không còn là sự dằn vặt của quá khứ.
Anh Long gật đầu, hiểu ý bạn. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay trước ngực. "Tôi thấy cậu thay đổi nhiều lắm, Hạo. Tốt hơn rất nhiều. Không còn là Trần Hạo chỉ biết lao đầu vào công việc, vào những con số khô khan nữa. Có lẽ, đây mới là con đường cậu thực sự muốn đi."
Trần Hạo khẽ gật đầu. Đúng vậy, Trần Hạo của ngày xưa bị nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" và "lời nói không thành" ám ảnh, luôn cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng những thành công vật chất. Anh đã lao vào công việc như một cách chạy trốn khỏi những ký ức "bên bờ sông cũ," khỏi cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An. Nhưng những thành công đó, dù rực rỡ đến đâu, vẫn không thể mang lại sự bình yên thực sự. Chúng chỉ là những mảnh ghép rời rạc không thể hoàn thiện bức tranh hạnh phúc trong anh. Giờ đây, anh không còn chạy trốn nữa. Anh đã học cách chấp nhận nỗi tiếc nuối như một phần của bản thân, và biến nó thành động lực để tìm kiếm một ý nghĩa sống khác.
"Tôi vẫn còn nhớ cảm giác trống rỗng khi mọi thứ tưởng chừng như đã đạt đến đỉnh điểm," Trần Hạo tiếp lời, giọng trầm hơn. "Thành công vật chất thì có, nhưng bên trong lại như có một cái hố không đáy. Giờ thì khác. Mỗi nụ cười của những đứa trẻ, mỗi lời cảm ơn chân thành từ người dân, đều là những viên gạch nhỏ, bền chắc, lấp đầy cái hố đó." Anh đưa tay vuốt nhẹ ly cà phê, cảm nhận hơi ấm còn sót lại.
Anh Long mỉm cười. "Cậu đang tạo ra những giá trị thực sự, Hạo. Và tôi tin, đó là hạnh phúc bền vững nhất. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Cơ hội để cậu làm những điều lớn lao, không chỉ cho công ty, mà cho cả xã hội."
Trần Hạo quay lại nhìn màn hình máy tính. Không phải báo cáo tài chính nữa, mà là một bản kế hoạch chi tiết cho việc mở rộng các dự án cộng đồng của quỹ "Ươm Mầm Tương Lai." Anh khẽ gõ phím, mở một file mới. "Đúng vậy, Long. Chúng ta sẽ làm những điều lớn lao. Không chỉ là một trung tâm, mà là một mạng lưới. Không chỉ là một làng, mà là nhiều làng. Tôi muốn những giá trị này được lan tỏa." Ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm, không còn sự mệt mỏi hay dằn vặt. Anh đang tìm kiếm một dạng hạnh phúc cá nhân mới, không liên quan đến Lê An, một hạnh phúc đến từ việc trao đi và kiến tạo. Và đó chính là sự chữa lành cho vết thương lòng bấy lâu nay.
***
Chiều cùng ngày, không khí tại Phòng Họp Chiến Lược Trần Thịnh trở nên trang trọng và có phần căng thẳng. Đây là một căn phòng hình oval lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ hệ thống đèn LED trắng trên trần. Những chiếc ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn, đối diện với một màn hình chiếu lớn, nơi những con số và biểu đồ đang chờ được trình bày. Mùi cà phê đậm đặc từ những bình giữ nhiệt lớn, mùi giấy mới của những tập tài liệu, mùi nước hoa cao cấp từ các thành viên ban lãnh đạo và phảng phất mùi điều hòa không khí lạnh lẽo trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ một vài thành viên đang chuẩn bị, tiếng giấy tờ sột soạt, thỉnh thoảng là tiếng ho khan hoặc tiếng thì thầm to nhỏ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng âm thanh đặc trưng của một cuộc họp quan trọng.
Trần Hạo đứng ở vị trí chủ tọa, trước màn hình lớn. Vẻ mặt anh nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự nhiệt huyết khác thường. Anh không còn chỉ là một CEO lạnh lùng, tính toán lợi nhuận. Giờ đây, anh là một người đàn ông với một tầm nhìn lớn hơn, một sứ mệnh rõ ràng hơn. Bên cạnh anh, Anh Long ngồi gật đầu tán thành, ánh mắt thể hiện sự ngưỡng mộ và tin tưởng sâu sắc vào người bạn của mình.
"Chào các vị," Trần Hạo bắt đầu, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, "Cảm ơn mọi người đã có mặt hôm nay. Cuộc họp này không phải để bàn về doanh thu hay lợi nhuận quý tới. Hôm nay, chúng ta sẽ nói về tầm nhìn, về trách nhiệm xã hội, và về một tương lai mà Trần Thiện Minh Group có thể kiến tạo."
Anh nhấn nút, màn hình lớn chuyển sang hình ảnh những đứa trẻ đang cười đùa ở trung tâm cộng đồng mới xây, tiếp theo là hình ảnh Ông Ba và những người dân địa phương với ánh mắt rạng rỡ. Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên trong phòng.
"Trong những tháng qua, quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' đã đạt được những thành công bước đầu đầy hứa hẹn," Trần Hạo tiếp tục, giọng anh mang theo sự tự hào. "Chúng ta đã xây dựng thành công một trung tâm cộng đồng, mang lại cơ hội giáo dục và vui chơi cho hàng trăm trẻ em ở một vùng sâu vùng xa. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu."
Anh chuyển slide, hiển thị một bản đồ với nhiều chấm đỏ đánh dấu các khu vực nghèo khó trên khắp đất nước. "Mục tiêu của chúng ta không chỉ là xây dựng cơ sở vật chất, mà là gieo mầm hy vọng. Mỗi trung tâm là một bước tiến, mỗi đứa trẻ được giúp đỡ là một thành công thực sự." Trần Hạo nói, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt trong phòng, tìm kiếm sự đồng điệu. Anh không nói về việc tạo ra lợi nhuận, mà nói về việc tạo ra *giá trị*.
Một thành viên ban lãnh đạo, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt có phần hoài nghi ban đầu, cất tiếng: "Kế hoạch này rất tham vọng, thưa Giám đốc. Việc mở rộng quy mô ra toàn quốc sẽ đòi hỏi một nguồn lực khổng lồ về tài chính, nhân lực và logistics. Chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng về khả năng thực thi và hiệu quả đầu tư." Tiếng bút ký giấy sột soạt vang lên.
Trần Hạo mỉm cười nhẹ. "Tôi hiểu những lo ngại của các vị. Nhưng chính vì nó tham vọng, mà nó càng có ý nghĩa. Nguồn lực tài chính, chúng ta có. Nhân lực, chúng ta sẽ đào tạo và tuyển dụng những người có tâm huyết. Về logistics, đây là lúc chúng ta cần phát huy tối đa năng lực quản lý và mạng lưới của Trần Thiện Minh." Anh Long gật đầu đồng tình, ánh mắt kiên định.
"Chúng ta không chỉ là một tập đoàn kinh tế," Trần Hạo tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ và truyền cảm hơn. "Chúng ta là một phần của xã hội này, và chúng ta có trách nhiệm. Mục tiêu của tôi là biến 'Ươm Mầm Tương Lai' thành một trong những quỹ từ thiện hàng đầu quốc gia, có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến hàng triệu cuộc đời. Đây không phải là một dự án 'làm màu' hay PR, mà là một cam kết lâu dài, một phần không thể tách rời trong chiến lược phát triển của tập đoàn."
Anh trình bày chi tiết kế hoạch: xây dựng mạng lưới các điểm hỗ trợ giáo dục, y tế, cung cấp học bổng, tổ chức các khóa đào tạo kỹ năng cho trẻ em và thanh thiếu niên ở các vùng khó khăn. Anh nói về sự hợp tác với chính quyền địa phương, với các tổ chức phi chính phủ, về việc sử dụng công nghệ để quản lý dự án hiệu quả. Tiếng slide trình chiếu liên tục, mỗi slide là một phần của tầm nhìn lớn lao mà anh đang vẽ ra.
Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến, nhưng không khí dần chuyển từ căng thẳng sang đồng lòng. Những gương mặt ban đầu còn hoài nghi giờ đây đã lộ rõ sự thán phục. Họ không chỉ nhìn thấy một CEO tài giỏi, mà còn thấy một nhà lãnh đạo có trái tim, một người đang thực sự muốn tạo ra sự thay đổi.
Khi cuộc họp kết thúc, các thành viên đứng dậy, không khí trở nên sôi nổi hơn. Một thành viên khác tiến lại gần Trần Hạo, đưa tay ra bắt chặt. "Thưa Giám đốc, chúng tôi tin tưởng vào tầm nhìn của anh. Dự án này sẽ mang lại không chỉ danh tiếng cho tập đoàn, mà còn là một ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Chúng tôi cam kết sẽ dốc sức thực hiện."
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt anh thể hiện sự hài lòng. Anh Long đứng cạnh, mỉm cười đầy tự hào. Anh biết, đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, mà là một dấu ấn, một di sản mà Trần Hạo muốn để lại cho đời. Sự mãn nguyện sâu sắc mà Trần Hạo tìm thấy trong việc cống hiến cho thấy anh đang dần chữa lành những vết thương lòng, mở ra khả năng anh sẽ tìm thấy một dạng hạnh phúc cá nhân mới, không liên quan đến Lê An, trong tương lai. Anh đang trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong xã hội, được kính trọng không chỉ vì tài năng kinh doanh mà còn vì tấm lòng nhân ái.
Tối đó, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa mới vẫn đang cháy sáng, ấm áp và rạng rỡ. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập. Anh đã từng lạc lối trong những con đường của thành công vật chất, đã từng để nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" và "lời nói không thành" bên bờ sông cũ đeo bám. Nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy một con đường khác, một con đường của sự sẻ chia và kiến tạo. Anh đã học cách sống chung với nỗi tiếc nuối, coi nó như một phần của quá khứ, nhưng không để nó định đoạt tương lai. Anh tin rằng, trên con đường này, anh sẽ tìm thấy sự đủ đầy và trọn vẹn, một hạnh phúc đến từ việc gieo mầm hy vọng và nhìn thấy những nụ cười.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.