Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 937: Giai Điệu Của Hiện Tại

Bình minh tháng mười len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, rót những vệt nắng vàng ươm lên tấm rèm hoa văn mộc mạc, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ êm đềm. Tiếng chim líu lo ngoài vòm cây xoài trước nhà nghe thật trong trẻo, như một bản hòa tấu dịu dàng mở đầu cho một ngày mới. Cô khẽ cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Hoàng Huy nằm cạnh, và tiếng thở đều đều của hai đứa con đang say giấc ở phòng bên. Hôm nay là sinh nhật cô, một ngày đặc biệt nhưng không quá ồn ào, chỉ đơn giản là một dấu mốc nữa trong dòng chảy bình yên của cuộc sống.

Lê An mở mắt, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô dịu dàng quét qua căn phòng, từ chiếc tủ gỗ đã cũ kỹ đến bức tranh phong cảnh treo tường, mỗi vật dụng đều mang theo hơi ấm của gia đình, của những năm tháng cô vun đắp. Không còn là cô gái đầy ưu tư với những nỗi niềm cất giấu, Lê An của hiện tại đã là một người phụ nữ trưởng thành, tự tại. Nếp nhăn khóe mắt đã hằn sâu hơn một chút, nhưng chúng lại là minh chứng cho những nụ cười, những lo toan và cả những hạnh phúc cô đã trải qua. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út lấp lánh dưới nắng sớm, như một lời nhắc nhở không lời về bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy.

Hoàng Huy, như thường lệ, thức dậy trước cô một chút. Anh khẽ nghiêng người, nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ kem đánh răng của anh lướt qua, một mùi hương đã trở nên thân thuộc như một phần của mỗi buổi sáng.

“Chúc mừng sinh nhật vợ yêu!” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió xôn xao qua kẽ lá. "Anh đã dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em và các con rồi đấy."

Lê An vòng tay ôm lấy cổ anh, tựa đầu vào vai rộng. "Cảm ơn anh, Huy. Em hạnh phúc lắm khi có anh ở bên." Lời nói của cô không chỉ là một câu cảm ơn xã giao, mà là sự chân thành từ tận đáy lòng. Cô thực sự hạnh phúc, một hạnh phúc bình dị, không cuồng nhiệt nhưng bền bỉ và vững chãi như dòng sông chảy qua thị trấn quê cô.

Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng bên khẽ mở, rồi tiếng chân chạy lạch bạch. Hai đứa trẻ, bé Minh An năm tuổi và bé Quang Huy ba tuổi, lao vào phòng ngủ của bố mẹ, ánh mắt rạng ngời niềm vui. Chúng là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho Lê An.

"Mẹ ơi, chúc mừng sinh nhật mẹ ạ!" Minh An, cô bé với mái tóc tết hai bím gọn gàng và đôi mắt đen láy giống mẹ, reo lên. Bé chìa ra một bức vẽ nguệch ngoạc, hình một người phụ nữ với nụ cười rất lớn và những bông hoa đủ màu sắc. "Con vẽ mẹ và hoa hồng ạ!"

Quang Huy, bé trai lanh lợi với khuôn mặt bầu bĩnh và tính cách năng động, cũng không kém cạnh. Bé với tay ôm chặt lấy chân mẹ, giọng nói non nớt nhưng đầy tình cảm: "Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm ạ!"

Lê An cười rạng rỡ, ôm chặt hai đứa con vào lòng, hít hà mùi hương sữa và nắng trên mái tóc chúng. Trái tim cô như được sưởi ấm bởi ngọn lửa yêu thương vô điều kiện này. "Mẹ hạnh phúc lắm khi có các con và bố ở bên. Những bức tranh của các con là món quà đẹp nhất mà mẹ nhận được."

Hoàng Huy đứng dậy, nắm lấy tay Lê An, kéo cô ra khỏi giường. "Thôi nào, cô công chúa sinh nhật. Mời em ra bàn ăn thưởng thức bữa sáng đặc biệt của anh."

Bàn ăn trong bếp đã được bày biện tươm tất. Mùi bánh mì nướng thơm lừng hòa quyện với mùi cà phê và trứng ốp la bốc khói. Một bình hoa dại nhỏ xinh hái từ vườn nhà được đặt ở giữa bàn, điểm xuyết thêm màu sắc tươi tắn cho không gian. Bà Hiền và ông Phúc, bố mẹ chồng của Lê An, đã ngồi sẵn đó, trên gương mặt phúc hậu của bà Hiền và vẻ chất phác, ít nói của ông Phúc đều hiện rõ nụ cười.

"Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Chúc mừng sinh nhật con nhé!" Bà Hiền nói, giọng nói ấm áp và hiền từ, đưa tay xoa nhẹ mái tóc Lê An. Ánh mắt bà nhìn con dâu đầy trìu mến, một sự tự hào không lời.

Lê An cảm động, ngồi xuống bên cạnh bà. "Cảm ơn mẹ, con cảm thấy mình thật may mắn khi có bố mẹ ở bên."

Cả gia đình quây quần bên mâm cơm sáng, tiếng dao dĩa lách cách, tiếng cười nói ríu rít của trẻ con lấp đầy không gian. Hoàng Huy thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Lê An, chăm chú nhìn cô ăn. Ông Phúc ít nói, chỉ mỉm cười và gật đầu mỗi khi Lê An hay Hoàng Huy kể chuyện, ánh mắt ông lấp lánh sự hài lòng. Đây chính là khung cảnh mà cô từng mơ ước, một gia đình nhỏ với những bữa cơm ấm cúng, những tiếng cười vô tư và sự quan tâm thầm lặng. Nỗi tiếc nuối về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" giờ chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, không đủ sức lay chuyển sự bình yên hiện tại. Cô đã chọn một bến đỗ an yên, và bến đỗ đó đã chứng minh là một lựa chọn đúng đắn.

***

Buổi trưa, sau khi dọn dẹp nhà cửa và cho các con ngủ trưa, Lê An có một khoảng lặng cho riêng mình. Cô ra hiên nhà, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, ngắm nhìn khu vườn nhỏ xanh mướt. Nắng chiều vàng óng như mật ong trải dài trên những thảm cỏ non, len lỏi qua tán lá cây, tạo thành những đốm sáng lung linh. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi hoa lài dịu nhẹ từ góc vườn. Không khí trong lành, mát mẻ, xoa dịu mọi giác quan.

Lê An khẽ nhắm mắt, hít thở thật sâu. Cô lắng nghe tiếng ve kêu râm ran đâu đó trong vòm cây, tiếng trẻ con chơi đùa vọng lại từ khu phố xa xa, và cả tiếng rao hàng quen thuộc của người bán xôi. Tất cả những âm thanh ấy dệt nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị, thân thuộc, khiến tâm hồn cô trở nên thư thái lạ thường. Cô đã từng khao khát những điều lớn lao, những tình yêu mãnh liệt, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng hạnh phúc thực sự lại nằm ở những khoảnh khắc nhỏ bé, ở sự an yên và ổn định mà cô đang có.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng. Lê An mỉm cười khi nhìn thấy tên Chị Hà trên màn hình. Chị Hà là người bạn thân thiết từ thời đại học, luôn quan tâm và chia sẻ cùng cô mọi buồn vui.

"Alo, Hà à!" Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp.

Đầu dây bên kia, giọng Chị Hà vang lên đầy phấn khởi: "Chúc mừng sinh nhật, An yêu! Đã chuẩn bị tiệc tùng gì chưa? Chúc em luôn hạnh phúc và bình yên như thế này nhé! Phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên mà, đúng không?"

Lê An bật cười khúc khích. "Cảm ơn Hà nhiều lắm! Chị lúc nào cũng đúng. Em thực sự đang rất hạnh phúc, bình yên như chị nói vậy. Không có tiệc tùng gì lớn lao đâu, chỉ có gia đình nhỏ quây quần thôi." Cô nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng lời mình nói. Niềm hạnh phúc ấy không phải là sự cố gắng tự thuyết phục, mà là sự thật hiển nhiên đang hiện hữu trong cuộc đời cô.

"Thế thì tốt quá rồi! Anh Huy chăm sóc em chu đáo mà. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Khi nào rảnh rỗi thì lên thành phố chơi với chị." Chị Hà dặn dò, giọng đầy quan tâm.

"Vâng, chắc chắn rồi ạ. Chị cũng vậy nhé!" Lê An đáp lời, cảm thấy ấm lòng vì tình bạn chân thành này. Cuộc trò chuyện ngắn gọn nhưng đủ để tiếp thêm năng lượng cho cô.

Sau khi cúp máy, Lê An lại chìm vào dòng suy nghĩ. Cuộc đời cô đã trải qua những ngã rẽ, những quyết định mà ở thời điểm đó cô không biết liệu có đúng đắn hay không. "Nếu như ngày đó..." – cụm từ ấy đã từng là một nỗi ám ảnh, một vết cứa sâu trong lòng. Nhưng thời gian, cùng với sự trưởng thành và tình yêu thương của Hoàng Huy, của các con, đã xoa dịu tất cả. Khoảng cách vô hình giữa cô và quá khứ nay đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là rào cản mà là một ranh giới được chấp nhận. Cô đã học cách để những kỷ niệm cũ nằm yên trong một góc nhỏ của trái tim, không còn day dứt, không còn đau đáu.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe máy quen thuộc của người đưa thư vang lên ngoài cổng. Lê An hơi ngạc nhiên, vì cô không mong đợi bưu phẩm nào cả. Một người đưa thư trẻ tuổi, gương mặt lấm tấm mồ hôi, bước vào sân.

"Chào chị An ạ. Có bưu phẩm cho chị ạ, không có tên người gửi." Anh ta nói, giọng hơi gấp gáp vì trời nắng.

Lê An nhận lấy gói bưu phẩm nhỏ, được bọc cẩn thận bằng giấy màu nâu và buộc bằng một sợi dây thô. Không có địa chỉ người gửi, chỉ có địa chỉ của cô. Cô khẽ nhíu mày, cảm thấy một chút tò mò. Trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một hình ảnh thoáng qua của quá khứ lướt qua tâm trí cô, một bóng hình quen thuộc gắn liền với những "lời nói không thành". Nhưng cảm giác ấy chỉ như một làn gió thoảng qua, quá yếu ớt để lay động sự bình yên trong lòng cô. Cô cầm gói bưu phẩm lên, cân nhắc trong tay, rồi đặt nó lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, không có ý định mở ra ngay lập tức. Hiện tại của cô quá đủ đầy để cô phải vội vàng tìm kiếm điều gì đó từ một quá khứ đã được cất giữ.

Cô tiếp tục ngồi đó, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những mái nhà ngói đỏ của thị trấn ven sông hiện ra mờ ảo dưới nắng chiều. Dòng sông vẫn êm đềm chảy, mang theo những câu chuyện của thời gian, của những con người đã đi qua, và của cả những giấc mơ đã được gửi gắm. Lê An mỉm cười. Cô không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi một lời tỏ tình "chậm một nhịp" bên bờ sông cũ. Cô là một người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc được dệt nên từ những sợi chỉ bình dị và vững chắc của hiện tại.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày tắt dần sau rặng tre cuối làng, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn tím hồng và màn đêm buông xuống, căn nhà của Lê An lại bừng sáng với ánh đèn vàng ấm áp. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp lan tỏa khắp nơi, hòa quyện với mùi bánh kem ngọt ngào, tạo nên một bầu không khí sum vầy và ấm cúng. Hoàng Huy đã trang trí phòng ăn một cách đơn giản nhưng tinh tế, với vài ngọn nến nhỏ lung linh trên bàn và một bó hoa cúc trắng tinh khôi. Một bản nhạc không lời dịu dàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, khiến không gian càng thêm lãng mạn.

Lê An bước vào phòng ăn, trên người là chiếc váy voan màu xanh ngọc mà Hoàng Huy đã tặng cô vào kỷ niệm ngày cưới. Cô mỉm cười, cảm nhận sự chăm chút tỉ mỉ của chồng trong từng chi tiết nhỏ. Bà Hiền và ông Phúc đã có mặt, trên tay bà Hiền là một món quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Hai đứa trẻ, Minh An và Quang Huy, đã tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ họa tiết hoạt hình, đôi mắt chúng sáng bừng vì háo hức chờ đợi bữa tiệc sinh nhật của mẹ.

"Mẹ ơi, bánh kem đẹp quá!" Quang Huy reo lên, chỉ vào chiếc bánh kem dâu tây được đặt ở trung tâm bàn ăn.

Hoàng Huy nắm lấy tay Lê An, dẫn cô đến chiếc ghế chủ tọa. "Mời nữ hoàng của chúng ta an tọa." Anh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh luôn dành cho cô một sự trân trọng đặc biệt. "Chúc mừng sinh nhật em lần nữa, vợ yêu. Anh chỉ mong em luôn được vui vẻ và hạnh phúc như hôm nay."

Cả nhà cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, những giọng ca non nớt của trẻ thơ hòa quyện cùng tiếng hát ấm áp của người lớn. Lê An thổi nến, ước một điều ước giản dị: mong cho gia đình cô luôn được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc. Cô cắt bánh, chia cho từng thành viên, cảm nhận hương vị ngọt ngào tan chảy trong miệng.

Bữa tối diễn ra trong không khí rộn ràng tiếng cười nói. Bà Hiền kể những câu chuyện vui về thời thơ ấu của Hoàng Huy, khiến Lê An và các con cười vang. Ông Phúc thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lê An, rồi gật đầu hài lòng. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông luôn truyền tải một sự chấp thuận và tin tưởng tuyệt đối vào cô con dâu hiền lành này.

Sau bữa ăn, đến màn trao quà. Bà Hiền tặng cô một chiếc khăn lụa thêu tay tinh xảo, còn ông Phúc thì tặng một chậu lan hồ điệp đang nở rộ, những cánh hoa trắng muốt thanh tao. Hoàng Huy thì trao cho cô một chiếc hộp nhỏ, bên trong là đôi bông tai ngọc trai lấp lánh.

"Đẹp quá, cảm ơn anh!" Lê An nói, ánh mắt lấp lánh. Cô đeo thử đôi bông tai, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc trai chạm vào làn da.

"Còn con, con có quà cho mẹ ạ!" Minh An chạy đến, tặng mẹ một chiếc vòng tay tự làm bằng những hạt cườm đủ màu sắc. Quang Huy cũng không chịu thua kém, bé dúi vào tay mẹ một chiếc lá bàng khô được vẽ hình trái tim.

Lê An ôm chặt các con vào lòng, hôn lên mái tóc thơm mùi dầu gội của chúng. Nước mắt cô rưng rưng vì hạnh phúc. "Mẹ không cần gì hơn thế này nữa, Huy ạ. Cảm ơn anh, cảm ơn các con, cảm ơn bố mẹ." Cô ngẩng đầu nhìn chồng và bố mẹ chồng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tình yêu thương.

Nhìn ngắm những gương mặt thân yêu đang rạng rỡ vì cô, Lê An nhận ra rằng, đây chính là tất cả những gì cô mong muốn. Cuộc sống bình dị, an yên và tràn đầy tình yêu thương. Cô không còn bận tâm đến những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" đã từng định hình một phần quá khứ của cô. Những điều đó giờ đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, chỉ còn là một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản giao hưởng cuộc đời cô, không còn chút day dứt hay tiếc nuối nào có thể chạm đến sự mãn nguyện sâu sắc mà cô đang cảm nhận. Cô đã sống trọn vẹn với hiện tại, với những gì mình đang có, và đó là điều tuyệt vời nhất. Lê An biết, cô đã tìm thấy sự đủ đầy và trọn vẹn, một hạnh phúc đích thực không cần phải đi tìm kiếm đâu xa xôi.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free