Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 938: Giữa Bộn Bề Và Niềm Tin
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày tắt dần sau rặng tre cuối làng, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn tím hồng và màn đêm buông xuống, căn nhà của Lê An lại bừng sáng với ánh đèn vàng ấm áp. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp lan tỏa khắp nơi, hòa quyện với mùi bánh kem ngọt ngào, tạo nên một bầu không khí sum vầy và ấm cúng. Hoàng Huy đã trang trí phòng ăn một cách đơn giản nhưng tinh tế, với vài ngọn nến nhỏ lung linh trên bàn và một bó hoa cúc trắng tinh khôi. Một bản nhạc không lời dịu dàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, khiến không gian càng thêm lãng mạn.
Lê An bước vào phòng ăn, trên người là chiếc váy voan màu xanh ngọc mà Hoàng Huy đã tặng cô vào kỷ niệm ngày cưới. Cô mỉm cười, cảm nhận sự chăm chút tỉ mỉ của chồng trong từng chi tiết nhỏ. Bà Hiền và ông Phúc đã có mặt, trên tay bà Hiền là một món quà nhỏ được gói ghém cẩn thận. Hai đứa trẻ, Minh An và Quang Huy, đã tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ họa tiết hoạt hình, đôi mắt chúng sáng bừng vì háo hức chờ đợi bữa tiệc sinh nhật của mẹ.
"Mẹ ơi, bánh kem đẹp quá!" Quang Huy reo lên, chỉ vào chiếc bánh kem dâu tây được đặt ở trung tâm bàn ăn.
Hoàng Huy nắm lấy tay Lê An, dẫn cô đến chiếc ghế chủ tọa. "Mời nữ hoàng của chúng ta an tọa." Anh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt anh luôn dành cho cô một sự trân trọng đặc biệt. "Chúc mừng sinh nhật em lần nữa, vợ yêu. Anh chỉ mong em luôn được vui vẻ và hạnh phúc như hôm nay."
Cả nhà cùng hát bài hát chúc mừng sinh nhật, những giọng ca non nớt của trẻ thơ hòa quyện cùng tiếng hát ấm áp của người lớn. Lê An thổi nến, ước một điều ước giản dị: mong cho gia đình cô luôn được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc. Cô cắt bánh, chia cho từng thành viên, cảm nhận hương vị ngọt ngào tan chảy trong miệng.
Bữa tối diễn ra trong không khí rộn ràng tiếng cười nói. Bà Hiền kể những câu chuyện vui về thời thơ ấu của Hoàng Huy, khiến Lê An và các con cười vang. Ông Phúc thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lê An, rồi gật đầu hài lòng. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông luôn truyền tải một sự chấp thuận và tin tưởng tuyệt đối vào cô con dâu hiền lành này.
Sau bữa ăn, đến màn trao quà. Bà Hiền tặng cô một chiếc khăn lụa thêu tay tinh xảo, còn ông Phúc thì tặng một chậu lan hồ điệp đang nở rộ, những cánh hoa trắng muốt thanh tao. Hoàng Huy thì trao cho cô một chiếc hộp nhỏ, bên trong là đôi bông tai ngọc trai lấp lánh.
"Đẹp quá, cảm ơn anh!" Lê An nói, ánh mắt lấp lánh. Cô đeo thử đôi bông tai, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc trai chạm vào làn da.
"Còn con, con có quà cho mẹ ạ!" Minh An chạy đến, tặng mẹ một chiếc vòng tay tự làm bằng những hạt cườm đủ màu sắc. Quang Huy cũng không chịu thua kém, bé dúi vào tay mẹ một chiếc lá bàng khô được vẽ hình trái tim.
Lê An ôm chặt các con vào lòng, hôn lên mái tóc thơm mùi dầu gội của chúng. Nước mắt cô rưng rưng vì hạnh phúc. "Mẹ không cần gì hơn thế này nữa, Huy ạ. Cảm ơn anh, cảm ơn các con, cảm ơn bố mẹ." Cô ngẩng đầu nhìn chồng và bố mẹ chồng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tình yêu thương.
Nhìn ngắm những gương mặt thân yêu đang rạng rỡ vì cô, Lê An nhận ra rằng, đây chính là tất cả những gì cô mong muốn. Cuộc sống bình dị, an yên và tràn đầy tình yêu thương. Cô không còn bận tâm đến những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" đã từng định hình một phần quá khứ của cô. Những điều đó giờ đã hoàn toàn thuộc về quá khứ, chỉ còn là một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản giao hưởng cuộc đời cô, không còn chút day dứt hay tiếc nuối nào có thể chạm đến sự mãn nguyện sâu sắc mà cô đang cảm nhận. Cô đã sống trọn vẹn với hiện tại, với những gì mình đang có, và đó là điều tuyệt vời nhất. Lê An biết, cô đã tìm thấy sự đủ đầy và trọn vẹn, một hạnh phúc đích thực không cần phải đi tìm kiếm đâu xa xôi.
***
Trong khi ở một góc khác của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh xuyên qua tầng mây buổi sớm, Trần Hạo lại đang đối mặt với những thử thách hoàn toàn khác. Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt đã xuyên qua ba mặt tường kính cường lực trong suốt của văn phòng Tổng Giám Đốc Trần Thiện Minh, đổ dài trên sàn gỗ óc chó bóng loáng. Từ đây, tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố, nơi những dòng xe cộ bắt đầu cuộn chảy như mạch máu, và những mái nhà cao thấp chen chúc nhau tạo thành một bức tranh đô thị sống động. Trần Hạo ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính, nơi các biểu đồ và báo cáo số liệu hiện lên với mật độ dày đặc. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, hòa cùng tiếng điện thoại rung khe khẽ trên mặt bàn và tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật giở một tập hồ sơ. Mùi cà phê đậm đặc, nóng hổi bốc lên từ chiếc cốc đặt cạnh, quyện với mùi gỗ, mùi da từ nội thất cao cấp và mùi giấy mới từ những bản hợp đồng đang chờ duyệt, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm nhưng cũng đầy áp lực.
Anh mặc một bộ vest xám than lịch lãm, chiếc cà vạt lụa xanh sẫm thắt gọn gàng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số màu bạc, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi ban mai. Trông anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng vầng trán hơi cau lại cùng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự tập trung gần như tuyệt đối, cho thấy anh đang chìm sâu vào một vấn đề không hề đơn giản. Bỗng, cánh cửa phòng hé mở, Chị Nguyệt bước vào với một tập tài liệu dày cộp trên tay. Khuôn mặt xinh đẹp, thanh lịch thường ngày của cô thư ký giờ đây lại lộ rõ vẻ căng thẳng, thậm chí là có chút lo lắng. Mái tóc búi cao gọn gàng, bộ trang phục công sở tối màu càng làm tăng thêm vẻ nghiêm túc.
"Thưa anh Hạo," Chị Nguyệt nói, giọng cô ấy hơi trầm hơn thường lệ, "có một vấn đề lớn với dự án xây trường ở vùng cao. Bên đối tác... họ vừa gửi thông báo rút lui." Cô đặt tập tài liệu xuống bàn, cẩn thận đẩy về phía Trần Hạo.
Trần Hạo khẽ nhướng mày, ánh mắt rời khỏi màn hình, chuyển sang Chị Nguyệt. "Nói rõ hơn đi Nguyệt." Giọng anh trầm và chậm rãi, như mọi khi, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén không cho phép bất kỳ sự mơ hồ nào.
Chị Nguyệt hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày chi tiết, từng câu từng chữ đều toát lên sự chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi vẻ lo ngại. "Dự án trường học ở xã Lũng Cú, Hà Giang, mà chúng ta đã lên kế hoạch khởi công vào tháng sau, đang gặp phải trở ngại lớn. Tập đoàn Phát triển Giáo dục Toàn cầu, đối tác chính cam kết tài trợ 70% tổng kinh phí, đã đơn phương thông báo rút lui khỏi thỏa thuận. Lý do họ đưa ra là 'thay đổi chiến lược nội bộ' và 'tập trung nguồn lực vào các thị trường tiềm năng khác'. Nhưng theo thông tin chúng ta thu thập được, có vẻ như họ đang gặp rắc rối với một dự án đầu tư lớn ở nước ngoài, buộc phải cắt giảm chi phí đột ngột."
Trần Hạo lắng nghe chăm chú, bàn tay vô thức siết chặt cây bút chì đang cầm. Đầu bút cọ sát vào lòng bàn tay anh, tạo ra một cảm giác nhói nhẹ nhưng anh dường như không nhận ra. Từng lời của Chị Nguyệt như những viên đá nặng trĩu rơi vào tâm trí anh, tạo nên những gợn sóng lo lắng. Anh biết rõ tầm quan trọng của dự án này. Không chỉ là một ngôi trường đơn thuần, mà đó là hy vọng của hàng trăm đứa trẻ vùng cao, là lời hứa của Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' với chính quyền địa phương và với cộng đồng. Sự rút lui của đối tác lớn như vậy không chỉ gây thiếu hụt kinh phí trầm trọng mà còn đe dọa làm chậm trễ toàn bộ tiến độ, thậm chí có thể khiến dự án bị hủy bỏ.
"Hợp đồng đã ký kết đầy đủ chưa?" Trần Hạo hỏi, giọng vẫn trầm, nhưng Chị Nguyệt cảm nhận được một luồng điện lạnh chạy qua.
"Thưa anh, hợp đồng đã ký và có điều khoản phạt vi phạm. Tuy nhiên, họ sẵn sàng chấp nhận đền bù thiệt hại theo quy định, nhưng số tiền đó không đáng kể so với tổng kinh phí thiếu hụt. Và quan trọng hơn, việc tìm kiếm một đối tác mới có khả năng tài trợ lớn như vậy trong thời gian ngắn là cực kỳ khó khăn. Chúng ta đã mất gần một năm để đàm phán và thuyết phục Tập đoàn Phát triển Giáo dục Toàn cầu." Chị Nguyệt ngừng lại một chút, nhìn vào vẻ mặt trầm tư của Trần Hạo. "Ngoài ra, việc này còn ảnh hưởng đến uy tín của quỹ chúng ta, đặc biệt là với các nhà hảo tâm khác và chính quyền địa phương."
Trần Hạo gật đầu, đồng ý với những phân tích của Chị Nguyệt. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Mùi cà phê đậm đặc như càng nhấn chìm anh vào những suy nghĩ nặng nề. Vấn đề không chỉ là tiền bạc, mà là niềm tin. Niềm tin của những đứa trẻ vào một tương lai tươi sáng hơn, niềm tin của cộng đồng vào tấm lòng của những người hảo tâm, và cả niềm tin của chính anh vào con đường mà anh đã chọn. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua tập tài liệu.
"Vậy, chị đã có đánh giá sơ bộ về mức độ ảnh hưởng và các phương án dự phòng chưa?" Trần Hạo hỏi, chuyển sang giọng điệu quyết đoán của một người lãnh đạo đối mặt với khủng hoảng. Bàn tay anh buông lỏng cây bút, bắt đầu lật xem những trang báo cáo mà Chị Nguyệt vừa đưa. Vấn đề này thực sự là một cú giáng mạnh, nhưng anh biết, giờ không phải lúc để lùi bước. Anh phải tìm ra giải pháp.
***
Đến giữa trưa, ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào văn phòng, khiến những chi tiết nội thất tối màu càng thêm phần sắc nét. Thành phố bên dưới đã hoàn toàn thức giấc, tiếng còi xe, tiếng người ồn ã vọng lên từ xa, nhưng không thể xuyên thủng lớp kính cách âm dày đặc, chỉ còn lại một âm thanh rì rầm mơ hồ như tiếng sóng biển. Trần Hạo rời bàn làm việc, đứng bên cửa sổ lớn, đôi tay đút vào túi quần, ánh mắt xa xăm nhìn xuống những mái nhà, những con đường tấp nập. Từ độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, nhưng những áp lực vừa nhận được lại không hề giảm đi mà dường như còn nhân lên gấp bội.
Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, một cử chỉ hiếm hoi bộc lộ sự mệt mỏi. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào không gian rộng lớn của căn phòng. Anh đang chiêm nghiệm. Nếu là một dự án kinh doanh thông thường, một thương vụ làm ăn, anh sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, mọi chiến lược cứng rắn nhất để bảo vệ lợi ích của mình. Anh sẽ quyết liệt hơn, tính toán từng đường đi nước bước, thậm chí chấp nhận rủi ro lớn để đạt được mục tiêu. Nhưng đây... đây không phải là một dự án kinh doanh đơn thuần. Đây là Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai', là niềm tin, là hy vọng của bao người, đặc biệt là những đứa trẻ ở vùng cao, nơi anh đã từng đặt chân đến và chứng kiến tận mắt những thiếu thốn, những khao khát được học hành của chúng.
"Niềm tin..." Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian. "Và hy vọng..."
Anh nhớ lại những ngày đầu thành lập quỹ, nhớ lại ánh mắt rạng rỡ của những đứa trẻ khi nhận được sách vở, nhớ lại nụ cười của những người dân nghèo khi căn nhà tình thương được dựng lên. Anh đã tìm thấy một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, một sự mãn nguyện không thể đánh đổi bằng bất kỳ thành công vật chất nào. Nó khác xa cái cảm giác thỏa mãn khi chốt được một hợp đồng bạc tỷ, hay khi nhìn tài khoản ngân hàng nhảy số. Cái cảm giác này sâu lắng hơn, ấm áp hơn, và cũng mong manh hơn. Nó được dệt nên từ những sợi chỉ mỏng manh của lòng tin và sự tử tế, và chỉ cần một cú sốc nhỏ cũng có thể khiến nó tan vỡ.
Áp lực lúc này không chỉ là con số tài chính thiếu hụt mà còn là nỗi lo sợ đánh mất đi cái niềm tin vô giá đó. Anh không thể thất bại. Anh không thể để những đứa trẻ phải thất vọng. Cái cảm giác nặng nề đè nặng lên đôi vai anh không phải là gánh nặng của một doanh nhân phải chịu trách nhiệm về lợi nhuận, mà là gánh nặng của một người mang trên mình trọng trách vun đắp tương lai cho những mảnh đời kém may mắn. Nỗi tiếc nuối về quá khứ, về những "nếu như ngày đó" đã không còn day dứt anh theo cách cũ, nhưng nó đã tạo nên một nền tảng cảm xúc sâu sắc, khiến anh càng khao khát tìm kiếm ý nghĩa trong hiện tại, muốn dùng hành động của mình để bù đắp, để chứng minh một điều gì đó cho chính bản thân.
Anh đã đi qua một chặng đường dài, từ một chàng trai e dè không dám bày tỏ tình cảm, để rồi "sai một bước, lỡ cả một đời", trở thành một doanh nhân thành đạt nhưng cô độc, và giờ đây là một người mang trong mình sứ mệnh nhân ái. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn đều để lại dấu ấn. Sự nghiệp kinh doanh đã mang lại cho anh quyền lực và sự giàu có, nhưng chính hành trình với Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' mới thực sự mang lại cho anh sự bình yên và mục đích sống. Anh nhận ra rằng, những khó khăn trong công việc thiện nguyện này, tuy áp lực nhưng lại mang đến một loại 'thử thách' và 'niềm vui' khác biệt, một niềm vui đến từ việc vượt qua chính mình và mang lại giá trị cho người khác. Điều này sẽ tiếp tục định hình con đường sống của anh, trở thành kim chỉ nam cho những lựa chọn sau này.
Ánh mắt Trần Hạo dần trở nên kiên định hơn khi anh nhìn về phía xa, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời xanh thẳm. Anh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Đặc biệt là khi mục tiêu cao cả hơn bản thân anh rất nhiều. Thành phố này không ngủ, và cơ hội cũng vậy. Anh sẽ tìm ra giải pháp, dù có khó khăn đến mấy. Cái ánh nhìn xa xăm dần biến thành một ngọn lửa ý chí, thiêu đốt những hoài nghi và mệt mỏi. Anh sẽ không để "lời nói không thành" một lần nữa ám ảnh mình trong một lĩnh vực quan trọng đến thế.
***
Buổi chiều, không khí đã dịu đi phần nào, nhưng trong phòng họp chiến lược của Trần Thiện Minh, sự căng thẳng vẫn hiện hữu. Căn phòng hình oval rộng lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED trắng sáng, và những chiếc ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn. Hệ thống màn hình chiếu lớn ở trung tâm đang hiển thị những biểu đồ phức tạp, và một máy tính xách tay đang chạy slide trình chiếu một cách chuyên nghiệp. Mùi cà phê và mùi giấy mới vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi nước hoa cao cấp của những người tham dự. Bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng, với những tiếng nói chuyện rành mạch và thỉnh thoảng là tiếng bút ký giấy.
Trần Hạo ngồi đối diện với Anh Long, cố vấn đáng tin cậy của anh. Anh Long vẫn giữ phong thái lịch sự, cao ráo trong bộ vest tối màu, nhưng ánh mắt sắc bén của anh cũng hiện lên vẻ trầm tư. Trần Hạo đã trình bày toàn bộ vấn đề một cách thẳng thắn, không chút che giấu. Anh không phải là người thích vòng vo.
"Anh Long, tôi cần một cái nhìn khách quan từ anh." Trần Hạo nói, giọng anh có phần mệt mỏi hơn so với buổi sáng, nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát. Anh đẩy tập tài liệu về phía Anh Long. "Vấn đề này, như anh thấy, có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến toàn bộ kế hoạch dài hạn của Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai', đặc biệt là dự án Lũng Cú. Tôi muốn nghe ý kiến của anh về các phương án, cũng như những rủi ro tiềm ẩn mà tôi có thể đã bỏ qua."
Anh Long lật giở từng trang tài liệu, ánh mắt lướt nhanh qua các con số và điều khoản. Anh dừng lại ở thông báo rút lui của đối tác, khẽ nhíu mày. "Khó khăn là điều không tránh khỏi, Hạo. Đặc biệt là trong lĩnh vực thiện nguyện, nơi nguồn lực thường không ổn định bằng kinh doanh. Quan trọng là cách cậu đối mặt với nó." Anh Long ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trần Hạo. "Tôi biết cậu đã đặt rất nhiều tâm huyết vào quỹ này. Và chính vì tâm huyết đó, cậu sẽ tìm được con đường."
Anh Long hít một hơi, rồi tiếp tục, giọng điệu tự tin và phân tích. "Về mặt pháp lý, việc đối tác đơn phương rút lui là vi phạm hợp đồng, và chúng ta có thể yêu cầu bồi thường thiệt hại tối đa. Tuy nhiên, như Nguyệt đã nói, số tiền đó không đủ để bù đắp. Việc quan trọng nhất lúc này là giữ vững niềm tin, không chỉ của cộng đồng mà còn của đội ngũ quỹ và các nhà hảo tâm khác. Nếu dự án Lũng Cú bị đình trệ quá lâu, hiệu ứng domino có thể xảy ra."
Trần Hạo gật đầu, đồng tình với nhận định của Anh Long. Anh lấy tay xoa nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Thời gian là vàng bạc, và trong trường hợp này, thời gian còn là tương lai của những đứa trẻ.
"Vậy, theo anh, chúng ta nên làm gì đầu tiên?" Trần Hạo hỏi, ánh mắt anh vẫn kiên định, dù đôi vai anh cảm thấy nặng trĩu.
Anh Long dựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau. "Đầu tiên, chúng ta cần công khai minh bạch tình hình với các bên liên quan, đặc biệt là chính quyền địa phương và cộng đồng Lũng Cú. Sự thật thà luôn tốt hơn là để tin đồn lan rộng. Thứ hai, chúng ta cần kích hoạt ngay lập tức mạng lưới các nhà hảo tâm hiện có. Nhiều người trong số họ tin tưởng vào quỹ và vào chính cậu, Hạo. Đây là lúc cần đến sự ủng hộ của họ." Anh Long ngừng lại, suy nghĩ thêm. "Và thứ ba, chúng ta cần tìm kiếm các nguồn tài trợ mới. Có thể không phải một đối tác lớn như Tập đoàn Phát triển Giáo dục Toàn cầu, mà là nhiều đối tác nhỏ hơn, hoặc thậm chí là các chiến dịch gây quỹ cộng đồng quy mô lớn."
Anh Long nhìn Trần Hạo, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. "Cậu đã xây dựng được một quỹ vững mạnh, Hạo. Uy tín của quỹ không chỉ nằm ở số tiền cậu huy động được, mà còn ở cách cậu quản lý, cách cậu đối mặt với khó khăn. Đây là cơ hội để quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' chứng minh sự kiên cường và minh bạch của mình."
Những lời của Anh Long như một luồng gió mát lành thổi qua tâm trí Trần Hạo, xua đi phần nào sự nặng nề. Anh đã nhìn nhận vấn đề quá tập trung vào con số và sự thiếu hụt, mà quên đi những giá trị cốt lõi mà quỹ đã gây dựng. Anh gật gù suy nghĩ, rồi một tia sáng lóe lên trong mắt anh.
"Anh nói đúng, Anh Long. Chúng ta đã có một mạng lưới rộng lớn và một đội ngũ tận tâm." Trần Hạo nói, giọng anh dần lấy lại vẻ quyết đoán. "Tôi sẽ đích thân liên hệ với một số nhà tài trợ lớn mà chúng ta có mối quan hệ tốt. Đồng thời, Nguyệt sẽ chuẩn bị một kế hoạch truyền thông chi tiết, công khai tình hình và kêu gọi cộng đồng. Chúng ta sẽ không để dự án này thất bại."
Anh đứng dậy, bước đến màn hình lớn, bắt đầu phác thảo một số ý tưởng trên bảng trắng điện tử. "Chúng ta sẽ tổ chức một sự kiện gây quỹ trực tuyến quy mô lớn, kết hợp với một chương trình truyền hình thực tế về hành trình xây trường ở vùng cao. Chúng ta sẽ biến khó khăn này thành cơ hội để lan tỏa thông điệp của quỹ mạnh mẽ hơn nữa."
Anh Long mỉm cười hài lòng. "Đó chính là tinh thần mà tôi mong đợi ở cậu, Hạo."
Trần Hạo quay lại nhìn Anh Long, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn anh, Anh Long. Có lẽ tôi đã quá tập trung vào vấn đề mà quên đi sức mạnh của niềm tin và sự đoàn kết."
Anh đưa tay ra, bắt chặt tay Anh Long. Cảm giác áp lực trên vai anh không hề biến mất, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự kiên định vững chắc. Sự kiên trì và thành công của Trần Hạo trong việc giải quyết khó khăn này chắc chắn sẽ củng cố danh tiếng của quỹ và thu hút thêm sự chú ý từ các đối tác tiềm năng, mở rộng quy mô hoạt động trong tương lai. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh không còn đơn độc. Và quan trọng hơn, anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống, không chỉ là sự tiếc nuối về "nếu như ngày đó" mà là hành động mạnh mẽ trong hiện tại. Trần Hạo đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để tiếp tục ươm mầm hy vọng, không chỉ cho những đứa trẻ vùng cao, mà còn cho chính tâm hồn mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.