Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 939: Niềm Tự Hào Của Người Mẹ
Những lời của Anh Long như một luồng gió mát lành thổi qua tâm trí Trần Hạo, xua đi phần nào sự nặng nề. Anh đã nhìn nhận vấn đề quá tập trung vào con số và sự thiếu hụt, mà quên đi những giá trị cốt lõi mà quỹ đã gây dựng. Anh gật gù suy nghĩ, rồi một tia sáng lóe lên trong mắt anh.
"Anh nói đúng, Anh Long. Chúng ta đã có một mạng lưới rộng lớn và một đội ngũ tận tâm." Trần Hạo nói, giọng anh dần lấy lại vẻ quyết đoán. "Tôi sẽ đích thân liên hệ với một số nhà tài trợ lớn mà chúng ta có mối quan hệ tốt. Đồng thời, Nguyệt sẽ chuẩn bị một kế hoạch truyền thông chi tiết, công khai tình hình và kêu gọi cộng đồng. Chúng ta sẽ không để dự án này thất bại."
Anh đứng dậy, bước đến màn hình lớn, bắt đầu phác thảo một số ý tưởng trên bảng trắng điện tử. "Chúng ta sẽ tổ chức một sự kiện gây quỹ trực tuyến quy mô lớn, kết hợp với một chương trình truyền hình thực tế về hành trình xây trường ở vùng cao. Chúng ta sẽ biến khó khăn này thành cơ hội để lan tỏa thông điệp của quỹ mạnh mẽ hơn nữa."
Anh Long mỉm cười hài lòng. "Đó chính là tinh thần mà tôi mong đợi ở cậu, Hạo."
Trần Hạo quay lại nhìn Anh Long, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Cảm ơn anh, Anh Long. Có lẽ tôi đã quá tập trung vào vấn đề mà quên đi sức mạnh của niềm tin và sự đoàn kết."
Anh đưa tay ra, bắt chặt tay Anh Long. Cảm giác áp lực trên vai anh không hề biến mất, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự kiên định vững chắc. Sự kiên trì và thành công của Trần Hạo trong việc giải quyết khó khăn này chắc chắn sẽ củng cố danh tiếng của quỹ và thu hút thêm sự chú ý từ các đối tác tiềm năng, mở rộng quy mô hoạt động trong tương lai. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh không còn đơn độc. Và quan trọng hơn, anh đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống, không chỉ là sự tiếc nuối về "nếu như ngày đó" mà là hành động mạnh mẽ trong hiện tại. Trần Hạo đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để tiếp tục ươm mầm hy vọng, không chỉ cho những đứa trẻ vùng cao, mà còn cho chính tâm hồn mình.
***
Hoàng hôn buông dần xuống ngôi nhà nhỏ ven sông, nhuộm thứ ánh sáng vàng cam lên những tán cây xanh mướt và mái ngói rêu phong. Ánh nắng ban chiều nhẹ nhàng chiếu qua khung cửa sổ rộng mở, len lỏi vào không gian phòng khách, làm sáng bừng những bức ảnh gia đình được sắp đặt gọn gàng trên tường. Tiếng nói cười ríu rít của trẻ con vang lên từ căn phòng ngủ, hòa cùng tiếng bát đĩa va nhẹ lách cách từ căn bếp nhỏ, và cả tiếng gió nhẹ xào xạc qua rèm cửa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của hạnh phúc. Mùi thức ăn chiều thoang thoảng bay ra, quyện cùng mùi hoa lài từ chậu cây nhỏ đặt trên bàn uống nước, khiến không khí càng thêm ấm áp, vui vẻ và tràn đầy sức sống.
Lê An ngồi trên mép giường, tay cô ân cần vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái nhỏ, đôi mắt dịu dàng tràn đầy yêu thương. Con trai cô, bé Minh, đang loay hoay với chiếc cặp sách, gương mặt hớn hở kể chuyện trường lớp. "Mẹ ơi, hôm nay cô Hạnh khen con vẽ đẹp nhất lớp đó!" Thằng bé khoe, đôi mắt sáng rực. Con gái cô, bé Linh, cũng nhanh nhảu thêm vào: "Còn con thì được cô chọn làm đội trưởng đội văn nghệ cho buổi biểu diễn cuối năm đó mẹ!"
Lê An mỉm cười, cảm nhận niềm tự hào dâng lên trong lòng. Cô khẽ véo má con trai, giọng trêu đùa: "Hai đứa có ngoan không đó? Hôm nay ba mẹ đi họp phụ huynh, cô giáo mà mách tội là biết tay mẹ nha!" Thật ra, cô biết thừa các con mình luôn ngoan ngoãn, chăm chỉ, nhưng những câu đùa như thế này là một phần của nghi thức trước mỗi buổi họp phụ huynh, khiến bọn trẻ càng thêm háo hức và có chút bẽn lẽn đáng yêu.
Bé Minh nhanh nhảu đáp, giọng đầy tự tin: "Mẹ yên tâm, con được cô khen mà! Cô Hạnh nói con là học sinh gương mẫu đó!"
Từ bếp, Hoàng Huy bước ra, trên tay cầm hai cốc nước cam mát lạnh, nụ cười hiền hậu luôn trực trên môi. Anh đặt cốc nước xuống bàn, vòng tay qua eo Lê An, khẽ tựa cằm lên vai cô. "Mấy đứa nhỏ dạo này lớn nhanh quá, mới ngày nào còn bế trên tay." Giọng anh trầm ấm, chất chứa sự mãn nguyện. Anh nhìn các con, rồi lại nhìn vợ, ánh mắt tràn ngập yêu thương và hạnh phúc. Lê An tựa vào vòng tay của chồng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, lòng cô cũng đong đầy những cảm xúc tương tự. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên làm mẹ, những đêm thức trắng, những lo lắng vụn vặt, và giờ đây, nhìn các con lớn khôn khỏe mạnh, ngoan ngoãn, cô biết mình đã có tất cả. Cuộc sống bình dị này chính là bến đỗ an yên mà cô luôn tìm kiếm. Cô khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, của gia đình mình. Mùi hương ấy, hơn cả bất kỳ điều gì, mang lại cho cô cảm giác bình yên tuyệt đối.
Hoàng Huy nhẹ nhàng siết eo cô, "Thôi, chúng ta cũng nên đi thôi, không lại muộn mất. Để các con ở nhà với bà nội nhé."
Lê An gật đầu, hôn nhẹ lên trán hai đứa nhỏ. "Hai con ở nhà ngoan với bà nhé. Ba mẹ đi một lát rồi về."
Bé Minh và bé Linh dạ vâng rối rít, hào hứng với việc được ở nhà chơi với bà. Lê An và Hoàng Huy nắm tay nhau bước ra khỏi nhà, tiếng cười nói của các con vẫn còn vương vấn phía sau. Ánh nắng chiều dịu dàng vẫn còn vương trên những bậc cửa, như một lời chúc phúc cho cuộc sống êm đềm của gia đình nhỏ này. Lê An cảm thấy mình thật may mắn, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là những thước phim đẹp đẽ, được dệt nên từ tình yêu thương và sự sẻ chia.
***
Sân trường tiểu học thị trấn đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng trống trường vang vọng đâu đó, và tiếng nói chuyện râm ran của các phụ huynh đang tản bộ tìm phòng học của con mình. Trời trong xanh, nắng vàng dịu cuối chiều vẫn còn vương trên những tán lá cây bàng cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sân xi măng. Mùi phấn, mùi giấy mới từ những tập vở, mùi đồ chơi trẻ con, và thoang thoảng cả mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều hôm qua, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, thân thiện và tràn đầy năng lượng.
Lê An và Hoàng Huy bước vào phòng học của con trai, những chiếc bàn ghế nhỏ xinh được xếp ngay ngắn, trên bảng đen vẫn còn những nét chữ của cô giáo và những hình vẽ ngộ nghĩnh của lũ trẻ. Cô Hạnh, giáo viên chủ nhiệm, mái tóc xoăn nhẹ được búi cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, đang niềm nở đón tiếp các phụ huynh. Cô Hạnh có một giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng khi cần cũng rất rành mạch và rõ ràng, khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy thoải mái khi trò chuyện.
"Chào anh chị ạ, mời anh chị ngồi." Cô Hạnh nở nụ cười tươi, chỉ về phía hai chiếc ghế trống ở hàng giữa.
Lê An và Hoàng Huy gật đầu chào, rồi ngồi xuống. Xung quanh họ, những phụ huynh khác cũng đang lắng nghe cô giáo báo cáo về tình hình học tập chung của lớp. Lê An cảm nhận được sự bận rộn nhưng cũng rất quan tâm của các bậc cha mẹ, ai cũng muốn biết con mình đang học hành ra sao.
Khi đến lượt con trai của Lê An, cô Hạnh bắt đầu bằng một nụ cười rạng rỡ. "Cháu Minh nhà mình rất thông minh, lại rất hay giúp đỡ bạn bè. Cháu luôn hoàn thành bài tập sớm nhất và còn xung phong kèm cặp các bạn yếu hơn nữa. Cháu là một tấm gương sáng cho cả lớp noi theo." Giọng cô Hạnh đầy tự hào, như thể Minh là con của chính cô vậy.
Lê An cảm thấy một niềm tự hào trào dâng, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô khẽ liếc nhìn sang Hoàng Huy, anh cũng đang mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt trìu mến nhìn cô như muốn nói: "Anh biết mà, con trai chúng ta thật tuyệt vời." Lê An đáp lại bằng một nụ cười mãn nguyện, bàn tay cô khẽ siết chặt tay anh dưới gầm bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn cảm xúc.
Rồi đến lượt con gái cô, bé Linh. Cô Hạnh lại tiếp tục khen ngợi: "Còn cháu Linh thì hát hay, múa đẹp, là cây văn nghệ của lớp đó ạ. Các hoạt động văn nghệ của trường hầu như cháu đều tham gia và luôn mang về giải thưởng. Cháu rất tự tin, năng động và luôn mang lại niềm vui cho mọi người."
Nghe cô giáo khen ngợi các con mình bằng những lời lẽ chân thành nhất, Lê An không giấu được sự xúc động. Cô thầm cảm ơn số phận đã ban tặng cho cô những đứa con tuyệt vời đến thế. "Dạ, cảm ơn cô đã tận tình dạy dỗ các cháu. Về nhà các cháu cũng hay kể chuyện cô lắm." Lê An nói, giọng cô nhẹ nhàng và chân thành.
Hoàng Huy cũng tiếp lời, giọng anh đầy tự hào: "Nghe cô khen mà vợ chồng cháu mừng quá. Thật sự cảm ơn cô rất nhiều."
Cô Hạnh mỉm cười: "Không có gì đâu ạ. Các em là tương lai của đất nước! Với những học sinh ngoan và tài giỏi như Minh và Linh, chúng tôi cũng cảm thấy rất vui và vinh dự khi được đồng hành cùng các cháu."
Lê An gật đầu cảm ơn cô giáo một lần nữa. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang chơi đùa cùng bạn bè trên sân trường. Bé Minh đang chạy nhảy, gương mặt rạng rỡ, còn bé Linh thì đang cùng các bạn gái tập một điệu múa mới, những động tác mềm mại, uyển chuyển. Nụ cười an nhiên nở trên môi Lê An. Cô chợt nghĩ về dòng chảy của thời gian, về sự trưởng thành của các con, và cả của chính cô. Có một thoáng "nếu như" nào đó chợt lướt qua tâm trí, một hình ảnh mơ hồ của một con đường khác, của một lựa chọn khác trong quá khứ. Nhưng cái thoáng chốc ấy nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc hiện tại. Cô không còn day dứt, không còn tiếc nuối. Mọi thứ đã diễn ra theo cách nó phải thế, và cô hoàn toàn mãn nguyện với những gì mình đang có.
Buổi họp phụ huynh kết thúc, Lê An và Hoàng Huy cùng các phụ huynh khác đứng dậy chào cô Hạnh. Cô Hạnh dặn dò một vài điều cuối cùng về việc học tập ở nhà cho các con, và Lê An chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời. Khi ra khỏi phòng học, Lê An vẫn còn cảm giác ấm áp và tự hào về những lời khen ngợi dành cho các con mình. Cô biết, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được nhìn thấy những người mình yêu thương lớn khôn và thành công, dù là những thành công nhỏ bé nhất trong cuộc sống.
***
Con đường nhỏ quen thuộc của thị trấn, nơi những hàng cây xanh mát đứng thẳng hàng soi bóng xuống mặt đường, giờ đây đã được nhuộm một màu vàng cam rực rỡ của hoàng hôn. Tiếng xe cộ đã thưa thớt hơn, chỉ còn loáng thoáng tiếng rao hàng xa xa của một gánh hàng rong, và tiếng chim hót líu lo tìm về tổ khi màn đêm chuẩn bị buông xuống. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi chiều, mùi cây cỏ dại ven đường, và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, lãng mạn, gợi cảm giác của một buổi chiều cuối ngày an lành. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của đầu đông.
Lê An và Hoàng Huy dắt tay nhau đi bộ về nhà sau buổi họp phụ huynh. Không gian xung quanh dường như chậm lại, cho phép họ tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc bình yên hiếm có này. Họ trò chuyện về những câu chuyện ở trường của con, về những thành tích nhỏ bé mà cô Hạnh vừa kể.
"Em thấy không? Các con mình ngoan quá. Anh thấy mãn nguyện lắm, An à." Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm, tay anh siết nhẹ tay cô.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và an toàn mà anh mang lại. "Vâng, em cũng vậy. Chỉ mong các con cứ lớn lên bình an, khỏe mạnh như thế này là đủ rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, chứa chan hạnh phúc, như một làn gió thoảng qua. Những lời cô nói không chỉ là mong ước mà còn là sự thật hiển nhiên, là hiện tại mà cô đang sống.
Họ cùng nhau bước đi trên con đường quen thuộc, con đường dẫn về tổ ấm nhỏ của mình. Con đường này, cùng với bờ sông cũ chảy lững lờ gần đó, đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời cô. Ngày xưa, cũng chính trên con đường này, và bên bờ sông cũ ấy, cô đã từng có những "lời nói không thành," những ước vọng và hoài bão của tuổi trẻ. Cô nhớ lại cái cảm giác chờ đợi mỏi mòn, cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với một người mà cô tưởng chừng sẽ gắn bó cả đời. Cô biết, "nếu như ngày đó" mọi thứ khác đi, có lẽ cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản hòa ca rực rỡ của hiện tại. Chúng không còn day dứt, không còn làm cô xao động, chỉ là một phần của lịch sử, một bài học về sự "chậm một nhịp" của số phận.
Cô nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út. Ánh vàng của kim loại phản chiếu ánh hoàng hôn, như một biểu tượng cho sự gắn kết bền chặt. Chiếc nhẫn ấy là minh chứng cho lựa chọn của cô, cho tình yêu mà cô đã tìm thấy và xây dựng. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt, dữ dội như trong những câu chuyện cổ tích, mà là một tình yêu êm đềm, sâu sắc, được dệt nên từ sự quan tâm, thấu hiểu và sẻ chia mỗi ngày. Nó là bến đỗ an yên mà cô đã chấp nhận, và cô chưa bao giờ hối hận về quyết định đó.
"Anh này," Lê An khẽ gọi, "cuối tuần mình đưa các con về thăm ông bà ngoại nhé?"
"Được thôi, em muốn thì mình đi." Hoàng Huy đáp lời, giọng anh luôn chiều chuộng. Anh khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Lê An mỉm cười mãn nguyện. Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên con sông quen thuộc. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện của thời gian. Nhưng trái tim cô, giờ đây, đã tìm thấy sự bình yên. Quá khứ có thể là một nốt trầm, nhưng hiện tại của cô là một bản hòa ca hạnh phúc, trọn vẹn và đầy đủ. Cô không cần thêm gì nữa, chỉ cần những khoảnh khắc như thế này, mãi mãi về sau.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.