Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 940: Ánh Sáng Từ Những Cuộc Đời
Con đường nhỏ quen thuộc của thị trấn, nơi những hàng cây xanh mát đứng thẳng hàng soi bóng xuống mặt đường, giờ đây đã được nhuộm một màu vàng cam rực rỡ của hoàng hôn. Tiếng xe cộ đã thưa thớt hơn, chỉ còn loáng thoáng tiếng rao hàng xa xa của một gánh hàng rong, và tiếng chim hót líu lo tìm về tổ khi màn đêm chuẩn bị buông xuống. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi chiều, mùi cây cỏ dại ven đường, và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, lãng mạn, gợi cảm giác của một buổi chiều cuối ngày an lành. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của đầu đông.
Lê An và Hoàng Huy dắt tay nhau đi bộ về nhà sau buổi họp phụ huynh. Không gian xung quanh dường như chậm lại, cho phép họ tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc bình yên hiếm có này. Họ trò chuyện về những câu chuyện ở trường của con, về những thành tích nhỏ bé mà cô Hạnh vừa kể.
"Em thấy không? Các con mình ngoan quá. Anh thấy mãn nguyện lắm, An à." Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm, tay anh siết nhẹ tay cô.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và an toàn mà anh mang lại. "Vâng, em cũng vậy. Chỉ mong các con cứ lớn lên bình an, khỏe mạnh như thế này là đủ rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, chứa chan hạnh phúc, như một làn gió thoảng qua. Những lời cô nói không chỉ là mong ước mà còn là sự thật hiển nhiên, là hiện tại mà cô đang sống.
Họ cùng nhau bước đi trên con đường quen thuộc, con đường dẫn về tổ ấm nhỏ của mình. Con đường này, cùng với bờ sông cũ chảy lững lờ gần đó, đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời cô. Ngày xưa, cũng chính trên con đường này, và bên bờ sông cũ ấy, cô đã từng có những "lời nói không thành," những ước vọng và hoài bão của tuổi trẻ. Cô nhớ lại cái cảm giác chờ đợi mỏi mòn, cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với một người mà cô tưởng chừng sẽ gắn bó cả đời. Cô biết, "nếu như ngày đó" mọi thứ khác đi, có lẽ cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy chỉ còn là một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản hòa ca rực rỡ của hiện tại. Chúng không còn day dứt, không còn làm cô xao động, chỉ là một phần của lịch sử, một bài học về sự "chậm một nhịp" của số phận.
Cô nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay áp út. Ánh vàng của kim loại phản chiếu ánh hoàng hôn, như một biểu tượng cho sự gắn kết bền chặt. Chiếc nhẫn ấy là minh chứng cho lựa chọn của cô, cho tình yêu mà cô đã tìm thấy và xây dựng. Nó không phải là một tình yêu mãnh liệt, dữ dội như trong những câu chuyện cổ tích, mà là một tình yêu êm đềm, sâu sắc, được dệt nên từ sự quan tâm, thấu hiểu và sẻ chia mỗi ngày. Nó là bến đỗ an yên mà cô đã chấp nhận, và cô chưa bao giờ hối hận về quyết định đó.
"Anh này," Lê An khẽ gọi, "cuối tuần mình đưa các con về thăm ông bà ngoại nhé?"
"Được thôi, em muốn thì mình đi." Hoàng Huy đáp lời, giọng anh luôn chiều chuộng. Anh khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Lê An mỉm cười mãn nguyện. Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên con sông quen thuộc. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện của thời gian. Nhưng trái tim cô, giờ đây, đã tìm thấy sự bình yên. Quá khứ có thể là một nốt trầm, nhưng hiện tại của cô là một bản hòa ca hạnh phúc, trọn vẹn và đầy đủ. Cô không cần thêm gì nữa, chỉ cần những khoảnh khắc như thế này, mãi mãi về sau.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới lách qua tấm rèm cửa sổ lớn, Trần Hạo đã ngồi trong văn phòng sang trọng của mình. Không gian rộng rãi, được bài trí tinh tế với gam màu trung tính, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tĩnh lặng. Từng món đồ nội thất đều được lựa chọn cẩn thận, từ chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó đen bóng đến những chiếc ghế da cao cấp, tất cả đều phản ánh sự uy quyền và gu thẩm mỹ của chủ nhân. Ánh nắng sớm, còn vương chút dịu dàng của sương mai, chiếu xiên qua cửa kính trong suốt, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, khiến không gian vốn đã lịch lãm lại càng thêm phần ấm áp. Mùi cà phê đậm đặc vừa mới pha thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ và mùi sách mới, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng.
Trên tay Trần Hạo là tập hồ sơ của quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai'. Ngón cái của anh khẽ miết nhẹ lên bìa giấy, cảm nhận từng thớ giấy mỏng dưới đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số được chế tác tinh xảo, lấp lánh phản chiếu ánh sáng khi anh lật trang giấy. Anh đã đọc đi đọc lại hồ sơ của Minh Triết nhiều lần. Đây là một trong những trường hợp tiêu biểu nhất mà quỹ đã giúp đỡ trong năm nay, một câu chuyện khiến anh không khỏi suy ngẫm.
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, ánh sáng phản chiếu từ các khung kính tạo nên một bức tranh rực rỡ. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa vô vàn câu chuyện, vô vàn số phận. Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' của anh, dù chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh vĩ đại đó, nhưng lại đang góp phần thay đổi cuộc đời của không ít người.
Anh quay lại tập hồ sơ, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua những dòng chữ đã ngả màu thời gian, ghi chép về hoàn cảnh gia đình khó khăn, về ước mơ được đi học của một cậu bé nghèo. Từng chi tiết trong bản báo cáo gợi cho anh nhớ về những ngày đầu thành lập quỹ. Khi ấy, anh mang trong mình một nỗi trống rỗng khó tả, một sự nuối tiếc khôn nguôi về những gì đã "lỡ một nhịp". Tiền bạc và địa vị không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh. Anh đã tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một điều gì đó lớn lao hơn những con số trên bảng cân đối kế toán. Và quỹ từ thiện này, như một tiếng gọi từ sâu thẳm, đã đến với anh như một lẽ tự nhiên.
Anh nhớ lại những lúc anh từng dằn vặt, từng tự hỏi "nếu như ngày đó" anh bớt e dè hơn, bớt tham vọng hơn, liệu cuộc đời anh có khác? Liệu anh có tìm thấy một bến đỗ an yên như Lê An? Những suy tư ấy vẫn thỉnh thoảng ghé thăm, như một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ tâm hồn anh, mang theo chút se lạnh của một ký ức xa xăm. Nhưng giờ đây, chúng không còn là những cơn bão táp nhấn chìm anh trong sự "day dứt mãnh liệt". Chúng chỉ còn là một nốt trầm nhẹ nhàng, một lời nhắc nhở về con đường đã qua, giúp anh trân trọng hơn con đường anh đang đi.
Trần Hạo khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. "Cậu bé này... đã vượt qua nhiều khó khăn nhỉ," anh lẩm bẩm, giọng trầm khẽ, như thể đang nói với chính mình. Anh đọc đến phần Minh Triết đã cố gắng vừa học vừa làm, những đêm thức trắng ôn thi, những bữa ăn đạm bạc để tiết kiệm từng đồng. Nghị lực của cậu bé ấy khiến anh khâm phục. Nó gợi cho anh nhớ về chính mình của những năm tháng tuổi trẻ, khi anh cũng từng phải nỗ lực không ngừng để vươn lên từ con số không.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo trở về thực tại. "Vào đi," anh nói, giọng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có.
Chị Nguyệt bước vào, dáng vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp, mái tóc búi cao gọn gàng, bộ trang phục công sở vừa vặn tôn lên vẻ đẹp mặn mà của một người phụ nữ thành đạt. Chị trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đủ để tôn lên những đường nét sắc sảo trên gương mặt. "Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 10 giờ với Minh Triết, cựu học sinh của quỹ mình. Anh có cần em mang thêm tài liệu gì không?" Chị hỏi, giọng nói rõ ràng, rành mạch.
Trần Hạo gật đầu. "Không cần đâu, tôi đã xem qua hồ sơ rồi. Cậu bé này... là một trường hợp rất đáng khen. Vâng, anh Hạo. Minh Triết là một trường hợp đặc biệt, rất nghị lực."
Chị Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy ạ. Minh Triết không chỉ học giỏi mà còn rất ngoan, luôn biết ơn những gì quỹ đã làm cho cậu ấy. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy còn ngỏ ý muốn tham gia vào các hoạt động tình nguyện của quỹ để giúp đỡ các em nhỏ khác nữa."
Ánh mắt Trần Hạo ánh lên vẻ hài lòng. Anh biết, những câu chuyện như của Minh Triết chính là nguồn động lực lớn nhất để anh tiếp tục công việc này. Nó không chỉ là việc cho đi, mà còn là việc nhận lại. Nhận lại niềm tin, nhận lại hy vọng, và nhận lại ý nghĩa cho chính cuộc đời mình. Anh gật đầu, ra hiệu cho Chị Nguyệt chuẩn bị. Một ngày mới, với những giá trị mới, đã thực sự bắt đầu.
***
Phòng họp chiến lược của Tập Đoàn Trần Thịnh nằm ở tầng 20, một không gian được thiết kế tỉ mỉ để tối ưu hóa sự tập trung và hiệu quả. Đó là một căn phòng hình oval, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ cẩm lai bóng loáng đặt chính giữa, phản chiếu ánh sáng từ hệ thống đèn LED trắng trên trần. Xung quanh bàn là những chiếc ghế da cao cấp màu đen, êm ái và sang trọng. Tường kính một chiều hướng ra thành phố, mang lại tầm nhìn bao quát những con đường tấp nập, những dòng xe cộ hối hả, nhưng lại giữ được sự riêng tư tuyệt đối cho không gian bên trong. Trên tường đối diện là một màn hình chiếu lớn, luôn sẵn sàng cho các buổi thuyết trình quan trọng.
Không khí trong phòng lúc đầu có chút trang trọng, hơi căng thẳng. Mùi cà phê mới pha từ bình giữ nhiệt đặt ở góc phòng hòa quyện cùng mùi gỗ và mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng. Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy. Bên cạnh anh, Chị Nguyệt đã chuẩn bị sẵn sổ và bút, sẵn sàng ghi chép. Đối diện họ là Minh Triết, một chàng trai trẻ khoảng ngoài đôi mươi, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest màu xám lịch sự, chiếc cà vạt thắt gọn gàng. Dù cố tỏ ra tự tin, sự hồi hộp vẫn hiện rõ trong ánh mắt sáng ngời của cậu. Đôi tay cậu siết chặt vào nhau dưới gầm bàn, và thỉnh thoảng cậu lại nuốt khan.
"Minh Triết, cậu không cần quá căng thẳng," Trần Hạo nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng xoa dịu bầu không khí. "Cứ coi đây như một buổi trò chuyện bình thường thôi."
Minh Triết khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười. "Dạ... em hiểu rồi ạ, anh Trần Hạo."
Chị Nguyệt khẽ mỉm cười động viên Minh Triết. "Cậu cứ thoải mái kể cho anh Hạo nghe về hành trình của mình đi. Anh ấy rất quan tâm đến các trường hợp của quỹ."
Minh Triết hít một hơi thật sâu. "Dạ vâng. Em xin phép được bắt đầu ạ." Cậu bắt đầu câu chuyện của mình, giọng ban đầu còn hơi run run, nhưng dần trở nên mạnh mẽ và tự tin hơn khi cậu sống lại những ký ức. "Em sinh ra ở một vùng quê nghèo ở miền Trung. Bố em m���t sớm, mẹ em một mình nuôi ba anh em. Học đến cấp ba, em đã nghĩ mình sẽ phải bỏ học để đi làm phụ giúp mẹ. Hoàn cảnh gia đình lúc đó thật sự rất khó khăn, mọi thứ dường như bế tắc. Ước mơ được vào đại học, được đổi đời của em cứ thế xa vời dần."
Minh Triết dừng lại một chút, ánh mắt cậu xa xăm như nhìn về quá khứ. Trần Hạo lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Anh cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của Minh Triết, và một nỗi đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng. Anh hiểu cảm giác của một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa tương lai nhưng lại bị hoàn cảnh trói buộc.
"Rồi một ngày, cô giáo chủ nhiệm của em giới thiệu về quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai'," Minh Triết tiếp tục, giọng cậu tràn đầy sự biết ơn. "Em nộp hồ sơ mà không dám hy vọng nhiều. Nhưng rồi, quỹ đã chấp nhận giúp đỡ em. Đó là lúc cánh cửa mới mở ra. Quỹ không chỉ hỗ trợ học phí, sách vở, mà còn là nguồn động viên tinh thần vô giá. Có những lúc em tưởng chừng gục ngã vì áp lực học hành và công việc làm thêm, nhưng nghĩ đến sự tin tưởng của quỹ, em lại có thêm động lực để đứng dậy."
Minh Triết kể về những ngày tháng miệt mài học tập ở thành phố, những khó khăn khi phải tự lập một mình ở nơi đất khách quê người. Cậu kể về những buổi tối ăn mì gói, những ngày đông lạnh giá không đủ tiền mua áo ấm, nhưng không bao giờ từ bỏ ước mơ. Từng lời của Minh Triết như những thước phim quay chậm, hiện rõ trước mắt Trần Hạo. Anh nhìn thấy sự kiên cường, nghị lực và cả những giọt mồ hôi, nước mắt mà cậu đã đổ ra.
"Cuối cùng, em đã tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại giỏi," Minh Triết nói, nụ cười chân thành rạng rỡ trên khuôn mặt, đôi mắt sáng ngời toát lên niềm tự hào. "Và giờ đây, em đã có một công việc ổn định tại một công ty công nghệ. Em đã có thể giúp đỡ mẹ và các em của mình. Tất cả là nhờ vào sự giúp đỡ của quỹ, của anh Trần Hạo và những người đã tin tưởng em." Cậu đứng dậy, cúi đầu thật sâu, thể hiện lòng biết ơn vô hạn. "Nếu không có quỹ, em e rằng em đã phải bỏ học từ năm đó. Anh Trần Hạo và quỹ đã cho em một cơ hội thứ hai, một cuộc đời thứ hai."
Trần Hạo nhìn Minh Triết, ánh mắt anh trầm tư nhưng cũng ánh lên vẻ ấm áp khó tả. Anh gật đầu, ra hiệu cho Minh Triết ngồi xuống. "Cậu đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục phát huy." Anh nói, giọng anh có chút xúc động, nhưng vẫn giữ được sự điềm đĩnh. "Chúng tôi chỉ là người chắp cánh, còn hành trình bay là do chính cậu nỗ lực. Sự thành công của cậu chính là minh chứng rõ ràng nhất cho giá trị của những gì chúng tôi đang làm."
Chị Nguyệt ghi chép lia lịa, nhưng ánh mắt chị cũng không rời khỏi Minh Triết. Câu chuyện của cậu đã chạm đến trái tim của tất cả những người trong phòng. Đây chính là động lực, là niềm tin để quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' tiếp tục sứ mệnh của mình. Trần Hạo cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Đó không phải là sự hãnh diện cá nhân, mà là niềm vui khi thấy những hạt mầm anh gieo đã nảy nở, đơm hoa kết trái. Cảm giác này, nó khác biệt hoàn toàn so với niềm vui khi đạt được một hợp đồng kinh doanh lớn, hay khi chốt được một thương vụ bạc tỷ. Đây là một niềm vui sâu sắc hơn, bền vững hơn, chạm đến tận cùng tâm hồn.
Anh hỏi Minh Triết về kế hoạch tương lai, về những dự định muốn làm để đóng góp lại cho cộng đồng. Minh Triết hào hứng kể về mong muốn tham gia vào các dự án tình nguyện của quỹ, muốn truyền cảm hứng và giúp đỡ những bạn trẻ có hoàn cảnh tương tự mình. Trần Hạo lắng nghe, không ngừng gật đầu tán thành. "Quỹ luôn chào đón những tấm lòng như cậu. Đó cũng chính là mục tiêu của chúng tôi, tạo ra một vòng tròn nhân ái, nơi những người được giúp đỡ sẽ trở thành những người giúp đỡ khác."
Buổi gặp gỡ kết thúc trong không khí thân mật. Khi Minh Triết ra về, cậu một lần nữa cúi đầu cảm ơn, ánh mắt vẫn ngời sáng niềm hy vọng. Trần Hạo nhìn theo bóng lưng chàng trai trẻ, lòng anh tràn ngập một cảm xúc khó tả.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời phía Tây. Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố. Căn hộ rộng lớn, sang trọng, với thiết kế tối giản nhưng tinh tế, luôn chào đón anh bằng sự tĩnh mịch quen thuộc. Từ cửa sổ lớn sát trần, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất.
Anh đi thẳng đến quầy bar nhỏ, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Hương thơm nồng nàn của rượu thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi gỗ và mùi da từ nội thất cao cấp. Trần Hạo cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ. Cảm giác mát lạnh của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay, nhưng trong lòng anh lại là một dòng chảy ấm áp.
Câu chuyện của Minh Triết vẫn văng vẳng trong tâm trí anh. Từng lời kể của chàng trai trẻ, từng ánh mắt biết ơn, từng nụ cười rạng rỡ của cậu ấy đã gieo vào lòng anh một cảm giác bình yên lạ thường. Nó không phải là sự bình yên đến từ việc quên đi quá khứ, mà là sự bình yên đến từ việc tìm thấy một ý nghĩa mới cho hiện tại và tương lai.
Nỗi cô đơn vẫn còn đó, như một người bạn cũ thỉnh thoảng ghé thăm, lặng lẽ ngồi lại một góc phòng. Căn hộ này, dù rộng lớn và tiện nghi đến mấy, vẫn luôn thiếu vắng một bóng hình quen thuộc, một tiếng nói thân thương. Anh đã từng nghĩ, cuộc đời anh sẽ mãi mãi bị ám ảnh bởi những "nếu như ngày đó", bởi một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa, bởi "lời nói không thành" đã để lại vết sẹo quá sâu. Anh đã từng nhìn thấy Lê An tìm được bến đỗ an yên của riêng mình, và anh đã từng tự hỏi, liệu anh có bao giờ tìm thấy được điều đó không.
Nhưng giờ đây, khi nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, anh không còn cảm thấy sự nặng nề như trước. Một nụ cười khẽ nở trên môi anh, một nụ cười hiếm hoi, không phải vì vui vẻ mà vì sự thanh thản nội tâm. Anh nhận ra rằng, giá trị thực sự của cuộc đời mình không chỉ nằm ở thành công cá nhân, ở những tài sản anh sở hữu, hay ở những thương vụ anh đã chốt. Nó còn nằm ở những hạt mầm hy vọng anh đã gieo, ở những cuộc đời anh đã chạm đến và thay đổi.
"Cuộc đời này... có lẽ không chỉ là tìm kiếm tình yêu," Trần Hạo thì thầm, giọng anh hòa vào sự tĩnh lặng của màn đêm. Anh nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ tan ra trên đầu lưỡi. Anh đã từng mù quáng tin rằng tình yêu là tất cả, là mục đích cuối cùng của cuộc đời. Anh đã từng đắm chìm trong nỗi tiếc nuối về một tình yêu đã "chậm một nhịp". Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, cuộc sống còn vô vàn điều đáng để theo đuổi, vô vàn ý nghĩa để khám phá.
Công việc thiện nguyện, quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai', đã mang đến cho anh một loại 'thử thách' và 'niềm vui' khác biệt. Nó đòi hỏi sự kiên trì, tâm huyết, và một trái tim nhân ái. Và khi nhìn thấy kết quả, nhìn thấy những nụ cười, những ánh mắt biết ơn của những người được giúp đỡ, anh cảm thấy một sự đủ đầy mà tiền bạc không thể mua được. Niềm vui ấy, nó giống như một ngọn hải đăng, soi sáng con đường anh đang đi, giúp anh chấp nhận những gì đã qua và vững bước hướng về phía trước.
Anh đứng đó rất lâu, ngắm nhìn thành phố không ngủ. Dòng sông bên dưới vẫn chảy lững lờ, mang theo những câu chuyện của thời gian, của những kiếp người. Anh biết, quá khứ sẽ mãi là một phần của anh, là một dấu ấn không thể phai mờ. Nhưng nó không còn là gánh nặng níu kéo anh lại. Thay vào đó, nó trở thành một phần của hành trang, nhắc nhở anh về những bài học đã học được, về những giá trị cần trân trọng.
Trần Hạo đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt anh nhìn xa xăm, nhưng không còn là sự trống rỗng mà là sự tự tin, sự kiên định vào con đường anh đã chọn. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' sẽ tiếp tục phát triển, sẽ chạm đến nhiều cuộc đời hơn nữa. Và anh, Trần Hạo, sẽ tiếp tục hành trình của mình, không phải để tìm kiếm hạnh phúc từ một bóng hình đã xa, mà để tạo ra hạnh phúc, để gieo những hạt mầm hy vọng cho những cuộc đời cần được ươm mầm. Đêm xuống, thành phố chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng Trần Hạo, một ánh sáng mới đã bừng lên, một ánh sáng của ý nghĩa và sự chấp nhận.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.