Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 941: Bình Yên Nơi Khu Vườn Nhỏ
Sau đêm chiêm nghiệm lặng lẽ trên tầng cao nhất của thành phố, nơi những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, Trần Hạo đã tìm thấy một ánh sáng mới trong tâm hồn. Ánh sáng ấy không phải là sự bùng cháy của tình yêu tuổi trẻ hay nỗi đau của một mối tình dang dở, mà là thứ ánh sáng dịu dàng, bền bỉ của ý nghĩa và sự chấp nhận. Nhưng ở một nơi khác, cách xa những tòa nhà chọc trời và sự hối hả của đô thị, dưới bầu trời trong vắt của một buổi sớm mai, Lê An cũng đang sống trong một loại ánh sáng riêng của mình – ánh sáng của bình yên và sự đủ đầy.
***
Bình minh ở thị trấn ven sông thường đến một cách khoan thai và dịu nhẹ, như một bức tranh thủy mặc dần hiện rõ trên nền lụa. Ánh nắng ban mai rót mật qua những tán cây cổ thụ, đậu lại trên từng kẽ lá, từng giọt sương còn vương vấn. Không khí trong lành, ẩm ướt hơi sương và thoang thoảng mùi đất mới, mùi hoa cỏ dại ven đường. Tiếng chim hót líu lo từ những bụi tre xanh rì sau nhà, hòa cùng tiếng mái chèo khua nước đều đều từ con sông chảy lững lờ phía xa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống.
Lê An bước ra khu vườn nhỏ sau nhà, trong bộ đồ làm vườn giản dị, chiếc áo sơ mi cotton màu xanh nhạt đã phai màu và chiếc quần ống rộng thoải mái. Mái tóc dài được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con lòa xòa trước trán khi cô cúi xuống. Khuôn mặt cô thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự dịu dàng và một vẻ bình thản đến lạ. Có lẽ, những năm tháng êm đềm bên gia đình, cùng với sự trưởng thành trong tâm hồn, đã gọt giũa cô gái năm xưa trở thành một người phụ nữ đằm thắm và mãn nguyện. Cô hít thở một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn bầu không khí tinh khiết, cảm nhận từng luồng khí mát lành thấm vào tận đáy phổi.
Trong khu vườn ấy, mọi thứ đều được Lê An chăm sóc tỉ mẩn, từ những luống hoa hồng nhung đang hé nụ e ấp, những chậu cúc vàng rực rỡ, đến những cây rau xanh mướt được trồng ngay ngắn. Từng chiếc lá, từng cánh hoa đều như được thổi hồn, căng tràn sức sống dưới bàn tay cô. Lê An cầm chiếc bay nhỏ, nhẹ nhàng cuốc xới quanh gốc những cây hoa mười giờ mới trồng. Đất tơi xốp, ẩm mịn, mang theo mùi hương đặc trưng của sự sống. Cô dùng tay gỡ bỏ những chiếc lá úa vàng, vun thêm đất cho gốc cây, rồi khẽ vuốt ve những cánh hoa mềm mại. Đó không chỉ là công việc làm vườn, mà còn là một nghi thức thiêng liêng, một cách để cô kết nối với thiên nhiên, với sự tuần hoàn của vạn vật.
Mỗi chuyển động của cô đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể sợ làm tổn thương những mầm sống bé nhỏ. Khi gieo những hạt giống li ti xuống lòng đất, cô thì thầm những lời cầu nguyện nho nhỏ, mong chúng sẽ nảy mầm và lớn lên khỏe mạnh. Khi tưới nước bằng chiếc bình sen nhỏ, từng giọt nước mát lành thấm dần vào đất, nuôi dưỡng rễ cây, cô cảm nhận được sự dịu mát lan tỏa từ lòng bàn tay đến tận trái tim. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, mọi bộn bề của cuộc sống dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và niềm vui thuần khiết.
"Cảm giác này... thật sự bình yên," Lê An khẽ thì thầm, giọng nói như hòa vào tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, mỉm cười. "Mọi thứ đều đúng chỗ của nó." Câu nói ấy không phải là sự tự trấn an, mà là một lời khẳng định xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn. Đã từng có lúc, cuộc đời cô như một dòng sông không bến bờ, trôi dạt theo những dòng chảy vô định. Đã từng có lúc, cô mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "khoảng cách vô hình" không thể chạm tới. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã an bài. Khu vườn nhỏ này, ngôi nhà nhỏ này, và gia đình nhỏ này chính là bến đỗ mà cô hằng mơ ước, một bến đỗ an yên và tràn đầy yêu thương.
Cô nhớ lại những ngày thơ ấu, khi cô và Trần Hạo cùng nhau dạo chơi "bên bờ sông cũ", những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén. Nếu như ngày đó, mọi thứ diễn ra khác đi một chút, liệu cuộc đời cô có bình yên như bây giờ không? Câu hỏi ấy chỉ thoáng qua trong tâm trí cô, như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ rồi tan biến. Nó không còn mang theo sự day dứt, tiếc nuối hay nỗi đau. Chỉ còn lại một sự chấp nhận nhẹ nhàng, rằng mỗi con đường đều có những ngã rẽ riêng, và con đường cô đã chọn, dù không phải là con đường mà nhiều người từng mặc định, lại dẫn cô đến một hạnh phúc trọn vẹn, một niềm bình yên sâu sắc hơn cả những gì cô từng dám nghĩ tới. Đó là thứ bình yên được tạo nên từ những điều giản dị nhất, từ mùi đất ẩm, từ sắc hoa rực rỡ, từ tiếng chim hót mỗi sớm mai. Cô biết, đó là một hành trình dài để đến được đây, một hành trình của sự trưởng thành, của việc học cách buông bỏ và trân trọng hiện tại. Và giờ đây, khi đang tỉ mẩn vun trồng cho khu vườn của mình, cô cảm thấy mình là một phần không thể tách rời của sự sống, của vòng quay tự nhiên, nơi mọi thứ đều có ý nghĩa riêng của nó.
***
Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng ấm áp trải đều khắp khu vườn, mang theo hơi ấm dễ chịu. Tiếng bước chân lốp cốp, nhỏ xíu bỗng vang lên từ phía cửa sau, theo sau là tiếng cười khúc khích trong trẻo. Hai đứa con của Lê An và Hoàng Huy, một trai một gái, như hai chú chim non vừa thoát khỏi lồng, ùa ra vườn. Đứa con trai lớn hơn một chút, chạy trước, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng ngời. Đứa con gái nhỏ hơn, với mái tóc tết hai bím gọn gàng, lon ton chạy theo sau, tay ôm chặt một chú gấu bông nhỏ.
"Mẹ ơi, mẹ ơi! Mẹ đang làm gì đó?" Thằng bé la toáng lên, giọng nói hồn nhiên vang vọng khắp khu vườn.
Lê An ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở rộ trên môi. "Mẹ đang trồng hoa cho các con đó. Nhìn xem, bông này nở rồi nè!" Cô chỉ vào một đóa hồng nhung đang khoe sắc, những cánh hoa đỏ thắm còn đọng sương đêm.
"Ối! Đẹp quá mẹ ơi!" Cô bé reo lên, bỏ chú gấu bông xuống đất rồi chạy đến bên mẹ, đôi mắt tròn xoe ngắm nhìn bông hoa. "Con có thấy đẹp không?" Lê An nhẹ nhàng hỏi, vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái. "Thơm nữa mẹ ạ!" Thằng bé cũng chạy đến, hít hà mùi hương ngọt ngào của đóa hoa.
Lê An kiên nhẫn chỉ cho các con từng loại cây, từng loài hoa, kể cho chúng nghe về quá trình hạt giống nảy mầm, về cách chăm sóc để cây lớn lên. Giọng cô ấm áp, nhẹ nhàng, tràn đầy tình yêu thương. Hai đứa trẻ lắng nghe say sưa, đôi khi lại tò mò đặt những câu hỏi ngây thơ, khiến cả khu vườn tràn ngập tiếng cười giòn tan. Chúng giúp mẹ tưới nước, dù đôi khi nước bắn tung tóe lên quần áo, hay cố gắng nhổ cỏ dại bằng những ngón tay bé xíu. Lê An không trách mắng, chỉ mỉm cười nhìn những đứa con của mình. Cô biết, việc cho chúng tiếp xúc với thiên nhiên, với sự sống giản dị này, chính là cách tốt nhất để ươm mầm tâm hồn chúng.
Ít phút sau, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa ra vào. Nguyễn Hoàng Huy, chồng cô, bước ra với nụ cười dịu dàng trên môi, trên tay là hai tách trà nóng bốc hơi nghi ngút. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, mái tóc đen nhánh được chải gọn gàng. Dù đã qua nhiều năm hôn nhân, ánh mắt anh nhìn Lê An vẫn luôn tràn đầy sự trìu mến và thấu hiểu.
"Vợ của anh đúng là có bàn tay vàng," Hoàng Huy nói, giọng nói ấm áp và rành mạch, anh đặt hai tách trà xuống chiếc bàn đá nhỏ gần đó. "Nghỉ một chút đi em, anh pha trà cho em rồi đây." Anh bước đến bên Lê An, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc con lòa xòa trên trán cô, rồi hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô. Hành động nhỏ ấy, đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và yêu thương mà anh dành cho cô. Lê An ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh hạnh phúc. "Cảm ơn anh."
Hoàng Huy ngồi xuống bên cạnh cô, cùng ngắm nhìn hai đứa con đang say sưa chơi đùa với những cánh hoa. Tiếng cười trong trẻo của chúng như những viên pha lê rơi vào không gian, làm cho buổi sáng thêm phần rạng rỡ. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ tách trà truyền qua lòng bàn tay, xua tan đi chút mệt mỏi sau buổi làm vườn. Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo anh. Cảm giác an toàn, được chở che và yêu thương bao trùm lấy cô.
"Thằng bé mới biết được tên mấy loại hoa rồi đó anh," Lê An khẽ nói, giọng đầy tự hào. "Con bé thì cứ đòi làm vườn với mẹ mãi thôi."
Hoàng Huy mỉm cười. "Tốt mà. Để chúng nó biết yêu thiên nhiên, biết trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình." Anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ. "Em thấy không, khu vườn này giống như cuộc sống của chúng ta vậy. Cứ vun trồng tỉ mẩn, rồi sẽ có ngày nở hoa kết trái."
Lê An quay sang nhìn anh, ánh mắt chất chứa biết ơn. Cô biết, hạnh phúc mà cô đang có hôm nay không chỉ đến từ sự lựa chọn của bản thân, mà còn đến từ sự đồng hành, thấu hiểu và sẻ chia của Hoàng Huy. Anh chưa bao giờ hỏi về quá khứ của cô, chưa bao giờ để cô cảm thấy mình phải giải thích hay thanh minh. Anh chỉ đơn giản là ở bên cạnh cô, yêu thương cô bằng một tình yêu chân thành và vững chãi. Anh đã là bến đỗ vững chắc cho con thuyền cuộc đời cô, đưa cô thoát khỏi những dòng chảy vô định của sự chờ đợi và những "nếu như ngày đó" không thể thay đổi. Anh đã dạy cô rằng, tình yêu không nhất thiết phải là sự cháy bỏng, cuồng nhiệt, mà đôi khi, nó là sự bình yên, là sự thấu hiểu và sẻ chia trong từng khoảnh khắc đời thường.
Trong giây phút ấy, Lê An cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự mãn nguyện. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, và cô chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình. Những bông hoa khoe sắc, những cây rau xanh mướt, tiếng cười trong trẻo của các con, và vòng tay ấm áp của chồng – tất cả tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên hiếm có này, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của Hoàng Huy bên cạnh. Mùi trà xanh dịu nhẹ hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa cỏ, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, vỗ về tâm hồn cô. Cô biết, đây không phải là một hạnh phúc xa vời, mà là một hạnh phúc giản dị, gần gũi, được dệt nên từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống hàng ngày.
***
Gần trưa, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, nhưng vẫn mang theo sự ấm áp dịu dàng. Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ trong vườn, bên cạnh là tách trà đã nguội từ lâu, ngắm nhìn khu vườn mình vừa vun trồng. Những bông hoa mười giờ đã nở bung, rực rỡ dưới nắng vàng. Những chiếc lá non mơn mởn đung đưa trong gió, như những vũ công nhỏ bé. Cô cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi nhìn ngắm thành quả lao động của mình. Hạnh phúc không phải là một điều gì đó quá lớn lao, mà đôi khi chỉ là việc được nhìn thấy một mầm cây mình gieo đã nảy mầm, một đóa hoa mình chăm sóc đã khoe sắc.
Tiếng bước chân chậm rãi và quen thuộc lại vang lên từ phía hàng rào. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, với nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, đang đi ngang qua. Bà dừng lại, nhìn vào khu vườn của Lê An, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Khu vườn nhà con lúc nào cũng xanh tốt, An à," Bà Mai nói, giọng bà vẫn ấm áp và đầy tình cảm như ngày nào. "Hoa đẹp, rau xanh, cái gì cũng tươi roi rói. Giờ thấy con sống thế này, cô cũng mừng thay cho con." Bà Mai đã chứng kiến Lê An từ khi còn là một cô bé hồn nhiên chạy chơi "bên bờ sông cũ", cho đến khi cô trưởng thành, trải qua những mối tình đầu ngây thơ và cả những nỗi buồn thầm kín. Bà là một trong số ít người hiểu được những "lời nói không thành" mà Lê An đã giữ trong lòng.
Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và chân thành. "Dạ, con cũng thấy mình may mắn lắm cô ạ." Câu trả lời của cô không chỉ là một lời xã giao, mà là một sự thật đến từ đáy lòng. Cô thực sự cảm thấy mình may mắn khi tìm thấy sự bình yên này, khi có một gia đình hạnh phúc, và khi được sống một cuộc đời giản dị, gần gũi với thiên nhiên. Cô biết, nhiều người vẫn còn mải miết theo đuổi những điều phù phiếm, những danh vọng xa vời. Nhưng với cô, hạnh phúc lại nằm ở đây, ngay trong tầm tay, trong những điều bình dị nhất.
Ánh mắt Lê An dừng lại trên những chậu cây mới trồng, rồi lướt qua đứa con trai đang say sưa chơi đùa cùng Hoàng Huy ở góc vườn. Hoàng Huy đang chỉ cho con cách nhận biết các loại côn trùng nhỏ, giọng anh kiên nhẫn và đầy yêu thương. Con gái cô thì đang ngồi bên cạnh, chăm chú vẽ nguệch ngoạc lên một mảnh giấy. Khung cảnh ấy, giản dị nhưng lại chứa đựng một sức mạnh diệu kỳ, làm ấm lòng Lê An. Nó không có sự ồn ào, không có sự phô trương, chỉ có sự bình yên và tình yêu thương vô điều kiện.
Cô khẽ nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ từ hàng rào. "Đây chính là hạnh phúc," cô nghĩ thầm. Đó không phải là một hạnh phúc mãnh liệt, dữ dội như ngọn lửa bùng cháy, mà là một dòng chảy êm đềm, sâu lắng, thấm đẫm vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Không còn những "nếu như ngày đó", không còn những "chậm một nhịp" để lại tiếc nuối. Mọi thứ đã hóa thành một dòng ký ức êm đềm, một phần của hành trình đưa cô đến với hiện tại.
Bà Mai nhìn Lê An, ánh mắt trìu mến. "Đúng rồi con. Cuộc đời này, có được sự bình yên là quý giá nhất. Con bé An nhà mình giờ đã thành người phụ nữ hạnh phúc rồi." Bà khẽ gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện, rồi tiếp tục bước đi, để lại Lê An trong không gian riêng của mình.
Lê An mở mắt, nhìn theo bóng lưng của Bà Mai cho đến khi bà khuất hẳn. Cô lại nhìn về phía khu vườn, về phía gia đình nhỏ đang rộn ràng tiếng cười. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống, vương trên từng bông hoa, từng chiếc lá, trên mái tóc của các con, và trên nụ cười của Hoàng Huy. Cô đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa đang khoe sắc, cảm nhận sự mềm mại, tinh khiết của nó. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một lối đi khác, không còn những bão giông của sự chờ đợi, mà chỉ còn sự êm đềm của một dòng sông đã tìm thấy biển cả. Và ở đó, cô đã tìm thấy tất cả những gì mình cần, một hạnh phúc trọn vẹn, giản dị, một bình yên nơi khu vườn nhỏ, nơi mỗi ngày đều là một bản tình ca của sự sống và tình yêu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.