Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 944: Vươn Xa Ươm Mầm

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam hồng lên những mái nhà cổ kính của thị trấn. Từ khu vườn nhỏ, hương hoa nguyệt quế và hoa nhài nở muộn thoang thoảng bay vào nhà, quyện với mùi thức ăn tối đang được chuẩn bị. Lê An đứng trong bếp, tiếng dao thớt lạch cạch đều đặn trên thớt gỗ, tiếng dầu sôi reo tí tách trong chảo. Cô đang nấu món canh chua mà các con rất thích, và mùi thơm của cá, của dứa, của rau nêm đã bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp ấm cúng.

Sau buổi gặp Chi Mai, câu chuyện về Trần Hạo chỉ thoáng qua trong tâm trí cô như một làn gió nhẹ. Nó không làm xao động bất kỳ sợi dây cảm xúc nào, không gợi lên một chút tiếc nuối hay hoài niệm sâu sắc. Lê An đã trưởng thành, đã chấp nhận rằng mỗi người có một con đường riêng, và rằng "nếu như ngày đó" đã không xảy ra thì đó cũng là sự an bài của số phận. Cô đã chọn con đường của mình, và cô đã tìm thấy hạnh phúc trong sự lựa chọn ấy.

Lê An khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ. Trong tâm trí cô, Trần Hạo, cái tên ấy giờ đây chỉ còn là một phần của ký ức. Một nốt trầm đã qua trong bản nhạc cuộc đời mình. Cô không còn cảm thấy bất kỳ sự so sánh nào giữa cuộc đời anh và cuộc đời cô. Anh đã tìm thấy định nghĩa thành công của riêng mình, và cô cũng vậy. Thành công của cô không phải là những dự án lớn lao hay sự nghiệp chói sáng, mà là tiếng cười hồn nhiên của các con, ánh mắt yêu thương của Hoàng Huy, và sự bình yên cô tìm thấy trong từng ngày. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới ánh đèn bếp, một biểu tượng vững chắc cho những gì cô đang có.

Từ phòng khách, tiếng cười đùa rộn rã của các con vang lên, kèm theo tiếng Hoàng Huy đang giảng bài cho con trai. "Đúng rồi, con trai, 2 cộng 2 bằng 4 chứ! Con nhớ chưa?" Giọng anh trầm ấm, kiên nhẫn. Tiếng con gái nhỏ bi bô đọc theo. Lê An lắng nghe, lòng cô tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc. Cô quay lại với công việc nấu nướng, đôi tay thoăn thoắt thái rau. Cuộc sống của cô là đây, ấm áp, giản dị và đầy ắp tình yêu thương. Mọi lo toan, mọi day dứt của quá khứ đều đã lùi xa, nhường chỗ cho sự an yên hiện tại. Cô đã thực sự tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ không ồn ào nhưng vững chãi, nơi cô có thể là chính mình, yêu thương và được yêu thương trọn vẹn.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên rọi qua lớp kính cường lực trong suốt, phủ lên tấm bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó một vệt sáng vàng nhạt, Trần Hạo đã ngồi vào vị trí. Văn phòng của anh, nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, luôn mang một vẻ uy nghiêm, tĩnh lặng đến lạ lùng. Từ đây, anh có thể bao quát cả một phần thành phố đang thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh như những sợi chỉ len dệt nên tấm thảm cuộc sống. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha xộc vào mũi, quyện với mùi gỗ, mùi da thuộc cao cấp từ ghế và sofa, tạo nên một không gian làm việc vừa sang trọng vừa quen thuộc.

Trên mặt bàn, không phải những bản hợp đồng triệu đô hay báo cáo tài chính dày cộp, mà là một tập tài liệu được in ấn cẩn thận, bìa ngoài đề dòng chữ giản dị nhưng đầy trọng lượng: "Kế hoạch Mở rộng Quỹ Ươm Mầm Tương Lai – Giai đoạn 20XX-20YY". Trần Hạo, với chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng, đang tỉ mỉ xem xét từng chi tiết. Ngón tay anh lướt nhẹ trên từng trang giấy, đôi mắt sắc bén trước đây từng chỉ quen với những con số lợi nhuận giờ đây lại chăm chú vào những dự toán ngân sách cho các dự án cộng đồng, những lộ trình triển khai xây trường, cung cấp bữa ăn, hay tổ chức các lớp học kỹ năng cho trẻ em vùng khó.

Ánh mắt anh không còn sự căng thẳng thường thấy của một CEO chạy đua doanh số, mà thay vào đó là sự tập trung tĩnh lặng, pha chút mãn nguyện của một người đã tìm thấy sứ mệnh thực sự của đời mình. Từng con số, từng biểu đồ trong tập tài liệu này, với anh, không còn đại diện cho những khoản lời khổng lồ hay sự tăng trưởng của đế chế kinh doanh, mà là những cuộc đời sắp được thay đổi, những ước mơ sắp được chắp cánh. Anh hình dung ra nụ cười của những đứa trẻ, ánh mắt hy vọng của những người mẹ, và sự bình yên lan tỏa trong những ngôi làng xa xôi.

Anh gạch chân một vài điểm quan trọng, ghi chú thêm bằng bút chì vào lề giấy. "Đây không phải là một dự án kinh doanh," anh thầm nhủ, giọng nội tâm trầm mặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của văn phòng. "Đây là một lời hứa... không chỉ với cộng đồng, mà còn với chính mình. Một lời hứa về một cuộc đời có ý nghĩa, về những giá trị bền vững mà mình muốn kiến tạo." Anh nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi anh chạy theo những mục tiêu vật chất, những con số khô khan, và cảm giác trống rỗng vẫn cứ đeo bám. Giờ đây, mỗi con số trong bản kế hoạch này đều mang một trọng lượng cảm xúc khác hẳn. Nó là trách nhiệm, là hy vọng, là tình yêu thương.

Anh thở ra một hơi thật sâu, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng vô hình nào đó đã từng đè nén. Sự bình yên này, anh tự nhủ, là thứ anh đã tìm kiếm bấy lâu, và giờ đây, nó đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ rằng sự thành công tột đỉnh sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng, nhưng hóa ra, chỉ khi anh buông bỏ những tham vọng cá nhân để hướng về cộng đồng, anh mới thực sự tìm thấy sự đủ đầy. "Nếu như ngày đó," anh thoáng nghĩ, "mình đã hiểu ra điều này sớm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác." Nhưng rồi anh khẽ lắc đầu, xua đi những ý nghĩ hoài niệm. Quá khứ đã là quá khứ, và bài học đã được rút ra. Quan trọng là hiện tại và tương lai anh sẽ sống như thế nào.

Anh lật đến trang cuối cùng của bản kế hoạch, kiểm tra lại một lần nữa các mốc thời gian và nguồn lực cần thiết. Mọi thứ đã sẵn sàng. Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay vươn tới chiếc điện thoại nội bộ trên bàn, nhấn nút gọi. "Chị Nguyệt, Anh Long, mời hai người vào phòng họp trong năm phút nữa. Chúng ta có một cuộc họp quan trọng." Giọng anh trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán mạnh mẽ.

***

Trong phòng họp chiến lược của Trần Thiện Minh, không khí sáng nay khác hẳn mọi khi. Căn phòng hình chữ nhật lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng và những chiếc ghế da cao cấp, thường xuyên là nơi diễn ra những cuộc tranh luận nảy lửa về thị trường, về đối thủ cạnh tranh, về các chiến lược kinh doanh táo bạo. Nhưng hôm nay, khi Trần Hạo đứng trước màn hình lớn, hình ảnh hiện lên không phải là biểu đồ doanh số hay phân tích thị phần, mà là những tấm ảnh về những ngôi trường tạm bợ, những gương mặt trẻ thơ lam lũ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự hiếu học.

Anh Long, với vóc dáng cao ráo và ánh mắt sắc bén, ngồi đối diện Trần Hạo, ban đầu còn giữ vẻ mặt ngạc nhiên. Chị Nguyệt, xinh đẹp và thanh lịch như mọi khi, đang ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay. Cả hai đều đã được thông báo về việc Trần Hạo từ chối cơ hội kinh doanh "khủng" và quyết định dành nhiều nguồn lực hơn cho quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai'. Họ biết Trần Hạo nghiêm túc, nhưng không nghĩ rằng sự nghiêm túc đó lại biến thành một kế hoạch mở rộng quy mô toàn quốc như thế này.

Trần Hạo bắt đầu trình bày, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, không phải giọng điệu ra lệnh của một vị sếp, mà là giọng của một người đang chia sẻ một tầm nhìn, một đam mê cháy bỏng. Anh không đi sâu vào những con số tài chính khô khan, mà tập trung vào những câu chuyện. Anh nói về những đứa trẻ vùng cao không có đủ sách vở, về những bữa ăn còn thiếu thốn, về những ước mơ nhỏ bé đang chờ được thắp sáng. Màn hình chiếu hiện lên hình ảnh một ngôi làng nhỏ cheo leo trên sườn núi, những con đường đất đỏ gồ ghề.

"Chúng ta không chỉ xây trường, chúng ta đang xây dựng tương lai," Trần Hạo nói, ánh mắt quét qua từng người trong phòng. "Không chỉ cung cấp bữa ăn, chúng ta đang nuôi dưỡng hy vọng. Mục tiêu của chúng ta không phải là con số trên báo cáo tài chính, mà là nụ cười trên gương mặt những đứa trẻ, là sự thay đổi trong cuộc sống của những cộng đồng khó khăn."

Khi Trần Hạo càng đi sâu vào các dự án cụ thể, ánh mắt của Anh Long và Chị Nguyệt dần thay đổi. Từ vẻ bối rối ban đầu, nó chuyển sang sự thấu hiểu, rồi đến một niềm nhiệt huyết lạ thường. Chị Nguyệt ngừng ghi chép tài chính mà bắt đầu phác thảo những ý tưởng về việc tổ chức sự kiện gây quỹ, về cách truyền thông để lan tỏa thông điệp của quỹ. Anh Long, người vốn luôn thực tế và tập trung vào hiệu quả kinh doanh, giờ đây lại chăm chú lắng nghe từng lời, đôi khi gật gù tán thành. Mùi cà phê và giấy mới quyện vào nhau trong không khí căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng.

"Đây... đây là một bước đi táo bạo, Hạo," Anh Long lên tiếng, giọng anh trầm hơn mọi khi, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo. "Nhưng tôi tin tưởng anh. Luôn tin tưởng anh." Anh Long biết rằng Hạo đã trải qua một sự thay đổi lớn, một sự giác ngộ về ý nghĩa cuộc đời. Anh không còn nhìn Hạo như một đối tác kinh doanh thuần túy, mà như một người bạn, một người anh em đã tìm thấy con đường của riêng mình. Anh cũng cảm thấy một nguồn năng lượng tích cực lan tỏa từ Hạo, khiến bản thân anh cũng muốn trở thành một phần của sự thay đổi đó.

Chị Nguyệt, luôn chuyên nghiệp và hiệu quả, đặt câu hỏi thực tế hơn. "Vậy, dự án đầu tiên sẽ là ở đâu, thưa anh?" Cô đã nhanh chóng nắm bắt được tinh thần của Trần Hạo và sẵn sàng bắt tay vào việc. Đối với cô, đây không chỉ là một dự án mới, mà là một cơ hội để làm điều gì đó thực sự có ý nghĩa, vượt ra ngoài những con số và deadline thường ngày.

Trần Hạo mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, rạng rỡ. Anh chỉ tay lên màn hình, nơi bản đồ Việt Nam đang hiển thị rõ ràng, rồi khoanh tròn một khu vực miền núi phía Bắc, nơi những chấm đỏ nhỏ biểu thị những ngôi làng xa xôi, khó khăn. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây. Một dự án thí điểm toàn diện, không chỉ xây dựng cơ sở vật chất mà còn đào tạo giáo viên, cung cấp lương thực, và xây dựng mô hình phát triển bền vững cho cộng đồng." Ánh mắt anh sáng lên niềm tin. "Đây sẽ là nơi chúng ta ươm mầm những hạt giống đầu tiên trên quy mô lớn."

Anh Long và Chị Nguyệt gật đầu, bắt đầu ghi chép các đầu việc, phân công trách nhiệm. Tiếng bút ký giấy sột soạt, tiếng gõ phím máy tính bắt đầu vang lên đều đặn. Không khí trong phòng họp chuyển từ sự ngạc nhiên sang sự hợp tác và nhiệt huyết. Trần Hạo biết rằng con đường này sẽ đầy thách thức, không ít những khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn lực, quản lý dự án ở những vùng xa xôi, hay đối mặt với những vấn đề xã hội phức tạp. Nhưng những thách thức đó, với anh, giờ đây không còn là gánh nặng, mà là những mục tiêu cần chinh phục, những cơ hội để tạo ra sự khác biệt. Anh tin rằng, việc mở rộng quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai' sẽ dẫn anh đến nhiều vùng đất mới, gặp gỡ nhiều con người mới, có thể bao gồm cả những người từ những vùng quê có nét tương đồng với thị trấn ven sông của Lê An, hay thậm chí là những người có liên hệ gián tiếp với quá khứ của anh, những "tiếng vọng" bất ngờ từ một đời sống đã lùi xa. Tầm ảnh hưởng ngày càng lớn của quỹ chắc chắn sẽ khiến tên tuổi Trần Hạo được biết đến rộng rãi hơn không chỉ trong giới kinh doanh mà còn trong cộng đồng, tạo ra một làn sóng mới của sự quan tâm và ủng hộ.

***

Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà chọc trời thành những cột sáng lấp lánh và dòng xe cộ thành những dải lụa phát quang, Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ penthouse của mình. Căn hộ, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính, mang đến một tầm nhìn bao quát không gian rộng lớn, nhưng trước đây, không ít lần nó lại khiến anh cảm thấy cô độc, lạc lõng giữa sự phồn hoa.

Hôm nay, cảm giác ấy đã tan biến. Không còn sự trống rỗng, không còn nỗi cô độc từng gặm nhấm anh trong những đêm dài trước đây. Thay vào đó là một sự bình yên lạ kỳ, một sự thanh thản sâu sắc len lỏi vào từng tế bào. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hương vị chát nhẹ nhưng nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. Ly rượu mát lạnh trong tay, anh nghĩ về ngày làm việc hôm nay, về những gương mặt hào hứng của Anh Long và Chị Nguyệt, về những dự án sắp tới sẽ mang ánh sáng đến những nơi còn tối tăm.

Ánh đèn thành phố nhấp nháy, tựa như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất, nhưng trong lòng anh, một ngôi sao khác vừa được thắp sáng – ngôi sao của mục đích sống. Anh đã từng theo đuổi sự nghiệp, quyền lực, tiền bạc như những thước đo của thành công, nhưng cuối cùng, chính sự cho đi, sự cống hiến mới mang lại cho anh cảm giác đủ đầy trọn vẹn. Anh nhớ lại lời Lê An đã từng nói, "Thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô, đã yêu cô, nhưng chỉ có "thích" thôi thì không đủ để anh vượt qua sự e dè, không đủ để anh giữ lấy cô. Nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy một chân lý khác: "Thích thì không đủ... nhưng cho đi, và thấy ý nghĩa của nó, thì lại là đủ. Thậm chí là hơn cả đủ." Đó là một định nghĩa khác về "đủ" mà anh tìm thấy trong hành trình mới của mình.

Gió nhẹ thổi qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh thành phố lung linh. Anh tiến về phía bàn làm việc gọn gàng, lấy ra một cuốn sổ nhỏ. Cuốn sổ này không phải là nhật ký ghi lại những tiếc nuối hay hoài niệm về quá khứ, mà là một kho chứa những ý tưởng mới cho quỹ, những cái tên tiềm năng cần giúp đỡ, những kế hoạch chi tiết cho các dự án ở miền núi phía Bắc. Anh bắt đầu ghi chép, từng nét chữ rõ ràng, dứt khoát.

Trong sự tĩnh mịch của đêm, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí thư thái. Trần Hạo mỉm cười nhẹ, một nụ cười mãn nguyện, không còn chút gợn buồn. Anh đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, không phải là một gia đình ấm cúng như Lê An, mà là một con đường rộng lớn hơn, nơi anh có thể dùng tài năng và tâm huyết của mình để kiến tạo những giá trị bền vững cho cộng đồng. Dự án thí điểm ở tỉnh miền núi phía Bắc, anh biết, sẽ là một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều thử thách. Anh tự hỏi, liệu nơi đó có mang đến cho anh một cuộc gặp gỡ định mệnh nào khác, không phải là Lê An, nhưng là một dấu mốc quan trọng trên hành trình mới này hay không. Dù sao đi nữa, anh đã sẵn sàng. Cuộc sống của anh, sau nhiều năm chìm đắm trong tiếc nuối và tìm kiếm, cuối cùng cũng đã tìm thấy nhịp điệu riêng, một nhịp điệu của sự bình yên và cống hiến.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free