Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 945: Bình Yên Nơi Sóng Biển
Trần Hạo đã tìm thấy nhịp điệu riêng cho cuộc đời mình, một nhịp điệu của sự bình yên và cống hiến giữa lòng thành phố phồn hoa. Nhưng ở một nơi khác, cách xa những tòa nhà chọc trời và dòng xe cộ hối hả, nhịp điệu của Lê An lại ngân lên bằng những thanh âm khác, êm đềm và gần gũi hơn, được dệt nên từ tiếng cười con trẻ và hơi ấm gia đình.
***
Bình minh vừa ghé qua khung cửa sổ lớn của căn phòng khách, đổ một vệt nắng vàng ươm lên sàn gỗ bóng loáng, xua tan đi chút hơi lạnh còn vương lại của đêm khuya. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như bản nhạc giao hưởng đầu ngày, hòa cùng tiếng dao thớt lách cách từ bếp và tiếng thì thầm của gió, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình quen thuộc. Sáng nay, mọi thứ dường như rộn ràng hơn một chút, bởi vì cả nhà đang chuẩn bị cho một chuyến đi biển mà lũ trẻ đã mong chờ từ rất lâu.
Lê An đang gấp gọn ghẽ những chiếc áo phông màu sắc, xếp vào vali một cách cẩn thận. Từng nếp áo được cô vuốt phẳng phiu, tựa như đang sắp xếp những mảnh ghép nhỏ của hạnh phúc gia đình mình. Mùi hương vải mới và chút xà phòng thơm dịu vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi cà phê thoang thoảng từ phòng bếp. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng lướt qua căn nhà nhỏ ấm cúng. Ngôi nhà này, nơi cô đã xây dựng tổ ấm với Hoàng Huy, luôn tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ và mùi hương quen thuộc của những bữa cơm gia đình. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng đều mang dấu ấn của tình yêu và sự gắn kết.
Tiếng dép lẹt quẹt cùng tiếng bước chân nhanh nhẹn của Lê Quang và Nguyễn Thị Mai vọng vào. Cậu bé Lê Quang, với mái tóc rối bời sau một đêm ngủ say, đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức, chạy ùa vào phòng khách. Lê Quang, với tính cách vui vẻ, năng động nhưng đôi khi vẫn có chút ngập ngừng, giờ đây không giấu nổi sự phấn khích.
“Mẹ ơi, con muốn ra biển xây lâu đài cát!” Lê Quang nói, giọng hơi vội vàng và có chút ngập ngừng thường thấy, nhưng đôi mắt thì rực sáng. Cậu bé kéo vạt áo mẹ, nhảy nhót không yên.
“Từ từ nào, con trai. Chúng ta còn phải chuẩn bị xong đã chứ.” Lê An mỉm cười, dùng bàn tay mềm mại vuốt nhẹ mái tóc cậu con trai. Cô luôn yêu cái cách mà lũ trẻ thể hiện sự hồn nhiên và háo hức, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn cô mỗi ngày.
Nguyễn Thị Mai, cô con gái nhỏ hơn, cũng không kém phần đáng yêu và hiếu động, chạy theo sau, tay ôm chặt một con búp bê vải đã cũ. Mai nói nhanh, giọng cao và trong trẻo như tiếng chuông gió: “Con muốn được tắm biển, mẹ ơi! Con muốn được nhặt vỏ sò nữa!”
Lê An nhìn hai đứa con, lòng cô tràn ngập một cảm giác bình yên và mãn nguyện. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, đã vun đắp. Không có những xa hoa, không có những ánh đèn lấp lánh của thành phố lớn, chỉ có sự ấm áp, chân thành và tiếng cười không ngớt. Cô chưa bao giờ cảm thấy thiếu thốn điều gì, bởi vì ngay lúc này, cô đã có tất cả.
Từ phòng bếp, Hoàng Huy bước ra, trên tay là hai cốc sữa nóng hổi cho các con và một tách cà phê thơm lừng cho Lê An. Anh là một người chồng, người cha chu đáo, luôn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống gia đình. Hoàng Huy có dáng người rắn rỏi, gương mặt hiền hậu, ánh mắt luôn tràn đầy yêu thương khi nhìn vợ con. Anh đặt cốc sữa xuống bàn, rồi quay sang nhìn Lê An, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng rất đỗi dịu dàng.
“Em xem còn thiếu gì không? Anh kiểm tra lại hết rồi đấy, từ kem chống nắng đến đồ bơi của các con, cả thuốc men dự phòng nữa.” Hoàng Huy nói, ánh mắt anh lướt qua chiếc vali đang mở rộng. Anh luôn là người cẩn thận và chu đáo như thế.
Lê An ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm của chồng. Trái tim cô khẽ rung lên một nhịp yêu thương. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Đủ cả rồi anh, chỉ cần đi thôi. Các con háo hức quá nhỉ?” Cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như rót mật vào tai. “Mấy hôm nay chúng nó cứ hỏi bao giờ thì đi mãi thôi.”
Hoàng Huy xoa đầu hai đứa trẻ, rồi cùng Lê An bắt đầu bê vác hành lý ra xe. Cậu bé Lê Quang và bé Mai, không chịu ngồi yên, chạy quanh reo hò, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp căn nhà. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Hoàng Huy khi anh khẽ chạm vào tay cô lúc cùng nhấc một chiếc túi. Khoảnh khắc ấy, cô biết, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một bến đỗ không hề chậm một nhịp, mà vừa vặn, đúng lúc, và trọn vẹn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của căn nhà, mùi của hạnh phúc, của sự đủ đầy. Mọi thứ thật hoàn hảo, không một chút gợn, không một chút tiếc nuối về những gì đã qua. Giống như một dòng sông, cô đã chảy qua bao khúc quanh, cuối cùng cũng tìm thấy cửa biển để hòa mình vào đại dương bao la của sự an yên.
***
Chiếc xe dừng lại trước cổng khu nghỉ dưỡng Biển Xanh vào một buổi chiều muộn, khi nắng vàng đã bắt đầu dịu đi, trải một tấm thảm lấp lánh trên mặt biển. Gió biển mát lành thổi qua những rặng dừa cao vút, mang theo mùi mặn mòi đặc trưng, quyện lẫn với mùi hoa dại thoang thoảng từ những vườn cây xanh mát. Khu nghỉ dưỡng hiện ra với kiến trúc gần gũi thiên nhiên, những bungalow mái lá ẩn mình dưới tán cây xanh, tạo cảm giác thư thái và bình yên ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ, hòa cùng tiếng chim hải âu chao lượn trên nền trời xanh thẳm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của biển cả.
Ngay khi cửa xe vừa mở, hai đứa trẻ đã ùa ra như những chú chim non thoát khỏi lồng. Lê Quang và Nguyễn Thị Mai, đôi mắt vẫn rực sáng sự tò mò và háo hức, không ngừng hỏi han và chỉ trỏ. Hoàng Huy nhanh chóng hoàn tất thủ tục nhận phòng, trong khi Lê An đứng bên cạnh, hít thở thật sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự khoáng đạt mà biển cả mang lại. Mùi kem chống nắng thơm nhẹ trên tay cô, gợi nhắc về những buổi chiều hè vô tư lự, những ký ức tuổi thơ tươi đẹp.
“Phòng mình ở hướng biển đấy, các con có thích không?” Hoàng Huy nói, giọng vui vẻ, chỉ tay về phía một bungalow nhỏ xinh xắn.
“Thích ạ! Phòng có ban công nhìn ra biển!” Mai reo lên, giọng cao vút, kéo tay bố chạy về phía căn phòng. Lê Quang cũng nhanh nhẹn chạy theo sau, chân dẫm thịch thịch trên con đường lát đá.
Lê An mỉm cười nhìn chồng và các con. Cảm giác bình yên này, nó không đến từ sự vắng lặng hay cô độc, mà đến từ sự hiện diện ấm áp của những người thân yêu. Sau khi cất hành lý và thay đồ bơi, cả gia đình nhanh chóng kéo nhau ra bãi biển.
Cát trắng mịn màng dưới chân, làn nước biển trong xanh màu ngọc bích trải dài đến tận chân trời. Mặt trời vẫn còn vương những tia nắng cuối cùng, vẽ nên những vệt vàng cam lấp lánh trên mặt sóng. Lê Quang và Nguyễn Thị Mai không chần chừ một giây, chạy ùa ra biển, tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc bãi biển yên tĩnh.
“Nước biển mát quá mẹ ơi!” Lê Quang reo lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng sóng. Cậu bé vục tay xuống nước, cảm nhận làn nước mát lạnh mơn man da thịt.
Mai, đáng yêu và hiếu động, bám chặt lấy Hoàng Huy, giọng nói nhanh nhảu: “Ba ơi, ba bế con ra xa hơn nữa đi! Ba ơi, ba cho con bắt cá nhỏ!” Cô bé chỉ vào những đàn cá con lấp lánh bơi sát bờ.
Hoàng Huy cười lớn, bế bổng con gái lên cao, rồi cõng Lê Quang trên lưng, cùng các con nô đùa với sóng biển. Tiếng cười đùa của ba cha con hòa lẫn với tiếng sóng vỗ, tạo nên một âm thanh sống động và tràn đầy sức sống.
Lê An cởi dép, bước chân trần trên cát. Cát mịn màng, ấm áp dưới lòng bàn chân cô, như vỗ về những lo toan, bộn bề của cuộc sống. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi biển mặn mòi tràn đầy lồng ngực, cái mùi hương gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ, với thị trấn ven sông cũ, nơi cô và Trần Hạo từng lớn lên. Một thoáng hoài niệm nhẹ nhàng lướt qua tâm trí, như một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản nhạc cuộc đời cô. Nhưng nó nhanh chóng tan biến, không để lại một chút vương vấn hay tiếc nuối nào.
Cô nhìn ngắm ba cha con đang vui đùa. Hoàng Huy, người đàn ông rành mạch, rõ ràng trong công việc, nhưng lại vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn với vợ con. Anh không chỉ là người chồng, người cha, mà còn là người bạn đồng hành, người chia sẻ mọi gánh nặng và niềm vui trong cuộc sống của cô. Ánh mắt anh luôn dõi theo cô, chất chứa sự quan tâm và yêu thương vô bờ bến.
Hoàng Huy quay đầu lại, nhìn thấy Lê An đang đứng đó, ánh mắt anh lấp lánh. “An, em có thấy thoải mái không?” Anh hỏi, giọng nói rành mạch nhưng chất chứa sự ấm áp.
Lê An mỉm cười thật tươi, gật đầu. “Thật tuyệt vời, anh ạ. Cứ như mình vừa trút bỏ được mọi gánh nặng vậy.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Cô đưa tay lên che mắt khỏi ánh nắng chói chang, nhìn về phía chân trời. Cảm giác này, sự bình yên và tự tại này, là thứ cô luôn tìm kiếm. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có thể có những khúc cua bất ngờ, những con đường rẽ lối, thì cuối cùng, điều quan trọng nhất vẫn là tìm thấy được nơi trái tim mình thuộc về. Và nơi đó, chính là gia đình nhỏ bé này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả không gian bằng một sắc cam đỏ rực rỡ, rồi dần chuyển sang tím huyền ảo, vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ trên nền trời và mặt biển. Những đám mây trôi lãng đãng, được ánh nắng cuối ngày tô điểm, tạo thành những hình thù kỳ ảo. Tiếng sóng vỗ bờ đều đặn, không ngừng nghỉ, như nhịp thở của đại dương, vỗ về tâm hồn con người. Gió biển vi vu thổi qua rặng dừa, mang theo hơi muối mặn mòi, làm tóc Lê An khẽ bay bay.
Lê An cùng Hoàng Huy và các con đi dạo trên bãi biển. Cát vẫn còn ấm nóng dưới chân, những hạt cát nhỏ li ti len lỏi qua kẽ ngón chân, mang theo cảm giác dễ chịu. Lê Quang và Nguyễn Thị Mai chạy lăng xăng phía trước, đôi khi dừng lại nhặt những vỏ sò, vỏ ốc đủ màu sắc, rồi reo lên vui sướng khi tìm thấy một vỏ sò đặc biệt. Tiếng cười nói của lũ trẻ giòn tan, hòa cùng tiếng sóng biển và tiếng gió, tạo nên một bản hòa ca của hạnh phúc.
Lê An nắm tay Hoàng Huy. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô khẽ siết chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay sang trái tim. Cô ngước nhìn anh, thấy trong đôi mắt anh sự dịu dàng và yêu thương không hề che giấu. Anh là bến đỗ vững chãi mà cô đã tìm thấy, là người đàn ông đã cùng cô xây dựng nên một gia đình trọn vẹn.
“Hoàng hôn đẹp quá, An nhỉ?” Hoàng Huy nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng chứa đựng sự trầm trồ, ngạc nhiên trước vẻ đẹp của tạo hóa. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cô, mái tóc lất phất bay trong gió biển.
Lê An mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao đầu tiên vừa xuất hiện trên nền trời. “Đúng vậy, đẹp như một giấc mơ vậy.” Cô thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Đôi khi, cô tự hỏi liệu mình có đang sống trong một giấc mơ, một giấc mơ có thật, viên mãn đến lạ lùng. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là điều gì đó xa vời, là những gì chưa đạt được, nhưng giờ đây, cô nhận ra, hạnh phúc chính là những khoảnh khắc giản dị này, những khoảnh khắc được ở bên những người thân yêu, được cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào.
Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm đang đến. Lê An khẽ rùng mình, Hoàng Huy lập tức vòng tay qua vai cô, kéo cô lại gần hơn, hơi ấm từ anh truyền sang cô, xua tan đi chút lạnh giá. Cô tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc, mùi của biển, của nắng, và của anh.
Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh chợt lướt qua tâm trí Lê An, như một bức tranh cũ kỹ đã phai màu, đó là bờ sông cũ ở thị trấn nhỏ, nơi cô và Trần Hạo từng đứng dưới ánh hoàng hôn, nơi những lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào quên lãng. Một chút tiếc nuối, một chút hoài niệm, như một làn khói mỏng manh, thoáng hiện rồi tan biến. Nhưng đó chỉ là một nốt trầm nhẹ nhàng, không còn chút day dứt hay u buồn. Bởi vì giờ đây, cô đã có một Hoàng Huy chu đáo, một gia đình êm ấm, và hai đứa con ngoan ngoãn, đáng yêu. Cuộc đời cô đã rẽ lối, và lối rẽ này, dù khác với con đường mà nhiều người từng mặc định cho cô, lại là con đường dẫn đến sự mãn nguyện và bình yên tuyệt đối.
Lê An khẽ cười, một nụ cười thanh thản, không gợn chút ưu tư. Cô ngước nhìn bầu trời đang chuyển mình, những vì sao bắt đầu nhấp nháy, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Cô đã tìm thấy sự an bài riêng cho cuộc đời mình, không phải là thứ hào nhoáng hay sôi động, mà là một hạnh phúc giản dị, bền vững, được vun đắp từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cô biết rằng, đây chính là sự đủ đầy, là tất cả những gì cô cần. Không một lời than vãn, không một tiếng trách móc, chỉ có sự chấp nhận và lòng biết ơn sâu sắc. Cô nắm chặt tay Hoàng Huy hơn, cùng các con nhặt vỏ sò, tiếng cười nói giòn tan vang vọng trên bãi biển đêm, như lời khẳng định cho một cuộc đời đã trọn vẹn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.