Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 946: Bình Yên Nơi Bờ Sông Cũ

Chuyến xe khách chầm chậm lăn bánh, tiếng phanh ken két rồi dừng hẳn ở bến xe thị trấn, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng suy tư miên man. Anh mở mắt, đón nhận làn gió quen thuộc của quê nhà phả vào mặt, mang theo mùi của đất, của cây cỏ xanh tươi và cả chút hơi nước ẩm ướt từ dòng sông. Anh không gọi taxi hay nhờ người đón, chỉ muốn tự mình bước đi, chậm rãi, để từng bước chân chạm vào quá khứ, để cảm nhận sự thay đổi, và cả sự nguyên vẹn của nơi này. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng bóng trên cổ tay anh, khẽ lấp lánh dưới ánh nắng vàng dịu của buổi chiều muộn, như một vật nhắc nhở về cuộc sống khác, về những gì anh đã xây dựng ở một nơi xa. Nhưng giờ phút này, nó dường như chỉ là một vật trang sức vô tri, không mang nhiều ý nghĩa bằng cảm giác của đất dưới đế giày.

Con đường làng giờ đây đã được trải nhựa phẳng phiu hơn, nhưng những hàng cây cổ thụ vẫn đứng đó, sừng sững, đổ bóng mát xuống lối đi như những người lính gác thời gian. Tán lá xào xạc trong gió, tạo nên một bản hòa ca rì rầm, vỗ về tâm hồn lữ khách. Dưới bóng cây, những rặng hoa dại đủ màu sắc vươn mình khoe sắc, rung rinh như những lời chào thầm lặng. Trần Hạo hít thở thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà xa xa, lẫn vào mùi hoa dại thoang thoảng, gợi lên một sự bình yên đến lạ. Anh lướt qua một vài gương mặt quen thuộc ở chợ chiều, những người phụ nữ tóc bạc phơ đang ngồi bán trầu cau, những ông lão nhâm nhi chén trà bên quán nhỏ, những nụ cười hiền hậu, ánh mắt tò mò dõi theo bước chân anh. Anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, không dừng lại. Anh không muốn phá v vỡ sự bình yên của họ, cũng không muốn làm gián đoạn dòng chảy của chính mình.

Tâm trí anh miên man. *Vẫn là nơi này... nhưng mọi thứ đã khác. Hay chỉ là lòng mình đã khác?* Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Trần Hạo, không tìm được lời đáp. Anh nhớ về những buổi chiều tan học cùng Lê An, những con đường đất đỏ bụi mù, những tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng ve kêu. Giờ đây, con đường đã phẳng lì, không còn bụi, nhưng những ký ức ấy vẫn vẹn nguyên, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Anh nhìn những ngôi nhà cũ kỹ ven đường, mái ngói rêu phong, bức tường đã bạc màu theo năm tháng. Một vài ngôi nhà mới đã mọc lên, khang trang hơn, hiện đại hơn, nhưng vẫn không thể làm mất đi cái hồn cốt trầm mặc, cổ kính của thị trấn nhỏ.

Tiếng rao hàng văng vẳng từ chợ chiều, tiếng trẻ con nô đùa phía cuối làng, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, chân thực, kéo Trần Hạo về với hiện tại. Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, một sợi dây vô hình níu giữ anh với nơi chôn rau cắt rốn này, dù anh đã rời đi rất lâu, dù cuộc sống của anh đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Anh bước đi chậm rãi, không vội vã, như thể muốn kéo dài từng khoảnh khắc, muốn khắc ghi từng chi tiết vào sâu trong tâm trí. Anh không tìm kiếm một ai đó cụ thể, không mong muốn một cuộc gặp gỡ định mệnh nào. Anh chỉ đơn thuần muốn quay về, để đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ của quá khứ đã được cất giấu sâu kín.

Ánh nắng chiều dần ngả vàng, trải một lớp màu óng ả lên mọi vật. Những chiếc lá bàng cuối thu chuyển màu đỏ rực, rơi lả tả trên lối đi, tạo thành một tấm thảm mềm mại. Trần Hạo cúi xuống nhặt một chiếc lá, cảm nhận sự khô ráp, mỏng manh của nó trong lòng bàn tay. Anh nhớ Lê An cũng thích nhặt lá vàng, cô bé thường ép chúng vào trong những trang sách, như giữ lại một phần ký ức của mùa thu. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm tóc anh khẽ bay bay, mang theo hơi sương se lạnh của buổi chiều dần buông. Anh siết nhẹ chiếc lá trong tay, rồi buông nó cho gió cuốn đi. Giống như những chiếc lá, những ký ức, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng đến lúc phải để chúng tự do bay lượn, không còn níu kéo. Anh biết, anh đến đây không phải để tìm lại những gì đã mất, mà là để tìm thấy sự bình yên cho chính mình, để đặt dấu chấm hết cho những dằn vặt bấy lâu nay. Bước chân anh dần hướng về phía bờ sông, nơi có gốc cây đa cổ thụ, nơi anh biết, mình sẽ tìm thấy câu trả lời cho những câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ trong lòng.

Trần Hạo dừng lại bên bờ sông, nơi có gốc cây đa cổ thụ mà anh và Lê An thường ngồi, nơi chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu lời nói không thành của tuổi trẻ. Cây đa vẫn sừng sững, bộ rễ khổng lồ uốn lượn bám chặt vào đất, những tán lá xanh um che phủ một khoảng trời, như một người khổng lồ trầm mặc dõi theo dòng chảy của thời gian. Dòng sông vẫn cuộn chảy, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, như một dải lụa mềm mại vắt ngang qua thị trấn. Từng gợn sóng lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rầm, đều đặn, như tiếng thì thầm của quá khứ.

Ông Lão Đánh Cờ vẫn ngồi đó, trầm tư bên bàn cờ quen thuộc, như một bức tượng sống của thời gian, không hề thay đổi. Mái tóc và bộ râu của ông đã bạc phơ, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, dõi theo từng nước cờ. Ông lão khẽ thở dài khi suy nghĩ một nước cờ khó, rồi lại trầm ngâm đưa tay di chuyển quân. Trần Hạo không lại gần, chỉ đứng cách một khoảng, đủ để cảm nhận sự tĩnh lặng và bình yên nơi đây. Anh đút tay vào túi quần, nhìn chằm chằm vào dòng sông, nơi ánh hoàng hôn nhuộm màu cả mặt nước, vẽ nên một bức tranh vừa hùng vĩ vừa u hoài. Màu cam, màu đỏ, màu tím hòa quyện vào nhau, tạo thành một dải màu rực rỡ, rồi dần nhạt đi khi mặt trời lặn hẳn.

Từng kỷ niệm về Lê An, về những lời hứa, những ước mơ non nớt thuở nào ùa về, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát trong tâm hồn anh. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt trong veo khi cô nhìn anh, nhớ cả cái cách cô hay ngắm nhìn dòng sông mỗi khi hai người ngồi cạnh nhau. Anh nhớ như in câu nói "thích thì không đủ" mà cô đã nói với anh, một câu nói đơn giản nhưng lại mang theo sức nặng của cả một đời người, một câu nói đã định đoạt số phận của hai người. *Ngày đó, mình đã nghĩ gì? Đã sợ hãi điều gì?* Anh tự hỏi, nhưng không có lời đáp. Chỉ có tiếng gió thổi xào xạc qua rặng tre ven bờ, tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền của người đánh cá từ xa vọng lại, và tiếng bàn cờ nhỏ nhẹ của ông lão.

Anh khẽ thở dài, rồi nhặt một viên sỏi nhỏ ném xuống nước, nhìn những gợn sóng lan tỏa, rồi dần tan biến vào hư không. Giống như những mối tình đã qua, những tiếc nuối đã cũ, chúng đều sẽ tan biến, nhưng dấu ấn của chúng thì vẫn còn mãi. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc đồng hồ này là biểu tượng cho thành công vật chất của anh ở thành phố, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ để quên đi quá khứ. Nhưng giờ đây, khi đứng ở đây, anh nhận ra giá trị thực sự không nằm ở những vật chất phù du đó. Giá trị thực sự nằm ở sự bình yên trong tâm hồn, ở khả năng chấp nhận và buông bỏ.

Anh đã biết về cuộc sống của Lê An qua những lời kể gián tiếp, về một gia đình êm ấm, một cuộc sống viên mãn bên người chồng chu đáo và những đứa con đáng yêu. Giờ thì mọi thứ đã rõ ràng. Cô ấy đã có một cuộc sống viên mãn, và mình cũng đang đi trên con đường riêng. Không còn sự ghen tị, không còn sự dằn vặt. Chỉ còn lại một chút tiếc nuối mờ nhạt, như một làn khói mỏng manh thoáng hiện rồi tan biến. Anh đã từng nghĩ rằng nỗi đau này sẽ mãi mãi đeo bám anh, nhưng thời gian, cùng với những trải nghiệm sống, đã dần chữa lành vết thương lòng anh. Anh đã học cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng có thể trọn vẹn, và đôi khi, sự chia lìa lại là cách để cả hai tìm thấy hạnh phúc riêng.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn lấp lánh bắt đầu thắp sáng từ những ngôi nhà xa xa trong thị trấn, như những đốm lửa nhỏ lẻ loi giữa màn đêm bao la. Gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm, làm Trần Hạo khẽ rùng mình. Anh vẫn đứng đó, nhưng tâm trí anh giờ đây không còn lạc vào mê cung của những "nếu như" nữa. Anh cảm nhận một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận sâu sắc đang len lỏi vào từng tế bào. Nỗi tiếc nuối vẫn còn đó, như một vết sẹo mờ trên trái tim, một dấu ấn không thể xóa nhòa của một tình yêu chậm một nhịp, nhưng nó không còn là gánh nặng dằn vặt. Nó giống như một phần của ký ức, một phần của con người anh, nhắc nhở anh về những bài học đã qua.

Anh hiểu rằng, cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo những gì ta mong muốn, và đôi khi, sự buông bỏ lại mang đến một loại tự do. Tự do khỏi sự ràng buộc của quá khứ, tự do để tiến về phía trước, tự do để tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Anh đã tìm thấy mục đích sống mới, con đường mới, con đường của quỹ 'Ươm Mầm Tương Lai', nơi anh có thể kiến tạo giá trị, nơi anh có thể cống hiến cho cộng đồng. Và Lê An cũng đã hạnh phúc trọn vẹn bên gia đình của cô ấy, với bến đỗ an yên mà cô luôn tìm kiếm. Hai cuộc đời, hai con đường, đều đã tìm thấy sự an bài của riêng mình.

*Có lẽ, đây là cách duy nhất để cả hai chúng ta được hạnh phúc. Dù không phải bên nhau, nhưng chúng ta đã tìm thấy bình yên.* Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, nhẹ nhõm. *Nỗi tiếc nuối này... sẽ là một phần của mình, nhưng nó không còn là xiềng xích nữa.* Anh ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao bắt đầu nhấp nháy, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên đỉnh đầu, soi bóng dòng sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản. Không còn sự dằn vặt, không còn sự đau khổ. Chỉ còn lại sự chấp nhận và lòng biết ơn. Biết ơn vì đã có một mối tình đẹp, dù dang dở. Biết ơn vì những bài học đã qua. Và biết ơn vì đã tìm thấy con đường của riêng mình. Anh quay lưng lại dòng sông, nơi những ký ức đã chìm sâu vào lòng đất, nơi những lời nói không thành đã mãi mãi ngủ yên. Bước chân anh giờ đây nhẹ nhõm hơn, dứt khoát hơn. Anh hướng về phía ánh đèn thị trấn, nơi cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, nơi có những công việc đang chờ đợi anh, những dự án ý nghĩa đang cần bàn tay anh để hiện thực hóa. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp chương mới của cuộc đời mình, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, mà hướng tới một tương lai đầy hy vọng và mục đích.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free