Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 947: Nụ Cười An Bài Của Lê An
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, để Trần Hạo lại một lần nữa đứng giữa ranh giới của quá khứ và hiện tại. Anh đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình bên bờ sông cũ, nơi những ký ức không còn là gánh nặng mà trở thành những dấu ấn mờ nhạt, nhắc nhở về một thời đã qua. Bước chân anh nhẹ nhõm hơn khi quay lưng lại với dòng sông, hướng về phía ánh đèn thị trấn, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn, nơi có những mục đích mới đang chờ đợi anh. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp chương mới của cuộc đời mình, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, mà hướng tới một tương lai đầy hy vọng và mục đích.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một ngôi nhà nhỏ ấm cúng nép mình giữa những con phố quen thuộc của thị trấn, ánh nắng chiều dịu nhẹ vẫn còn vương vấn, len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ. Lê An ngồi trên chiếc sofa êm ái màu be, tay khẽ cầm một cuốn sách có bìa màu xanh ngọc, nhưng ánh mắt cô không dán vào từng con chữ mà lơ đãng dõi theo hai đứa con thơ đang say sưa vui đùa. Không khí trong nhà tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng cười giòn tan của Nguyễn Thị Mai và tiếng đồ chơi xếp hình va chạm lách cách của Lê Quang, hòa quyện cùng mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc dịu nhẹ từ chiếc ấm nhỏ trên bàn và mùi nước xả vải tươi mới vương trên rèm cửa, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên và hạnh phúc.
Căn nhà của Lê An, bao năm qua, vẫn giữ được vẻ gọn gàng, ấm cúng và đầy ắp hơi ấm gia đình. Từng góc nhỏ đều phản ánh sự chăm chút tỉ mỉ của cô, từ những chậu cây xanh mướt trên bệ cửa sổ, đến những bức tranh tự tay vẽ của các con được dán ngay ngắn trên tủ lạnh. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhưng ánh nắng vẫn còn đủ sức để nhuộm vàng không gian, tạo nên một cảm giác ấm áp, như ôm ấp lấy cả gia đình. Lê An khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi phấn rôm quen thuộc vương vấn trên tóc bé Mai khi con bé chạy ngang qua, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy niềm an vui trong những điều giản dị nhất, trong từng hơi thở của cuộc sống hiện tại.
Mai, cô con gái lớn của Lê An, với mái tóc tết hai bím và đôi mắt to tròn, đang ngồi bệt dưới sàn nhà, say sưa với thế giới búp bê của mình. Con bé mặc một chiếc váy hoa nhí màu hồng, đôi má phúng phính ửng lên vì mải mê trò chuyện với búp bê. Bên cạnh, bé Quang, cậu con trai út hiếu động nhưng giờ đây lại tập trung một cách lạ thường, đang cặm cụi xếp những khối gỗ đủ màu sắc thành một tòa lâu đài chông chênh, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm một mình. Tiếng cười khúc khích của Mai chợt vang lên, kéo Lê An trở về từ dòng suy nghĩ miên man.
"Mẹ ơi, con búp bê của con đẹp không?" Mai ngước đôi mắt trong veo lên nhìn mẹ, khuôn mặt rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở. Con bé cầm trên tay một cô búp bê nhỏ xíu, trên người khoác một chiếc váy cưới trắng tinh khôi, được may vá một cách vụng về nhưng đầy tình yêu trẻ thơ. "Con sắp cưới rồi!"
Lê An khẽ đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ nhẹ nhàng, dường như không muốn phá vỡ sự yên bình của khoảnh khắc ấy. Cô nhìn con gái, ánh mắt đong đầy yêu thương và một chút thích thú. "Đẹp lắm con gái yêu. Chiếc váy cưới này ai may cho con búp bê mà khéo thế?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn. "Chú rể của con đâu rồi? Sao lại để cô dâu đứng một mình thế này?"
Bé Mai cười tít mắt, nụ cười hồn nhiên làm tan chảy mọi ưu tư trong lòng người mẹ. Con bé chỉ vào một chú búp bê khác đang nằm lăn lóc dưới sàn, cạnh đống đồ chơi. "Chú ấy đang bận đi làm việc kiếm tiền nuôi cô dâu đó mẹ. Mẹ con bảo là đàn ông phải chăm chỉ kiếm tiền để xây nhà, mua xe cho vợ con mà!" Lời nói ngây thơ của con bé khiến Lê An phì cười. Cô nhớ lại, Hoàng Huy đã từng nói những lời tương tự với Mai, dạy con bé về trách nhiệm của người đàn ông trong gia đình.
Lê An khẽ đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của con gái. Cô không chỉ nhìn thấy một đứa trẻ đang chơi đùa, mà còn nhìn thấy cả tương lai, cả những giá trị mà cô và Hoàng Huy đang vun đắp cho các con. Trong ánh nắng chiều tà, chiếc áo cưới búp bê nhỏ xíu, trắng tinh, được bé Mai nâng niu trên lòng bàn tay bé xíu, bỗng trở thành một biểu tượng mạnh mẽ. Nó không chỉ đơn thuần là một món đồ chơi, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của ước mơ, của sự khởi đầu, của một cuộc sống mới. Cô nhìn nụ cười rạng rỡ của con, nghe tiếng con hồn nhiên nói về "đám cưới búp bê," và một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt ùa về trong lòng Lê An. Nhưng dòng chảy đó không mang theo bất kỳ nuối tiếc nào từ quá khứ, mà là một sự xác nhận sâu sắc, một sự giác ngộ về hạnh phúc hiện tại.
Ánh mắt Lê An dịu dàng lướt qua khuôn mặt bầu bĩnh của con gái, rồi dừng lại ở chiếc váy cưới búp bê trắng muốt. Cô chợt nhớ về chính mình của nhiều năm về trước, một cô gái trẻ với những ước mơ giản dị về một mái ấm, một bến đỗ an yên. Cô đã từng mong chờ, từng hy vọng vào một mối tình thanh mai trúc mã, đã từng dằn vặt với những "nếu như ngày đó" và những "lời nói không thành". Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, sự im lặng của anh, đã từng khiến trái tim cô mỏi mòn. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó chỉ còn là những ký ức xa xăm, mờ ảo, như những bức tranh cũ kỹ được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn.
"À, ra là vậy..." Lê An khẽ thì thầm trong suy nghĩ nội tâm, giọng nói trầm lắng, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau một hành trình dài. "Hạnh phúc đích thực không phải là điều gì xa vời, không phải là những gì đã mất đi, hay những gì mình đã từng bỏ lỡ. Nó không phải là một đích đến hoàn hảo, không tì vết, mà là những gì mình đang có, ngay đây, lúc này. Là ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, là tiếng cười trong trẻo của các con, là mùi trà hoa cúc thoang thoảng và sự hiện diện ấm áp của gia đình."
Cô nhìn lại hành trình của mình, từ cô gái Lê An e ấp, chờ đợi bên bờ sông cũ, đến người phụ nữ Lê An của hiện tại, viên mãn và bình yên. "Thích thì không đủ," lời cô đã từng nói với Trần Hạo, nay cô đã hiểu một cách sâu sắc hơn bao giờ hết. Không phải vì tình yêu đó không sâu đậm, mà vì nó "chậm một nhịp," và vì nó thiếu đi những yếu tố cần thiết để xây dựng nên một bến đỗ an yên mà cô khao khát. Bến đỗ đó không chỉ cần tình yêu, mà còn cần sự quan tâm, sự sẻ chia, sự rõ ràng và một cam kết vững chắc, những điều mà Hoàng Huy đã mang lại cho cô một cách trọn vẹn.
Lê An khẽ đưa tay chạm vào má con gái, làn da mềm mại, ấm áp dưới đầu ngón tay cô. Ánh mắt cô đong đầy yêu thương, sự thấu hiểu và một niềm mãn nguyện sâu sắc. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi cô, không còn vương vấn chút tiếc nuối nào. Cô đã thực sự buông bỏ, không phải là sự quên lãng hay chối bỏ quá khứ, mà là sự chấp nhận và chuyển hóa nó thành những bài học quý giá, thành những mảnh ghép hoàn thiện bức tranh hạnh phúc hiện tại của mình. Cô hiểu rằng, cuộc đời mỗi người là một dòng sông, và dòng sông của cô đã tìm thấy lối chảy riêng, êm đềm và an lành, mặc cho những ghềnh đá hay khúc quanh từng trải qua.
"Con gái mẹ thật đáng yêu," Lê An thì thầm, ôm nhẹ Mai vào lòng. "Sau này, con cũng sẽ có một đám cưới thật đẹp, và một gia đình thật hạnh phúc như thế này, đúng không?"
Mai dụi đầu vào vai mẹ, giọng nói vẫn còn ngọng nghịu nhưng đầy tự tin. "Vâng ạ! Con sẽ có một chú rể thật đẹp trai và chăm chỉ, giống như bố Huy đó mẹ!"
Tiếng khóa cửa lạch cạch đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngọt ngào của buổi chiều. Tiếng động quen thuộc ấy như một tín hiệu, báo hiệu sự trở về của người đàn ông trụ cột của gia đình. Hoàng Huy bước vào nhà, nụ cười hiền lành thường trực trên môi, mang theo hơi gió mát mẻ và mùi hương đặc trưng của thành phố sau một ngày làm việc. Dáng người anh cao lớn, vững chãi, tạo cảm giác an toàn và che chở. Ánh mắt anh nhanh chóng tìm kiếm vợ con, và ngay khi nhìn thấy họ, nụ cười trên môi anh càng rạng rỡ hơn.
"Cha về rồi đây!" Hoàng Huy cất tiếng, giọng nói rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đầy sự ấm áp và yêu thương. "Các con ngoan không? Vợ anh hôm nay thế nào?"
Ngay lập tức, bé Mai và bé Quang, như hai chú chim non vừa thấy tổ, vội vàng buông đồ chơi, chạy ùa đến ôm lấy chân bố. Tiếng cười nói, tiếng reo hò của các con vang vọng khắp căn phòng, tạo nên một bản hòa ca vui tươi, rộn ràng. Hoàng Huy cúi xuống, ôm lấy hai đứa con, hôn lên mái tóc của từng đứa, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào và hạnh phúc.
Lê An đứng dậy, ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự thấu hiểu sâu sắc vừa rồi, nhưng giờ đây nó hòa quyện cùng niềm hạnh phúc đơn thuần, chân thật khi nhìn thấy gia đình mình sum vầy. Cô bước đến bên Hoàng Huy, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày đang len lỏi vào căn phòng. Cô nắm lấy bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi quen thuộc.
"Em rất tốt, anh à," Lê An nói, giọng nói ấm áp, tràn đầy cảm xúc. "Mọi thứ đều rất tốt." Câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, nhưng trong lòng cô lại chứa đựng cả một hành trình dài của sự chiêm nghiệm, của sự chấp nhận và của niềm mãn nguyện. Nó không chỉ là lời chào hỏi thông thường, mà là một lời khẳng định về sự an bài của cuộc đời cô, về bến đỗ an yên mà cô hằng tìm kiếm.
Hoàng Huy siết nhẹ tay cô, ánh mắt trìu mến. Anh không hỏi thêm, bởi anh hiểu, chỉ cần nhìn vào đôi mắt long lanh của Lê An, anh biết cô đang thực sự hạnh phúc. Anh khẽ cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, một nụ hôn của sự yêu thương, trân trọng và biết ơn.
Cả gia đình quây quần bên nhau, ánh hoàng hôn từ từ tràn vào căn phòng, nhuộm vàng mọi thứ trong một màu sắc ấm áp, huyền ảo. Tiếng cười đùa của các con, tiếng nói chuyện thủ thỉ của vợ chồng, tất cả hòa quyện thành một giai điệu bình yên. Lê An nhìn Hoàng Huy, nhìn hai đứa con đang nép vào lòng bố, lòng cô tràn ngập một cảm giác trọn vẹn. Cô đã không còn là cô gái của những "nếu như," của những lời nói không thành. Cô đã là một người phụ nữ hạnh phúc, viên mãn, đã tìm thấy sự an bài của cuộc đời mình, không phải bằng cách níu giữ quá khứ, mà bằng cách trân trọng hiện tại và tin tưởng vào tương lai. Nỗi tiếc nuối, nếu có, giờ đây chỉ còn là một nốt trầm mờ nhạt trong bản nhạc hạnh phúc, một phần của câu chuyện đã qua, không còn đủ sức để lay động trái tim cô. Cuộc đời cô, như dòng sông quê hương, đã tìm thấy một bến bờ an lành, nơi cô có thể thả neo và tận hưởng sự bình yên vô tận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.