Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 948: Ươm Mầm Tương Lai: Tầm Vóc Mới Của Trần Hạo

Tiếng khóa cửa lạch cạch của Chương 947 đã khép lại một khung cảnh ấm áp, nơi Lê An tìm thấy sự an bài trong bến đỗ gia đình. Nhưng ở một nơi khác, cách thị trấn ven sông ấy hàng trăm cây số, một chương mới, không kém phần quan trọng, đang mở ra cho Trần Hạo, không phải là sự bình yên trong tổ ấm, mà là sự bình yên trong mục đích sống vĩ đại hơn.

Phòng Họp Chiến Lược của tập đoàn Trần Thịnh, một không gian rộng lớn được thiết kế tinh xảo, hiện lên như một thánh đường của những ý tưởng và tham vọng. Căn phòng hình oval với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng, phản chiếu ánh sáng trắng từ những chiếc đèn LED âm trần, tạo nên một vẻ trang trọng đến mức gần như lạnh lẽo. Ghế da cao cấp xếp thành hàng ngay ngắn, chờ đợi những vị khách quan trọng. Hệ thống màn hình chiếu khổng lồ chiếm trọn một bức tường, trong khi dàn loa và micro hiện đại ẩn mình khéo léo, sẵn sàng truyền tải từng câu chữ, từng thông điệp. Tường kính một chiều, tựa như một tấm gương khổng lồ, cho phép người bên trong nhìn ra khung cảnh thành phố tấp nập bên ngoài mà không bị quấy rầy. Sáng nay, bầu không khí trong phòng không chỉ trang trọng mà còn tràn đầy năng lượng, một sự pha trộn giữa căng thẳng và niềm háo hức khó tả. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng, hòa lẫn với mùi giấy mới tinh của những tập tài liệu được sắp xếp ngay ngắn trên bàn, và đôi khi là mùi nước hoa cao cấp từ các vị khách đang dần ổn định chỗ ngồi. Tiếng slide trình chiếu đang chạy thử, tiếng máy tính xì xào, tiếng nói chuyện rành mạch nhưng giữ ý, thỉnh thoảng là tiếng bút ký sột soạt trên giấy, hay một tiếng ho khan nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chuẩn bị.

Trên màn hình LED khổng lồ, logo của dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' hiện lên rực rỡ, với hình ảnh những mầm cây xanh non tơ đang vươn mình mạnh mẽ, tượng trưng cho hy vọng và sự phát triển. Bên dưới, dòng chữ “Kiến Tạo Tương Lai Việt” chạy đều, như một lời khẳng định về tầm nhìn mà Trần Hạo và đội ngũ của anh đang theo đuổi. Các nhà báo, với máy ảnh và sổ tay sẵn sàng, ngồi kín ba hàng ghế đầu, ánh mắt đầy mong đợi. Những đối tác chiến lược, đại diện cho các quỹ đầu tư, các tổ chức phi chính phủ, và đặc biệt là những nhân vật có tiếng trong giới giáo dục, cũng đã hiện diện, mỗi người mang theo một sự tò mò và đánh giá riêng.

Trần Hạo, trong bộ vest màu than lịch lãm, đứng cạnh bục phát biểu, ngón tay cái vuốt nhẹ lên mép tờ ghi chú cuối cùng. Vẻ ngoài của anh toát lên sự bình tĩnh đến lạ thường, một sự tự tin đã được tôi luyện qua bao thăng trầm, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh vẫn ẩn chứa một niềm tin cháy bỏng. Mái tóc đen được chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai giờ đây hằn rõ những nét trưởng thành, từng trải. Anh đã không còn là chàng trai e dè, ngại ngùng của những năm tháng thanh xuân, mà là một doanh nhân thành đạt, một người đàn ông có tầm nhìn và khát vọng cống hiến.

Bên cạnh anh, Anh Long, với dáng người cao ráo và bộ vest chỉnh tề, đang kiểm tra lại hệ thống micro lần cuối. Ánh mắt anh sắc bén nhưng đầy vẻ thân thiện, luôn dõi theo Trần Hạo với một niềm tự hào không giấu giếm. Anh đã chứng kiến sự trưởng thành của Trần Hạo, từ những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân vào thương trường cho đến nay, khi anh chuẩn bị công bố một dự án mang tầm vóc lớn lao.

"Mọi thứ đã sẵn sàng, Hạo," Anh Long nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự tin tưởng. Anh khẽ đặt tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ mang tính động viên nhiều hơn là hỏi han. "Anh tự tin chứ?"

Trần Hạo hít một hơi sâu, không khí lạnh từ điều hòa tràn vào lồng ngực, mang theo mùi kim loại đặc trưng của một không gian hiện đại. Anh chỉnh lại chiếc cà vạt màu xanh đậm, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. "Hơn bao giờ hết, anh Long." Giọng anh trầm, rõ ràng, nhưng không hề vội vã. Trong câu nói ngắn gọn ấy, không chỉ có sự tự tin của một người đã chuẩn bị kỹ lưỡng, mà còn có cả sự kiên định của một tâm hồn đã tìm thấy mục đích. Đó là sự kiên định không phải đến từ sự háo thắng, mà từ sự thanh thản, từ việc buông bỏ những gánh nặng của quá khứ.

Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, một cô gái xinh đẹp và thanh lịch với mái tóc búi cao gọn gàng và lớp trang điểm nhẹ nhàng, khẽ cúi người. "Anh Hạo, đã đến giờ." Cô nói, giọng nói chuyên nghiệp và hiệu quả, không thừa một từ. Cô giơ tay ra hiệu cho đội kỹ thuật để bắt đầu.

Ánh đèn flash bắt đầu chớp liên tục từ phía các nhà báo, như những đốm lửa bùng lên trong bóng tối. Trần Hạo bước về phía bục phát biểu, mỗi bước chân đều vững chãi, dứt khoát. Khoảnh khắc anh đứng thẳng trước micro, một sự tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng. Anh nhìn lướt qua những gương mặt đang hướng về mình, từ những ánh mắt tò mò của báo chí, những cái gật đầu của các đối tác, đến nụ cười ủng hộ của Anh Long. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận rõ ràng rằng đây không chỉ là một buổi họp báo thông thường. Đây là một tuyên ngôn. Là nơi anh sẽ cất lên tiếng nói của mình, không phải cho lợi nhuận cá nhân, mà cho một tương lai rộng lớn hơn.

***

Giọng Trần Hạo trầm ấm, vang vọng khắp phòng họp, không chỉ qua hệ thống âm thanh hiện đại mà còn từ chính sự chân thành trong trái tim anh. Anh không bắt đầu bằng những con số khô khan hay những biểu đồ phức tạp. Thay vào đó, anh bắt đầu bằng một câu chuyện, một câu chuyện về những giấc mơ bị bỏ quên, về những tiềm năng chưa được khai phá. Anh kể về những đứa trẻ vùng cao, những ánh mắt trong veo nhưng mang đầy sự thiếu thốn, về những ngôi trường lụp xụp mà anh đã từng ghé thăm trong những chuyến đi lặng lẽ của mình.

"Nhiều năm qua," Trần Hạo nói, giọng anh chậm rãi, như đang suy tư, "tôi đã theo đuổi thành công cá nhân. Tôi đã dồn hết tâm trí và sức lực để xây dựng Trần Thịnh trở thành một trong những tập đoàn hàng đầu. Và tôi đã đạt được điều đó. Nhưng rồi, đến một lúc, tôi nhận ra, thành công đích thực không chỉ dừng lại ở những con số trên báo cáo tài chính, hay những tòa nhà chọc trời mang tên mình. Thành công đích thực là khi chúng ta có thể kiến tạo giá trị, ươm mầm cho những tương lai chưa được định hình."

Trên màn hình LED khổng lồ phía sau anh, những hình ảnh bắt đầu hiện lên. Đó là những khuôn mặt trẻ thơ lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, những bàn tay nhỏ bé cầm bút chì một cách vụng về nhưng đầy quyết tâm. Là những ngôi trường tranh tre vách đất ở những bản làng heo hút, nơi tri thức đến với các em chỉ qua vài ba cuốn sách cũ. Rồi sau đó, khung cảnh chuyển đổi, hiện lên những nụ cười rạng rỡ của các em khi nhận được những bộ sách vở mới tinh, những chiếc cặp đầy màu sắc, hay khi được ngồi trong những lớp học khang trang hơn. Sự đối lập giữa hiện thực khắc nghiệt và niềm hy vọng bừng sáng đã tạo nên một sự xúc động mạnh mẽ trong lòng những người tham dự. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra, không phải là sự nghi ngờ, mà là sự đồng cảm.

"Dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' không chỉ là một khoản đầu tư," Trần Hạo tiếp tục, giọng anh giờ đây mang một sự kiên quyết, "mà là một lời hứa. Lời hứa về một cơ hội công bằng cho mọi đứa trẻ, bất kể xuất thân, để chúng có thể tự viết nên câu chuyện của mình." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong khán phòng, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Chúng ta nói nhiều về khoảng cách giàu nghèo, về sự bất bình đẳng. Nhưng khoảng cách lớn nhất, đôi khi, lại nằm ở cơ hội tiếp cận tri thức. Và tôi tin, giáo dục chính là chiếc cầu nối vững chắc nhất để xóa bỏ khoảng cách vô hình ấy, để mỗi mầm non đều có thể vươn lên thành cây đại thụ."

Cô Lan, đại diện ngành giáo dục, một người phụ nữ với mái tóc búi gọn gàng và đôi kính tri thức, ngồi ở hàng đầu, gật đầu mãn nguyện. Ánh mắt bà, vốn dĩ đã nhìn thấy bao thế hệ học sinh, giờ đây ánh lên một niềm tin. Bà nhìn Trần Hạo, nhìn thấy ở anh không chỉ là một doanh nhân có tiền, mà là một người có tâm, có tầm nhìn. Bà đã từng gặp nhiều nhà tài trợ, nhưng ít ai có thể truyền tải được tâm huyết một cách chân thành đến vậy.

Phía đối diện, Hà Minh, một đồng nghiệp từng có chút tò mò về động cơ của Trần Hạo khi anh bắt đầu chuyển hướng sang các dự án cộng đồng, nheo mắt quan sát. Vẻ mặt anh ta đan xen giữa sự bất ngờ và ngưỡng mộ. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Hà Minh lẩm bẩm, nhưng trong giọng nói không còn vẻ nghi hoặc mà thay vào đó là một sự tôn trọng mới mẻ. Anh ta tự hỏi, điều gì đã khiến một người đàn ông từng chỉ biết đến những con số lợi nhuận lại thay đổi đến vậy? Phải chăng, những trải nghiệm, những "nếu như ngày đó" đã không thành lời, đã hun đúc nên một Trần Hạo hoàn toàn khác?

Trần Hạo không biết về những suy nghĩ của Hà Minh, nhưng anh cảm nhận được sự đồng điệu từ phía khán giả. Anh không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân, không còn chạy theo những hào quang phù phiếm. Anh chỉ đơn giản là đang chia sẻ một phần tâm hồn mình, một phần lẽ sống mà anh đã tìm thấy. Anh nhớ về những buổi chiều tan học cùng Lê An bên bờ sông cũ, những ước mơ giản dị của hai đứa trẻ. Anh đã từng nghĩ, hạnh phúc là được ở bên người mình yêu. Nhưng giờ đây, anh hiểu, hạnh phúc còn là việc biến những tiếc nuối cá nhân thành động lực để kiến tạo những điều tốt đẹp hơn cho cộng đồng. Dù mối tình "chậm một nhịp" đã để lại vết sẹo, nhưng nó cũng là một phần của hành trình giúp anh định hình lại giá trị của bản thân. Anh đã từng bỏ lỡ một cơ hội để nói lên tình cảm của mình, để rồi mãi mãi phải ôm lấy "lời nói không thành". Nhưng với "Ươm Mầm Tương Lai", anh sẽ không để bất kỳ cơ hội nào bị bỏ lỡ cho những thế hệ trẻ.

Khi Trần Hạo kết thúc bài phát biểu, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, sau đó là tràng pháo tay vang dội, kéo dài không ngớt. Tiếng vỗ tay không chỉ là sự tán thưởng cho một bài thuyết trình xuất sắc, mà còn là sự công nhận cho một tấm lòng, một tầm nhìn. Trần Hạo cúi đầu cảm ơn, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, cảm nhận sự ủng hộ và tin tưởng mà mọi người dành cho anh. Trái tim anh, vốn dĩ đã trải qua bao nhiêu giông bão của sự tiếc nuối, giờ đây tràn ngập một cảm giác bình yên và mãn nguyện sâu sắc. Anh biết rằng, đây là con đường đúng đắn của mình.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời thành phố bằng những gam màu cam, tím rực rỡ, Trần Hạo một mình đứng trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Không gian rộng rãi, được lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ bằng kính cường lực cao vút, tạo cảm giác như anh đang đứng trên đỉnh của thế giới. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của độ cao, luồn qua mái tóc anh, vuốt ve khuôn mặt. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí cao, pha lẫn chút mùi kim loại của kiến trúc hiện đại và đôi khi là mùi khói bụi xa xăm từ những con đường tấp nập bên dưới.

Thành phố trải dài vô tận dưới chân anh, những dòng xe cộ bắt đầu thắp sáng đèn, tạo thành những dải lụa vàng cam, đỏ rực uốn lượn. Từ trên cao nhìn xuống, mọi ồn ào, xô bồ của cuộc sống dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại một bức tranh tĩnh lặng nhưng đầy mê hoặc. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, tựa như những cây nến khổng lồ, điểm xuyết vào màn đêm đang dần buông.

Trong lòng Trần Hạo, không còn sự trống rỗng hay nỗi dằn vặt của quá khứ. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên sâu sắc và một mục đích sống rõ ràng. Anh đã từng dành cả tuổi trẻ để theo đuổi thành công, để rồi nhận ra rằng, có những thứ không thể mua được bằng tiền, và có những giá trị không thể đo đếm bằng danh vọng. Mối tình đầu với Lê An, cái "nếu như ngày đó" anh dám nói ra, đã trở thành một vết sẹo, một bài học đắt giá. Anh đã từng tiếc nuối, đã từng day dứt vì cái khoảnh khắc "chậm một nhịp" ấy, vì những "lời nói không thành" đã để lại "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đã trở thành chất xúc tác, biến nỗi tiếc nuối thành một nguồn năng lượng tích cực, hướng anh đến một con đường mới.

Anh nhớ lại hình ảnh Lê An mà anh đã vô tình thấy trên mạng xã hội – một người phụ nữ rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ an yên và hạnh phúc như dòng sông quê hương đã tìm thấy lối chảy êm đềm.

"Lê An..." Anh thì thầm, giọng nói tan vào trong gió. "Cô ấy đã tìm thấy bến đỗ của mình. Còn tôi, tôi cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình." Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn mang theo sự chua xót của tiếc nuối, mà là sự mãn nguyện của một người đã chấp nhận và tiến bước. "Có lẽ, đây mới là điều mà tôi thực sự cần tìm kiếm bấy lâu nay." Anh đã không thể xây dựng một tương lai chung với Lê An, nhưng anh có thể góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho nhiều thế hệ khác. Đó là một sự bù đắp, không phải cho bản thân, mà cho những giá trị mà anh tin tưởng.

Anh hít thở sâu một lần nữa, làn gió đêm mơn man trên mặt, mang theo sự thanh khiết của độ cao. Anh nheo mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài đến vô tận. Gương mặt anh hiện lên sự mãn nguyện và kiên định. Anh biết, anh đang đứng trên ngưỡng cửa của một chương mới, một chương không còn bị ám ảnh bởi quá khứ, mà hoàn toàn hướng về tương lai. Dự án 'Ươm Mầm Tương Lai' sẽ là di sản của anh, là ý nghĩa lớn nhất trong cuộc đời anh, vượt xa mọi thành công vật chất. Nó sẽ định hình con người anh, không chỉ là Trần Hạo của Trần Thịnh, mà là Trần Hạo của cộng đồng, người đã dùng tài năng và tâm huyết của mình để thắp sáng những ước mơ.

Anh tin rằng, tầm ảnh hưởng của dự án sẽ mang lại những thay đổi tích cực cho nhiều cuộc đời, và có thể, một cách gián tiếp, sẽ tạo ra những kết nối mới, không ngờ tới cho anh trong những arc sau, những kết nối vượt ra ngoài vòng tròn của những mối quan hệ cá nhân, chạm đến những giá trị nhân văn sâu sắc hơn. Dù anh và Lê An đã hoàn toàn rẽ lối, dù hai dòng sông cuộc đời đã chọn những hướng chảy khác nhau, nhưng cả hai đều đã tìm thấy sự an bài của riêng mình. Và đối với Trần Hạo, sự an bài ấy chính là việc biến những nỗi niềm cá nhân thành một mục đích vĩ đại, để rồi anh có thể ngẩng cao đầu, vững vàng bước đi trên con đường mà anh đã chọn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free