(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 232: Nguy cơ
Hai người nên rời đi càng sớm càng tốt. Nếu không, đợi đến khi lũ trùng này kéo đến, e rằng sẽ không thể thoát thân được nữa... Quang nghiêm nghị nhìn Hoàng.
Hoàng còn chưa nói dứt lời, đã cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến, hai mắt hắn nhắm tịt lại rồi ngã lăn ra đất.
Bạo Vương đứng cạnh, định tiến đến đỡ đồ đệ, chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Đầu óc hắn bắt đầu choáng váng, thân ảnh Quang đang đứng trước mặt dần trở nên mờ ảo.
“Quang, cậu…” Bạo Vương vô lực khuỵu xuống đất, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt.
“Chú Vương, cháu xem chú như sư phụ mình. Còn Hoàng là một người bạn tâm giao, cháu không thể để hai người mất mạng ở đây được!
Cháu biết rõ tính cách của cả hai, chắc chắn sẽ không chịu rời đi nếu nơi đây chưa an toàn. Thế nên, cháu đành phải dùng cách này. Xin chú, khi Hoàng tỉnh dậy, hãy thay cháu nói lời xin lỗi.”
Quang cúi đầu về phía Bạo Vương, vẻ mặt u buồn. Hắn làm điều này là vì muốn tốt cho hai người họ, hắn thực sự sợ cả hai sẽ thiệt mạng ở đây.
“Thiên sứ, đưa hai người họ đến tàu thời gian. Kích hoạt điểm đến: phía bắc, ngày 5 tháng 7 năm 2023.”
Quang đứng dậy, không nhìn hai người họ nữa, ra lệnh cho trí năng AI trong bộ giáp.
[Rõ, thưa Thánh Dực Chiến Sĩ!]
Giọng nói lạnh tanh từ bộ giáp vang lên. Sau đó, từ tòa nhà lớn phía sau, vài con robot bước ra, nhấc bổng Hoàng và Bạo Vương lên, rồi cõng họ rời đi theo một hướng khác.
“À quên, Thiên sứ, ngươi cấp cho cậu ta một bộ cơ giáp cấp S.” Quang lại ra lệnh cho AI. AI nhận được chỉ lệnh của Quang, lập tức đáp lời: [Rõ!]
Quang nhìn chăm chú vào hai thân ảnh đang dần khuất xa, thầm nghĩ: “Dù bên cạnh cậu có chú Vương, cao thủ cấp SS bảo hộ, thì cũng khó tránh khỏi nguy hiểm. Với thực lực cấp A yếu kém của cậu, e rằng sẽ nhanh chóng chết yểu. Bộ giáp cấp S này xem như một món quà tạm biệt, người bạn của ta.”
Nhìn lên bầu trời hư không đang vần vũ hắc ám, Quang hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực.
“Đây có thể là lần cuối ta được hít thở…”
“Trần Đình Quang! Mày bị ngốc à? Trong lúc căn cứ gặp nguy hiểm, lại cấp cho người lạ một bộ cơ giáp cấp S. Không những thế, mày còn để một cỗ máy có khả năng xuyên thời gian rời đi, mày có điên không?”
Từ nơi xa, một thân ảnh hùng hổ lao tới, đôi mắt tràn đầy tức giận mắng chửi Quang.
“Thì sao chứ? Đằng nào chúng ta chẳng phải chết? Giữ bọn họ lại thì được ích gì? Anh không thấy lũ trùng đang ồ ạt tấn công đó sao? Cái mạng này còn khó giữ, tham lam vào lúc này thì liệu có sống nổi sao?”
Quang quăng lại vài câu hỏi, không thèm để ý đến người đàn ông kia nữa, liền quay người rời đi, bỏ mặc đối phương tức giận mắng chửi phía sau.
…
Trung tâm thành phố Hà Nội, nơi từng là thủ đô phồn hoa, tấp nập với bao hộ dân sinh sống của Việt Nam, nay lại chìm trong một khung cảnh hoang sơ, tiêu điều.
Những ngôi nhà cao lớn từng khang trang, phong nhã nay đã hoang tàn, đổ nát.
Những công trình hiện đại đã bị thay thế bởi những hàng cây cao lớn, cùng với vô số dây leo bám víu lên các bờ tường, che phủ những công trình đẹp đẽ, rêu xanh bám lởm chởm khắp nơi.
Cả thành phố đẹp đẽ ngày xưa, nay đã trở thành một nơi hoang vu, đáng sợ.
Lúc này, tại trung tâm thủ đô, một con tàu bỗng nhiên xuất hiện, mang nhãn hiệu MZ-VN 2223, nằm chềnh ềnh ở đó.
[Phi hành gia, chúng ta đã tới nơi!]
[Phi hành gia, chúng ta đã tới nơi!]
[Phi hành gia, chúng ta đã tới nơi!]
Giọng nói lạnh lẽo của AI liên tục vang lên, thông báo ba lần cho các thuyền viên đang ở bên trong, nhưng đáp lại là một không gian yên ắng, không một câu trả lời.
AI chỉ thông báo hết ba lần, liền lập tức rơi vào chế độ im lặng, không tiếp tục thông báo. Cả con tàu cũng theo đó chuyển sang chế độ tiết kiệm điện năng, đóng toàn bộ các khoang thuyền, chờ thuyền viên tỉnh giấc.
Bên ngoài, lũ zombie đang lẩn quẩn gần đó bỗng phát hiện con tàu thời gian, liền ùn ùn kéo về, hướng ra bên ngoài loạn cào cào…
Hư Không Thành, Điện Chủ.
Một người đàn ông mặc bạch bào đang ngồi tĩnh tọa an vị, bỗng mở đôi mắt, ẩn chứa một ý vị thâm trường, miệng lẩm bẩm: “Đến rồi…”
Sau câu nói đó, hắn liền biến mất khỏi chỗ, chỉ để lại chỗ ngồi vắng lặng.
Trên bầu trời thành phố Hà Nội, nơi con tàu MZ-VN 2223 tọa lạc, xuất hiện một thân ảnh trắng toát.
Có thể nhìn rõ, người này chính là kẻ khoác trên mình bộ y phục trắng, vừa mới tĩnh tọa ở Điện Chủ của Hư Không Thành.
Chỉ thấy hắn phất tay một cái, toàn bộ con tàu đang bị bao vây bởi lũ zombie lập tức biến mất, khiến cả đám xác sống này ngơ ngác nhìn nhau, loạn xạ xoay chuyển thân thể, hướng xung quanh mò tìm.
Người đàn ông này không để ý thêm nữa, vội khởi động pháp tắc, lại biến mất một cách vô hình, không để lại chút dấu vết, chỉ còn lại một vùng trống không, tựa như hắn chưa từng xuất hiện.
Hư Không Thành, Điện Chủ.
Người đàn ông mặc bạch bào kia vừa rời khỏi bầu trời Hà Nội không lâu, đã lập tức xuất hiện bên trong chính điện của Hư Không Thành.
Tốc độ ẩn hiện nhanh đến vậy, quả thực không khác gì kỹ năng Dịch Chuyển Tức Thời của Goku. Nếu Thắng mà nhìn thấy, chắc hẳn hắn sẽ rất kinh ngạc, bởi để có thể dịch chuyển từ khoảng cách xa như thế, đòi hỏi người đó phải nắm giữ Đại Pháp Tắc Không Gian.
Trong khi đó, Thắng mới chỉ là chuẩn Pháp Tắc, thì muốn dễ dàng dịch chuyển như vậy thực sự rất khó, trừ khi hắn đánh dấu tọa độ trước, sau đó kích hoạt mới có thể thuấn thân – cách thức khá giống với Phi Lôi Thuật của Minato trong Naruto.
Sau khi có mặt tại Điện Chủ, người mặc bạch bào này lập tức hô lớn.
“Thiên Hầu đâu!”
Theo tiếng hô của người đàn ông này, cách chính điện khoảng trăm mét, một thân ảnh đang nhanh chóng đạp tường bay tới. Khi vừa đến đại sảnh, người này liền lập tức quỳ xuống hô lớn.
“Thủ lĩnh, có ta!”
Thấy người cần gọi đã tới, người đàn ông mặc bạch bào lập tức phất tay một cái. Ngay giữa sảnh liền xuất hiện một chiếc phi thuyền to lớn, bên cạnh là hai thân ảnh đang bất động.
Hai người đang nằm bất động này không ai khác chính là Hoàng cùng Bạo Vương.
“Đưa hai người này tới một gian phòng sạch sẽ, phục vụ thật tốt. Hai người họ đều là bạn của ta, bảo các anh em đừng đến làm phiền họ.
Còn thứ to lớn kia, các ngươi đem nó cất vào trong kho cho ta, nên nhớ, bảo mật thật kỹ, không cho phép bất kỳ kẻ nào đi vào!”
“Đã rõ, thưa thủ lĩnh!” Người vừa được gọi tới lập tức cúi đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
“Được rồi, ngươi đưa người đi đi…” Người đàn ông mặc bạch bào phất tay, ra hiệu cho đối phương có thể rời đi.
Chờ người nhân loại kia đưa Bạo Vương cùng Hoàng đi khuất, người đàn ông mặc bạch bào này mới tiến đến gần chiếc ghế cao đặt trên chính điện mà ngồi xuống.
Ánh mắt khẽ lim dim, hắn lẩm bẩm:
“Minh Nguyệt… như anh đã nói, tên đó nhất định sẽ phải đến đây chịu chết thôi, bởi vì anh đang nắm giữ đồng bạn của hắn…”
Phiên bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.