(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 233: tin xấu
Một tuần cứ thế trôi qua.
Kể từ khi lĩnh ngộ trọn vẹn pháp tắc phù văn tối thượng về thời gian, khai mở tiểu thế giới, rồi trở về căn cứ Hắc Dạ và bàn giao toàn bộ con tàu cho Dạ Vũ, Thắng đã bắt đầu bế quan tĩnh tu.
Suốt bảy ngày liền, hắn không hề ăn uống, hay thực hiện các sinh hoạt bình thường.
Mọi việc hắn làm chỉ có một, đó là tiến vào trạng thái thiền định.
Bởi sau khi khai mở tiểu thế giới, sự phát triển giữa cơ thể, thần hồn hắn và tiểu thế giới có phần không đồng bộ. Vì thế, suốt bảy ngày này, hắn không ăn không uống, chỉ tập trung thiền định để thiết lập lại, đồng bộ hóa thần hồn và cơ thể với tiểu thế giới bên trong.
Vốn dĩ tiểu thế giới là một phần của hắn, nên quá trình đồng bộ hóa cũng không tốn quá nhiều thời gian. Bảy ngày như vậy đã được xem là khá nhanh rồi.
Rời khỏi gian phòng với tâm trạng hưng phấn, Thắng hào hứng hướng thẳng đến trung tâm Bảo Quang tự.
Đã bảy ngày không gặp nữ thủ lĩnh, hắn thật sự rất muốn gặp nàng.
Tiểu Thử cùng Cốt Toại khi thấy Thần Vương rời phòng, cũng lập tức lẽo đẽo theo sau.
“Tân thủ lĩnh!” Các binh sĩ Hắc Dạ khi thấy Thắng, liền lập tức cúi chào.
“Các anh em tốt, ngày mới vui vẻ...” Thắng vui vẻ đáp lời, vẻ ngoài bình dị, thân thiện của hắn khiến các binh sĩ càng cảm thấy dễ gần.
Đợi tân thủ lĩnh đi xa, mấy người mới ghé tai nhau thì thầm: “Quả là người đàn ông của nữ thủ lĩnh, không những mạnh đến bá đạo, dễ gần, mà còn có hai vị Giới Tọa và một vị cấp Hoàng đi theo. Đúng là thần nhân mà...”
“Phải, phải... Hắc Dạ ta có vị này tọa trấn, thì còn sợ gì đám người Hư Không thành!”
“Đúng a, ngày Hắc Dạ đứng lên làm ông to, bà lớn cũng không xa...”
Theo con đường đá nối lên chính điện, Thắng chẳng mất bao lâu đã tới được nơi đây.
“Hửm. Không có ai ở đây...” Thắng nhìn vào trong chính điện vắng tanh, chỉ có những bức tượng Phật uy nghiêm đang an tọa.
Thắng nghi hoặc, đôi mắt đảo quanh. Theo như hắn nhớ, cứ mỗi sáng sớm Minh sẽ tới đây luyện quyền, nhưng hiện tại lại không thấy nàng, điều này khiến hắn thực sự tò mò.
“Không lẽ cô nàng vẫn còn ngủ?” Thắng trầm tư suy nghĩ.
Xoa xoa cằm, hắn quyết định dùng Thiên Nhãn Thông để tìm kiếm nàng ta.
Sau bảy ngày tọa thiền, mọi thứ từ sức mạnh cho tới thần thông đều đã được hắn đồng bộ, không còn chút bài xích nào, nên có thể dễ dàng vận dụng.
“Hả, trong phòng cũng không có...” Thắng vừa mở Thiên Nhãn Thông nhìn về phía gian phòng nữ thủ lĩnh, trái tim đập thình thịch, nhưng khi thấy gian phòng trống không, hắn liền xìu mặt.
Thắng không vội tắt thần thông, mà tiếp tục hướng toàn bộ căn cứ Hắc Dạ nhìn quanh.
“Ồ, thì ra là ở đây!”
Qua Thiên Nhãn Thông, hắn thấy Minh đang ở phòng thí nghiệm của Dạ Vũ, cả hai người đang cùng nhau dưới hầm gửi xe.
Mới bảy ngày không gặp, mà cả căn hầm gửi xe này đã được tân trang hoàn toàn, mọi thứ đều được xây dựng mới mẻ, phù hợp cho công tác thí nghiệm và sửa chữa con tàu thời gian.
Nhưng vì nơi đó vẫn đang "binh binh, chát chát", Thắng liền đoán ra rằng nơi đây vẫn chưa hoàn thành. Cũng phải thôi, mới có bảy ngày, trong khi các công trình khoa học, dù nhanh cũng phải mất dăm ba tháng mới hoàn thành. Vì vậy, việc toàn bộ căn hầm vẫn đang trong quá trình xây dựng lúc này cũng là lẽ thường tình.
Khi Thắng vừa dùng Thiên Nhãn Thông nhìn tới, lập tức bị Minh và Dạ Vũ phát giác.
Cả hai đều là Giới Tọa cấp, giác quan nhạy bén cực kỳ, dù cách xa ngàn mét, nhưng vẫn có thể cảm nhận được có người đang dòm ngó mình.
“Không sao, là Thần Vương.” Dạ Vũ giữ lại cánh tay Minh đang chuẩn bị đứng dậy, mỉm cười nói.
Mấy ngày nay tiếp xúc, Dạ Vũ đã thay đổi cách nhìn về Minh. Hiện tại trong mắt nàng tràn đầy thiện cảm, không còn sự ác ý như lúc đầu.
Minh còn đang mơ màng thì bỗng trước mặt bọn họ, một cánh cửa không gian mở ra, từ bên trong đi ra một người, đó là Thắng.
Vừa rồi khi xác định được vị trí của Minh đang ở cùng Dạ Vũ, hắn đã ngay lập tức sử dụng không gian pháp tắc, mở một cổng không gian rồi bước qua đó gặp mặt.
Vì Dạ Vũ vốn sở hữu một chiếc túi không gian do Thắng chế tạo từ trước, nên hắn có thể thông qua chiếc túi đó để kết nối không gian, sau đó mở ra một cánh cửa và bước qua.
Minh chỉ nhìn một chút, không hề tỏ ra chút bất ngờ hay kinh ngạc nào, khiến Thắng có chút thất vọng.
Hắn vừa rồi còn đang liên tưởng đến cảnh cô nàng kinh ngạc, rồi sau đó nhìn hắn với ánh mắt tò mò, đầy hứng thú.
Chỉ cần phụ nữ đã tò mò, thì khỏi phải bàn, họ sẽ như lũ ong mật thấy hoa, bâu lại tìm tòi. Cứ như loài hoa ăn thịt, nhả hương dụ côn trùng chui vào, sau đó khép lại để tiêu hóa.
Hắn muốn là như vậy, muốn cô nàng nảy sinh sự tò mò, nhưng mà... thái độ lúc này của cô nàng lại khác hoàn toàn với tưởng tượng của hắn...
“Hai người cũng ở đây sao?”
Để kiếm câu chuyện làm quà, Thắng liền hỏi một câu ngớ ngẩn.
Ở đây, cả Dạ Vũ lẫn Minh, ai mà chẳng biết gã đàn ông này vừa nãy đã tia mắt nhìn trộm! Giờ đây lại phô trương xuất hiện, rồi hỏi một câu rõ ngốc nghếch, khiến cả hai thực sự chẳng muốn trả lời.
“Tân Thần Vương à. Ngài có biết xây dựng phòng thí nghiệm và sửa chữa con tàu không?” Thấy Minh không nói gì, Dạ Vũ liền mở lời.
“Ta? Ta tất nhiên là không biết rồi, nên mới để ngươi tiếp quản công việc này.” Thắng hùng hồn trả lời.
“Thế sao ngài lại tới đây?” Dạ Vũ híp mắt lại nhìn.
“Ta... ta tới giám sát mà, xem ngươi làm ăn thế nào.” Đang có chút ấp úng, Thắng chợt nhớ ra một điều: mình là Thần Vương, là chủ tử của Dạ Vũ! Sao nàng ta dám chất vấn mình? Thật là không có tôn ti trật tự gì cả!
Thấy Thần Vương vừa mới ấp úng nay đã đổi giọng, Dạ Vũ có chút e dè, vội đưa mắt sang Minh cầu cứu.
“Anh Thắng, em với Dạ Vũ đang nghiên cứu, kiến thiết phòng nghiên cứu, mọi thứ vẫn còn dở dang.
Hiện tại bọn em cần có không gian yên tĩnh để xem xét, nghiên cứu kỹ càng. Trong lúc quan trọng như vậy, anh tới đây bất ngờ có thể khiến bọn em mắc sai sót...”
Minh lời lẽ sắt đá, cùng đôi mắt nghiêm nghị đáng sợ, khiến Thắng chột dạ.
Đừng nhìn phụ nữ Việt Nam dịu dàng mà đánh giá thấp họ, thực tế họ rất đáng sợ. Mỗi khi nổi giận, họ sẵn sàng chiến đấu đến một mất một còn, vì vậy Sư Tử Hà Đông không phải hư danh, mà thực tế là một sự thật.
Thắng rụt cổ lại, thầm nghĩ: “Con mẹ nó, lúc đầu thì ghét nhau ra mặt, hiện tại lại bênh nhau chằm chằm... không lẽ sau bảy ngày không gặp, hai người này đã nảy sinh tình ý?”
Thấy Thắng vẫn còn chần chừ đứng đó, Minh liền nhíu mày, lập tức đuổi người: “Anh còn vấn đề gì không? Hiện tại bọn em đang rất bận, nếu không có vấn đề gì thì anh có thể ra ngoài!”
“A, được... vậy anh ra ngoài.” Thắng gãi gãi đầu, không tiếp tục ở lại, lập tức quay người rời đi.
Thấy đối phương đã đi xa, không còn bóng hình, Minh mới tiếp tục cùng Dạ Vũ bàn bạc.
“Thật sự không thể vận hành con tàu sao?” Minh lo lắng hỏi Dạ Vũ.
“Đúng vậy, lõi nghịch chuyển bên trong đã bị ai đó lấy mất rồi. Muốn thực hiện bước nhảy thời gian, cần phải có chiếc lõi nguồn này.” Dạ Vũ nghiêm túc gật đầu.
“Vậy, muốn chế tạo ra cái thứ hai thì cần bao lâu?” Minh có chút hoang mang, tiếp tục dò hỏi Dạ Vũ.
Dạ Vũ thở dài một hơi, sau đó nhìn về phía Minh: “Loại lõi đặc biệt này cần phải có đầy đủ dụng cụ cần thiết mới có thể chế tạo được. Nhanh thì một năm, chậm thì hai năm. Nhưng ở nơi đây, chúng ta lại không có đủ các loại máy móc để chế tạo ra nó. Mà muốn chế tạo những máy móc này, thì phải mất hơn chục năm...”
Ở quá khứ, nàng chỉ mất có mấy tháng là có thể xây dựng một tòa căn cứ thí nghiệm, đó là nhờ lượng lớn người dân thú nhân tộc và khả năng luyện kim tài tình của Kim Tiên, nên mới có thể dễ dàng như vậy.
Hiện tại nơi này không chỉ ít nhân lực, mà các loại nguyên vật liệu cũng thấp kém và số lượng không nhiều, nên việc kiến thiết một cơ sở nghiên cứu là điều khó có thể thực hiện.
Đây quả thực là một tin xấu!
Bản dịch đã qua chỉnh sửa này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.