(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 280: Thầy Mo Lang
“Hai người mau trốn vào buồng trong, cầm theo xấp giấy này. Nếu bọn chúng tấn công, hãy lập tức dùng đến!”
Thắng không quay đầu, chỉ ném ra sau cho Ánh một xấp bùa chú, đôi mắt vẫn nghiêm nghị đề phòng lũ nhân thi.
Trước mặt hắn lúc này là một con thi trùng cấp tông sư, cùng ba tên đồng bọn khác. Dù không mạnh, nhưng việc bị áp đảo về số lượng vẫn tiềm ẩn mối nguy hiểm khó lường. Một mình đối phó với thi thể bà Hồng đã cảm thấy vướng víu, giờ lại phải bảo vệ cả Ánh và Với thì quả thực khó khăn hơn nhiều. Thay vì cứ kè kè bên hai người, hắn quyết định đưa cho họ một lượng lớn bùa chú để tự phòng thân. Tuy không thể tiêu diệt thi trùng, nhưng chúng rất hiệu quả để phòng thân.
“Vậy còn anh?” Ánh lo lắng nhìn Thắng.
“Không cần lo cho tôi! Cô mau cầm xấp bùa này vào trong phòng. Nếu thấy tên nào tiến tới, cứ ném thẳng vào chúng, chúng sẽ tự động bị đánh bay ra ngoài!”
Thắng không quay đầu, nhưng vẫn lớn tiếng dặn dò từ phía sau.
Ngay khi Ánh còn đang lưỡng lự, tên thi trùng vừa bị đá bay ra ngoài đã lập tức leo lên sàn nhà, lao về phía Với tấn công. Thấy vậy, Thắng không nghĩ ngợi nhiều, vội đưa tay tung vài lá bùa chú, khiến tên thi trùng kia bay ngược ra xa.
“Mế...!” Với rơm rớm nước mắt, kêu lên về phía thi thể vừa bị đánh bay.
“Đừng làm loạn! Mế của cậu đã chết rồi! Bà ấy bây giờ chỉ là một xác sống, không còn là mế của cậu trước kia nữa. Nếu cậu tới gần, chắc chắn sẽ bị nó tấn công!” Thắng hơi quay đầu, gằn giọng nói với Với.
“Tôi không tin, mế rất thương tôi, chắc chắn mế sẽ không hại tôi!” Với quả quyết, vọt qua người Thắng tiến về phía bà nội mình.
Chỉ là, khi cậu vừa tới gần mế, cái xác đã nhanh chóng giơ lên đôi bàn tay thô ráp, với vài chỗ đã phân hủy, cào cấu về phía mặt Với. Mắt nó trợn ngược, mồm há rộng, máu tươi trào ra từng búng lớn, nhằm cổ cậu mà cắn tới.
“Không. Mế... là con... là Với đây...!” Với sợ hãi ngồi bệt xuống đất, hoảng sợ rụt người về sau.
Nhưng cái xác đâu có bỏ qua cho Với, nó nhanh chóng bò tới chỗ cậu. Bàn tay vì dùng lực quá mạnh mà bật ra vài ngón tay, để lộ xương trắng hếu cùng lớp thịt đang dần thối rữa.
Thắng ở phía sau thấy vậy, liền hừ lạnh một tiếng. Hắn không nói một lời, nhanh chân phi tới, giáng một cước cực mạnh vào đầu bà lão, khiến cái đầu biến dạng, đôi tròng mắt cũng lồi hẳn ra, để lộ đám giòi bọ đang lúc nhúc bên trong.
Nhìn tới đây, Với liền cảm thấy cồn cào trong cổ họng. Không thể kìm nén, cậu há mồm, phun ra toàn bộ thức ăn đã ăn từ trước.
“Mau kéo thằng nhóc này vào bên trong, đừng đứng trơ ra ngoài này nữa, mau lên!” Thắng gầm lên.
Biết tình hình khẩn cấp, bản thân cũng chẳng giúp được gì, Ánh đành cắn răng làm theo lời Thắng. Cô đưa tay vơ vội xấp bùa mà hắn vừa ném cho lúc nãy, rồi kéo Với chạy vào buồng trong.
Với lúc này đã sợ hãi đến mức sững người, chân tay cũng mất hết cảm giác, cứ để mặc Ánh lôi xềnh xệch vào.
Một con quái vật đã được giải quyết, hiện tại vẫn còn hai tên cấp thấp và một tên cấp cao nữa.
Thắng đề phòng nhìn ba cỗ thi thể đang nhanh chóng ổn định thân hình trở lại, từ từ hạ thấp trọng tâm, lấy ra cốt tiên từ trong ba lô.
Sau khi cầm được cốt tiên trên tay, hắn liền giơ cao tay, quất thật mạnh xuống nền nhà, vang lên vài tiếng chát chúa.
Cốt tiên được làm từ xương trăn, rất cứng và rắn chắc. Để đề phòng khi sử dụng bị bung ra, hắn đã khoét một lỗ hổng giữa các đốt, luồn một sợi dây dù bền chắc qua chúng rồi gắn vào một cái cán gỗ tự chế.
Trên cốt tiên, hắn vẽ bốn loại đồ án dẫn pháp phù, gồm băng, hỏa, lôi và thủy.
Hiện tại địch nhân là một cao thủ cấp tông, lại còn là thi trùng đã diễn hóa, hắn liền muốn thử ngay sức mạnh của cốt tiên.
Kích hoạt dẫn phù, lôi điện pháp tắc, khởi!
Vì là dẫn phù, nên thời gian kích hoạt lên tới một phút. Nhưng để chờ thần khí hiển lộ thần uy, hắn buộc phải câu kéo thời gian, khiến đám thi trùng này tạm dừng tấn công...
Và có vẻ như... đám thi trùng này thực sự muốn câu giờ với hắn. Chúng vậy mà lại mở miệng nói chuyện.
“Ngươi... là thầy mo dưới xuôi?” Giọng nói khàn đặc, lại có chút lơ lớ của người Mường, phát ra từ thi thể bà Hồng.
Thấy tên thi trùng này có thể nói chuyện một cách rành mạch, lại còn biết đến thầy pháp, thầy mo, Thắng liền âm thầm kinh ngạc. “Mấy tên này không phải thi trùng... hẳn là có kẻ giật dây!”
“Đúng.” Thắng lạnh nhạt nhìn về phía cái xác, trên tay vẫn cầm khư khư cốt tiên.
“Ta và ngươi... nước sông không phạm nước giếng... vậy sao dám nhúng tay vào chuyện của ta?”
“Hừ, là các ngươi ra tay tấn công trước, ta chỉ là tự vệ mà thôi!” Thắng hừ lạnh, đáp trả bằng lý lẽ đanh thép.
“Vậy... chúng ta hẳn là hiểu lầm... chuyện đến đây... dừng lại đi thôi. Ta sẽ bỏ qua, tha cho các ngươi một mạng... nhưng, tên nhóc kia phải giao cho ta!”
Thi thể bà Hồng đưa tay chỉ về phía sau Thắng, nơi Ánh và Với đang ẩn nấp trong buồng.
“Haha, nếu ta không giao thì sao?” Thắng nhếch mép cười lạnh, với vẻ mặt đầy thâm ý nhìn về phía đối phương.
“Vậy thì... chết!!!” Bà Hồng rít lên từng tiếng, lập tức lao mình tới, vọt về phía Thắng.
Hai tên thi trùng phía sau cũng không đứng yên. Ngay khi đồng bạn phóng đi, bọn chúng cũng lập tức từ phía sau hỗ trợ tấn công, ra đòn rất bài bản.
“Lũ tôm tép!” Thắng khinh bỉ, cầm lấy cốt tiên đang lách tách điện quang bên cạnh, hướng về phía trước quất đi.
Trong lúc buôn dưa lê, bán dưa chuột, hắn đã hoàn thành việc khai mở lôi phù. Hiện tại là lúc cho đối phương ăn phải quả đắng.
“Khặc... khặc... Ngươi nghĩ nãy giờ ta để ngươi sống là thật lòng động lòng trắc ẩn sao? Chẳng qua cỗ thân thể này mới vừa thức dậy, nên ta còn hơi gượng gạo khi điều khiển. Hiện tại đã quen thuộc rồi, cũng là lúc ngươi phải chết!”
Bà Hồng phá lên cười, một điệu cười man rợ. Kèm theo đó là một giọng đàn ông khàn đặc phát ra trôi chảy từ miệng bà Hồng, không hề ngắt quãng như vừa rồi.
Nói đúng hơn, kẻ đang ở trong thân thể bà Hồng là một người đàn ông.
Tên này dùng tốc độ cực nhanh, thoắt cái đã đứng ngay trước mặt Thắng, nhếch cái miệng lớn, để lộ hàm răng sắc nhọn trắng hếu, khằng khặc cười lớn.
Ngay khi hắn định đưa tay bóp cổ Thắng, liền bị một luồng điện giật chạy dọc khắp cơ thể, đánh thẳng vào đại não, khiến hắn đau đớn, xụi lơ trên mặt đất.
“Chuyện... chuyện gì?” Hắn mếu máo, thều thào, nhìn về phía Thắng.
“Ôi Giàng ơi...!”
Còn chưa động đậy được thân thể, hắn đã ngay lập tức bị một trận roi điện quất vào người. Mỗi cú quất đều mang theo uy lực lôi điện đánh vào thân thể hắn, khiến hắn đau đớn không thôi.
Cách xa bản làng, đi về phía rừng núi, có một căn nhà sàn đơn sơ nằm chênh vênh lưng chừng đồi. Đó là nơi ở của mo Lang, người có quyền thế không kém gì Lang Đạo trong vùng.
Mo Lang tên thật là Giàng A Lang, từ nhỏ đã theo thầy học đạo, được truyền thụ toàn bộ y bát, và trở thành một thầy mo có tiếng trong bản làng.
Hai mươi năm trước, từ dưới xuôi đi lên một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, da trắng như tuyết, mắt phượng lung linh, khiến hắn vừa nhìn đã khơi lên ngọn lửa dục vọng.
Hắn định dựa vào uy thế của thầy Mo, muốn cưỡng dâm nàng, giống như hắn đã làm với bao cô gái khác trong bản.
Nhưng hắn lại đánh giá thấp cô nàng dưới xuôi kia. Ngay trong đêm lẻn vào phòng nàng, định "cuồng hoan" một phen, hắn liền bị đối phương một chưởng nắm chặt "của quý", bóp méo hai hòn cà, dứt phăng tứ tung, khiến hắn đau đớn đến mức nín thở.
Cũng may bản thân có Giàng phù hộ, hắn kéo được một mạng về căn nhà trong núi. Nhưng vì mất đi tinh hoàn, khiến hắn không thể nảy sinh tình dục với đàn bà, niềm vui thú xác thịt cũng theo đó mà mất đi.
Sinh hận, hắn ghi tạc nỗi căm hờn này, chờ thời cơ đến sẽ ra tay giết cả nhà người phụ nữ kia.
Quả nhiên, Giàng đã thương hắn, tạo cho hắn một cơ hội có một không hai.
Sáu năm sau đó, có một nhóm người kỳ lạ, thân mặc y phục đen, lên bản tìm người. Mục tiêu của bọn chúng chính là người phụ nữ kia. Hắn đã âm thầm báo cho đám người này tung tích của người phụ nữ dưới xuôi.
Tưởng rằng có thể nhờ bọn họ mượn dao giết người, ai ngờ đám người kia nhanh chóng bị đối phương giết chết.
Thấy cách này không được, hắn lại dùng cách mê hoặc dân làng để dồn ép cô ta.
Cuối cùng cũng thành công, đuổi được ả xuống vùng xuôi. Nhưng mối thù thực sự hắn chưa trả được, bởi người phụ nữ đó chưa chết, lũ người nhà họ Đinh vẫn còn sống. Hắn âm thầm chờ, chờ một ngày có thể ra tay giết cả nhà đối phương.
Giàng lại lần nữa linh ứng. Mới đây không lâu, từ dưới xuôi đi lên một người đàn ông, với thân thủ phi phàm, có thể một mình đánh ngã hàng chục tên ma nhân do hắn chế luyện ra.
Sau một hồi trò chuyện cùng đối phương, hắn liền hiểu rõ tại sao người phụ nữ dưới xuôi kia lại mạnh đến vậy: thì ra ả ta là một tên sát thủ, và tên trước mặt này cũng lên đây truy tìm tung tích của ả.
Kẻ thù của kẻ thù là bạn, hắn liền cùng tên dưới xuôi này lập kế hoạch dụ người phụ nữ kia về.
Lần này mục đích của hắn không chỉ phục thù, mà còn muốn rút hồn đối phương để luyện thành âm binh, còn xác thì chế tác thành ma nhân, đi theo mình làm con rối. Với thân thủ tốt như vậy, hắn tin rằng bản thân sẽ luyện chế ra một âm binh và thi nhân mạnh nhất. Từ đó hắn cũng không còn phải sợ các thầy mo xung quanh, một mình có thể làm bá chủ cả vùng Hòa Bình này.
Nhưng đáng hận thay, kế hoạch đang suôn sẻ, chỉ còn 1% tiến trình nữa là hoàn thành – giết chết con trai của người phụ nữ đó, hắn liền có thể an nhiên sống yên ổn. Thế nhưng không biết từ đâu, lại chui ra một tên thầy pháp, đánh cho hắn không kịp xoay sở.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.