Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 281: Trả Thù?

Trong căn nhà sàn lưng chừng núi Văn Sơn, hai thân ảnh già dặn đang ngồi trước một bàn thờ tổ.

Một trong hai người, khoác hắc y, tay cầm quạt, đang quỳ gối nghiêm trang. Trên đầu ông ta là một chiếc khăn trắng kỳ lạ, đôi mắt nhắm nghiền, toát lên vẻ uy nghiêm.

Vừa nhìn liền biết, đây là một vị thầy mo người Mường.

Thầy mo liên tục lẩm bẩm chú ngữ, thân hình lung lay, nghiêng ngả như sắp đổ. Ông ta ướt đẫm mồ hôi, lay lắt một hồi rồi đột ngột ngã nhào ra sau, miệng phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

“Có chuyện gì vậy?”

Người đàn ông bên cạnh kinh ngạc, nhíu mày nhìn thầy mo.

“Ặc... có... có cao thủ!”

Thầy mo ho sặc sụa, phun thêm vài ngụm máu tươi, kinh hãi nhìn người đàn ông.

“Cao thủ? Cao thủ ở đâu ra? Chẳng lẽ là hai người trẻ tuổi đã vào làng lúc ban chiều?”

Người đàn ông nhanh chóng tiến lại gần thầy mo, đưa tay nắm cổ áo đối phương tra hỏi.

“Đúng... đúng... là bọn chúng...” Thầy mo thều thào, miệng há hốc, máu tươi cũng điên cuồng trào ra.

Trong bản làng này, khắp nơi đều có tai mắt của thầy mo Lang. Ngay khi Thắng và Ánh vừa bước chân vào, tìm kiếm gia đình họ Đinh, họ đã bị người của thầy mo để ý và theo dõi.

Vì hai người bọn họ đều là người dưới xuôi, theo như lời kể của đám tay chân thì Ánh và Thắng trông khá tầm thường, giống một đôi tình nhân lên đây du lịch, không có gì nguy hiểm, nên hắn cùng tên đồng bạn cũng không thèm để ý.

Nếu hai người này thật sự có quan hệ với gia đình họ Đinh, hắn sẽ không ngần ngại “thịt” luôn cả hai, dùng làm lễ tế ma nhân.

Nhưng thực không ngờ, hai người này lại là thầy pháp, không những vậy lại còn rất cao tay, khiến thầy mo lấy làm kinh hãi.

“Hừ, ta tưởng là cao nhân ở đâu! Nếu chỉ là lũ nhóc con, vậy thì dễ làm!” Người đàn ông khinh thường liếc nhìn thầy mo Lang. “Đi, chúng ta đi bắt bọn chúng. Ta sẽ cho ông thấy lại sự bá đạo của một tông sư võ học!”

“Không... hắn... hắn có pháp bảo.” Thầy mo sợ hãi, nắm lấy tay người đàn ông, liên tục lắc đầu.

“Pháp bảo? Haha, ngoài súng ra, Sát Lang ta chẳng sợ thứ gì! Đến Hắc Dạ Xoa còn bị ta giết, huống hồ gì hai tên nhóc con miệng còn hôi sữa, có gì mà ta phải sợ?”

Người đàn ông ha hả cười lớn, đôi bàn tay nắm chặt, phát ra vài tiếng răng rắc.

“Bọn này chắc hẳn là đám cô nhi, được Hắc Dạ Xoa nuôi nấng, muốn tới đây báo thù... Hắc Dạ Xoa a Hắc Dạ Xoa, cả một đời sát thủ, cuối cùng vẫn bị chính tay ta giết, đến cả thế hệ sau của mình, cũng sắp sửa bị ta tiêu diệt...”

Bỏ lại thầy mo Lang đang nhu nhược, người đàn ông một mình rời đi, hướng thẳng đến ngôi nh�� nơi Thắng và Ánh đang ở.

Nhìn bóng lưng người đàn ông khuất dần sau cánh cửa, thầy mo Lang cố nén thương thế, bò ra lan can nhà, há miệng nôn ra một búng máu lớn.

Sau một hồi, ông ta mới bình ổn lại, nhanh chóng tiến tới bàn thờ, khấn vái vài câu thần chú, rồi đưa tay lấy một bình gốm sứ đã có chút ngả màu, ực một hơi.

Được một hồi, khuôn mặt xám ngắt của ông ta mới hồng hào trở lại đôi chút.

Không tiếp tục chờ đợi, ông ta nhanh chóng thu dọn đống đồ đạc, cất toàn bộ bát hương vào một cái túi vải. Ngay lúc này, chính diện bàn thờ lộ ra một quyển sách dày cộp, màu đỏ, trên đó có vẽ vài từ chữ Nôm.

Nếu Thắng ở đây, hắn sẽ ngay lập tức nhận ra quyển sách này chính là ký sự của hậu nhân Quỷ Ma – quyển sách mà hắn từng đọc dưới hầm rượu ở trung tâm thành phố Uông Bí.

Thầy mo này không hề kinh ngạc khi thấy cuốn sách, có vẻ như ông ta đã quen thuộc với nó từ trước. Ông ta nhanh chóng cất cuốn sách đi, rồi vội vàng đưa tay lấy con dao mèo đang treo trên vách tường.

Xong xuôi, ông ta vội vàng xuống lầu, lớn tiếng gọi.

“Thạnh đâu!?”

“Con đây thưa thầy!” Từ trong gian bếp đi ra một chàng thanh niên trẻ khỏe, tuổi đôi mươi, tay cầm theo một siêu nước nóng, hẳn là đang đun nước uống.

“Mau, mau. Mau thu dọn đồ đạc, chúng ta rời khỏi đây!”

Thầy mo hướng người thanh niên hối thúc.

“Có chuyện gì vậy thầy? Thần Hổ tấn công làng sao?” Người thanh niên tên Thạnh khó hiểu, đầu óc đầy những câu hỏi.

“Kệ nó đi, không nhanh chúng ta chết chắc!” Thầy mo lo lắng, thúc giục đối phương.

Thạnh là trẻ mồ côi, từ bé đã theo thầy mo Lang học thuật. Trong mắt Thạnh, thầy mo Lang như một vị thần nhân, chỉ sau mỗi Giàng, bởi trong thâm tâm cậu, người thầy này chưa bao giờ sợ một thứ gì, kể cả thần hổ.

Ấy vậy mà lúc này, người mà Thạnh tôn thờ lại đang sợ hãi, khiến Thạnh cũng bất giác run theo.

Thấy thầy mình nghiêm trọng như vậy, Thạnh cũng không tiếp tục hỏi, vội vàng chạy vào trong phòng, thu dọn những đồ đạc cần dùng. Đến siêu nước mới đun sôi cũng bị cậu vứt lăn lộn một bên.

Thầy mo Lang đứng chờ bên ngoài cũng không rảnh rỗi. Ông ta đưa tay lên, dùng con dao mèo sắc lẹm cứa một vết sâu hoắm vào lòng bàn tay, vài sợi huyết nhục theo đó tuôn ra.

Ông ta bắt đầu đi quanh căn nhà sàn, miệng lẩm bẩm vài câu chú ngữ, tay thì rê trên nền đất, thi thoảng lại vẽ lên các cột trụ nhà vài ký tự khó hiểu.

Phải mất đâu đó chục phút, ông ta mới hoàn thành nghi thức kỳ lạ này.

Ngay khi hắn hoàn thành, Thạnh cũng đã thu dọn xong đống đồ đạc, vác theo một tay nải lớn, chạy ngay ra chỗ thầy mình.

“Đi thôi!” Thấy đệ tử mình đã thu dọn xong, thầy mo Lang liền gật đầu ra hiệu, cả hai cứ vậy rời đi.

Mặc cho đêm tối, đường núi hiểm trở, hai thầy trò vẫn không dùng tới đèn pin hay đuốc lửa để đi đường, cứ thế âm thầm luồn lách qua những con đường mòn, lẩn sâu vào rừng thẳm.

...

Sau khi Thắng xử lý xong cỗ thi thể của bà Hồng, xác định đối phương đã bất động, hắn mới yên tâm đối chiến với hai con thi trùng còn lại.

Ngoài khả năng chịu đòn ra, hai cỗ thân thể tầm thường này không phải đối thủ của hắn. Chỉ với vài cú quất, cả hai đã bị tiêu diệt.

Xác định được mọi thứ đã an toàn, Thắng mới gọi Ánh và Với đi ra.

Nhìn căn nhà hoang tàn, xung quanh đều bị đập vỡ, chẳng còn ra hình thù một căn nhà. Trên sàn be bét não và thịt vụn, vương vãi khắp nơi.

Thi thể của hai bố con nhà họ Đinh cùng người con dâu đều đã cháy khét lẹt, không gian xung quanh chỉ còn vương mùi thịt nướng.

Với suy sụp, ngã quỵ. Thấy vậy, Ánh vội vàng đưa tay đỡ lấy cậu.

Thảm cảnh này tuy có hơi kinh dị, nhưng với một người hành y như nàng, đây chưa đáng là gì, bởi nàng đã chứng kiến nhiều cảnh tượng khủng khiếp hơn thế.

Nhưng vì cảnh tượng này lại là người nhà bà Hồng, nên nàng thực không muốn nhìn, bởi... quá thảm rồi.

“Với, cậu biết nhà thầy mo của làng này ở đâu không?” Thắng không có thời gian cùng hai người này thương tiếc, bởi vừa rồi khi đối chiến, hắn dám khẳng định có kẻ đứng sau.

Những việc vừa rồi không phải tự nhiên diễn ra, chắc chắn có người sử dụng tà thuật, đánh lên bốn cỗ thi thể này vài loại hắc ám pháp tắc.

Để làm được điều này, chỉ có các thầy pháp, thầy mo mới có thể họa ra pháp tắc, người thường chắc chắn không thể làm được.

Những thi thể này đã được thầy mo làm lễ qua, và Thắng cũng hiểu vì sao chúng không được chôn cất ngay: đó là để lợi dụng trùng tang, bắt linh hồn người đã khuất luyện âm binh, đồng thời nuôi dưỡng cương thi.

Đó là lý do vì sao kẻ đó còn muốn để bốn hòm quan tài tại đây, là muốn hóa cả gia đình này thành ma, hồn hóa âm binh, xác thành khôi lỗi!

Thực là tàn độc thủ đoạn!

Để ngăn chặn kẻ đó tiếp tục làm những chuyện thương thiên hại lý, hắn cần đến tận nơi tiêu diệt y. Nhưng vì không biết nhà thầy mo Lang, nên hắn chỉ có thể đặt hi vọng vào Với.

“Thầy mo...?” Với vẫn đờ đẫn, tựa người vào Ánh, đôi mắt mờ mịt nhìn Thắng. “Để làm gì...?”

“Còn để làm gì? Tất cả những chuyện này đều do thầy mo Lang đó gây ra, hắn muốn giết cả nhà cậu. Hồn hóa âm binh, xác thành khôi lỗi! Muốn ngăn chặn hắn, cứu rỗi linh hồn gia đình cậu thoát khỏi kiếp âm binh, chúng ta phải bắt được hắn, giải phóng những linh hồn đang bị giam cầm!”

Thắng gằn giọng, khuôn mặt tràn đầy giận dữ.

Hắn lúc này thực sự đang tức giận, tức giận không phải vì kẻ đó làm những việc thương thiên hại lý, mà là giận vì không thể ngay lập tức có mặt ở nhà kẻ đó, nuốt chửng đám âm binh để thăng cấp thần hồn!

Thăng cấp thần hồn của hắn thực sự rất khó khăn. Nay biết kẻ đó lại nuôi âm binh, và có liên kết với Thần Trùng Tang, nếu hắn lợi dụng cơ hội này để tìm ra tung tích và thôn phệ Thần Trùng Tang, linh hồn hắn chắc chắn sẽ đột phá, một mạch đạt tới cấp linh tầng thứ.

Vậy nên lúc này hắn thực sự vội, rất sợ kẻ đó co giò bỏ trốn.

“Kẻ gây ra những chuyện này... là thầy mo Lang?” Với vẫn đờ đẫn, đưa mắt nhìn về phía Thắng.

“Đúng vậy! Cậu có muốn cha mẹ, ông bà mình siêu thoát hay không? Có muốn trả thù hay không?” Thắng đưa tay nắm lấy đôi vai gầy nhỏ của cậu, liên tục lắc mạnh để cậu tỉnh táo.

Ánh ngồi bên cạnh, nhìn thấy Thắng có vẻ thất thố như vậy, trong lòng không khỏi lo lắng.

“Trả thù....?” Với đang chìm trong đau khổ. Khi nhớ lại quá khứ, những hình ảnh vui vẻ, đầm ấm bên gia đình bỗng ùa về, khiến cậu bất giác rơi vài giọt lệ buồn.

Những hình ảnh khi xưa lại bất giác hiện lên, khi đó Với mới có sáu tuổi, cậu và người thân còn chưa xa nhau, cậu vẫn còn vui vẻ hồn nhiên bên người thân, được người thân chăm sóc nâng niu.

Nhưng rồi một ngày, người thân của cậu bị thầy mo Lang chỉ điểm là điềm xui, khiến dân làng xua đuổi. Với khi đó còn bé, chưa hiểu chuyện, cứ tưởng người thân của mình ghét bỏ cậu, bỏ đi biệt xứ. Khi trở về, người thân lại cầm dao lên tìm thầy mo Lang, nhưng rồi lúc về thì mang bệnh, hai ngày sau thì mất.

Lúc đó cậu còn tưởng người thân mình bị Giàng trừng phạt.

Giờ đây, những ký ức ấy ùa về, sâu chuỗi lại với nhau, cậu mới ngộ ra một điều: thì ra bản thân đã trách nhầm người thân của mình... tất cả những chuyện khốn khổ này, đều là do tên thầy mo Lang kia mà ra...

Hỏi cậu có giận không? Không! Cậu chỉ hận bản thân quá ngu dốt và yếu kém, mới để gia đình lâm vào nông nỗi này.

Có muốn trả thù không?

“Trả thù...?” Với mơ màng, trong đôi mắt ngờ nghệch, mù mịt kia, đang dần bùng lên một tia lửa giận dữ.

“Tôi phải... trả thù...!”

Toàn bộ văn bản này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép và phát tán mà không có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free