Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 283: Buffet

"Hai người định đến nhà tên thầy mo Lang không?" Với đứng bên cạnh, giọng điệu tỏ vẻ không vui.

"Đúng rồi, còn chính sự." Thắng tỉnh táo lại sau giây phút sung sướng, vội đẩy Ánh ra, tiến đến bên xác người đàn ông, nhặt cây Trấn Ma Thương lên.

Ánh lúc này cũng đã định thần lại, khuôn mặt nàng đỏ bừng vô thức vì hành động thiếu suy nghĩ vừa rồi của mình.

Xấu hổ chết đi được!

"Đi thôi!" Thắng cầm Trấn Ma Thương, ánh mắt ra hiệu cho Với dẫn đường.

Với gật đầu, cầm chiếc đèn pin bao cấp đi trước.

Thắng nhân lúc này, vận dụng Phệ Hồn Pháp, hướng linh hồn tên sát thủ mà cắn nuốt. Một lượng lớn tri thức ồ ạt tràn vào tiềm thức hắn, nhưng vì tình thế cấp bách, hắn không vội vàng tiếp thu toàn bộ ký ức này, mà chuyển thành dạng thước phim, cất giữ trong một góc tiềm thức.

Xong xuôi mọi việc, hắn mới cất bước, cùng Ánh đi theo sau Với.

Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin bao cấp, ba người nhanh chóng luồn lách qua những con đường gồ ghề, men theo những con mương bạt ngàn lúa mạ, vượt qua một đoạn đường núi, cuối cùng cũng tới một căn nhà sàn heo hút nằm lưng chừng đồi.

Căn nhà đơn độc, trơ trọi giữa rừng thiêng, thi thoảng lại phát ra vài tia sáng mờ nhạt, như một con đom đóm suy yếu đang cố gắng phát sáng trong đêm.

"Hai người đứng ngoài này, để mình tôi vào là được. Đây, cầm lấy, nếu có chuyện gì thì cứ dùng thoải mái đi, ma quỷ rất sợ mấy thứ này." Thắng đưa cho hai người mấy lá phù văn mới, dặn dò cẩn thận, rồi mới chầm chậm tiến vào căn nhà sàn này.

Đối phương có thể luyện thi, chế luyện một cao thủ cấp Tông thành con rối; với thủ đoạn như vậy, e rằng bên người hắn không chỉ có một con thi nhân.

Thắng âm thầm phán đoán, khả năng cao đối phương còn vài con nhân thi. Để tránh bị ám toán bất ngờ, hắn định một mình đi lên nhà, còn Ánh và Với sẽ ở lại nơi đây.

Nhưng có vẻ như hắn đã suy nghĩ thừa. Khi hắn lên tới nhà trên, không hề thấy tung tích thầy mo già đâu cả, cũng chẳng thấy một bóng thi nhân nào. Chỉ thấy xung quanh nền nhà vương vãi máu tươi, chiếc bàn thờ gia tiên cũng tan hoang, bát hương đã biến mất, tượng thờ cũng chẳng thấy đâu, chỉ còn tàn nhang vương vãi trên nền.

"Khốn nạn, bọn này chạy thật nhanh!" Thắng tức giận gầm lên, đưa tay đấm mạnh lên sàn nhà, khiến sàn nhà lõm xuống một tấc.

Hắn không ngờ, mình vẫn đến chậm một bước, để đối phương kịp thời bỏ chạy.

Hiện tại đuổi theo có thể kịp, nhưng hắn lại không biết đường nào mà lần, r��t có khả năng đối phương đã chui vào rừng chạy trốn.

Rừng thiêng nước độc, đi vào mà không có kiến thức sinh tồn và hiểu rõ địa hình, rất dễ nhầm đường, lạc lối, bị mắc kẹt bên trong mà không thấy đường ra.

Trong khi đó, sức mạnh hiện tại của hắn mới chỉ ổn định, bản thân cũng không phải dân bản địa, địa hình nơi đây lại chưa thông thuộc, giờ đuổi theo e rằng sẽ đẩy bản thân vào thế bất lợi.

Hắn chẳng thể làm gì khác ngoài việc đành bỏ qua cho tên thầy mo Lang kia.

Hậm hực, Thắng đành chán nản xách cây trường thương xuống dưới nhà.

Ngay khi hắn bước xuống cầu thang, một đoàn phù văn huyết sắc kỳ dị dưới chân cột nhà sàn bùng lên, bao trùm lấy toàn bộ căn nhà.

Với cùng Ánh đang chăm chú nhìn bậc thềm đầy chờ mong. Người thì mong Thắng khi xuống sẽ xách theo tên thầy mo, người thì mong Thắng không cần phải chiến đấu, chỉ cần bình an là đủ...

Thấy Thắng đi ra, tay không, Với hơi nhíu mày nghi hoặc, chỉ có Ánh là âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay khi cô vừa buông lỏng tâm tư, một luồng huyết sắc quang mang lập tức dâng lên. Nó giống như một bức tường không khí, nhưng lại mang theo một màu đỏ rực chặn ngang bên ngoài căn nhà. Thắng lúc này đã hoàn toàn bị nhốt lại bên trong.

"Chuyện gì vậy?" Với kinh ngạc thốt lên.

Ánh không nói một lời, chỉ lo lắng nhìn về phía Thắng.

Lúc này, bên trong kết giới kỳ lạ kia, Thắng hơi nheo mắt lại, đánh giá tình hình xung quanh.

Hắn biết, thứ kỳ dị này không phải là một bức tường màu đỏ bình thường. Nó là một loại kết giới nào đó, dù không am hiểu lắm về kết giới, nhưng thông qua cảm nhận của bản thân, hắn phán đoán được đôi phần, thứ này có vẻ hơi hắc ám.

"Đó là..." Thắng nhìn về phía kết giới, miệng lẩm bẩm.

Trong màn đêm cô đặc tại vùng rừng Văn Sơn, đang có hai thân ảnh mò mẫm bước đi. Tuy đường đồi núi có chút gập ghềnh khó đi, nhưng vẫn không tài nào làm chậm bước chân của hai người.

"Thầy, vừa rồi thầy thi triển pháp gì tại nhà của chúng ta thế?" Thạnh tò mò, ánh mắt không hiểu nhìn về phía thầy mo Lang.

Cậu đi theo thầy từ bé, tuy đã được dạy toàn bộ y bát của thầy, nhưng vẫn còn nhiều chỗ chưa hiểu hết, nhất là pháp trận thầy vừa dùng, trông nó rất lạ và kỳ dị.

Thấy học trò mình tò mò, tên thầy mo Lang cũng không tỏ ra khó chịu, trái lại còn lấy đó làm hài lòng. Dù sao thằng nhóc cũng là học trò do lão tự tay dạy dỗ từ bé, rất có tố chất làm thầy mo, nên lão không hề tiếc nuối sở học của mình, sẵn sàng truyền thụ hết.

"Đó là Tụ Ma Trận, một loại trận pháp thu hút lượng lớn oan hồn. Chỉ cần kẻ nào đi vào bên trong sát trận, ắt sẽ bị đám linh hồn đó đánh cho hồn siêu phách lạc!"

"Nghe thật đáng sợ!" Thạnh ôm cái bọc, miệng thì thào nói.

"Haha, trận pháp này chỉ dùng để đối phó với nhân loại. Đi! Chúng ta tiếp tục lên đường, khi đến nơi an toàn, ta sẽ dạy con vài loại trận pháp! Nên nhớ, hệ phái chúng ta lấy sát sinh làm trọng, không được nhân từ với kẻ khác... biết chưa?"

"Con biết rồi! Vậy... chúng ta sẽ đi đâu thầy?"

"Chúng ta sẽ đi về phía đông bắc. Nghe nói, Quảng Ninh, vùng than đá này không có thầy pháp nào tồn tại, vừa hay chúng ta đến đó kiếm chác một chút..."

Tên thầy mo Lang ngước mắt nhìn về phương xa với vẻ chờ mong. Chỉ cần bọn họ tới được một nơi không có thầy pháp, chắc chắn sẽ gây dựng lại được danh tiếng của thầy mo Lang.

Còn đám người đã phá hỏng chuyện tốt của hắn? Hắn tin chắc đối phương sẽ bị Tụ Ma Trận đánh cho tán hồn, tán phách. Nếu không tán hồn tán phách thì cũng suy yếu pháp lực, không thể tiếp tục truy đuổi bọn hắn.

Vừa rồi khi khởi động trận pháp này, hắn đã tiêu hao lượng lớn pháp lực trong cơ thể, hiện tại đã sụt giảm tu vi. Chờ đến khi hắn khôi phục lại, chắc chắn sẽ quay lại tìm kiếm những kẻ đã phá hỏng chuyện tốt của mình để trả thù.

Nhìn đám linh hồn đang loạn chuyển xung quanh, kẻ thì đầu tóc rũ rượi, kẻ thì nhe răng nhếch mép, để lộ bộ răng trắng hếu đang lượn lờ xung quanh.

Trái với khuôn mặt xám ngoét của Ánh và Với, Thắng lại rất phấn khích nhìn tất cả cảnh tượng này.

"Buffet, một bữa buffet sao?" Thắng vui vẻ, vội vàng quay trở lại căn nhà trên.

Ánh đứng bên ngoài, nhìn thấy Thắng nhanh chóng chạy trở về nhà trên, liền không khỏi lo lắng.

Sau khi trở lại nhà trên, hắn liền ngay lập tức ngồi xuống tĩnh tọa, bắt đầu đi vào trạng thái thiền định.

Đám linh hồn kia tưởng Thắng sợ hãi, vội vàng đuổi theo sau, muốn tranh nhau cướp cái xác này.

Thắng không hề kháng cự, trái lại còn nhiệt tình mời đám oan hồn này vào trong cơ thể mình.

Cả trăm hồn ma lúc nhúc, chen nhau đi vào cơ thể Thắng. Nhìn thấy cảnh này, Thắng vui vẻ cười khằng khặc.

Ngay khi đám linh hồn trong thức hải hắn đang loạn xạ bay lượn, muốn tìm linh hồn thật sự của hắn để cắn nuốt, chiếm đoạt cơ thể, bỗng trên bầu trời vô tận của thức hải xuất hiện một con khủng long bạo chúa, uy áp ngút trời, đang nhanh chóng lao về phía đám oan hồn lít nhít bên dưới mà cắn xé.

Nó đi tới đâu, đám linh hồn này bị nuốt chửng tới đó.

Đám oan hồn này tuy chỉ là hồn ma, nhưng cũng từng là người, vẫn còn linh trí. Khi thấy bạo long đáng sợ, bọn chúng liền nhao nhao muốn thoát khỏi cơ thể Thắng.

Thật không may cho đám hồn ma, ngay khi bọn chúng muốn thoát ra ngoài, Thắng đã kịp nhốt toàn bộ chúng lại trong thức hải. Mặc cho bọn chúng loạn gào, hắn vẫn một đường vui vẻ sai khiến bạo long cắn nuốt.

Chẳng mất bao lâu, hơn trăm oan hồn đã bị bạo long thôn phệ sạch sẽ, giúp linh hồn hắn tăng nhanh một mạch. Thương thế trong linh hồn cũng đã được chữa lành hoàn toàn. Đáng tiếc, số linh hồn này tuy nhiều, cô đặc, nhưng lại chứa quá nhiều oán niệm.

Khi hắn rút ra tinh túy linh hồn để thôn phệ, chỉ được vài giọt nhỏ nhoi, còn lại hắn đều phải bỏ đi hết. Bởi vậy, hắn chỉ kiếm chác được chút ít... nhưng như vậy cũng ổn rồi, vẫn hơn là về tay không.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, một tác phẩm không nên bỏ lỡ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free