Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 284: Nhận đồ đệ

Sau khoảng một tiếng đồng hồ, Thắng đã thôn phệ hoàn toàn lũ hồn ma.

Nhìn bức tường kết giới trước mặt, Thắng đưa tay tung một đòn, nhưng vô ích, toàn bộ cơ thể hắn đều có thể xuyên qua. Hắn hoàn toàn có thể bỏ qua nó mà rời đi, nhưng Thắng không làm vậy. Bởi hắn biết, nếu không hủy thứ này, chắc chắn sẽ gây ra nhiều hậu quả khôn lường về sau, nhất là với người dân bản nơi đây. Chỉ cần dân bản chết, linh hồn của họ sẽ bị trận pháp này thu hút, liên tục kéo đến đây bám víu trần gian, không thể siêu thoát. Lâu dần sẽ sản sinh oán khí, trở thành oán linh. Oán linh nếu cướp đi mạng sống con người sẽ trở thành ma quỷ, tàn sát dân làng, khiến người thôn bản gặp họa sát thân.

Chưa kể, nếu tên thầy mo kia trở về, chắc chắn sẽ thu nạp lượng lớn âm binh, cực kỳ nguy hiểm. Nếu tận thế không đến, hắn cũng chẳng ngại nán lại đây chờ một hai năm. Nhưng tận thế đã kề cận, chỉ còn sáu, bảy tháng nữa thôi, hắn không thể chờ tên mo Lang kia quay về. Vì vậy, trước khi rời đi, hắn cần phải dẹp bỏ trận đồ này.

Hắn lấy ra cây cốt tiên, bắt đầu kích hoạt hai loại pháp tắc Lôi và Hỏa. Cả hai đều thuộc hệ chí dương chí cương, rất thích hợp để phá vỡ trận đồ thuộc Hắc Ám Pháp Tắc. Sau một phút trôi qua, cây cốt tiên đã được bao trùm bởi một quầng lửa rực, kèm theo những tia điện lưu thi thoảng ẩn hiện. Không hề có bất kỳ động tác hoa mỹ nào, hắn chỉ giơ cao tay lên, vung mạnh về phía bức tường kết giới. Một đoàn hỏa diễm hừng hực xuất hiện, cùng với tiếng sấm sét nổ vang, khiến toàn bộ kết giới nứt toác.

Trận pháp do tên mo Lang lập ra, tuy đã dùng huyết nhục để vẽ phù, nhưng cấp bậc chỉ ở mức thấp, nửa vời, còn chưa đạt tới cấp độ pháp tắc. Nên khi bị pháp tắc Lôi Hỏa từ cốt tiên giáng xuống, bức tường kết giới này đã không thể chịu đựng nổi, bắt đầu nứt toác. Thắng tung thêm đòn thứ hai, toàn bộ kết giới sụp đổ. Đến lần thứ ba thì tan thành mây khói.

“Anh... không sao chứ?”

Ngay khi Thắng từ trong kết giới huyết hồng vừa rồi kia đi ra, Ánh đã ngay lập tức chạy tới, lo lắng hỏi han hắn.

“Tôi không sao.” Hắn hơi mỉm cười, say đắm nhìn cô nàng.

Quả nhiên, một cô gái xinh đẹp, dù trong trạng thái nào vẫn khiến cho người ta cảm giác say đắm.

“Thầy... tên mo Lang, sao rồi?” Với bước tới, đôi mắt tràn đầy chờ mong nhìn Thắng.

“Xin lỗi cậu, khi tôi tới, hắn đã bỏ chạy rồi!” Thắng đặt tay lên vai Với, nhẹ nhàng nói.

Hẳn là thằng bé đang rất thất vọng. Kẻ thù đã ở ngay trước mắt, tưởng chừng đã có thể trả được mối thù này ngay lập tức, vậy mà tên mo Lang đó lại chạy quá nhanh...

“Đừng lo, tôi sẽ giúp cậu tìm ra tên đó.” Ánh đứng một bên, an ủi chàng trai trẻ tuổi.

Nàng nói vậy không phải là nói suông, bởi cha nàng là người thuộc giới thượng lưu, cũng hoạt động trong giới chính trị, có nhiều mối quan hệ. Chỉ cần nhờ ông giúp đỡ, một kẻ như thầy mo Lang có gì là không thể tìm ra?

“Thật sao? Cô không lừa tôi chứ?” Với tràn đầy hi vọng, nhìn về phía Ánh.

“Thật!” Ánh gật đầu chắc nịch.

“Chuyện đó để sau đi. Chuyện trước mắt là về nghỉ ngơi, rồi mai còn làm đám tang cho bố mẹ và ông bà cậu nữa!” Thắng đứng một bên, nhìn đồng hồ. Lúc này đã mười một giờ đêm rồi, không còn sớm nữa.

“Được rồi...” Ánh cùng Với gật đầu đồng ý.

Cả ba cứ vậy rời đi, trở về căn nhà nhỏ của Với.

Thắng phụ Với đưa mấy cái xác vào trong quan tài, Ánh thì giúp các thi thể sửa sang quần áo và khâu lại những bộ phận mà Thắng đã lỡ đá gãy lúc nãy. Não của bà nội Với vì qu�� nhầy nhụa và đang phân hủy, khá khó khăn để nhồi nhét vào bên trong. Nhưng cũng may, trình độ của nàng không phải tầm thường, hơn nữa, đối tượng cũng chỉ là một cái xác nên không tốn quá nhiều công sức. Xong xuôi đâu đấy, mấy người mới mệt mỏi dừng tay.

Vì hiện tại không còn thầy mo giúp bốn người họ làm lễ, nên Thắng đành phải thay thế, tự mình làm lễ cầu siêu. Làm vậy chỉ là cho có lệ mà thôi, chứ thực ra linh hồn cả bốn người đã bị tên mo Lang kia thu về làm âm binh. Ngay cả bát hương, tượng thờ âm binh cũng đã bị tên thầy mo thu hồi, vậy thì sao có thể siêu thoát cho họ được đây? Việc hắn làm chỉ là giúp bốn người họ được an nghỉ với đầy đủ nghi lễ.

Sau một hồi khấn vái, tụng Chú Đại Bi, đồng hồ cũng đã điểm hai giờ sáng.

Lúc này, bên ngoài chỉ còn Thắng và Với, còn Ánh vì mệt mỏi đã vào phòng trong nghỉ ngơi trước.

“Cậu không ngủ sao?” Thắng liếc nhìn Với, tên nhóc này hiện tại đang ngồi phía sau, dõi theo hắn.

“Không, tôi có chuyện muốn nói với thầy.”

“Chuyện gì?” Thắng hơi nghi hoặc nhìn Với.

“Thầy là thầy mo đúng không?”

“Xét theo một khía cạnh nào đó thì tôi đúng là thầy mo, nhưng thực tế tôi lại không phải thầy mo.” Thắng lắc đầu.

“Nhưng thầy lại có thể đánh bại những con ma của thầy mo Lang, vậy thầy là thầy mo rồi...” Với nhanh mồm nói.

“Haiz, cứ coi là vậy đi.” Thắng gãi đầu, không biết giải thích ra sao.

Cái hắn dùng để đánh bại tên mo Lang kia là pháp tắc, tuy thông qua trung gian là bùa chú nhưng thực chất hắn không phải thầy mo. Giải thích cho một kẻ không biết gì như Với, hắn thực sự lười giải thích rõ ràng.

“Xin thầy, hãy nhận tôi làm đồ đệ!”

Với không đợi Thắng kịp phản ứng, đã nhanh chóng quỳ xuống sàn, dập đầu về phía Thắng.

“Cái này...” Thắng có chút khó khăn.

Hắn có ý định xây dựng một thế lực nhỏ, cùng mình đối phó với tận thế. Nhưng mục tiêu lúc này là trở nên mạnh mẽ, không có thời gian thu nhận thêm người khác, nên việc xây dựng thế lực lúc này với hắn là một chuyện ngoài tầm với. Từ Với, hắn có thể thấy được nỗi căm phẫn và hận thù, cùng với sự kiên định trong đôi mắt. Nếu xét tổng thể, Với chính là một mầm mống tốt để rèn giũa thành một cao thủ sau này. Chỉ là, lúc này hắn không có thời gian dạy dỗ, chăm sóc một tên nhóc con. Hắn cần phải mạnh lên, như vậy khi tận thế đến, hắn mới có đủ sức chống đỡ.

Thấy Thắng im lặng không nói năng gì, Với liền dập đầu liên tục vào sàn nhà, vang lên những tiếng "đông đông" khô khốc. Vùng da trán không chịu nổi tác động, nhanh chóng rách toác thành một vết thương, máu chảy lênh láng ra sàn.

“Với! Dừng lại ngay!” Thắng lo lắng, giữ chặt vai thằng bé.

“Nếu thầy không đồng ý, tôi sẽ dập đầu đến khi chết mới thôi!”

Đôi mắt kiên định, tràn đầy phẫn nộ của Với khiến Thắng run lên. Tên nhóc này thực sự hận đến mức điên cuồng rồi. Nếu hắn không đồng ý, thằng nhóc này sẽ thật sự đập đầu đến chết.

Tiếng động của Với quá lớn, khiến Ánh đang nghỉ ngơi trong buồng cũng vội vã chạy ra. Vừa rồi, khi đang chuẩn bị vào giấc ngủ, nàng mơ thấy xung quanh toàn là xác sống. Đang lúc hoảng sợ thì nàng bỗng bị những ti��ng "đông đông" đánh thức, tưởng mấy tên xác sống lại tiếp tục tấn công, nàng vội chạy ra ngoài hô lớn.

“Có chuyện gì vậy? Xác chết lại sống dậy sao?”

Thấy Ánh hoảng hốt, Thắng lắc đầu, chỉ tay về phía Với mà nói.

“Cô xem vết thương trên trán thằng bé, sơ cứu cho nó, tránh nhiễm trùng. Còn mấy cái xác kia, cô yên tâm, chúng không thể cựa quậy được nữa đâu!”

Đông đông!

Vừa rời khỏi tay của Thắng, Với liền tiếp tục dập đầu.

“Với! Cậu làm cái trò gì vậy!?” Ánh hoảng hốt, vội tiến tới ngăn Với lại.

“Thầy không nhận tôi làm đệ tử, tôi sẽ dập đầu ở đây, đến khi nào thầy chịu thu nhận tôi thì thôi!” Với tránh né Ánh, liên tục va đầu xuống sàn.

Thấy tên nhóc này kiên quyết như vậy, Thắng không thể làm gì khác hơn ngoài đồng ý.

“Được rồi, tôi sẽ nhận cậu làm đệ tử! Vừa rồi lạy quá ba vái, xem như đã chính thức nhập môn! Hiện tại cậu đã yên tâm để cô ấy băng bó vết thương cho chứ?”

Cuối cùng cũng nghe được đối phương đồng ý, Với mới xúc động, rưng rưng nước mắt.

“Thầy, từ giờ Với sẽ đi theo, phụng sự cho thầy!”

Theo quan niệm bái sư của người trong bản, nhất là thầy mo trong làng, các học đồ sẽ đi theo, cung phụng, làm những việc lặt vặt theo sự sai bảo của thầy mo, luôn ở bên cạnh để hỗ trợ. Với cùng Thạnh từng là bạn của nhau, nên Với hiểu khá rõ vai trò của một người đệ tử khi đi theo thầy mo.

“Được rồi, hiện tại băng bó vết thương đi, rồi tính sau!” Thắng xua tay, ra hiệu cho Ánh nhanh chóng băng bó.

Cũng may, trong balo của Ánh đã chuẩn bị đầy đủ đồ đạc, thuốc men, nên chẳng mấy chốc, trán của Với đã được băng bó cẩn thận.

“Được rồi, mọi người đi ngủ sớm đi, mai chúng ta còn lên đường!”

Thấy Với đã ổn định, Thắng mới hài lòng gật đầu, ra hiệu cho mọi người đi nghỉ sớm. Hiện tại cũng đã muộn, chỉ còn vài tiếng nữa thôi mặt trời sẽ lên. Với hắn thì không sao, nhưng những người thường như Ánh và Với thì lại khác, rất dễ ảnh hưởng không tốt đến cơ thể, nên hắn mới bảo hai người này đi ngủ sớm.

Chờ Ánh tiến vào trong phòng, Thắng mới ngay ngắn ngồi xuống, bắt đầu tĩnh tọa. Với không hiểu thầy mình đang làm gì, nhưng hiện tại cậu rất mệt, không thể thức được thêm, đôi mắt trĩu nặng dần dần buông xuống, cơn buồn ngủ ập tới lúc nào không hay.

Ngoài trời, những cơn gió lạnh đầu mùa lất phất thổi, thi thoảng lại có chút sương sớm vương vãi trên các tán lá. Phía xa xa, tại chân trời đằng đông tít tắp, khối cầu đỏ rực đang dần dần nhô lên, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu...

Truyện dịch này được bảo hộ bản quyền và thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free