(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 285: Tạm biệt
Tại một bản làng nhỏ thuộc xã Văn Sơn, nơi chỉ vỏn vẹn khoảng năm mươi hộ dân sinh sống, đang có một đám cháy lớn, lửa bốc lên hừng hực.
Khoảng sáu giờ sáng, khi các nông dân trong bản chuẩn bị lên nương làm đồng, thì phát hiện ngôi nhà ở cuối bản đang bốc cháy dữ dội.
Lửa cháy quá lớn, không ai dám liều mình lao vào ứng cứu, chỉ biết đứng nhìn. Cũng có nhiều người muốn dùng nước dập lửa, nhưng ngọn lửa này được gió xuân thổi bùng, càng cháy dữ dội hơn.
“Nhà ai bị cháy thế?”
“Là nhà họ Đinh... cả nhà đã chết hết rồi, giờ chỉ còn mỗi đứa trẻ kia, chắc cũng đã chết trong đám cháy rồi...”
“Nhanh đi tìm thầy mo Lang!”
Khi cả dân bản đang náo loạn, người thì đứng xa chỉ trỏ tiếc thương, kẻ thì nháo nhác tìm cách dập lửa, thì lúc này, ngoài cổng làng, trên con đường đê gập ghềnh sỏi đá, ba người thong thả bước đi.
“Anh không về cùng tôi sao?” Ánh nhìn Thắng với vẻ tiếc nuối.
Sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng, Thắng đã gọi hai người dậy chuẩn bị lên đường.
Để tránh việc kẻ xấu lấy đi thi hài bà Hồng, hắn đã hỏa thiêu tất cả các thi thể, như vậy, dù có chết đi, bốn người đó cũng không bị kẻ khác luyện thi.
Cảm nhận được tận thế sắp đến mà sức mạnh chưa phục hồi, Thắng quyết định nhân lúc thế giới còn yên bình, đi ngao du khắp nơi, tìm đến những chốn ma quái đồn thổi để bắt ma.
Sau khi nhận thấy lợi ích từ đám linh hồn tại nhà mo Lang, hắn biết bản thân nếu muốn nhanh chóng có thực lực, chỉ có một con đường: săn lùng đám cô hồn dã quỷ.
Vì vậy, ngay khi ba người ra khỏi bản làng, Thắng đã nói chuyện với Ánh, muốn cả hai tách ra.
“Đúng vậy, tận thế sắp đến rồi, tôi cần chuẩn bị một chút!” Thắng gật đầu.
“Vậy... tận thế thực sự sẽ tới sao?” Ánh lo lắng nhìn Thắng.
Trước đây, khi hắn nói, nàng hoàn toàn không tin, nhưng sau ngày hôm qua, chứng kiến hắn thi triển thần thông, nàng liền bắt đầu tin tưởng.
“Tôi đã nói rồi, tận thế chắc chắn sẽ tới, nên mới cảnh báo trước. Trên thế giới này, có nhiều điều cô không thể tưởng tượng được đâu.”
Thắng trầm ngâm một lát rồi lại nhìn Ánh nói tiếp.
“Lần này tôi muốn nhờ cô một việc.”
“Việc gì?” Ánh nghi hoặc nhìn Thắng.
“Hờ hờ... cho tôi vay chút tiền...” Thắng ngại ngùng gãi gãi đầu.
Hắn mới tới thế giới này chưa lâu, khi tỉnh dậy cũng là trong nhà cô nàng. Tiền nong hắn không có một cắc, hiện tại đi lang bạt, hắn thực khó mà sống được.
“Anh cần bao nhiêu?” Ánh mỉm cười nhìn hắn.
“Hờ hờ... chừng này thôi!” Thắng đưa năm ngón tay lên, ngại ngùng gãi đầu.
“Năm trăm triệu ư? Tôi không có nhiều tiền đến thế...” Ánh xụ mặt.
“Ây, tôi chỉ cần năm triệu thôi, năm trăm triệu cầm để làm gì?” Thắng ngây người, vội vàng giải thích.
Hắn định mượn cô nàng năm triệu để mua tạm một chiếc xe máy cũ, tiện thể mua thêm chút giấy hoàng chỉ. Trên quãng đường đi, hắn sẽ nhân tiện dùng danh thầy trừ ma để kiếm chút tiền...
“Ít vậy thôi sao? Tôi cứ tưởng anh là tên lừa đảo, muốn quỵt tôi năm trăm triệu chứ.” Ánh thở ra một hơi, liền lấy ra từ trong túi xách một tấm thẻ ATM rồi nói: “Trong đây có bảy mươi triệu, mật khẩu là sáu số hai, anh muốn tiêu gì thì tiêu.”
“Có hơi nhiều... cô có tiền mặt không? Vứt tôi năm triệu là được rồi!” Thắng có chút ngại, không dám cầm tấm thẻ mà Ánh đưa cho.
“Tôi bảo anh cầm thì anh cứ cầm đi!” Ánh tóm lấy tay hắn, nhét tấm thẻ vào bên trong.
Thắng ra vẻ miễn cưỡng, nhưng bàn tay đã giữ chặt tấm thẻ, như thể sợ nó sẽ mọc cánh bay mất.
“Được rồi, vậy anh có về lại biệt thự thăm tôi không...” Ánh hơi ngại ngùng, khuôn mặt xinh đẹp hơi cúi xuống, không dám nhìn Thắng lấy một lần.
“Có, chắc chắn tôi sẽ về, bởi nơi đó có một phần trái tim tôi ở đó mà...” Thắng hơi nghiêng người, thì thầm vào tai Ánh.
Hương thơm nam tính thoang thoảng tỏa ra khiến Ánh mê mẩn. Gương mặt nàng bất giác đỏ bừng khi nghe những lời dịu dàng của hắn, tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài.
“Vậy... vậy... tôi đi trước.” Ánh ngại ngùng, quay người định chạy đi, nhưng Thắng đã nhanh chóng nắm lấy tay nàng từ phía sau.
Cảm giác thô cứng, rắn chắc mà ấm áp từ bàn tay hắn khiến Ánh ngượng chín người, chỉ muốn cúi gằm mặt xuống mương.
“Từ đã, trước khi đi, tôi muốn nhờ cô một việc nữa!” Thắng nghiêm túc nhìn Ánh.
“Có... có chuyện gì sao?” Ánh ngại ngùng không dám ngẩng đầu.
“Đây là Thanh Linh Công pháp bản đầu tiên, cô cầm về tu luyện. Công pháp này sẽ giúp cơ thể sản sinh linh khí, có thể cường thân, kiện thể. Về nhà, nhớ chăm chỉ tu luyện.
Còn nữa, nếu có tiền hay bất động sản, cô cứ bán hết đi, kể cả giá rẻ cũng được. Dùng số tiền đó xây một bức tường cao khoảng năm mét quanh căn biệt thự của chúng ta, sau đó thu mua lượng lớn lương thực. Khi tận thế đến, nơi đó sẽ là điểm trú ẩn an toàn cho gia đình cô và cả tôi!”
Thắng nhét vào tay cô nàng một quyển sổ nhỏ, rồi sau đó dặn dò.
Thanh Linh Công là một loại công pháp chủ yếu dành cho phái nữ, vốn là một bí pháp cổ xưa của thần tộc tại tiên vực. Dựa vào ký ức của sư phụ, Thắng đã viết lại bộ công pháp này.
Vì thời gian có hạn, trong một đêm hắn không thể họa hết cả một quyển. Hơn nữa, dù chỉ là quyển mở đầu, Ánh chưa chắc đã luyện hết trong một năm. Vì vậy, cứ chuẩn bị trước như thế này, đợi đến khi tận thế hàng lâm, cô nàng sẽ có chút sức mạnh để phòng thân.
Nhân tiện dặn dò đối phương xây dựng chỗ trú ẩn, tránh cảnh tận thế đến lại phải chạy ngược chạy xuôi vất vả.
“Được... được rồi...” Ánh nhỏ giọng lí nhí.
Có lẽ là do sự đụng chạm vừa rồi khiến cô nàng ngượng ngùng.
“Vậy... không còn chuyện gì nữa, tôi đi trước đây!”
Nói rồi, Ánh rụt tay lại, quay người bỏ chạy, để lại phía sau một làn bụi mờ.
Nhìn bóng lưng cô nàng dần đi xa, Thắng chẹp miệng khen: “Người đâu mà dễ thương...”
“Sư phụ, vậy chúng ta sẽ đi đâu?” Với đứng phía sau, lưng đeo chiếc ba lô lớn, chờ mong nhìn thầy mình.
“Trước tiên chúng ta cứ ra khỏi bản đã, kiếm một cây ATM rút tiền, rồi mua tạm một chiếc xe máy, sau đó mới tính tiếp. À mà quên, từ giờ đừng gọi tôi là thầy nữa, đổi thành sư phụ đi.”
Thắng ngó nghiêng nhìn trời, ánh nắng chói chang khiến hắn phải nhíu đôi mày rậm lại.
“Dạ vâng, thưa sư phụ.” Với hào hứng đứng phía sau Thắng, nhanh chóng vơi bớt đi nỗi đau mất gia đình.
Từ bé đến lớn, cậu chưa một lần ra khỏi bản. Giờ đây sắp được theo chân sư phụ ra ngoài đó đây, cậu thực sự vui sướng.
“A, quên mất... hình như quanh đây không có cây ATM...” Thắng méo xệch mặt.
Hắn nhớ lúc đi đường, xung quanh đây không có lấy một cây ATM. Hiện tại là năm 2013, việc chuyển khoản chưa thịnh hành với người dân. Đa phần mọi người giao dịch bằng tiền mặt, hiếm ai dùng tài khoản như thời nay.
Bây giờ muốn rút tiền, thì hắn phải ra quốc lộ, đi vào khu vực đông dân cư thì may ra mới có một cây ATM để rút tiền.
“Không được rồi, phải đi nhờ xe cô ấy lên thành phố thôi, nếu không thì chỉ có nước cuốc bộ!” Thắng lẩm bẩm, vội vàng quay lại hô Với: “Đi, chúng ta mau ra ngoài đường lớn!”
Thấy sư phụ vội vàng như vậy, Với cũng nhận ra tình hình khẩn cấp, cậu liền nhanh chóng đuổi theo Thắng.
Mười phút sau, cả hai đã ra ngoài đường lớn. Nhìn phía xa, chiếc xe sáu chỗ đã bon bon được mấy trăm mét, dần dần khuất bóng sau ngã rẽ ra quốc lộ.
“Moá, sao cô ấy chạy nhanh thế?” Thắng méo mặt nhìn về phía xa, nơi bóng xe đã khuất dạng.
Một cô gái bình thường như Ánh mà lại có thể ra ngoài trước hắn, trong khi hắn đã chạy thục mạng, thực sự khiến hắn phải nghi ngờ nhân sinh.
Hắn đâu biết, ngoài công việc bác sĩ, Ánh còn là một vận động viên chạy nước rút, tốc độ của cô ấy nhanh đến mức đáng kinh ngạc. Dù hắn mạnh, cũng chưa chắc đã chạy nhanh bằng cô. Hơn nữa, kể từ khi ăn những món ăn do hắn chế biến, cường độ thân thể cũng như sức bền của Ánh đã vượt xa trước đây rất nhiều.
Bản văn này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc những chương tiếp theo để khám phá cuộc phiêu lưu đầy kịch tính.