(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 392: Chuẩn bị
Một tuần sau đó, Thắng không hề ra khỏi nhà nửa bước, chỉ tập trung vào khai phá Cửu Tinh Trận và bố trí trận pháp thanh lọc khí quanh căn biệt thự. Vì vậy, các tiểu hành tinh trong thức hải của hắn không hề tiến triển, vẫn dậm chân tại chỗ.
Tận thế sắp sửa giáng xuống, nhưng sự khác biệt giữa thế giới thực và thế giới trong thức hải của hắn lại cách biệt một trời một vực. Nếu hắn chỉ chăm chăm vào các tiểu hành tinh, e rằng khi tận thế ập đến, đủ loại quái vật cấp linh sẽ xuất hiện, khó lòng giải quyết.
Giả sử như hai thế giới đồng cấp, không có sự khác biệt. Hắn có thể tùy ý gọi chúng sinh trong thế giới riêng ra ngoài trợ chiến, nhưng đáng tiếc thay, hai thế giới lại chênh lệch nhau khá lớn. Các sinh vật cấp cao mà hắn gọi ra chỉ đáng làm đám quân thí mạng, e là không đủ nhét kẽ răng, chứ đừng nói đến chuyện đánh đấm.
Mà những sinh vật đó trong thức hải của hắn lại chính là nguồn tài nguyên quan trọng. Hắn không thể đem chúng ra ngoài phí phạm, nếu không sẽ tốn công tốn sức đào tạo lại từ đầu, rất phiền phức.
Vậy nên hiện tại, hắn mới tạm hoãn việc tu luyện Tạo Thế Pháp, chỉ tập trung vào những thứ ngoài luồng như trận pháp công kích, trận pháp phòng vệ, và nhiều thứ khác nữa.
Các trận pháp thanh lọc khí và phòng hộ cơ bản đã được hắn bố trí xong xuôi, giờ chỉ còn lại Cửu Tinh Trận Pháp của lũ gà rừng này.
Con trống đầu đàn đã sản sinh linh trí, với trí tuệ không hề thua kém một đứa trẻ mười một, mười hai tuổi. Việc đào tạo nó vận hành Cửu Tinh Trận Pháp sao cho hợp lý đã không còn là điều khó khăn. Chỉ đáng tiếc là... loại trận này vẫn còn quá nhiều sai sót, cần nghiên cứu kỹ càng hơn nữa.
Trong khoảng thời gian này, Với vẫn tiếp tục công việc vào rừng săn thú. Nếu bắt được còn sống thì đem về nuôi, chết thì đem làm thịt. Vì vậy, chế độ ăn uống của họ trong mấy ngày gần đây khá là phong phú, chuồng nuôi nhốt cũng có thêm mấy con dúi rừng.
Vấn đề thịt thà đã được giải quyết, chỉ còn lại khâu lúa gạo và rau cỏ. Khoảng vườn sau và trước nhà do Ánh chỉ đạo thợ xây quây lại, tuy rộng lớn nhưng vẫn không đủ tiêu chuẩn để làm thành một cánh đồng lúa thu nhỏ. Ý định tự trồng lúa để cung cấp gạo ăn cứ thế đành phải bỏ qua.
Lúa gạo không thể trồng, nhưng các loại rau củ như sắn dây, khoai lang lại là lựa chọn khá hợp lý. Chúng không chỉ dễ chăm sóc, dễ trồng mà dinh dưỡng cũng không hề kém cạnh lúa gạo.
Thế nên quanh căn biệt thự giờ đây chỉ toàn là khoai lang và sắn dây.
Nhân lúc tận thế còn chưa bao phủ toàn bộ thế giới, Thắng đã nhờ Ánh đi thu mua lượng lớn thuốc men. Từ kháng sinh cho đến các loại chất bổ, tất cả đều được đưa về căn biệt thự.
Động thái thu mua này khá lớn, khiến chính quyền địa phương có chút để ý. Nhưng may mắn thay, có ông ngoại là người của nhà nước nên cũng dễ bề giải quyết.
Ánh là người thiện lương, mỗi khi ra ngoài tìm mua thuốc mới, nàng lại nói với người dân quanh vùng về tận thế sắp giáng xuống, khuyên mọi người đề phòng.
Nhưng đáng tiếc thay, nào có ai thèm nghe đâu. Họ còn nghĩ Ánh có vấn đề về thần kinh, nên chẳng mấy ai bận tâm đến lời nhắc nhở của nàng.
Dù biết nói ra cũng không ai tin, nhưng Ánh vẫn cố vớt vát, nói với họ rằng trong khu rừng có một căn biệt thự lớn, đủ kiên cố để chống lại tận thế khi nó phát sinh. Nếu tận thế thật sự xuất hiện, mọi người có thể tới đó trú ẩn, chờ quân đội ứng cứu.
Và tất nhiên, thái độ của đám người đó vô cùng hời hợt. Họ gật đầu cho có rồi tìm cách tránh xa Ánh, bàn tán rằng nàng xinh đẹp nhưng lại bị điên.
Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ không thể nghe được những lời người khác thì thầm. Nhưng hiện tại nàng đã khác, toàn bộ thính giác, thị giác, xúc giác... đều mạnh hơn người thường gấp mấy lần, nên việc có thể nghe thấy người ta nói xấu mình dù cách xa hàng mét cũng chẳng hề khó khăn.
Các ngươi hỏi nàng có buồn không? Tất nhiên là có chứ!
Mình đã cất công nhắc nhở, nhưng họ chẳng thèm bận tâm, lại còn khinh thị, thì tất nhiên sẽ phiền muộn rồi. Nếu là kẻ ái kỷ, ích kỷ, chắc chắn sẽ mặc kệ sống chết của người ta. Nhưng Ánh không phải con người như vậy, nàng vẫn còn giữ tính thiện trong tâm.
Đây hẳn là "thánh mẫu" rồi, một loại phẩm chất bỏ ngoài xã hội thì bị nói là ngu, lên tiểu thuyết thì bị ghét bỏ... Haizzz, một loại phẩm chất mà người xưa hằng mong ước hướng tới, nguyện tu tập để có một tấm lòng thánh mẫu. Nhưng ngày nay, khi xã hội hiện đại hóa, vật chất và sự ích kỷ chiếm trọn, mọi người dần chối bỏ lòng lương thiện này, chỉ thích tàn sát, mưu lợi cho bản thân, không còn quan tâm đến cái đức mà người xưa thường dạy bảo.
Trở lại với chính truyện. Ngoài việc nhờ Ánh thu mua lượng lớn thuốc men, Thắng còn nhờ nàng hỏi chú Mạnh, là con nuôi của ông ngoại Ánh, để trao đổi một ít vũ khí.
Lúc đầu, hắn định thông qua chợ đen, thế giới ngầm để mua súng ống.
Nhưng sau khi biết trong nhà có một ông chú làm quan to, không những thế mà còn là chức lớn, vậy là hắn liền nảy ra ý định nhờ cậy ông chú này.
Ban đầu, đối phương kiên quyết không đồng ý. Đây là súng ống, lại thuộc sự quản lý trực tiếp của nhà nước, không thể tùy tiện cung cấp cho cá nhân được. Nếu để lộ ra, cả nhà sẽ bị xử trảm là cái chắc.
Nhưng sau khi ông ngoại Ánh, tức lão già Trần Đại Việt hay tin, liền gật gù đồng ý. Lão biết rằng, Thắng muốn chuẩn bị chút sức mạnh để chống lại tận thế sắp giáng xuống.
Tuy thực hư ra sao lão không rõ, liệu tận thế có thực sự xuất hiện hay không, lão cũng chẳng dám khẳng định một trăm phần trăm. Việc lão tin là thật chỉ là vì thân thế bí ẩn của tên cháu rể này mà thôi.
Nhận được đồ, Thắng cũng không phải là nhận không. Hắn lấy ra một bộ bí tịch, gọi là Cường Thân Quyết, đưa cho nhà nước. Đây là một bộ công pháp cấp thấp trong số hàng hà sa số bí tịch mà Vi Đức từng gặp qua và thu thập vào tàng kinh các trong thức hải của mình.
Bộ bí tịch này không giúp người luyện sản sinh khí công, nhưng tác dụng còn bá đạo hơn luyện khí rất nhiều. Đây là bộ công pháp thuần tu nhục thể, thuộc về một chủng tộc người Aesir trong vũ trụ bao la. Tộc này có hình thể tương tự nhân loại, từ khí quan nội tạng cho đến làn da, đều giống y như đúc.
Tại hành tinh của họ, bộ công pháp này được coi là thánh điển, không phải ai cũng có thể học tập. Bởi độ khó và sự cực khổ của nó quá khủng khiếp, dân chúng nơi đó không tài nào tu luyện nổi.
Bài luyện rất đơn giản: chỉ gồm 100 cái hít đất, 100 cái gập bụng, 50 cái đu xà và chạy bộ 10km... Đúng vậy, bài tập đơn giản đến mức người bình thường có sức khỏe cũng có thể tu luyện.
Nhưng cái khó và cái khổ lại nằm ở cách thức hít thở. Những bài tập cơ bắp bình thường là khụy xuống hít vào, nâng lên thở ra để oxy trong cơ thể không bị hao hụt, tránh choáng váng mặt mày khi luyện tập quá sức.
Còn Cường Thân Quyết lại khác, nó bắt người luyện phải thở thật sâu, chậm và căng, sau đó gồng mình lại. Mỗi lần dùng cơ, lồng ngực phải nạp khí nhiều gấp đôi bình thường, tạo sự kích thích cho các khối cơ bên trong, làm nó vừa phải chịu lực lại phải đè ép khí trong tĩnh mạch, từ đó tăng cường độ dẻo dai cho kinh lạc và cơ bắp.
Có thể nói, một lần hít đất phải mất đến năm, sáu phút, không hề đơn giản chút nào.
Thắng đưa cho nhà nước loại công pháp này ngoài việc để họ rèn luyện binh sĩ, tăng cường thực lực quốc gia, hắn còn muốn tạo thêm nhiều chiến sĩ mạnh mẽ có thể cùng hắn chống lại tận thế của Trái Đất.
Tương lai của họ không phải là lũ zombie tầm thường này, hắn biết rất rõ, thứ đang chờ đợi mọi người chính là một tên người ngoài hành tinh tự xưng là Thần Minh.
Lúc đầu, khi mới đưa cho chú Mạnh cùng bên quân đội, đối phương còn bán tín bán nghi, nghĩ hắn có vấn đề. Nhưng may sao ông ngoại vẫn rất tin tưởng đứa cháu rể này, lão không nói nhiều. Ngay sau khi nhận được bộ bí tịch, lão đã ra lệnh cho người hệ thống lại quy trình huấn luyện binh sĩ.
Ngoài bộ bí tịch này, Thắng còn đặc biệt tặng cho quân đội một lô Phù Văn cấp 1.
Hỏa phù, không đốt không cháy. Lôi phù, không điện không giật. Nói chung là giống chiếc đèn vạn năng của Đạt Văn Tây, phải chiếu vào thì nó mới sáng.
Đây không phải là do hắn, mà là do đám người này không có linh lực để thôi động ấn phù. Việc dùng tinh huyết để kích hoạt cũng không hề khả quan, bởi không hiểu vì sao, dù nhỏ bao nhiêu huyết ấn phù vẫn chết lặng một chỗ.
Cuối cùng, khi thử đem Hỏa phù đi đốt, Lôi phù đi dí điện, họ mới phát hiện ra cách này có thể sử dụng. Không những hiệu quả mà uy lực còn mạnh hơn cả khi dùng linh lực thôi động.
Để hình dung cho dễ hiểu. Khi dùng linh lực thôi động ấn phù, tấm phù chỉ xuất hiện một ngọn lửa nhỏ bằng lòng bàn tay. Nhưng khi dùng lửa trực tiếp đốt, nó tự bùng lên dữ dội, không những hừng hực mà còn cuồng bạo tỏa nhiệt như bị kích thích. Nó giống như một trái lựu đạn, nhưng khác ở chỗ một cái tỏa ra nhiệt, sức sát thương không lớn, còn một cái lại bắn ra các mảnh kim loại, gây sát thương khủng bố hơn.
Đây cũng là lần đầu tiên Thắng phát hiện ra. Lúc trước hắn không hề biết lửa thật gặp Hỏa phù lại có thể phát huy uy lực lớn đến vậy. Nếu không phải đám binh sĩ đem ra đốt nghịch rồi bị thương, thì hắn cũng thật không biết còn có cách này để sử dụng.
Nhưng cũng nhờ có lần này, hắn lại nghĩ ra mấy chiêu thức mới kết hợp với Phù Văn.
Chỉ là... đến giờ hắn vẫn khó hiểu: tại sao mấy tên quân nhân này lại không thể dùng máu kích phát ấn phù, trong khi những người hắn từng gặp đều có thể kích phát chúng? Thật khó hiểu. Chẳng lẽ Phù Văn cũng tùy theo cơ địa mỗi người mà kích hoạt hay sao?
Mọi bản quyền dịch thuật của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi bạn có thể khám phá vô vàn câu chuyện cuốn hút.