Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 403: Lo lắng

“Vợ yêu, ăn đi.” Thắng ngồi trên ghế sofa, bóc cho Ánh miếng quýt ngọt. Đôi mắt thi thoảng lại liếc về phía cái bụng phẳng phiu, trong lòng không khỏi lo lắng.

Bình thường, phụ nữ mang bầu bốn tháng bụng đã bắt đầu nhô ra, dễ dàng nhận thấy. Thế nhưng vợ hắn, Ánh, đã được sáu tháng rồi mà bụng vẫn phẳng lì, không hề có chút dấu hiệu mang thai nào.

Nếu không phải siêu âm, xét nghiệm liên tục, hắn thật sợ Ánh sảy thai. Đây là con đầu lòng, hắn không muốn đứa bé này yểu mệnh.

Như hiểu thấu nỗi lòng chồng, Ánh nhẹ nhàng cầm tay hắn đặt lên bụng, rồi nói:

“Yên tâm đi, con chúng ta vẫn còn khỏe lắm... anh sờ thử đi, tên nhóc này quậy giống y cha nó vậy.”

Thắng làm theo lời nàng, đưa tay áp lên làn da bụng trắng nõn.

Nhưng điều hắn cảm nhận được chỉ là da thịt của nàng, làm gì có cảm giác con đạp đâu chứ! Bảo hắn cảm nhận cử động của đứa con bé bỏng lúc này thật khiến hắn khó xử.

Ánh, với tư cách là một người mẹ, thì rất rõ con mình có quậy hay không. Bình thường thằng nhóc trong bụng rất hay quấy phá nàng, nhưng hễ khi cha nó sờ lên để cảm nhận, nó lại như biết ẩn giấu khí tức, biến mất không còn tăm hơi.

Nhìn khuôn mặt méo xệch của Thắng, Ánh chẳng biết phải giải thích ra sao, đành bông đùa một câu.

“Có thể con mình là thần nhân chuyển thế, có trong mình linh hồn của đại lão nào chăng? Nên trông em mới như người không mang bầu...”

Kẻ nói vô ý, nhưng người nghe lại hữu ý.

Ban đầu Thắng còn bán tín bán nghi, nhưng sau những biểu hiện của Ánh và tình trạng thai kỳ bất thường của nàng, giờ đây nghe nàng nói bâng quơ như vậy, hắn không khỏi nhớ đến điều tên Wolf từng nói.

Liệu có thực vợ hắn đang mang thần thai?

Thật không thể ngờ, lẽ nào lại trùng hợp đến mức này chứ!?

Hắn lo lắng không thôi.

Thần thai, nghe thì oách đấy, bá đấy. Nhưng thực tế lại chẳng có gì tốt đẹp cả.

Theo những gì Wolf từng kể, thần thai một khi ra đời sẽ trở thành mục tiêu của các phần tử xấu.

Trong hư không ngoài kia, luôn có những kẻ cực đoan muốn chống lại ý chí vũ trụ. Chúng đi săn lùng cái gọi là thần thai, với mục đích chính là tiêu diệt vũ trụ chi ý.

Nếu thực là vậy, hắn thật lo lắng cho đứa con đầu lòng này.

...

Trong khi hắn còn đang xoắn xuýt tính toán cách bảo vệ hai mẹ con, thì bên ngoài căn biệt thự, Với đã vác theo một con lợn rừng biến dị trở về.

“Sư phụ, sư nương. Với về rồi!”

Thắng cùng Ánh trong nhà vừa nghe thấy tiếng Với thì đều nhanh chóng chạy ra.

Thằng nhóc này rời đi tận hai tháng trời, giờ mới bén mảng trở về, thật khiến Thắng vừa mừng vừa giận.

“Sư phụ, sư nương xem này, hôm nay con vào rừng sâu, bắt được một con lợn rừng rất lạ. Vì không biết nó thuộc giống gì, nên con đem về để hai người thẩm định giúp ạ.”

À, thì ra thằng nhóc này sợ con lợn kỳ dị kia có vấn đề, không dám ăn, nên mới vác về nhờ hai người xem xét.

Thắng âm thầm “nhổ nước bọt”, cứ tưởng thằng nhóc này ra ngoài kiếm được đồ ngon, nghĩ tới hai người nên đem về làm quà. Ai dè, hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.

Hắn tò mò, đi tới bên đầu lợn rừng kỳ lạ kia.

Con lợn này không giống lợn thường. Nhìn tổng thể, nó khá lớn, ít nhất cũng phải dài tới hai mét, nặng cỡ chục tấn là chuyện bình thường. Bên ngoài thân nó phủ một lớp lông thô dài, cứng rắn. Nếu không phải ngoại hình của nó tương đồng với lợn, hắn hẳn đã tin đây là một con nhím khổng lồ.

Ngoài lớp lông kỳ dị, phần đầu cũng khác thường không kém. Ngoài cặp răng nanh là điểm nhấn, Thắng thấy giữa trán con lợn có một con mắt nhỏ đã khép lại.

“Là Độc Nhãn Trư!”

“Độc Nhãn Trư? Là loài gì? Có ăn được không sư phụ?” Với gãi đầu, tò mò hỏi.

“Độc Nhãn Trư là một sinh vật biến dị. Nhờ sức đề kháng khỏe mạnh, nó không bị biến đổi thành vật chủ mang virus như zombie nên có thể ăn được.” Thắng trầm giọng giải thích.

“Sao trông anh căng thẳng vậy?” Ánh nghi hoặc nhìn chồng mình.

“Con vật này chỉ xuất hiện ở những nơi dịch bệnh bùng phát...”

“Ý anh là...?”

Thắng không tiếp lời, vội quay sang hỏi Với. “Con lợn này chú mày bắt được từ đâu?”

“Sư phụ, là từ trong rừng nguyên sinh phía bắc, cách nhà chúng ta sáu mươi dặm...”

“Cái gì? Chú mày đi xa như vậy?” Thắng trợn mắt nhìn Với.

“Đúng vậy ạ, quanh đây hết thú săn rồi, nên con phải đi xa mới kiếm được nhiều thứ tốt...”

Nghe vậy, Thắng không khỏi cảm thán. Thảo nào hôm trước nhờ Ánh dùng thần thức câu thông mà không tài nào liên lạc được với thằng nhóc này, hóa ra là do nó đã chạy ra khỏi vùng thần thức có thể giao cảm rồi.

“Sáu mươi dặm về hướng bắc... vậy cũng gần biên giới Việt-Trung rồi phải không?” Thắng nhìn Với, chờ câu trả lời.

“Con không rõ lắm...” Với lắc đầu.

Nó thật sự không biết đã tới biên giới hay chưa, bởi suốt chặng đường, nó chỉ tập trung vào săn thú. Đến khi về, nó cũng chỉ đi theo đường cũ nên không rõ vị trí cụ thể.

“Nếu thứ này đã lọt vào nước ta từ hướng bắc, vậy Lạng Sơn cũng có khả năng cao bị bùng dịch!”

Khuôn mặt Thắng méo mó.

“Cái gì? Lạng Sơn cũng sẽ bị bùng phát dịch bệnh sao?” Ánh sợ hãi, lo lắng không kém.

“Em mau liên lạc với chú Mạnh, hỏi xem tình hình Lạng Sơn hiện giờ thế nào!”

“Được, để em gọi hỏi!”

Ánh vội chạy đi kiếm điện thoại, gọi cho chú Mạnh hỏi tình hình Lạng Sơn.

Chốc sau, Ánh trở lại, với khuôn mặt nhẹ nhõm.

“Chú Mạnh nói Lạng Sơn hiện không có gì bất thường... mọi thứ vẫn an toàn trong tầm kiểm soát.

Vì dịch bệnh này bắt nguồn từ phía bắc, nên nhà nước đã chú ý hơn tới các tỉnh giáp biên giới Trung Quốc, tất cả đều được phong tỏa cẩn trọng...

Chú nói chúng ta cứ yên tâm, nhà nước lo được... giờ chỉ cần giải phóng được Lào Cai, đất nước chúng ta sẽ là nơi an toàn nhất thế giới.”

Ánh cười nói: “Thấy giọng điệu của chú còn rất tự tin, chắc sẽ nhanh chóng xử lý xong vụ ở Lào Cai thôi anh.”

“Vậy sao? Vậy anh yên tâm rồi...” Thắng gật đầu.

Nỗi lo lắng được xoa dịu, hắn cũng không bận tâm thêm nữa. Nghĩ nhiều chỉ sinh tạp niệm, thật không tốt cho cơ thể và trí não, đặc biệt là lúc này, khi hắn còn đang bị ảnh hưởng bởi phong thần chiến trong thức hải.

Con lợn do Với mang về nhanh chóng được hai thầy trò hắn xử lý, nấu thành một nồi thịt kho to bự.

Cơm nước xong xuôi, hắn lại bắt Với đem đống bát đĩa vừa ăn đi rửa.

Có một “chân sai vặt” lâu ngày mới quay về, hắn phải tận dụng từng phút từng giây, tránh để Với lại vội đi mà chưa sai vặt được gì.

Cơm nước xong xuôi, mỗi người về riêng phòng mình mà nghỉ.

Vì Ánh đang mang bầu sáu tháng, phải kiêng cữ đủ thứ, không chỉ vậy, còn thêm cái tính thi thoảng lại hay cáu bẳn của nàng. Hắn tuy là người giỏi nhẫn nhịn, nhưng vẫn không thể chịu nổi cái tính lúc nắng lúc mưa thất thường ấy, nên đã dọn đồ sang phòng bên mà ngủ...

Hôm nay cũng như mọi ngày, sau khi dùng bữa, hắn sẽ vận động chút gân cốt bằng bài quyền Nhất Nam cho xuôi cơm, sau đó thiền định.

Nhưng kỳ lạ làm sao, trong mỗi động tác phát quyền hắn không thể nhập tâm, trong lòng cứ có cảm giác bồn chồn, lo lắng.

Nghĩ rằng đây là do phong thần chiến, hắn cũng chẳng mấy bận tâm. Nhưng càng phớt lờ nó, cái cảm giác bứt rứt càng trỗi dậy mạnh mẽ. Không tin tà, hắn liền bỏ qua bài quyền, đi thẳng vào thiền định.

Kỳ lạ thay, tâm hắn vẫn không tài nào tịnh được. Thấy khó hiểu, hắn quyết định đi vào thức hải xem thực hư ra sao.

Điều làm hắn thất vọng là... cái cảm giác này không hề liên quan đến phong thần chiến.

“Không lẽ ở Lạng Sơn thật có vấn đề?”

Hắn vắt tay lên trán, mí mắt thi thoảng lại giật giật.

“Không được, phải tới đó xem thực hư thế nào!”

Hắn vội vàng rời khỏi phòng ngủ, chạy xuống phòng Với gõ cửa, gọi đại đệ tử dậy.

“Có chuyện gì vậy sư phụ?” Với từ trong phòng bước ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn sư phụ. Nó không rõ vì sao sư phụ lại gọi nó vào giờ này, nhưng chắc hẳn biết có chuyện gì đó rất lớn.

“Chuẩn bị đồ đạc, chúng ta sẽ đến Lạng Sơn trong đêm nay!”

“Giờ này luôn hả sư phụ?”

Thắng gật đầu. “Phải, đi luôn!”

“Có cần nói qua cho sư nương biết không?”

“Không cần, đêm nay đi luôn, nếu không có vấn đề gì thì chiều mai chúng ta sẽ về. Nên cũng không cần phải đánh thức cô ấy dậy... Mà ta đã nói bao lần rồi, chú mày không cần gọi ta là sư phụ, cũng chẳng cần gọi vợ ta là sư nương. Nghe chẳng khác gì bọn tàu khựa!”

Cứ gọi anh với chị là được!”

Thấy vậy, Thắng đành lắc đầu nói: “Tùy chú mày, thích gọi sao thì gọi... Được rồi, chuẩn bị đồ đạc nhanh lên, chúng ta sẽ rời đi ngay trong đêm nay.”

“Vâng.” Với gật đầu, nhanh chóng trở lại phòng, thu dọn đồ đạc.

Còn Thắng thì chạy ra nhà kho, nơi đàn gà làm ổ, đưa tay tóm gáy con gà trống.

“Quác quác... đại... đại nhân... nghẹt thở... nghẹt thở tiểu kê kê...!”

Nằm trong bàn tay rắn chắc của Thắng, Thần Kê ù ù nghèn nghẹn kêu gào.

“Chuẩn bị tạm biệt các bà vợ của mày đi, theo tao đi tới đây một chuyến!”

“Đại nhân... ngài định đem ta đi đâu? Ta đang rất ngoan mà, đang vì ngài cố gắng sinh mấy tiểu kê kê đây!” Thần Kê lười nhác, vừa chỉnh lại chút lông gà mới rụng do vừa rồi đập cánh quá ��à, vừa nói.

“Đừng có hỏi nhiều, mau chuẩn bị rồi đi. Lèm bèm nữa tao cho mày vào lò mổ!”

Thần Kê nghe đến hai chữ “lò mổ”, đôi chân không khỏi run lên lẩy bẩy.

“Đại nhân, vì ngài xông pha biển lửa chính là tâm nguyện của tiểu Kê ta!”

“Tốt, tao đang thèm nồi gà hầm, mau nhảy vào nồi nước nóng đi!”

“A, cái đấy để sau tính! Ngài chẳng phải đang muốn ta đi theo ngài đi đâu sao?”

“Giờ ta quên rồi, chỉ nhớ mỗi nồi gà hầm...”

Đôi mắt tinh ranh của Thần Kê đảo như rang lạc, ù ù nghèn nghẹn nhìn lên trần nhà, vờ như bị điếc không nghe rõ Thắng nói gì. “A, tiểu kê đi chào các bà xã, rồi sẽ ra cổng ngay!”

Nói xong, nó ngay lập tức chạy qua gian nhà bên cạnh, nơi đám gà mái đang nghỉ.

Vì hiện tại sức mạnh của hắn đang bị phong bế bởi phong thần chiến, linh lực lẫn thần thông đều không thể điều động, chỉ có cỗ cơ thể rắn chắc tương đương một cao thủ tông sư này là còn dùng được.

Đối với bọn zombie tầm thường, hắn thừa sức tự tin giải quyết. Nhưng có một số sinh vật biến dị có thể sử dụng năng lượng tự nhiên, muốn đối phó chúng, cần phải có linh lực có thuộc tính phù hợp để ứng đối.

Hậu tận thế có nhiều sinh vật tồn tại ở trạng thái siêu nhiên, gần như là vô hình. Mọi tác động vật lý đều vô dụng với chúng, chỉ có các chiêu thức liên quan đến năng lượng tự nhiên mới có thể đánh vào chúng được.

Những năng lượng đó, người thường gọi là dị năng, người tu tiên thì gọi linh khí nguyên tố. Còn Thắng, hắn lại gọi đó là pháp tắc.

Tóm gọn lại, muốn đánh được ác linh cần có pháp tắc để điều động.

Thắng hiện đã mất đi khả năng điều khiển pháp tắc nên rất kiêng kị lũ ác linh này. Thông thường, bị ác linh nhập vào người phá đám cũng chẳng sao, nhưng hiện tại thức hải hắn đang bị xáo trộn đến lung tung phèo. Chỉ cần sơ ý, vũ trụ đang giãn nở trong thức hải của hắn sẽ đi tong.

Cẩn tắc vô áy náy.

Để đề phòng tình huống xấu nhất có thể xảy ra, hắn mới quyết định mang theo con gà trống này đi cùng. Dù sao con gà này cũng được hắn dạy cách điều động linh khí, đã biết sử dụng các loại trận pháp cấp thấp để kêu gọi pháp tắc nguyên tố trong không gian.

Tuy không đánh được ai, nhưng dùng để phòng lũ ác linh cấp sư trở xuống vẫn rất có tác dụng.

Ở tương lai, ác linh này xuất hiện sau tận thế tầm mấy tháng. Nguồn gốc của nó chính là phía bắc Lạng Sơn.

Hắn không chắc giờ này ác linh đã xuất hiện hay chưa, nhưng với tâm thế sợ chết... không, là tâm thế cẩn thận, hắn mới ép con gà này đi cùng.

Có thể hiện tại đại đệ tử của hắn rất mạnh, linh lực trong người đã đạt đến cấp linh đỉnh phong. Pháp tắc lẫn phù thuật đều ở cảnh giới tông sư. Nhưng biết đâu biến cố lại xuất hiện, lôi thằng nhóc này đi, để hắn lại một mình với đám ác linh thì sao?

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn cứ tóm cổ con gà trống này đi cùng. Có thêm một người vẫn hơn một mình.

Còn về sự an toàn của Ánh, hắn thật có chút suy tính. Nhưng nghĩ tới nàng giờ còn mạnh hơn chính mình, vũ khí cũng có cốt tiên, xung quanh nhà là trận pháp cao cấp. Trừ khi có cao thủ cấp sư ra tay công kích, nếu không thì khó lòng phá hủy được trận pháp hắn dựng.

Mà tình hình hiện tại Việt Nam vẫn còn an toàn, lũ quái vật chưa hề đánh vào thủ đô chứ đừng nói kéo nhau tới đây. Chỉ cần Ánh còn ở đây thì an toàn là chắc chắn, cũng vì vậy hắn không lo lắng lắm về an nguy vợ mình.

Truyện này thuộc về kho tàng độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free