Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 404: Tới Lạng Sơn

Trong đêm tối mịt mờ, không một ánh trăng sao, bên ngoài căn biệt thự, hai người đàn ông nhanh chóng rảo bước, mỗi người cắp theo một con gà trống màu vàng óng, đuôi rủ bảy sắc.

Họ vội vội vàng vàng, như thể sợ có người phát hiện và bắt quay trở lại.

Đứng trên ban công, Ánh thở dài nhìn vào màn đêm thăm thẳm, đôi mắt thi thoảng lại dõi theo những bóng đen đang dần khuất xa biệt thự. Cầm trên tay một tờ giấy, nàng thoáng nhìn qua rồi lẩm bẩm: “Thật là... đi thì cứ đi, ai cấm cản đâu mà phải lén lút thế này...”

Sống cùng nhau đã hơn năm trời, nàng hiểu rất rõ tính cách của Thắng. Bình thường hắn là người cả nể, luôn để nàng tự quyết mọi việc. Nhưng hễ có chuyện liên quan đến an nguy đất nước, đến sinh mạng con người, hắn sẽ gạt nàng sang một bên, tự mình ôm đồm mọi thứ. Không phải vì hắn không tin tưởng nàng, mà vì sợ nàng gặp nguy hiểm. Điển hình như tối nay, vì lo Ánh sẽ gặp nạn nếu theo cùng, hắn mới phải lén lút rời đi trong đêm. Ánh hiểu rõ điều đó, và nàng tôn trọng chồng nên ngoan ngoãn im lặng. Dù sao nàng cũng là một cao thủ cấp linh, sở hữu thần thức mạnh mẽ không kém gì Với. Việc Thắng cùng Với âm thầm rời đi trong đêm đã bị nàng nắm bắt toàn bộ, chỉ là nàng biết, với tư cách một người vợ, nàng nên tôn trọng mọi quyết định của chồng mình. Ngày thường nàng có thể dở dở ương ương, nhưng những lúc thế này, nàng biết không nên làm càn.

Hai thầy trò Thắng rời khỏi căn biệt thự. Đi được khoảng hai cây số, họ thấy một chiếc xe con đậu bên lề đường.

Bên cạnh chiếc xe là một người đàn ông trung niên đang phì phèo điếu thuốc lá. Khi thấy bóng dáng hai thầy trò, gã ta liền vội vứt điếu thuốc, niềm nở chào hỏi: “Anh Hùng, đã lâu không gặp.”

Thắng cũng mỉm cười, xã giao bắt tay gã rồi nói: “Anh Đức, thật ngại quá, lại làm phiền anh đêm nay rồi.”

“Hà hà, phiền gì đâu chứ... đã là dân dịch vụ, dù khách có gọi vào lúc nửa đêm tôi cũng phải đánh xe đi đón mà! Giờ khó khăn, kiếm được đồng nào hay đồng ấy chứ.”

Gã tài xế híp mắt cười, đưa tay tóm con gà trống từ tay Thắng rồi quẳng vào cốp xe, mặc nó giãy giụa. Vì đã được nhắc nhở từ trước, không được ra tay hay để phàm nhân biết mình là thần kê, con gà trống này phải ngụy trang thành một con gà thường, ngoan ngoãn chịu đựng việc bị chủ nhân trói chân, treo lủng lẳng. Lão tài xế thấy Thắng cầm theo con gà sống bị treo giò, lại nghĩ đó là sản vật quê nhà muốn đem đi biếu người, nên gã đã chủ động, nhiệt tình mà quẳng con gà vào cốp sau. Khi nhìn cốp xe ngày càng hạ thấp, Thần Kê rưng rưng nước mắt, nhìn chằm chằm lão tài xế như muốn cầu xin: ‘Hãy cho ta vào trong xe đi!’. Nhưng thật đáng thương, lão ta chỉ nhìn nó thêm một chút rồi không hề để tâm mà hạ cốp xe cái “rầm”. Khiến Thần Kê uất ức, gào thét trong lòng: ‘Ta muốn vào trong xe, ở đây nóng chết mất thôi!’ Ở nhà ăn sung mặc sướng, thi thoảng qua phòng các ái phi ‘đá’ vài cái, tối ngủ nhà kho có điều hòa. Cuộc sống như vậy đã quá quen với Thần Kê, giờ bị trói chân, nhốt trong cái cốp nóng bức, thật khiến nó uất nghẹn. Mà khốn nạn nhất không phải ở cái nóng, mà là ở cái mùi. Nó không biết ở đâu, nhưng xung quanh nó toàn mùi tất thối. Bộ combo tất thối kèm oi bức, lại thêm không gian nhỏ hẹp khiến nó bốc hỏa.

“Đường đêm ít xe cộ, anh có thể đi nhanh hơn chút không? Tôi sẽ trả thêm tiền!”

Thắng có vẻ nóng vội, nhìn vào chiếc điện thoại. Bây giờ là hai giờ sáng, từ đây đi tới Lạng Sơn cũng phải mất ba tiếng đồng hồ, theo ước tính thì tầm năm giờ sáng là tới. Nhưng do hiện tại tình hình dịch bệnh đang diễn biến căng thẳng, những con đường dẫn vào thành phố gần biên giới Trung Quốc đều được lập chốt kiểm tra, chỉ những người có giấy phép mới được thông hành. Thắng hiện đang đi đêm, lén lút, không hề có giấy tờ. Vì vậy hắn mới vội vàng, muốn đến gần Lạng Sơn trước rạng sáng để dễ bề thâm nhập. Dù hiện tại các chốt chặn đã được lập sẵn quanh thành phố Lạng Sơn, nhưng bệnh dịch chưa bùng phát tại đây nên khả năng cao nơi này vẫn còn lỏng lẻo trong khâu kiểm soát. Chỉ cần nhanh chân, nhờ màn đêm u tối che chở là có thể lách qua các trạm canh phòng.

“Ha, tưởng gì chứ chuyện phóng xe bạt mạng thì tôi làm được. Chỉ sợ hai anh hoảng quá, lần sau không dám ngồi xe tôi nữa thì chết!” Gã tài xế cười cười.

“Haha, vậy sao? Vậy thì phiền anh, cho chúng tôi thấy khả năng bạt mạng đấy xem nào!” Thắng híp mắt đáp lời.

“Được!” Gã tài xế gật đầu, đạp mạnh vào chân ga.

Chiếc xe đang bon bon, tà tà trong đêm tối bỗng rít lên một tiếng, lao vọt đi, để lại phía sau làn khói bụi mịt mù.

Lạng Sơn là một trung tâm vùng biên, nằm trên con đường giao thông huyết mạch từ ngàn xưa, nối liền từ vùng biên ải đến kinh thành Thăng Long. Đây cũng là con đường giao lưu chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội chủ yếu giữa các triều đại phong kiến Việt Nam và Trung Quốc. Nơi đây cũng đã từng chứng kiến nhiều trận đánh lịch sử, nơi bao thế hệ quân dân Việt Nam kiên cường bảo vệ biên cương, chống lại kẻ thù từ phương Bắc. Ngoài bề dày lịch sử hào hùng, Lạng Sơn còn nổi tiếng bởi những danh lam thắng cảnh và khả năng phát triển kinh tế nhờ giao thương với Trung Quốc. Có thể nói, đây chính là một trong những thành phố quan trọng góp phần giúp đất nước phát triển, không kém gì các tỉnh thành nổi tiếng khác.

Lúc này, tại vùng ngoại ô, cách thành phố Lạng Sơn khoảng hai, ba dặm đường, hai thân ảnh đang vội vã bước đi. Hai kẻ này không ai khác chính là Thắng và đại đệ tử Đinh Công Với. Sau khi lão tài xế taxi tên Đức chạy vào địa phận Lạng Sơn, Thắng đã chủ động ngỏ ý muốn dừng lại ở ngoại thành. Bởi lẽ, tình hình dịch bệnh hiện đang căng thẳng, các chốt kiểm soát đều làm khá gắt gao. Nếu cứ thế đi vào, bọn họ sẽ phải mất kha khá thời gian với đủ loại thủ tục rườm rà. Trong khi đó, hắn chỉ muốn tới đây để quan sát tình hình, xem có mối nguy nào ẩn giấu tại đây hay không, nên không muốn quá khoa trương.

“Với, còn nhớ rõ đã gặp con Lợn Biến Dị kia ở nơi nào không?” Thắng đi trước, đầu hơi ngoái lại phía sau hỏi.

“Sư phụ, con bắt được nó ở gần một ngọn núi có hình mặt quỷ... tên gì ấy nhỉ... Quỷ Quỷ...”

“Quỷ Môn Quan?”

“Đúng, là Quỷ Môn Quan!” Với gật đầu.

“Vậy đi, chúng ta mau tới đó!”

Nói rồi, Thắng liền dẫn theo Với đi vào đường rừng, tránh xa khỏi đường lớn.

Quỷ Môn Quan, hay còn được gọi Núi Mặt Quỷ, là một ngọn núi có tiếng của vùng đất Chi Lăng. Nơi đây từ xa xưa đã có một vị trí trọng yếu, là cửa ngõ chính ở phía bắc nước ta. Nhờ có địa hình hiểm trở mà cha ông ta đã chặn đứng bao cuộc xâm lược của giặc phương Bắc, nhờ vậy mà Quỷ Môn Quan càng nổi danh, khiến giặc ngoại xâm nghe tên đã sợ chết khiếp. Thắng d��n theo Với đi dọc con đường mòn, lối đi do dân bản địa để lại. Tuy đường nhỏ, nhiều cây cỏ che chắn, nhưng vẫn không thể làm khó hai người bọn họ. Chẳng bao lâu sau, hai người đã lên tới một đỉnh núi. Từ đây, họ có thể nhìn thấy phía đối diện là một ngọn núi đá lớn, với hình thù kỳ dị. Ngọn núi này có hai hốc lớn, khoét sâu vào trong tựa đôi mắt quỷ, bên dưới có hai hang nhỏ, nhìn tựa như hai lỗ mũi con người. Nhìn tổng thể, đây chắc chắn là Quỷ Môn Quan (núi mặt quỷ) mà người đời vẫn đồn đoán.

“Chính là nơi đó sao?” Thắng híp mắt nhìn.

Tuy hiện tại không thể sử dụng thiên nhãn thông, nhưng dù sao các giác quan của hắn cũng mạnh hơn người thường rất nhiều. Với đôi mắt đã được cường hóa, hắn có thể thấy thấp thoáng ngọn Núi Mặt Quỷ dù trời còn nhá nhem tối.

“Phải, con bắt được thứ này ở trong hang đá đó!” Với gật đầu.

Thắng đang định cùng Với đi qua bên đó, dò xét tình hình thì phía sau bỗng vang lên tiếng của Thần Kê: “Đại nhân, ta đói...”

Nói mới nhớ, bọn họ rời nhà lúc một giờ sáng, suốt chặng đường cũng chưa nghỉ ngơi lần nào. Giờ xem lại đồng hồ, hắn thấy đã là bốn giờ sáng, mặt trời cũng đang dần ló dạng. “Nghỉ chân dùng bữa, chờ trời sáng thêm một chút rồi qua bên đó cũng không muộn.” Thắng tìm kiếm một chỗ bằng phẳng, lấy từ trong không gian ra một chút đồ ăn đã chuẩn bị từ trước, sắp xếp để cùng Với dùng bữa. Thần Kê đã có tiên đan nên hắn cũng chẳng phải bận bịu nấu nướng cầu kỳ thêm làm gì. Chỉ cần quẳng cho nó một túi đan dược là đủ để nó vui vẻ cả ngày rồi. Năm giờ sáng, mặt trời cũng đã lên đến lưng chừng, chiếu sáng một góc nhỏ vùng rừng núi. Nhận thấy thời gian nghỉ ngơi đã đủ, Thắng liền gọi Thần Kê cùng Với dậy để đi qua Núi Mặt Quỷ. Để tránh bị chú ý, bọn họ rời xa những con đường có dân cư sinh sống, chỉ men theo lối mòn mà mò mẫm đi.

Chẳng mất quá lâu, bọn họ đã có mặt ngay dưới chân Núi Mặt Quỷ.

“Thật kỳ quái...” Thắng nhíu mày lẩm bẩm.

“Sao vậy sư phụ?”

“Xung quanh đây không hề có nơi nào nhiễm đậm chất phóng xạ... không khí chỉ hơi nhiễu loạn mà thôi, sao có thể sinh ra Độc Nhãn Trư được!?” Thắng nghi hoặc nói. Độc Nhãn Trư chỉ xuất hiện ở những nơi bị nhiễm nặng phóng xạ, trong khi đó nơi này không hề bị phóng xạ lan đến, người dân vẫn sinh hoạt bình thường. Thật sự rất khó hiểu.

“Con cũng không rõ, chỉ biết nó ẩn cư trong hang động phía trước. Nếu không phải trong lúc tình cờ, con thật sự không biết trong đó có Độc Nhãn Trư.” Với chỉ tay về phía ngọn Núi Mặt Quỷ, nơi hai hốc mắt đen ngòm đang chừng chừng nhìn về phía họ như có linh tính. Thắng xoa cằm, thầm nghĩ: ‘Không lẽ bên trong có gì đó mờ ám?’ “Đi, chúng ta tới đó xem sao!” Hắn nhanh chân đi trước, Với cùng Thần Kê lẽo đẽo theo sau. Cả ba phi như bay tới chân Núi Mặt Quỷ.

Ngước lên nhìn vách đá treo leo, hai hốc hang nằm song song ngay lưng chừng núi, cao chừng sáu đến bảy mét. Người bình thường trèo lên mà không cẩn thận bị ngã xuống chắc sẽ tan xác, bởi ngoài độ cao nguy hiểm, bên dưới còn có những thềm đá nhấp nhô, nhọn hoắt, rơi xuống chỉ có tan xương nát thịt.

“Với, cầm sợi dây này lên trước đi!”

Thắng đưa cho Với một sợi dây thừng. Đây là một loại dây chuyên dụng được hắn chuẩn bị sẵn từ trước. Vì biết bản thân hiện tại vô năng, nên hắn mới chuẩn bị chu toàn đến vậy. Theo sự chỉ đạo của sư phụ, Với cầm theo sợi dây thừng nhanh chóng trèo lên hốc hang. Là một cao thủ cấp linh đ��nh phong, chỉ với một ngọn núi cao chưa đầy chục mét sao làm khó được Với. Nhờ vào cơ thể dẻo dai, mạnh mẽ, thằng nhóc chưa mất tới ba mươi phút đã chui được vào hang động, nơi được coi là hốc mắt của quỷ.

“Sư phụ, mau lên!”

Với đứng cạnh cửa hang, nói vọng xuống dưới. Thắng đứng bên dưới chờ đợi, nghe tiếng đại đệ tử liền xạm mặt lại, khó chịu, hét lớn: “Tiên sư mày, không vứt dây xuống thì ông lên kiểu gì!?” Hắn tuy có một thân tu vi, nhưng tất cả chỉ còn là dĩ vãng. Giờ đây hắn cùng người thường không khác biệt là mấy, chỉ là khí lực hơn người mà thôi. Với nghe sư phụ giận liền ngây ngô cười, vứt sợi dây thừng xuống dưới đất. Nắm được sợi dây, Thắng bắt đầu thử độ rắn chắc và an toàn, khi cảm thấy ổn, hắn mới trèo lên trên.

Mặc dù hiện tại hắn yếu đi rất nhiều, nhưng với nền tảng từng là một cao thủ trong thế giới này, dù bị truy đuổi như chó nhà có tang, hắn vẫn có thể dễ dàng trèo lên hang đá với một sợi dây lủng lẳng mà không cần đai an toàn.

Sau một hồi nắm dây phi thân trèo lên hang đá, Thắng bình ổn thân thể, đánh giá xung quanh.

“Nhìn từ bên ngoài thì thấy bình thường, vào trong mới biết, nơi đây cũng thật sự rộng lớn a!” Hắn cảm thán, đôi mắt láo liên đảo quanh.

“Sư phụ, chúng ta đi.”

Với không để ý thái độ sư phụ mình, nhanh chóng đi trước dẫn đường. Thắng không tiếp tục nhìn, hắn thu hồi ánh mắt nhanh chóng theo sau Với. Hai người một gà nối đuôi nhau đi sâu vào hang. Hang nhìn từ ngoài trông khá tầm thường, nhưng bên trong lại lớn đến kinh ngạc. Hai bên rộng đến mức không rõ bao nhiêu, nhưng với khoảng cách đủ cho cả trăm người đứng cũng đủ thấy nó lớn đến nhường nào. Phía trên đỉnh đầu là những khối thạch nhũ rủ xuống với muôn hình vạn trạng, trông thật lộng lẫy và xa hoa. Nếu nơi này được trang hoàng thêm đèn điện phát sáng, e rằng có thể cùng cung điện của hoàng gia Anh phân cao thấp.

“Chú mày bắt được con Lợn Biến Dị kia ở đây à?”

Đi theo Với được chừng trăm mét, Thắng nghi hoặc hỏi. Theo trí nhớ không hoàn chỉnh của mình, loài vật này thường sinh sống ở những nơi có nồng độ phóng xạ cao hoặc những nơi có uế khí. Nhưng trong hang động này, từ khi hắn đi vào vẫn chưa thấy chất phóng xạ hay uế khí nào, vậy một nơi bình thường như thế này sao có thể sinh ra Lợn Biến Dị được!? Đó là điều hắn thực sự khó hiểu.

“Vâng, đi thêm chừng trăm mét nữa là có một khu rừng, con bắt được nó ở đấy.” Với gật đầu, đưa tay chỉ vào hang sâu, nơi không hề có lấy một tia sáng nào chiếu vào.

“Trong hang sâu không có mặt trời lại có khu rừng ư?” Thắng nhíu mày. Không phải hắn không tin lời đệ tử mình nói, chỉ là ngọn núi này đã tồn tại đến hàng trăm, hàng ngàn năm. Vậy mà dân bản địa lại không hề hay biết trong này có khu rừng thì cũng thật khả nghi. Lại nói, việc khu rừng mọc trong một không gian tăm tối quả thực là điều không thể tưởng tượng nổi. Nên nhớ, trước đây khi hắn mò xuống thế giới dưới lòng đất, nơi đó phải có ánh sáng thì cây cối mới phát triển, vậy mà theo lời Với kể, nơi đây không có ánh sáng mặt trời nhưng cây cối vẫn mọc xanh tươi, tin này thực khó mà tin nổi. Mang theo sự khó hiểu ti���n sâu vào hang, Thắng bắt đầu cảm thấy nhàm chán khi xung quanh chỉ toàn là một cảnh tượng đơn điệu. Đã đi được hai trăm mét, nhưng mọi thứ hắn thấy vẫn chỉ toàn là thạch nhũ, không có lấy một gốc cây. Phải tới khi bọn họ đi vào sâu hơn, các lớp thạch nhũ ngày càng thưa thớt, hắn mới thấy vài sinh vật bé nhỏ có hình thù kỳ lạ.

“Đám sinh vật nơi này thật kỳ lạ...” Hắn nhíu mày quan sát. “Trong cơ thể bọn chúng hình như có quỷ khí...”

“Cục cục, ngon ngon....”

Trong khi Thắng còn đang nghi hoặc thì Thần Kê đã nhảy vào đám sinh vật bé nhỏ kỳ lạ kia mà ăn lấy ăn để. Thấy vậy, Thắng liền sợ mất mật, vội vàng tóm cổ Thần Kê xách lên quở trách: “Bọn này toàn là độc vật, mày ăn linh tinh vào mà chết ra đấy thì ai mà bảo vệ tao? Ăn tạm cái này đi!” Nói rồi, hắn liền quẳng cho nó vài viên hạ phẩm đan dược. Để mà so sánh, đan dược so với lũ trùng trong động kia vẫn hơn một bậc, cả về dư vị lẫn năng lượng. Chúng đều vượt xa lũ tạp nham kia. Thần Kê tất nhiên không dại gì mà từ chối, nhanh chóng tóm gọn túi tiên đan cất vào bên hông. Thấy vậy, Thắng mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cùng Với đi sâu xuống lòng đất.

Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free