Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 103: Mê Cung Ảo Ảnh: Thử Thách Đoàn Kết Giữa Ma Khí Vô Tận
Ánh sáng yếu ớt của pháp khí của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử chập chờn chiếu rọi lên những hình thù ghê rợn đang chậm rãi tiến về phía họ, tạo thành một vòng vây ngày càng thu hẹp. Ma khí cuộn trào từ những khe nứt, từ những hố sâu hun hút và cả từ những cái xác khô héo, đặc quánh như một bức tường vô hình, bóp nghẹt mọi hy vọng. Từng tiếng rít gào khàn đặc của Ma vật cổ xưa vang lên, không ồn ào nhưng lại gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc hơn bất kỳ tiếng gầm thét nào.
Cố Trường Minh, đứng phía xa quan sát qua một màn sương mờ ảo mà người thường không thể xuyên qua, cảm thấy từng thớ thịt trong lồng ngực mình căng cứng. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài thờ ơ, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại ánh lên một sự căng thẳng tột độ. Hắn biết, đây không phải là một thử thách đơn thuần. Đây là một cái bẫy đã được giăng sẵn, một đàn Ma vật cổ xưa được tôi luyện và điều khiển bởi một ý chí tà ác hơn. Không một điểm yếu nào được hé lộ, không một manh mối nào được đưa ra. Điều này hoàn toàn khác với những gì hắn đã sắp đặt. Hắc Y Nhân... sự xuất hiện của kẻ đó đã thay đổi toàn bộ cục diện. Lão Nông, với những lời nói tưởng chừng vô tri, lại ẩn chứa một triết lý sâu xa mà Cố Trường Minh đang dần thấm thía. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng giờ đây, giá phải trả có thể là sinh mạng của những người trẻ này.
“Chúng ta bị bao vây rồi!” Giọng Tần Vũ vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, dù hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự kiệt sức đang xâm chiếm từng tế bào. Hắn siết chặt Thiên Kiếm trong tay, ánh sáng lam nhạt từ thân kiếm phản chiếu lên khuôn mặt điển trai góc cạnh, giờ đây in hằn vẻ mệt mỏi và quyết tâm. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén, quét nhanh qua từng con Ma vật đang áp sát. Có con cao lớn như tượng đài, xương cốt đen kịt phủ đầy gân mạch uốn lượn như rễ cây chết. Có con lại nhỏ bé, nhanh nhẹn như côn trùng, nhưng mang theo những chiếc răng nanh và móng vuốt sắc nhọn có thể xé tan mọi phòng ngự. Ma khí nồng nặc đến mức cảm giác như có vô số kim châm đâm vào da thịt, làm nhiễu loạn cả thần thức.
“Không thể trụ được nữa! Liễu sư muội, Bạch Hạc, theo ta!” Tần Vũ gầm lên. Hắn biết, nếu tiếp tục cố thủ, họ sẽ bị nghiền nát. Hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một chiêu kiếm cuối cùng, một đạo kiếm khí rực lửa mang theo sự phẫn nộ và ý chí sinh tồn bùng nổ, xé toạc một khoảng trống nhỏ trong vòng vây Ma vật khổng lồ. Kiếm khí như một con rồng lửa gầm thét, nuốt chửng vài con Ma vật nhỏ, khiến chúng tan biến thành tro bụi đen kịt, đồng thời đẩy lùi những con lớn hơn một khoảng ngắn, tạo ra một con đường sống mong manh.
Liễu Thanh Hoan không chút do dự, nàng hiểu ý Tần Vũ. Với sự nhanh nhẹn và khéo léo của một người con gái mang linh căn Thủy, nàng lập tức điểm pháp quyết. Từng giọt nước từ không khí ẩm ướt xung quanh ngưng tụ lại, tạo thành một ảo ảnh nước khổng lồ, phản chiếu hình ảnh ba người họ. Ảo ảnh này lung linh, bồng bềnh như thực, ngay lập tức thu hút sự chú ý của đàn Ma vật cổ xưa vốn chỉ dựa vào bản năng tăm tối và Ma khí để cảm nhận con mồi. Chúng lao vào ảo ảnh, tiếng gào rú và va đập vang lên dữ dội, tạo cơ hội cho nhóm trẻ thoát thân.
Trong khi đó, Bạch Hạc Tiên Tử không ngừng tụng niệm Phật pháp. Giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực của nàng vang vọng trong không gian u ám, từng chữ như hóa thành những đốm sáng vàng kim nhỏ bé, thanh lọc một phần Ma khí xung quanh họ, giúp tâm trí họ tỉnh táo hơn, giảm bớt sự nhiễu loạn của thần thức. Nàng dùng pháp khí của mình, một chiếc phất trần trắng ngần, quét ngang qua, tạo ra một luồng gió nhẹ mang theo hương thơm thanh khiết của hoa sen, đẩy lùi một số Ma vật đang cố gắng len lỏi qua khe hở mà Tần Vũ đã tạo ra.
Họ lao về phía trước, xuyên qua khoảng trống mà Tần Vũ đã mở ra, hướng đến một vùng sương mù đen kịt hơn, dày đặc đến mức gần như vô hình. Sương mù này không chỉ là hơi nước, mà còn là Ma khí cô đặc, che khuất tầm nhìn hoàn toàn, thậm chí nuốt chửng cả ánh sáng từ pháp khí của họ. Từng bước chân nặng nề, cơ thể họ rã rời, nhưng ý chí sinh tồn vẫn mạnh mẽ như ngọn lửa sắp tàn nhưng không chịu tắt.
“Sương mù này… nó đang nuốt chửng chúng ta!” Liễu Thanh Hoan thốt lên, giọng nói đầy lo lắng. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương tăng lên gấp bội, kèm theo một mùi tử khí nồng nặc đến mức buồn nôn.
“Tĩnh tâm! Đừng để Ma khí xâm nhập!” Bạch Hạc Tiên Tử nhắc nhở, giọng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, như một đóa sen trắng thanh khiết nở rộ giữa bùn lầy. Nàng biết, trong môi trường Ma khí dày đặc như thế này, chỉ cần một chút xao nhãng cũng có thể khiến tâm trí bị nó thao túng, rơi vào ảo ảnh.
Cố Trường Minh nhìn theo bóng dáng ba người họ biến mất vào màn sương đen kịt, bàn tay siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã thấy họ hợp lực, đã thấy họ trưởng thành. Hắn đã thấy Tần Vũ vượt qua sự kiệt sức để tung ra một chiêu kiếm chí mạng, đã thấy Liễu Thanh Hoan linh hoạt ứng biến bằng pháp thuật ảo ảnh, và Bạch Hạc Tiên Tử kiên định trấn định tinh thần. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một nỗi lo lắng mới. Vùng sương mù này… hắn biết đó là gì. Nó không chỉ là Ma khí đơn thuần, mà là một mê cung ảo ảnh được tạo ra từ những nỗi sợ hãi và dục vọng sâu thẳm nhất của mỗi người. Đây là một thử thách khó khăn hơn vạn lần so với những con Ma vật vật lý. Ma Chủ… hay kẻ nào đó đứng sau đã học được cách tấn công vào tâm trí con người. ‘Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên.’ Hắn tự nhủ, nhưng bình yên đó dường như mãi mãi nằm ngoài tầm với, đặc biệt là khi chứng kiến những người khác phải trải qua những thử thách tương tự, hoặc thậm chí là tệ hơn những gì hắn đã phải chịu đựng. Hắn không muốn cứu thế giới nữa, nhưng liệu hắn có thể thực sự đứng ngoài nhìn những mầm non hy vọng này bị nghiền nát? Ánh mắt hắn chìm sâu vào màn sương, một tia bất lực ẩn hiện.
***
Nhóm trẻ vừa thoát khỏi vòng vây Ma vật đã rơi vào một mê cung khác, một mê cung của những ảo ảnh. Màn sương đen kịt mà họ vừa lao vào không chỉ dày đặc về vật lý, mà còn thấm đẫm Ma khí tinh thuần, đủ để bóp méo không gian và thời gian, tạo ra những hình ảnh, âm thanh, và cảm giác hoàn toàn chân thực. Nơi đây được gọi là Mê Vụ Sâm Lâm, một phần của U Minh Cổ Địa, nơi Ma khí ngưng tụ thành một thể sống, có khả năng thao túng tâm trí.
Tần Vũ đi đầu, Thiên Kiếm vẫn nắm chặt trong tay, nhưng cảm giác về phương hướng đã hoàn toàn mất đi. Hắn cố gắng sử dụng thần thức để thăm dò, nhưng mọi thứ đều hỗn loạn, không thể phân biệt thật giả. Trước mắt hắn, cảnh vật bắt đầu biến đổi. Những vách đá hoang tàn nhường chỗ cho một chiến trường rộng lớn, nơi hàng ngàn binh sĩ đang ngã xuống, máu nhuộm đỏ đất trời. Hắn thấy chính mình, cầm kiếm xông pha giữa trận chiến, nhưng rồi lại gục ngã bởi một đòn đánh lén, để lại sau lưng là những lời nguyền rủa, những ánh mắt thất vọng của đồng đội. Sự bất lực, nỗi sợ hãi về thất bại, những nghi ngờ về bản thân mà hắn đã cố gắng chôn sâu, giờ đây hiện ra rõ ràng như một nhát dao đâm thẳng vào tim. “Vô dụng… Mày là một kẻ vô dụng! Mày không xứng đáng làm thủ lĩnh!” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, giọng của kẻ thù đã từng đánh bại hắn trong một trận chiến kiếp trước, giờ đây châm chọc hắn trong ảo ảnh. Tần Vũ nghiến răng, cố gắng xua tan hình ảnh đó, nhưng nó cứ bám riết, gặm nhấm ý chí của hắn.
Liễu Thanh Hoan, vốn là một cô gái giàu tình cảm, là người bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Màn sương dày đặc dần biến thành một khung cảnh quen thuộc: ngôi nhà nhỏ ấm cúng của nàng, nơi cha mẹ và các em đang chờ đợi. Nàng nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ, tiếng cha nàng kể chuyện, tiếng mẹ nàng hát ru. Nhưng rồi, khung cảnh đó vỡ tan, thay vào đó là một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi tất cả. Nàng thấy cha mẹ và các em mình bị Ma vật bao vây, ánh mắt họ tràn ngập tuyệt vọng, hướng về nàng như cầu xin sự giúp đỡ. “Thanh Hoan… cứu chúng ta…” Tiếng mẹ nàng thốt lên, yếu ớt và bi thương, như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim nàng. Nỗi đau mất mát, sự bất lực khi không thể bảo vệ những người thân yêu nhất, trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc tột độ muốn lao đến, muốn cứu lấy họ, dù biết rằng đó chỉ là ảo ảnh.
Bạch Hạc Tiên Tử, dù có Phật tâm kiên định, cũng không tránh khỏi sự cám dỗ. Trước mắt nàng hiện ra một tòa bảo điện nguy nga, tráng lệ, nơi nàng được tôn vinh như một vị Phật sống, được hàng vạn tín đồ quỳ lạy, dâng lên vô số châu báu và pháp khí quý hiếm. Danh vọng, quyền lực, sự bất tử… tất cả những gì nàng đã từ bỏ để theo đuổi Phật pháp, giờ đây hiện ra một cách sống động, quyến rũ. Một giọng nói trầm ấm vang lên: “Bạch Hạc, con không cần phải khổ luyện nữa. Đây là con đường chân chính, con đường dẫn đến giác ngộ tối thượng, nơi con sẽ có tất cả, không cần phải chịu đựng gian khổ.” Nàng nhắm mắt lại, cố gắng trấn định tâm trí, tụng niệm kinh Phật. Nhưng Ma khí dường như đã tìm được khe hở nhỏ nhất trong tâm niệm của nàng, không ngừng gieo rắc những hạt giống nghi ngờ.
Giữa lúc cả ba đang chìm đắm trong những ảo ảnh riêng, Liễu Thanh Hoan bỗng nhìn thấy một hình ảnh khác. Một bé gái nhỏ nhắn, khoảng chừng năm, sáu tuổi, mặc bộ quần áo đơn giản, rách rưới, đang co ro trong một góc, run rẩy và khóc nức nở. Ma khí yếu ớt bao quanh cơ thể bé, như thể bé cũng là một linh hồn bị mắc kẹt, bị Ma khí làm tổn thương. “Oa… Oa… Mẹ ơi… cứu con với… Con sợ lắm…” Tiếng khóc của bé gái, dù yếu ớt, nhưng lại đánh thẳng vào lòng trắc ẩn của Liễu Thanh Hoan. Nàng quên đi nỗi đau của chính mình, quên đi ảo ảnh gia đình đang bị thiêu rụi, chỉ còn lại sự thương xót tột độ. Đây là một sinh linh bé nhỏ, vô tội, đang chịu đựng nỗi sợ hãi tột cùng.
“Tiểu muội! Đừng sợ, tỷ đến đây!” Liễu Thanh Hoan thốt lên, không chút do dự, nàng vội vàng bước về phía bé gái, ánh mắt tràn đầy sự xót xa.
Tần Vũ, dù đang vật lộn với những ảo ảnh về thất bại của mình, vẫn cảm nhận được sự bất thường. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan lao đi, ánh mắt nàng bị mê hoặc bởi thứ gì đó. Hắn cố gắng kéo nàng lại, nhưng mọi thứ xung quanh hắn quá hỗn loạn. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng, một cảm giác lạnh lẽo bất an trỗi dậy trong lòng. “Thanh Hoan, chờ đã! Có gì đó không đúng! Đây có thể là ảo ảnh của Ma khí!” Hắn cố gắng gào lên, nhưng giọng nói của hắn dường như bị nuốt chửng bởi tiếng khóc của bé gái và những lời châm chọc trong tâm trí hắn. Hắn vung kiếm, cố gắng xua tan ảo ảnh xung quanh, nhưng mọi thứ lại càng trở nên mờ ảo và méo mó.
Trên một đỉnh núi đá hoang tàn cách đó không xa, Cố Trường Minh đứng bất động, thân hình cao gầy như một pho tượng đá. Hắn vẫn thờ ơ nhìn dòng chảy số phận, nhưng ánh mắt hắn lại dán chặt vào hình ảnh Tiểu Trúc. Trong kiếp trước, hắn đã từng chứng kiến cảnh tượng tương tự, những đứa trẻ vô tội bị Ma vật giết hại, những sinh linh bé bỏng bị Ma khí nuốt chửng. Hắn đã cố gắng cứu vớt tất cả, nhưng cuối cùng, hắn chỉ có thể chứng kiến sự sụp đổ. Tiểu Trúc… cái tên đó, hình ảnh đó, như một mũi dao sắc nhọn cứa vào vết thương lòng chưa lành của hắn. Nỗi ám ảnh về sự bất lực, về những sinh mạng mà hắn không thể bảo vệ, trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn cảm thấy một cơn đau thắt nghẹt trong lồng ngực, một sự giằng xé tột cùng giữa lý trí và cảm xúc. ‘Không… không thể để họ mắc sai lầm như ta… nhưng họ phải tự đứng lên…’ Hắn siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến nỗi rỉ máu. Hắn biết rõ đây là ảo ảnh, nhưng nỗi đau đó quá thật, quá sống động. Hắn không thể trực tiếp can thiệp, không thể lặp lại sai lầm của kiếp trước, biến họ thành những con rối phụ thuộc vào hắn. Nhưng hắn cũng không thể đứng nhìn họ rơi vào bẫy một cách vô vọng.
Trong khoảnh khắc giằng xé đó, một tia Linh khí cực kỳ tinh tế, gần như vô hình, thoát ra từ đầu ngón tay hắn. Tia Linh khí này không mang theo bất kỳ uy lực tấn công hay phòng ngự nào, mà chỉ nhẹ nhàng lướt qua luồng Ma khí bao quanh ảo ảnh Tiểu Trúc. Nó không phá vỡ ảo ảnh, cũng không trực tiếp cảnh báo nhóm trẻ. Nó chỉ tạo ra một làn sóng siêu nhỏ, một sự nhiễu loạn cực kỳ tinh vi trong dòng chảy Ma khí, đủ để làm lay động một phần nhỏ của ảo ảnh, gieo một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí của những người có thần thức nhạy bén. Nó giống như một làn gió nhẹ vô hình thổi qua một chiếc lá đang đứng yên, đủ để khiến nó khẽ rung rinh, nhưng không đủ để bứt nó ra khỏi cành. Đó là giới hạn cuối cùng của sự 'can thiệp gián tiếp' mà Cố Trường Minh có thể chấp nhận, một hành động vô cùng miễn cưỡng, nhưng lại chứa đựng tất cả sự lo lắng và nỗi đau của hắn.
***
Làn sóng Linh khí siêu nhỏ từ Cố Trường Minh, dù yếu ớt đến mức gần như không tồn tại, lại đủ để tạo ra một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy Ma khí. Luồng Ma khí bao quanh ảo ảnh Tiểu Trúc, vốn dĩ hoàn hảo không tì vết, giờ đây khẽ rung động, tạo ra một khe hở cực nhỏ, một sự biến dạng thoáng qua mà chỉ những người có thần thức cực kỳ nhạy bén mới có thể cảm nhận được.
Tần Vũ, dù đang bị những ảo ảnh về thất bại của chính mình làm choáng váng, lại là người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường đó. Hắn vốn dĩ đã nghi ngờ về tính chân thực của ảo ảnh Tiểu Trúc, và sự rung động nhỏ nhoi này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí hắn, làm cho hắn bừng tỉnh. Hắn không biết lý do, nhưng một linh cảm mạnh mẽ mách bảo hắn rằng có điều gì đó không đúng. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua ảo ảnh Tiểu Trúc, rồi lại hướng về phía Liễu Thanh Hoan, người đang lao đến với ánh mắt đầy xót thương. "Thanh Hoan! Chờ đã!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội hơn hẳn lúc nãy, như xé toạc màn sương mù ảo ảnh. Hắn vung Thiên Kiếm, một đạo kiếm khí màu lam sắc bén chém thẳng vào khoảng không trước mặt Liễu Thanh Hoan, không phải để tấn công, mà là để chặn đường nàng, buộc nàng phải dừng lại.
Liễu Thanh Hoan giật mình dừng lại, suýt nữa thì va vào đạo kiếm khí của Tần Vũ. Nàng quay lại nhìn hắn với vẻ khó hiểu, nhưng rồi ánh mắt nàng cũng bắt đầu tập trung hơn vào Tiểu Trúc. Trong khoảnh khắc Tần Vũ gầm lên, sự rung động tinh tế trong Ma khí đã đến được với nàng, dù nó không rõ ràng như đối với Tần Vũ. Nàng chớp mắt, cố gắng nhìn rõ hơn. Hình ảnh Tiểu Trúc vẫn ở đó, vẫn run rẩy khóc lóc, nhưng dường như có một chút gì đó sai lệch, một sự thiếu tự nhiên trong cách bé gái cử động, hay trong màu sắc của bộ quần áo rách rưới.
Bạch Hạc Tiên Tử, vốn đã dùng Phật pháp để trấn định tâm trí, cũng cảm nhận được sự khác lạ. Nàng mở đôi mắt phượng, ánh sáng vàng kim từ đồng tử nàng lóe lên. Nàng nhìn thẳng vào ảo ảnh Tiểu Trúc, rồi lại nhìn về phía Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan. Sự can thiệp tinh tế của Cố Trường Minh đã giúp phá vỡ lớp vỏ bọc hoàn hảo của ảo ảnh, khiến nó lộ ra những sơ hở. Bạch Hạc Tiên Tử chắp tay, tụng niệm một đoạn kinh văn. Ánh sáng Phật quang từ nàng bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù. "Ma vật này... nó sử dụng ảo ảnh để lừa dối! Thân ảnh của Tiểu Trúc... đó là một cái bẫy!"
Lời nói của Bạch Hạc Tiên Tử như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức hoàn toàn Liễu Thanh Hoan. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng trấn định tâm trí. Lòng trắc ẩn vẫn còn đó, nhưng lý trí đã trở lại. Nàng nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Tần Vũ, sự kiên định trong ánh mắt Bạch Hạc. Nàng tin tưởng đồng đội của mình. Nàng chợt nhận ra, hình ảnh Tiểu Trúc này, dù đáng thương đến mấy, cũng không thể giống thật được. Trẻ con không thể sống sót trong môi trường Ma khí nồng nặc như thế này mà chỉ bị "yếu ớt" bao quanh.
"Kẻ địch ở phía trước! Không phải Tiểu Trúc!" Tần Vũ hét lên một lần nữa, lần này hắn chỉ thẳng Thiên Kiếm vào một điểm trống rỗng trong không khí, ngay phía sau ảo ảnh Tiểu Trúc, nơi mà luồng Ma khí có vẻ đậm đặc và hỗn loạn nhất. "Ta cảm nhận được nó! Một linh hồn chứa đầy oán khí!"
Liễu Thanh Hoan lập tức hiểu ra. Nàng gật đầu kiên quyết. "Thật may, ta suýt nữa mắc lừa! Hợp lực!" Nàng rút Thủy Linh Kiếm khí của mình, thân kiếm trong suốt như pha lê, toát ra một luồng hàn khí lạnh lẽo. Nàng biết, Ma vật này không chỉ đơn thuần là một ảo ảnh, mà là một sinh vật thực sự đang ẩn mình, thao túng tâm trí họ.
Cả ba người, nhờ sự can thiệp tinh tế của Cố Trường Minh và sự tin tưởng lẫn nhau, đã thoát khỏi mê hoặc của ảo ảnh. Liễu Thanh Hoan là người đầu tiên ra tay. Thủy Linh Kiếm khí của nàng hóa thành một luồng sóng nước sắc bén, xé toạc màn sương mù và ảo ảnh Tiểu Trúc. Hình ảnh bé gái tan biến như bong bóng xà phòng, lộ ra một Ma vật hình người gầy gò, thân thể đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu, đang co ro giữa luồng Ma khí. Nó không còn vẻ đáng thương, thay vào đó là một nụ cười nham hiểm, đầy sát khí trên khuôn mặt méo mó.
Bạch Hạc Tiên Tử không chậm trễ. Nàng điểm một pháp quyết, Phật quang từ người nàng bùng lên rực rỡ, chiếu sáng cả một góc Mê Vụ Sâm Lâm. Phật quang có tác dụng trấn áp Ma khí, khiến Ma vật đó co rúm lại, phát ra một tiếng rít gào chói tai. Ánh sáng vàng kim thanh khiết bao trùm lấy nó, làm suy yếu khả năng chống đỡ của nó.
Và rồi, Tần Vũ kết thúc. Hắn vung Thiên Kiếm, một đạo kiếm khí màu lam rực rỡ mang theo sức mạnh sấm sét, bổ thẳng vào vị trí của Ma vật. "Chết đi!" Tiếng kiếm khí xé gió, vang vọng khắp không gian. Ma vật không kịp phản ứng, bị đạo kiếm khí xuyên thủng, tan biến thành những đốm đen nhỏ li ti trong không khí, rồi hoàn toàn biến mất.
Khi Ma vật tan biến, toàn bộ mê cung ảo ảnh rung chuyển dữ dội. Màn sương mù đen kịt cuộn xoáy lại một cách hỗn loạn, không còn vẻ mê hoặc. Những ảo ảnh về chiến trường, về gia đình, về danh vọng đều vỡ vụn, tan biến. Không gian xung quanh trở nên thật hơn, nhưng cũng đáng sợ hơn. Ma khí không còn phân tán thành sương mù, mà bắt đầu tụ lại, xoáy thành một lốc xoáy khổng lồ, đen đặc và đáng sợ.
Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Cố Trường Minh, khẽ thở phào nhẹ nhõm khi thấy nhóm trẻ đã vượt qua thử thách. Nàng quay sang nhìn Cố Trường Minh, thấy hắn cũng đã buông lỏng bàn tay, vết máu nhỏ trên lòng bàn tay vẫn còn đó. Một tia nhẹ nhõm thoáng qua trong đôi mắt hổ phách của hắn, nhưng ngay sau đó lại bị thay thế bởi vẻ ưu tư sâu sắc. Hắn nhìn vào tâm điểm của lốc xoáy Ma khí, nơi một thứ gì đó đen đặc đang phập phồng, như một trái tim tà ác đang đập. Nó lớn hơn, mạnh mẽ hơn bất kỳ nguồn Ma khí nào họ từng thấy từ trước đến nay.
"Họ đã vượt qua... nhưng đây chỉ là khởi đầu..." Cố Trường Minh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ mệt mỏi. Hắn biết, mê cung ảo ảnh này chỉ là một cánh cổng. Phía sau nó, là một bí mật lớn hơn, một nguồn Ma khí đáng sợ hơn, có lẽ là thứ mà Hắc Y Nhân đang tìm kiếm. Cố Trường Minh cảm thấy một nỗi lo lắng mới dâng lên. Vết thương lòng của hắn vẫn còn đó, sâu sắc hơn bất kỳ vết sẹo thể xác nào, và Ma tộc dường như đang học cách khai thác những điểm yếu đó. Nhưng hắn cũng nhìn thấy sự trưởng thành, sự đoàn kết của ba người trẻ tuổi. Họ không còn là những kẻ non nớt như hắn từng nghĩ. Họ đang dần trở thành những trụ cột mới, đúng như cách hắn đã gián tiếp 'huấn luyện' họ, dù bản thân hắn vẫn không muốn thừa nhận điều đó. Tuy nhiên, cái giá của sự trưởng thành này... liệu họ có thể chịu đựng được không? Và liệu hắn có thể tiếp tục đứng ngoài nhìn họ chiến đấu, chiến thắng, hay gục ngã? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, nặng trĩu trong tâm trí hắn, khi lõi Ma khí khổng lồ kia vẫn đang phập phồng, như một lời đe dọa không ngừng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.