Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 104: Cổ Cơ Hồi Sinh: Mảnh Ghép Thiên Kiếp
Làn sương mù đen kịt cuối cùng đã tan biến, nhưng thay vào đó là một bức màn tăm tối hơn, nặng nề hơn, bao trùm lên mọi thứ. Ánh sáng lờ mờ từ khoảng không phía trên – nếu có thể gọi đó là ánh sáng – nhuộm một màu đỏ quạch lên cảnh vật, khiến những phế tích cổ xưa càng thêm phần rợn người. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, và Bạch Hạc Tiên Tử đứng sững sờ trước tâm điểm của cơn bão tố Ma khí, nơi một khối đen khổng lồ đang phập phồng, nhịp nhàng như một trái tim bệnh hoạn của thế giới ngầm. Đó không phải là một viên đá, một linh thạch, hay một con quái vật hữu hình, mà là một khối năng lượng thuần túy, một sinh vật sống được tạo nên từ sự thối rữa của hàng vạn linh hồn và sự căm hận của Ma tộc. Khối Ma khí ấy, lớn đến mức khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo, toả ra từng luồng năng lượng tà ác cuồn cuộn, thổi bùng lên một thứ gió lạnh buốt xương, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy, mùi mục rữa của xác thịt và cả mùi lưu huỳnh khét lẹt.
"Ma khí này... nó còn mạnh hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng đối mặt," Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi hoàn toàn, mà là vì sự choáng ngợp trước quy mô của mối đe dọa. Thủy Linh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, ánh kiếm trong suốt như pha lê giờ đây cũng bị nhuộm một màu xám xịt dưới ánh sáng đỏ quạch. "Cảm giác như nó có ý thức vậy, như một con thú khổng lồ đang ngủ say." Nàng cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên tâm trí mình, một loại ý chí tà ác đang cố gắng xâm nhập, gieo rắc sự tuyệt vọng. Khắp nơi, những mảnh vỡ của kiến trúc cổ đại, những cột đá đổ nát, những bức tường rêu phong, tất cả đều được chạm khắc những phù văn kỳ dị đã bị Ma khí xâm thực đến mức biến dạng. Nơi đây từng là một phần của một nền văn minh hùng vĩ, một đế chế có thể sánh ngang với các Tiên môn ngày nay, nhưng giờ chỉ còn là một nghĩa địa bị lãng quên, một phế tích bị Ma khí nuốt chửng hoàn toàn.
Tần Vũ, trái lại, lại không hoàn toàn bị sự sợ hãi khống chế. Trong đôi mắt sắc bén của hắn, một tia tò mò và tham vọng không thể che giấu đang lóe lên. Hắn tiến thêm một bước, mặc kệ sự cản ngăn của không khí đặc quánh Ma khí, ánh mắt quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Hắn thấy những phù văn cổ xưa trên các cột đá, trên nền đất, thậm chí là trên chính khối Ma khí đang phập phồng kia. Một phù văn đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn, nó nằm trên một bệ đá nứt nẻ, tỏa ra một luồng sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên cường, chống lại sự ăn mòn của Ma khí. "Nhưng nhìn kìa, bên dưới đó," hắn chỉ tay về phía phù văn, giọng nói vang dội, cố gắng át đi tiếng gầm gừ trầm thấp của khối Ma khí. "Có vẻ như là một trận pháp cổ xưa... có thể là cách để phong ấn nó, hoặc... một cơ duyên nào đó để chúng ta có được sức mạnh?" Hắn không phải là kẻ mù quáng, hắn biết nguy hiểm, nhưng trong hắn luôn tồn tại một sự tự phụ, một niềm tin vào bản thân và khát khao sức mạnh, được tôi luyện qua những trận chiến sinh tử. Hắn tin rằng, mọi nguy hiểm đều đi kèm với cơ hội, và hắn, Tần Vũ, sẽ là người nắm lấy cơ hội đó.
Bạch Hạc Tiên Tử, với vẻ thoát tục và bình tĩnh thường thấy, giờ đây thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng lạ thường. Nàng giữ chặt pháp bảo trong tay, một viên ngọc bội cổ xưa toả ra ánh sáng vàng nhạt, miễn cưỡng chống lại sự xâm thực của Ma khí. "Cẩn trọng, Tần Vũ," giọng nàng không còn vẻ nhẹ nhàng thường lệ, mà thay vào đó là sự cảnh báo. "Ma khí này mang theo một cảm giác cổ xưa, không đơn giản là tà khí bình thường. Nó có thể là một loại bẫy, hoặc... một lời nguyền từ thời đại đã mất." Nàng cảm nhận được một sự nặng nề, một quá khứ bi thảm ẩn chứa trong từng luồng Ma khí, thứ mà tri thức của nàng, vốn đã rộng lớn, cũng chỉ mới chạm đến được một phần nhỏ.
Ẩn mình trong một góc khuất của phế tích, khuất sau một cột đá đổ nát, Hắc Y Nhân quan sát mọi hành động của nhóm trẻ. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên dưới lớp áo choàng đen, đôi mắt lóe lên sự tính toán lạnh lùng. Hắn không nói gì, nhưng trong tâm trí hắn, một kế hoạch phức tạp đang dần hình thành. "Chờ đợi đi, Thiên Tuyển Chi Tử... các ngươi sắp được nếm thử hương vị của Thiên Kiếp." Hắn thầm nghĩ, giọng nói vô hình mang theo sự thỏa mãn và một chút tàn nhẫn. Sự tò mò của Tần Vũ, sự kiên định của Liễu Thanh Hoan, và sự thận trọng của Bạch Hạc Tiên Tử, tất cả đều nằm trong dự liệu của hắn. Mỗi bước đi của chúng, dù là đúng hay sai, đều đang đẩy chúng sâu hơn vào cái bẫy mà hắn đã giăng sẵn, hoặc ít nhất, vào một thử thách mà hắn tin rằng sẽ tôi luyện chúng theo cách hắn muốn.
Nhóm trẻ thận trọng tiến gần lõi Ma khí. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh, không khí đặc quánh như ép chặt lồng ngực, tiếng gió rít gào mang theo những âm thanh ma quái, như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Tần Vũ, không cưỡng lại được sự thôi thúc khám phá và muốn chứng tỏ bản thân, bắt đầu quan sát kỹ các phù văn và cấu trúc xung quanh. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá nứt nẻ, cảm nhận sự lạnh lẽo và năng lượng cổ xưa truyền qua lòng bàn tay. Một dòng suy nghĩ trôi qua trong đầu hắn: *Nếu mình có thể hiểu được những phù văn này, liệu có thể điều khiển được nguồn Ma khí khổng lồ này, biến nó thành sức mạnh của mình không?* Sự khao khát sức mạnh, sự tự tin vào khả năng của bản thân, và một chút kiêu ngạo tuổi trẻ đã che mờ đi sự thận trọng. Hắn đã quên đi lời cảnh báo của Bạch Hạc Tiên Tử, quên đi cảm giác bất an của Liễu Thanh Hoan. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chỉ thấy một cơ hội, một con đường để vượt qua chính mình, vượt qua cái bóng của Cố Trường Minh.
Tần Vũ, phớt lờ sự can ngăn vô hình từ Bạch Hạc Tiên Tử, và cả sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt của Liễu Thanh Hoan, đưa tay chạm mạnh vào phù văn cổ đại nổi bật nhất trên một bệ đá. Vừa rồi hắn chỉ chạm nhẹ, nhưng giờ đây, một lực đạo mạnh mẽ hơn, một ý chí dứt khoát hơn đã thúc đẩy hắn. Ngay lập tức, toàn bộ khu vực rung chuyển dữ dội. Không phải là một cơn địa chấn tự nhiên, mà là một sự phản ứng dữ dội từ chính lòng đất, từ chính khối Ma khí đang phập phồng kia. Tiếng gầm gừ trầm thấp của Ma khí biến thành một tiếng rít gào chói tai, xé toạc màng nhĩ. Lõi Ma khí bùng phát với uy lực kinh hoàng, những luồng sáng đen quỷ dị bắn thẳng lên bầu trời, tạo thành một cơn bão Ma khí khổng lồ. Sấm sét đen tối xé rách bầu trời trên cao, không phải ánh sáng trắng loá mắt mà là những tia chớp đen kịt, mang theo năng lượng hủy diệt.
"Không! Đây không phải là khai thác... đây là một cơ quan phòng thủ!" Tần Vũ kinh hãi hét lên, cố gắng rút tay ra khỏi phù văn nhưng bị một lực hút vô hình ghì chặt, như thể chính phiến đá kia đã trở thành một phần của hắn, hoặc hắn đã trở thành một phần của nó. Một cảm giác lạnh buốt thấu xương, một dòng năng lượng cổ xưa, tàn bạo, cuồng nộ đang chảy ngược vào kinh mạch hắn, khiến hắn đau đớn tột cùng. "Ta... ta đã làm gì thế này?!" Sự hối hận trào dâng, nhưng đã quá muộn.
Từ sâu thẳm lòng đất, từ những khe nứt vừa xuất hiện do cơn chấn động, vô số Ma vật cổ xưa bắt đầu trồi lên. Chúng không phải là những Ma vật thông thường, không phải những bóng ma hay những con quái vật thối rữa. Chúng mang hình dáng người, nhưng da thịt chúng như đá xám cứng rắn, sần sùi và nứt nẻ, như được đẽo gọt từ những tảng đá hàng ngàn năm tuổi. Đôi mắt chúng đỏ ngầu như lửa địa ngục, trống rỗng nhưng lại tràn đầy sát khí, chiếu thẳng vào ba người. Chúng không chỉ hung hãn mà còn có vẻ thông minh hơn, phối hợp tấn công cực kỳ ăn ý, di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc đối với những sinh vật bằng đá. Chúng là những chiến binh đá cổ xưa, những người bảo vệ cuối cùng của một nền văn minh đã sụp đổ, bị Ma khí cường hóa và giờ đây, bị đánh thức bởi sự xông xáo ngu ngốc của Tần Vũ. Lớp phòng thủ cuối cùng đã ngủ yên từ thời Thiên Kiếp Giáng Lâm, giờ bị đánh thức.
"Tần Vũ, tránh ra! Chúng ta bị bao vây rồi! Chúng quá đông và mạnh!" Liễu Thanh Hoan hoảng loạn hét lên, nàng vung Thủy Linh Kiếm, một luồng kiếm khí xanh lam sắc bén xé gió, chém bay một Ma vật đá đang lao tới. Nhưng ngay lập tức, hai con khác đã thế chỗ, chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như muốn nuốt chửng nàng. Kiếm khí của nàng, vốn dĩ có thể xuyên thủng giáp trụ, giờ đây chỉ để lại một vết xước mờ nhạt trên lớp da đá cứng rắn của chúng. Một con Ma vật vung nắm đấm đá khổng lồ, mang theo một lực đạo kinh hồn, đánh thẳng vào nàng. Liễu Thanh Hoan cố gắng né tránh, nhưng vẫn bị sượt qua vai, một cơn đau buốt lan tỏa.
Bạch Hạc Tiên Tử, bị một Ma vật đá khác đánh bay, văng vào một cột đá đổ nát, khó khăn đứng dậy. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, xen lẫn sự kinh hoàng tột độ. "Những Ma vật này... chúng không có linh hồn, chỉ có bản năng bảo vệ. Chúng là tàn tích của Thiên Kiếp! Chúng ta không thể đánh bại chúng bằng sức mạnh thông thường!" Giọng nàng khản đặc, vừa dứt lời, một Ma vật khác đã lao tới, móng vuốt đá sắc nhọn vươn ra. Nàng kịp thời kích hoạt pháp bảo, một lá chắn ánh sáng vàng kim hiện ra, nhưng nó chỉ cầm cự được trong chốc lát trước khi vỡ tan. Một vết cào sâu xé toạc tay áo nàng, để lại một vết thương tím bầm, từ đó một luồng độc khí đen kịt bắt đầu lan tỏa, khiến da thịt nàng tê dại.
Tần Vũ vẫn bị giam cầm bởi phù văn, nhưng hắn cố gắng vung Thiên Kiếm bằng tay còn lại, chém về phía những Ma vật đang lao tới. Kiếm khí màu lam rực rỡ mang theo sức mạnh sấm sét, nhưng cũng chỉ có thể làm chậm bước tiến của chúng, chứ không thể tiêu diệt hoàn toàn. Hắn chứng kiến cảnh Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử bị thương, bị bao vây, và một nỗi đau thắt lại trong lòng hắn. "Ta... ta đã quá tự phụ!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự hối hận và căm giận chính mình. Độc khí từ Ma vật đá đã bắt đầu ảnh hưởng đến Bạch Hạc Tiên Tử, khiến nàng khụy xuống, hơi thở dồn dập. Liễu Thanh Hoan cũng không khá hơn, những vết thương trên người nàng không ngừng rỉ máu, và một loại khí u ám đang len lỏi vào kinh mạch nàng, khiến nàng cảm thấy suy yếu nhanh chóng. Nhóm trẻ lập tức bị bao vây và phải chiến đấu trong tuyệt vọng, sử dụng hết khả năng của mình nhưng vẫn khó chống đỡ. Tiếng gầm rú của Ma vật, tiếng vũ khí va chạm đinh tai nhức óc, tiếng kêu đau đớn và thở dốc của họ hòa lẫn vào cơn bão Ma khí, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Trên tầng cao nhất của Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh đứng bất động, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hình ảnh đang hiện ra trên pháp khí viễn vọng. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, khuôn mặt tuyệt mỹ giờ đây phủ một lớp lo lắng không nguôi. Nàng đã kích hoạt pháp khí này, một bảo vật cổ xưa có thể xuyên qua mọi lớp che chắn, cho phép họ nhìn thấy rõ ràng mọi thứ đang diễn ra trong U Minh Cổ Địa. Hắn chứng kiến cảnh nhóm trẻ bị Ma vật cổ đại áp đảo, từng người một gục ngã, từng vết thương rỉ máu, từng ánh mắt tuyệt vọng. Đôi mắt hổ phách của hắn ánh lên sự giằng xé nội tâm đến cực điểm. Hắn nhận ra đây là một loại phòng thủ từ thời Thiên Kiếp Giáng Lâm, thứ mà hắn cũng chỉ biết qua điển tịch cổ, chưa từng trực tiếp đối mặt trong kiếp trước. Sự nguy hiểm đã vượt quá ranh giới 'huấn luyện gián tiếp' của hắn, vượt quá cả những gì hắn dự liệu. Hắn đã đánh giá thấp sự cổ xưa và tàn độc của bí cảnh này.
"Trường Minh, bọn nhỏ... chúng sắp không trụ nổi rồi," Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói nàng dịu dàng nhưng đầy lo lắng, như một dòng suối mát cố gắng xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng hắn. "Tần Vũ đã quá liều lĩnh." Nàng biết rõ sự giằng xé của hắn, nhìn thấy sự đau khổ ẩn sâu trong đôi mắt tưởng chừng như vô cảm kia.
Cố Trường Minh thở dài một tiếng nặng nề, giọng trầm thấp hơn bao giờ hết, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi đá. "Cơ chế này... ta đã đánh giá thấp sự cổ xưa của bí cảnh. Đây là tàn dư của một kỷ nguyên đã mất, một loại phòng thủ được dựng nên để ngăn chặn sự xâm nhập từ cả Tiên lẫn Ma. Ngay cả ta kiếp trước cũng chỉ nghe nói đến... Nó không có điểm yếu rõ ràng." Hắn nắm chặt tay đến nỗi khớp xương trắng bệch, nỗi sợ hãi mất mát dâng lên như một cơn thủy triều, dọa nhấn chìm lớp vỏ bọc thờ ơ mà hắn đã dày công xây dựng. Những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu, những ký ức về sự bất lực, về những người thân yêu đã ngã xuống, về cái giá của sự hy sinh không được đền đáp, tất cả ùa về.
"Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Một giọng nói vô hình vang vọng trong đầu hắn, giọng nói của chính hắn, nhưng đầy vẻ châm biếm và mệt mỏi. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng rồi, hắn lại nhìn thấy ánh mắt kiên cường của Liễu Thanh Hoan, sự hối hận và quyết tâm của Tần Vũ, và sự tỉnh táo của Bạch Hạc Tiên Tử. Họ là những mầm non, là hy vọng của một thế giới đang mục ruỗng. Liệu hắn có thể thực sự 'buông bỏ' khi biết rõ hậu quả?
"Ta không thể... không thể để bi kịch lặp lại," Cố Trường Minh tự lẩm bẩm, gân xanh nổi trên trán, ánh mắt dao động giữa sự thờ ơ và nỗi lo sợ mất mát. Hắn gần như muốn lao vào, muốn phá vỡ tất cả những nguyên tắc mà hắn đã đặt ra cho bản thân. Nhưng rồi lại kìm nén bản năng. "Nhưng nếu can thiệp trực tiếp... liệu có phải là sai lầm lớn hơn?" Hắn biết rõ, sự can thiệp trực tiếp sẽ khiến họ mãi mãi phụ thuộc, mãi mãi không thể đứng vững trên đôi chân của mình. Nó sẽ làm lu mờ đi ý nghĩa của sự 'huấn luyện', của việc buộc họ phải tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ. Hắn bắt đầu rà soát lại mọi kiến thức kiếp trước, mọi ghi chép cổ xưa, mọi lời đồn đại về Thiên Kiếp Giáng Lâm, tìm kiếm một 'điểm yếu' hoặc một 'kẽ hở' trong cơ chế cổ xưa đó, thứ mà hắn có thể gián tiếp 'chỉ điểm' mà không phá vỡ nguyên tắc của mình. Thời gian trôi đi thật chậm, mỗi giây phút là một cực hình đối với hắn, khi hắn phải chứng kiến những người hắn quan tâm đang cận kề cái chết. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, áp lực của một vị thần đã kiệt sức, muốn cứu rỗi nhưng lại bị xiềng xích bởi chính những nỗi đau của mình.
Giữa trận chiến hỗn loạn, khi Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử đã bị thương nặng, độc khí từ Ma vật đá bắt đầu ăn mòn kinh mạch, khiến da thịt họ chuyển sang màu tím bầm và tê dại, Tần Vũ đang cố gắng bảo vệ họ trong tuyệt vọng. Hắn bị thương khắp người, máu tươi nhuộm đỏ chiến bào, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, Thiên Kiếm vung lên tạo thành một vòng bảo vệ yếu ớt. Đúng lúc ấy, khi hy vọng gần như tắt lịm, một luồng sáng bạc lóe lên từ một khe nứt cổ đại gần đó, nơi một cột đá vừa đổ sụp.
Từ khe nứt ấy, một con Ngân Xà tuyệt đẹp xuất hiện. Thân hình nó mảnh mai, dài khoảng một trượng, vảy lấp lánh như tinh tú trên bầu trời đêm, phản chiếu ánh sáng đỏ quạch của Ma khí thành những đốm bạc huyền ảo. Đôi mắt nó trong veo, xanh biếc như ngọc bích, đầy vẻ nhút nhát và cảnh giác, nhưng không có một chút tà khí nào. Nó không tấn công, mà dũng cảm, dù có chút rụt rè ban đầu, lao vào giữa trận chiến. Một làn sương bạc mỏng manh, trong suốt như hơi thở mùa đông, từ thân thể nó tỏa ra, lan rộng khắp không gian. Làn sương ấy không chỉ thanh lọc không khí, xua tan một phần Ma khí nồng nặc, mà còn mang theo một năng lượng chữa lành kỳ diệu.
Khi làn sương bạc chạm vào các Ma vật cổ đại, chúng lập tức chùn bước, những tiếng gầm gừ trở nên yếu ớt hơn, như thể chúng bị một thứ gì đó khắc chế. Độc khí đang ăn mòn kinh mạch của Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử cũng dịu lại, cơn đau buốt giảm đi đáng kể, và những vết thương rỉ máu của họ ngừng chảy. Ngân Xà lướt nhẹ nhàng qua những tảng đá đổ nát, rồi quấn quanh Bạch Hạc Tiên Tử, thân thể nó phát ra một hơi ấm dễ chịu, như một biểu tượng của sự sống giữa cái chết, giữa sự tàn phá của Ma khí.
"Đây là... linh thú gì?" Liễu Thanh Hoan thều thào, ánh mắt kinh ngạc nhìn Ngân Xà. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng dịu mát đang len lỏi vào cơ thể mình, xua đi sự mệt mỏi và độc khí. "Nó... nó đang giúp chúng ta!"
Tần Vũ, vừa đỡ đòn từ một Ma vật đá khổng lồ, vừa nhìn Ngân Xà với vẻ khó tin. "Độc khí của ta... đang được hóa giải! Thật không thể tin được!" Hắn cảm thấy mình như vừa thoát khỏi địa ngục, sức lực dần hồi phục, dù chỉ là một chút.
Bạch Hạc Tiên Tử, cảm nhận được hơi ấm và sự chữa lành từ Ngân Xà, gượng cười. Nàng vuốt ve thân Ngân Xà, cảm nhận sự mềm mại và sức sống của nó. "Là Ngân Xà... ta từng nghe nói về chúng trong điển tịch cổ, chúng có khả năng chữa lành và thanh lọc, là linh thú cực hiếm... không ngờ lại có thể gặp được ở nơi này." Nàng chợt nhớ lại những câu chuyện cổ xưa, về những con rắn bạc mang lại may mắn và sự sống.
Ngân Xà, như hiểu được lời nàng, "Xì xì!" một tiếng nhẹ nhàng, như ra hiệu đồng tình, rồi bắt đầu tỏa ra ánh sáng bạc mạnh hơn. Làn sương bạc cô đặc lại, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh nhóm trẻ, đẩy lùi một số Ma vật đang tiến đến gần. Chúng gầm gừ giận dữ, nhưng không thể vượt qua hàng rào ánh sáng bạc. Nhóm trẻ nhận được một chút thời gian quý giá để hồi phục, để lấy lại hơi thở và đánh giá tình hình. Mùi ma khí nồng nặc, mùi tanh tưởi của sinh vật cổ xưa, mùi máu tươi và mồ hôi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một mùi sương bạc thanh mát đột ngột xuất hiện, mang theo hy vọng. Tuy nhiên, họ vẫn bị bao vây bởi lớp phòng thủ Ma vật cổ đại đang siết chặt vòng vây, những chiến binh đá không ngừng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu chực chờ lao vào. Con đường phía trước vẫn mịt mờ, nhưng sự xuất hiện của Ngân Xà đã thắp lên một tia sáng yếu ớt, một hy vọng mong manh trong lòng họ. Liệu Ngân Xà này có phải là chìa khóa để thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng này? Hay đây chỉ là một sự trì hoãn tạm thời trước một kết cục không thể tránh khỏi? Cố Trường Minh, từ xa, vẫn đang dõi theo, bàn tay nắm chặt, tìm kiếm một lời giải đáp trong vô vọng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.