Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 106: Giải Mã Cổ Ngữ: Con Đường Đến Lõi Sâu Và Sự Thức Tỉnh Của Ác Mộng Cổ
Tiếng va chạm chói tai của Thiên Kiếm và móng vuốt Ma Nha vang vọng khắp tàn tích, tạo ra những tia lửa đen kịt xẹt qua không gian u ám. Tần Vũ gồng mình, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự dứt khoát và căm phẫn, nhưng hắn cảm thấy như đang đâm vào một khối sương mù đặc quánh, vừa cứng rắn lại vừa vô hình. Ma Nha, với thân thể gầy gò, răng nanh dài và đôi mắt đỏ ngầu khát máu, không ngừng lướt đi như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh sáng mờ ảo. Hắn không có vẻ gì là một sinh vật hữu hình, mà giống như một khối ý thức tà ác thuần túy, được dệt nên từ Ma khí và sự thù hận đã ngủ yên ngàn vạn năm.
“Thanh Hoan, mau nghĩ cách! Nó sắp ra tay rồi!” Tần Vũ hét lớn, giọng nói trầm đục vì gắng sức. Một luồng Ma khí đặc quánh từ Ma Nha bất ngờ bùng lên, xuyên thủng lớp kiếm khí của hắn, tạo thành một vết rách sâu trên cánh tay Tần Vũ. Máu tươi rỉ ra, nhưng không kịp nhỏ giọt đã bị Ma khí xâm thực, chuyển thành màu đen u ám. Hắn cảm thấy một cơn đau buốt thấu xương, kèm theo một lực hút kỳ lạ như muốn rút cạn sinh lực và tinh huyết trong cơ thể. Sức mạnh của Ma Nha không chỉ là vật lý, mà còn là sự tàn phá đến tận linh hồn.
Bạch Hạc Tiên Tử bay lượn trên không, bạch y vờn trong gió lạnh. Nàng thi triển kiếm pháp linh hoạt hơn Tần Vũ, nhưng cũng chỉ có thể cầm cự. Mỗi đường kiếm của nàng tạo ra một luồng linh lực thanh khiết, cố gắng đẩy lùi Ma khí đang cuộn trào. “Ma khí của nó quá mạnh, Ngân Xà cũng không cầm cự được lâu!” Nàng nói, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng. Ngân Xà, vẫn quấn quanh cánh tay Liễu Thanh Hoan, liên tục phun ra những làn sương bạc mỏng manh. Làn sương này có tác dụng khắc chế Ma khí, nhưng dường như nó chỉ đủ để làm chậm lại sự hung hãn của Ma Nha chứ không thể gây tổn thương thực chất. Mỗi khi làn sương chạm vào, Ma Nha lại rít lên một tiếng khó chịu, nhưng sau đó lại càng trở nên điên cuồng hơn, đôi mắt đỏ ngầu sáng rực trong bóng tối.
Liễu Thanh Hoan, khuôn mặt tái mét vì căng thẳng, vội vàng thu hồi phiến ngọc có khắc ký hiệu Thiên Cơ Lệnh vào Túi Trữ Vật. Nàng không ngừng quan sát Ma Nha, trong đầu cố gắng xâu chuỗi những thông tin rời rạc từ phiến ngọc vừa lướt qua. Nàng cảm nhận được một sự nguy hiểm lớn hơn bất kỳ Ma vật cổ đại nào họ từng đối mặt, một sự tàn bạo nguyên thủy và khát máu. Ma Nha không tấn công ngẫu nhiên; hắn đang tìm cách hút cạn sinh lực của họ, không phải để giết chết mà là để cường hóa chính mình. Điều này khiến nàng chợt nhớ lại một đoạn nhỏ trong ghi chép cổ mà nàng vừa kịp đọc lướt qua, nói về một loại Ma vật cổ xưa có khả năng hấp thụ linh lực và tinh huyết để phục hồi bản thể.
"Hắn... không phải là một thực thể vật lý hoàn chỉnh," Liễu Thanh Hoan lẩm bẩm, ánh mắt chợt lóe lên một tia sáng. "Hắn là một linh hồn, một ý thức được nuôi dưỡng bởi Ma khí và sự thù hận. Những gì chúng ta đang đánh là vỏ bọc bên ngoài, một dạng năng lượng tụ tập. Nếu... nếu có thể phá vỡ sự liên kết của hắn với Ma khí xung quanh..."
Nàng nhìn quanh căn phòng đổ nát. Những phiến đá cổ đại, những cột trụ nứt vỡ, và cả những dấu tích pháp trận mờ nhạt trên tường. Những ghi chép cổ không chỉ nói về Ma khí, mà còn về cách các Tiên nhân thời xa xưa đã phong ấn và trấn áp chúng. Một ý tưởng táo bạo chợt nảy ra trong đầu nàng.
“Ta... ta hiểu rồi!” Liễu Thanh Hoan bất ngờ thốt lên, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại mang một sự kiên quyết đáng kinh ngạc. Nàng không còn nhìn vào Ma Nha, mà nhìn chằm chằm vào một góc tường đổ nát, nơi có một vết nứt sâu hoắm, từ đó Ma khí cuồn cuộn tỏa ra mạnh mẽ nhất, như một mạch nguồn. "Tần Vũ, Bạch Hạc Tiên Tử! Tập trung tất cả công kích vào vết nứt đó! Ngân Xà, chuẩn bị!"
Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử, dù bối rối trước mệnh lệnh đột ngột, nhưng vẫn tin tưởng Liễu Thanh Hoan. Họ đã chiến đấu cùng nhau đủ lâu để hiểu rằng nàng có một sự nhạy bén và trí tuệ hiếm có. Ma Nha, thấy họ xao nhãng, càng trở nên điên cuồng, gầm lên một tiếng the thé, lao thẳng vào Liễu Thanh Hoan, móng vuốt của hắn rạch xé không khí, mang theo một luồng lực hút mạnh mẽ đến đáng sợ. Hắn muốn nghiền nát kẻ đã dám nhìn thấu bản chất của mình.
“Xì xì!” Ngân Xà phản ứng cực nhanh, phun ra một làn sương bạc dày đặc, tạo thành một lá chắn tạm thời bảo vệ Liễu Thanh Hoan. Làn sương bạc này mang theo một chút linh lực cực âm, lập tức khiến Ma Nha khựng lại, thân thể hư ảo của hắn bốc lên những làn khói đen kịt, phát ra tiếng rít thống khổ. Đây là cơ hội!
"Thiên Kiếm Quyết! Đoạn Phá Hư Không!" Tần Vũ gầm lên, dồn toàn bộ linh lực vào Thiên Kiếm. Kiếm khí hóa thành một luồng sáng chói lòa, rạch nát bóng tối, không nhằm vào Ma Nha mà nhằm thẳng vào vết nứt trên tường. Cùng lúc đó, Bạch Hạc Tiên Tử thi triển một chiêu kiếm pháp uyển chuyển nhưng sắc bén, "Thiên Hạc Lăng Không", vô số kiếm ảnh hóa thành hình chim hạc, lao vút theo sau kiếm khí của Tần Vũ, hợp thành một luồng sức mạnh cộng hưởng.
Cố Trường Minh, từ xa qua pháp khí, chứng kiến tất cả. Hắn khẽ nhíu mày. "Liễu Thanh Hoan... Nàng ấy quả nhiên không tầm thường." Hắn nhận ra ý đồ của nàng: vết nứt đó không chỉ là nguồn Ma khí, mà còn là một phần của trận pháp phong ấn cổ xưa, nơi sự liên kết của Ma Nha với đại địa là yếu nhất. Phá vỡ nó sẽ khiến Ma Nha mất đi điểm tựa, suy yếu đáng kể. Đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng vô cùng khôn ngoan. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng trong lòng, nhưng cũng có chút hài lòng khi thấy nhóm trẻ tự mình tìm ra cách giải quyết. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi," hắn thầm nghĩ, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, sự lo lắng vẫn âm ỉ cháy.
Hai luồng công kích mạnh mẽ của Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử đồng loạt đánh trúng vết nứt. Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo những mảnh đá vụn văng tung tóe. Vết nứt không chỉ nứt rộng thêm, mà còn phát ra một luồng linh lực hỗn loạn, như một dòng xoáy cuốn Ma khí trở lại. Ma Nha, đang bị Ngân Xà khắc chế, lập tức bị ảnh hưởng. Hắn rít lên một tiếng thê lương, thân thể hư ảo chao đảo dữ dội, như một ngọn lửa sắp tắt. Hắn cố gắng lao vào Tần Vũ để hút máu, nhưng đã quá muộn.
"Xì xì!" Ngân Xà, được Liễu Thanh Hoan thúc giục, phun ra một luồng sương bạc cực lớn, bao trùm lấy Ma Nha. Lần này, làn sương không chỉ khắc chế mà còn bắt đầu phân giải cơ thể năng lượng của hắn. Ma Nha gào lên một tiếng kinh hãi, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ không thể tin được. "Ngươi... dám chống lại ta? Máu của ngươi sẽ là của ta! Linh lực của ngươi sẽ là của ta!" Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng luồng linh lực hỗn loạn từ vết nứt và sương bạc của Ngân Xà đã tạo thành một gọng kìm vô hình, từ từ nghiền nát hắn.
Trong vài hơi thở, Ma Nha tan biến thành vô số đốm đen nhỏ, rồi hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một luồng Ma khí tàn dư yếu ớt. Nhóm trẻ kiệt sức đổ gục xuống sàn đá, thở dốc. Tần Vũ ôm cánh tay bị thương, sắc mặt trắng bệch, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự kiên cường và ngưỡng mộ dành cho Liễu Thanh Hoan. Bạch Hạc Tiên Tử cũng mệt mỏi không kém, nàng hạ kiếm, khẽ nhắm mắt lại để điều hòa linh lực.
Mộ Dung Tuyết, bên cạnh Cố Trường Minh, thở phào nhẹ nhõm. "Họ... đã làm được." Giọng nàng khẽ khàng, đôi mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm vào pháp khí, nơi hình ảnh nhóm trẻ hiện lên mờ nhạt. Cố Trường Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trán hắn vẫn nhăn lại, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó sâu xa hơn. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," hắn thầm nhủ. Lần này, cái giá là sự kiệt sức và thương tích của nhóm trẻ, nhưng đổi lại là sự trưởng thành vượt bậc của họ.
***
Sau khi đánh bại Ma Nha, căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của nhóm trẻ và tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài vọng vào. Ma khí trong phòng cũng đã dịu đi đáng kể, không còn cuộn trào hung hãn như trước. Liễu Thanh Hoan, tuy mệt mỏi, nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng ngời sự quyết tâm. Nàng cẩn thận lấy ra phiến ngọc vừa rồi, đặt nó lên một phiến đá phẳng.
"Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những ghi chép này," nàng nói, giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đầy kiên định. "Ma Nha không phải là thứ duy nhất canh giữ nơi này. Chắc chắn còn có những bí mật khác."
Ngân Xà, sau khi tiêu diệt Ma Nha, dường như cũng kiệt sức, nó quấn chặt quanh cổ tay Liễu Thanh Hoan, thân thể bạc óng ánh có vẻ hơi mờ đi. Tần Vũ cố gắng đứng dậy, bước đến gần Liễu Thanh Hoan, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự kiệt quệ nhưng xen lẫn niềm tin mãnh liệt. "Ngươi nói đúng, Thanh Hoan. Chúng ta đã mạo hiểm đến đây, không thể bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng những phù văn này... quá cổ xưa. Ngươi thực sự có thể giải mã chúng sao?"
Bạch Hạc Tiên Tử cũng ngồi xuống bên cạnh, nàng nhìn vào phiến ngọc với vẻ trầm tư. "Những ghi chép này không chỉ là công pháp, mà còn là một dạng lịch sử, một lời cảnh báo từ thời cổ đại." Nàng nói, đôi mắt nàng lướt qua những ký hiệu khắc trên phiến ngọc, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào.
Liễu Thanh Hoan tập trung hoàn toàn vào phiến ngọc. Các phù văn trên đó không phải là ngôn ngữ thông thường mà nàng từng học. Chúng là những ký hiệu tượng hình cổ xưa, mỗi nét vẽ mang theo một ý nghĩa sâu xa, liên kết với thiên địa và các quy luật vũ trụ. Nàng nhớ lại những lời thầy giáo từng dạy về cổ ngữ, rằng đôi khi, việc giải mã không phải là dịch từng chữ một, mà là cảm nhận được ý nghĩa tổng thể, cái "ý" mà người xưa muốn truyền tải.
"Những phù văn này... chúng không phải là công pháp, mà là một dạng chìa khóa," Liễu Thanh Hoan lẩm bẩm, ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt trên bề mặt phiến ngọc đã bị phong hóa bởi thời gian. Nàng chỉ vào ký hiệu Thiên Cơ Lệnh, "Và cái này... nó không chỉ là một biểu tượng. Nó là một chỉ dẫn. Một sự kết nối."
Tần Vũ nhìn chằm chằm vào phiến ngọc, rồi liếc sang bức chạm khắc gỗ mục nát gần đó. "Một khúc gỗ mục nát có gì đặc biệt?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn. Đối với hắn, những thứ cổ xưa chỉ có giá trị khi chúng chứa đựng sức mạnh hoặc bí mật trực tiếp.
Liễu Thanh Hoan khẽ lắc đầu. "Không, đây không phải gỗ mục." Nàng đứng dậy, bước đến gần bức chạm khắc gỗ. Nó nằm khuất trong một hốc tường đổ nát, ban đầu trông như một mảnh gỗ vô tri bị ăn mòn bởi thời gian. Nhưng khi Liễu Thanh Hoan nhìn kỹ hơn, đôi mắt nàng chợt mở to. Đây không phải là một tác phẩm thô sơ. Những đường nét chạm khắc trên bề mặt, dù đã mờ nhạt và bị phong hóa, vẫn toát lên một sự tinh xảo đến kinh ngạc. Những đường vân gỗ được tận dụng tối đa, tạo thành những hoa văn phức tạp, những hình ảnh trừu tượng nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, liên kết với các vì sao, thiên địa, và dòng chảy thời gian.
"Đây là... một tác phẩm nghệ thuật," Liễu Thanh Hoan nói, giọng nói nàng đầy vẻ tôn kính. "Mỗi đường nét đều ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, như thể... người tạo ra nó đã đặt cả linh hồn vào đây. Nó không chỉ là gỗ, nó là một thông điệp."
Cố Trường Minh, từ xa, thông qua pháp khí, nhìn thấy cảnh tượng đó. Đôi mắt hổ phách của hắn nheo lại. Hắn nhận ra phong cách chạm khắc này, và cả những biểu tượng ẩn giấu bên trong. "Mộc Lão..." Hắn thầm thì, một cái tên đã từng vang danh khắp đại lục trong kiếp trước, một vị đại sư về mộc điêu và trận pháp, người có thể khắc họa linh hồn vào vật chất. "Ta không ngờ ngươi còn để lại dấu vết ở đây. Linh hồn của ngươi quả thực vĩnh cửu, vượt qua cả thời gian và luân hồi." Hắn nhớ về Mộc Lão, một lão nhân quái gở nhưng có đôi tay khéo léo đến mức có thể khắc họa cả Thiên Đạo vào một khúc gỗ mục. Người ta nói, Mộc Lão không chỉ chạm khắc hình ảnh, mà còn chạm khắc cả linh tính, cả ý chí của người tạo ra.
Liễu Thanh Hoan nhẹ nhàng chạm vào bề mặt bức chạm khắc gỗ. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực yếu ớt, cổ xưa đang chảy trong đó, một sự kết nối đến một thời đại đã mất. Nàng bắt đầu dò xét những đường nét, những hoa văn trên đó. Chúng không phải là những hình ảnh ngẫu nhiên. Chúng là một chuỗi câu đố về không gian và thời gian, về sự vận hành của trận pháp và các chiều không gian ẩn giấu.
"Phiến ngọc này... nó là chìa khóa," Liễu Thanh Hoan nói, đặt phiến ngọc lên bức chạm khắc. "Và đây... là ổ khóa." Nàng bắt đầu dùng linh lực của mình, theo những chỉ dẫn mờ nhạt từ phiến ngọc và trực giác của mình, nhẹ nhàng xoay chuyển một phần của bức chạm khắc, rồi ấn vào một điểm nhất định. Từng chút một, các biểu tượng trên tác phẩm cổ của Mộc Lão bắt đầu phát sáng mờ ảo, như những vì sao xa xăm trên bầu trời đêm.
Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử nín thở quan sát. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Mỗi khi Liễu Thanh Hoan giải đúng một phần, một âm thanh "cạch... cạch" nhỏ vang lên từ bên trong bức tường, như thể có một cơ chế cổ xưa đang từ từ khởi động. Những ánh sáng huyền ảo luân chuyển trên bề mặt gỗ, tạo thành một bản đồ, một chuỗi mật mã đang dần được hé lộ. Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn, cảm nhận dòng chảy linh lực và sự cộng hưởng giữa phiến ngọc và bức chạm khắc. Đây không chỉ là trí tuệ, đây là sự kết nối giữa linh hồn nàng và linh hồn của người tạo ra tác phẩm. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc nhưng đồng thời cũng là sự phấn khích tột độ khi mỗi mảnh ghép dần ăn khớp.
Cuối cùng, với một động tác nhẹ nhàng, Liễu Thanh Hoan đặt lòng bàn tay lên chính giữa bức chạm khắc. Một luồng linh lực tinh khiết từ cơ thể nàng tuôn ra, hòa vào tác phẩm. Bức chạm khắc gỗ hoàn toàn bừng sáng, ánh sáng màu ngọc bích bao trùm cả căn phòng, xua tan đi phần nào bóng tối và Ma khí.
***
Ánh sáng ngọc bích từ bức chạm khắc gỗ của Mộc Lão lan tỏa khắp căn phòng, rực rỡ và huyền ảo. Ngay sau đó, một tiếng "ầm... ầm... ầm..." trầm đục vang lên, rung chuyển cả tàn tích Tiên môn cổ đại. Những hạt bụi mịn từ trần nhà rơi xuống như mưa, và những bức tường đổ nát khẽ lay động.
"Cái gì thế này?" Tần Vũ kinh hãi thốt lên, hắn vội vàng rút Thiên Kiếm ra, cảnh giác nhìn quanh. Khuôn mặt hắn tái mét, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác áp lực kinh hoàng đang ập đến, như thể cả ngọn núi đang đè nặng lên lồng ngực.
Bạch Hạc Tiên Tử cũng đứng bật dậy, nàng cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ đang từ từ thức tỉnh, một thứ gì đó cổ xưa và tà ác hơn bất kỳ Ma vật nào họ từng đối mặt. "Ma khí... đây là thứ gì?! Mạnh quá!" Nàng nói, giọng nói run rẩy, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng đã từng chứng kiến Ma khí bùng phát, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự thuần túy và kinh hoàng đến mức này.
Giữa bức tường phía sau bức chạm khắc gỗ, một cánh cổng đá khổng lồ bắt đầu từ từ mở ra. Tiếng ma sát "ken két" của đá cổ vang vọng, như tiếng gầm gừ của một sinh vật khổng lồ vừa tỉnh giấc. Bên trong cánh cổng, một hành lang sâu hun hút hiện ra, tối đen như mực, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. Từ sâu thẳm hành lang đó, một làn Ma khí đen đỏ cuồn cuộn bùng lên, phá vỡ phong ấn vô hình đã giam giữ nó ngàn vạn năm.
"Không ổn! Có thứ gì đó đang thức tỉnh! Nó... nó không phải Ma vật bình thường!" Bạch Hạc Tiên Tử hét lên, nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị đóng băng trước luồng Ma khí kinh hoàng này.
Cột sáng đen đỏ của Ma khí bùng lên, xuyên thủng nóc tàn tích, tạo thành một luồng xoáy khổng lồ trên bầu trời u ám của U Minh Cổ Địa. Tiếng gầm rú trầm đục vang vọng, không phải từ một sinh vật, mà từ chính khối Ma khí đó, một âm thanh nguyên thủy và đầy căm phẫn, như thể nó đã bị giam cầm quá lâu và giờ đang bùng nổ để tìm kiếm sự tự do và hủy diệt. Không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi tử khí, bùn lầy, và một mùi tanh tưởi cổ xưa, như của thứ gì đó đã mục rữa hàng vạn năm. Áp lực kinh hoàng bao trùm tất cả, khiến Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử khó thở, chân như bị đóng đinh xuống đất. Ngân Xà "Xì xì!" liên tục, thân thể co rúm lại, vảy bạc lấp lánh có vẻ hoảng sợ.
Liễu Thanh Hoan lùi lại vài bước, khuôn mặt nàng tái mét, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hoảng loạn. Nàng cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang đe dọa. "Đây là... thực thể Ma khí thuần túy! Nó đã bị thu hút bởi sự rung động của trận pháp!" Nàng nói, giọng nói run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng đã mở ra con đường, nhưng cũng vô tình đánh thức một ác mộng cổ xưa.
Cố Trường Minh, từ xa, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó qua pháp khí. Đôi mắt hổ phách của hắn co rút lại, một nỗi sợ hãi nguyên thủy và quen thuộc chợt trỗi dậy trong tâm trí. Hắn nhận ra luồng năng lượng đó. Nó không phải là Ma khí thông thường, cũng không phải Ma Nha hay bất kỳ Ma vật nào mà hắn từng đối mặt trong kiếp trước. Đây là một dạng Ma khí cổ xưa hơn, thuần túy hơn, một phần của thứ đã gây ra Thiên Kiếp Giáng Lâm, một thực thể Ma khí mà ngay cả hắn trong kiếp trước cũng chỉ biết qua những truyền thuyết mơ hồ.
"Không thể nào..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. "Thứ này... nó đã bị phong ấn từ thời Viễn Cổ, trước cả khi Ma Chủ xuất hiện..." Hắn tưởng rằng mình đã thấy tận cùng của bi kịch, đã trải qua mọi nỗi đau. Hắn đã cố gắng tránh xa vòng xoáy số phận, nhưng giờ đây, một mối đe dọa mới, cổ xưa hơn, lại xuất hiện, được chính những người trẻ này vô tình đánh thức.
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, nàng cảm nhận được sự chấn động sâu sắc trong linh hồn hắn. Nàng biết, hắn đang đấu tranh. Nỗi sợ hãi quá khứ, nỗi ám ảnh về việc không thể cứu lấy thế giới, đang dâng trào trong hắn. "Trường Minh, anh..." Nàng khẽ gọi, giọng nói đầy lo lắng.
Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng... bình yên này, có phải quá đắt?" Hắn nhìn vào pháp khí, hình ảnh ba người trẻ đang run rẩy trước cánh cổng địa ngục kia hiện lên rõ nét. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Bạch Hạc Tiên Tử. Họ đã trưởng thành, đã chiến đấu kiên cường, nhưng trước thực thể Ma khí này, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ.
Hắn cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Liệu hắn có thể tiếp tục đứng ngoài, thờ ơ nhìn họ đối mặt với thứ mà ngay cả hắn cũng không chắc có thể đối phó? Đây là mối đe dọa mà hắn chưa từng lường trước. Kế hoạch "huấn luyện gián tiếp" của hắn dường như đang vượt quá tầm kiểm soát.
Từ xa, trong một góc tối của U Minh Cổ Địa, Hắc Y Nhân vẫn đứng đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối, che kín mặt. Hắn nhìn cột Ma khí đen đỏ bùng lên, đôi mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. "Thức tỉnh rồi sao... Quả nhiên, Thiên Cơ Lệnh không chỉ là một chìa khóa. Nó còn là một lời nguyền. Kế hoạch... có thể phải thay đổi." Hắn vẫn bình tĩnh, tính toán, chờ đợi, như một con rắn độc đang ẩn mình trong bụi rậm, quan sát con mồi tự đi vào bẫy.
Cánh cổng đá khổng lồ đã mở hoàn toàn, để lộ ra một vực sâu không đáy, nơi Ma khí cuộn trào như một cơn bão dữ dội. Tiếng gầm rú từ bên trong ngày càng lớn, như một lời chào đón chết chóc. Nhóm trẻ đứng đó, đối mặt với một mối đe dọa mà họ không thể hiểu, một sự tồn tại cổ xưa và tà ác đã được đánh thức. Con đường phía trước không chỉ là một hành lang, mà là một cánh cửa dẫn thẳng đến vực thẳm của sự hủy diệt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.