Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 110: Hồi Sinh Từ Tro Tàn: Tiềm Năng Thức Tỉnh và Sự Kiên Định Của Người Huấn Luyện
U Minh Cổ Địa chìm trong màn sương đen đặc quánh, nặng nề như một tấm chăn tang. Gió rít lên những âm thanh thê lương, quất vào những tàn tích đổ nát của các tòa thành vỡ vụn, những tháp đá xiêu vẹo và cung điện bị chôn vùi một nửa dưới lòng đất. Tiếng xương cốt va vào nhau lạo xạo đâu đó trong bóng tối, hòa cùng tiếng gào rú yếu ớt của oán linh vất vưởng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí nồng nặc, ẩm ướt của bùn lầy, và vị tanh gắt của Ma khí quện vào nhau, len lỏi qua từng khe đá, từng kẽ nứt, bám vào da thịt, lạnh lẽo đến thấu xương. Ánh sáng le lói từ những khe nứt địa chấn chỉ càng làm tăng thêm vẻ quỷ dị, hoang tàn của nơi này. Cảm giác bị theo dõi luôn thường trực, như có vô vàn cặp mắt vô hình đang dán chặt vào từng cử động nhỏ nhất.
Giữa khung cảnh địa ngục đó, Tần Vũ nằm co quắp trên mặt đất đầy đá sỏi, thân thể cuộn tròn, gồng mình chống chọi. Ma khí đen kịt, đặc sánh như mực, cuộn xoáy quanh anh như một cơn lốc dữ tợn, không ngừng xâm thực, nuốt chửng. Mỗi luồng Ma khí đi qua lại hóa thành những ảo ảnh kinh hoàng: những khuôn mặt méo mó, những sinh linh gào thét trong đau đớn, những cảnh tượng đổ nát, tan hoang của một thế giới bị hủy diệt. Chúng không ngừng tấn công ý chí, giày vò linh hồn anh. Tần Vũ rên rỉ, tiếng rên đầy thống khổ và bất lực, từng tế bào trong cơ thể anh như bị xé toạc, bị thiêu đốt bởi ngọn lửa âm hàn. Những đường vân đen sì đã bò khắp da thịt, hằn lên khuôn mặt điển trai vốn đã nhợt nhạt, biến anh thành một quỷ vật đang dần biến chất. Đôi mắt sắc bén ngày nào giờ chỉ còn là một màu đen kịt không chút ánh sáng, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia đỏ rực, đầy tàn bạo và điên loạn.
Liễu Thanh Hoan ôm chặt lấy Tần Vũ, tấm lưng nhỏ nhắn run rẩy bần bật. Nàng cố gắng truyền từng chút linh khí cuối cùng vào cơ thể anh, nhưng dòng linh khí thuần khiết của nàng vừa chạm vào lớp Ma khí đã bị nuốt chửng không chút dấu vết. Nước mắt nàng tuôn như suối, hòa lẫn vào màn sương lạnh lẽo, lăn dài trên gương mặt vốn hoạt bát nay đã nhuốm màu tuyệt vọng. "Tần Vũ, ngươi tỉnh lại đi! Đừng bỏ cuộc mà!" Nàng khóc nức nở, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. "Ngươi đã hứa sẽ bảo vệ chúng ta, ngươi không thể bỏ cuộc lúc này! Ngươi nghe ta nói không? Tần Vũ!" Nàng lay gọi, nhưng anh chỉ đáp lại bằng những tiếng rên rỉ đứt quãng, đầy đau đớn: "Đau... quá... không... thể... kháng cự..."
Bạch Hạc Tiên Tử ngồi cạnh, mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh tú trắng bệch. Nàng chắp tay, đôi môi mấp máy niệm chú trấn an, từng câu thần chú thanh khiết thoát ra, cố gắng xua tan Ma khí. Nhưng vô ích. Ma khí quá mạnh, quá hung hãn, nó như một thực thể sống đang nuốt chửng mọi thứ. Ngân Xà, vốn đang cuộn mình trên vai Liễu Thanh Hoan, lúc này cũng bò xuống, phát ra tiếng "xì xì" lo lắng, cái đầu nhỏ dụi vào tay Tần Vũ, như muốn truyền hơi ấm nhưng bất lực. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, một thứ nguy hiểm vượt xa sức mạnh của bất kỳ ai ở đây.
Trên một mỏm đá cao hơn, cách đó không xa, Cố Trường Minh đứng thẳng tắp, tấm lưng cô độc in hằn trong màn sương đen. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, nàng đưa tay nắm lấy bàn tay hắn, cảm nhận được sự run rẩy không thể che giấu dưới lớp áo. Đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh mở ra, sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, chứa đựng một sự tuyệt vọng và quyết đoán khó tả. Hắn nhìn xuống U Minh Cổ Địa, nơi Ma khí cuộn trào như một cơn bão dữ, nơi Liễu Thanh Hoan đang cố gắng lay gọi Tần Vũ trong tuyệt vọng, nơi Bạch Hạc Tiên Tử đang khóc nức nở. Hắn thấy Hắc Y Nhân ẩn mình trong bóng tối của một khe núi, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, và con Hắc Miêu với đôi mắt xanh biếc đầy vẻ thích thú, như thể đang thưởng thức một vở kịch bi thảm, một màn kịch mà chính Ma tộc đã dàn dựng. Mọi thứ đang diễn ra đúng như những gì hắn lo sợ. Ma tộc đang hành động, và thế hệ trẻ đang phải trả giá.
Trong đầu Cố Trường Minh, những ký ức kinh hoàng của kiếp trước ùa về như thủy triều dâng. Hắn thấy Vân Thiên, Lạc Thần, những người đã từng kề vai sát cánh với hắn, gục ngã dưới lưỡi kiếm của Ma tộc, dưới sự phản bội của chính những người hắn tin tưởng. Hắn thấy ánh mắt tuyệt vọng của họ, tiếng thét đau đớn của họ, và sự bất lực của chính hắn khi không thể cứu vãn tất cả. Những hình ảnh đó, những âm thanh đó, như những mũi dao sắc bén đâm sâu vào tâm trí hắn, khiến trái tim hắn co thắt lại. "Liệu ta có đang sai lầm? Lịch sử sẽ lặp lại sao?" Tiếng nói nội tâm của hắn vang lên, đầy đau đớn. Hắn đã nói rằng hắn sẽ không cứu thế giới nữa, nhưng hắn có thể thực sự đứng nhìn khi những người non trẻ, những người mà hắn đã dành thời gian quan sát và gián tiếp dẫn dắt, đang đứng trước ngưỡng cửa hủy diệt? Liệu hắn có thể buông xuôi, khi biết rõ hậu quả? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào linh hồn hắn, không ngừng dày vò. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên đó, liệu có thể có được khi những vết thương cũ không ngừng rỉ máu?
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí và Ma khí nồng nặc xộc thẳng vào buồng phổi, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Thân thể Tần Vũ lại giật mạnh một cái, Ma khí bùng phát cuồng bạo hơn bao giờ hết, tạo thành một luồng xoáy đen ngòm muốn nuốt chửng cả Liễu Thanh Hoan. Nàng hoảng sợ lùi lại, nhưng vẫn không buông tay anh. "Không!" Nàng hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn, cố gắng giữ lấy Tần Vũ như thể đó là sợi dây duy nhất nối anh với thế giới này. Bạch Hạc Tiên Tử cũng giật mình, đôi mắt kinh hoàng nhìn Ma khí nuốt chửng Tần Vũ.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, một tia sáng yếu ớt, le lói như đốm lửa sắp tàn, bất ngờ lóe lên trong đôi mắt đen kịt của Tần Vũ. Đó là ý chí, là sự kiên cường không chịu khuất phục của một thiếu niên đã từng trải qua vô vàn thử thách. Tia sáng đó nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh phi thường, nó vùng vẫy trong biển Ma khí, như một con thuyền nhỏ chống chọi với bão tố. Cố Trường Minh cảm nhận được tia sáng đó. Hắn cảm nhận được ý chí nhỏ nhoi đang vùng vẫy trong biển Ma khí của thiếu niên đó. Đó là hy vọng, là mầm mống của sự trưởng thành. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ muốn ra tay cứu giúp dâng trào, muốn phá tan cái lớp mặt nạ thờ ơ mà hắn đã cố gắng đeo bấy lâu nay. Bàn tay hắn siết chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt đến nỗi máu rỉ ra. Nỗi sợ hãi của hắn đã trỗi dậy. Nỗi ám ảnh về quá khứ đã quay trở lại. Nhưng hắn vẫn phải kiên định. Hắn phải giữ vững phương pháp của mình.
Bởi vì, nếu hắn không làm thế, nếu hắn lại một lần nữa gánh vác tất cả, thì khi hắn không còn nữa, ai sẽ cứu lấy thế giới này? Ai sẽ đứng lên chống lại bóng tối? Hắn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt vô hình lăn dài trên khóe mắt. "Không... chúng phải tự đứng lên!" Giọng nói nội tâm của hắn vang lên, kiên định nhưng đầy bi thương. Hắn không nhìn thêm nữa, không muốn để hình ảnh Tần Vũ quằn quại trong Ma khí xâm chiếm tâm trí hắn thêm nữa. Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, sâu thẳm và đầy bi ai, nhưng không hề dao động. Hắn đã đưa ra lựa chọn của mình, một lựa chọn tàn nhẫn, nhưng cần thiết. Một lựa chọn mà chỉ có hắn, kẻ đã chết một lần để cứu thế giới, mới có thể đưa ra.
Tiếng "meo meo" ma quái của Hắc Miêu vọng lên một lần nữa, gần hơn, rõ ràng hơn, như một lời chế giễu cho sự bất lực của những người trẻ tuổi, và cho sự dày vò của Cố Trường Minh. Hắc Y Nhân thoáng hiện ra trong bóng tối, ánh mắt dò xét, rồi lại biến mất như một cái bóng. Hắn đã quan sát Cố Trường Minh đủ lâu để hiểu được sự kiên định đến tàn nhẫn của vị cường giả trùng sinh này. Và hắn biết, chính sự kiên định đó sẽ tạo ra những lỗ hổng, những cơ hội mà Ma tộc có thể tận dụng. Tần Vũ, với Ma khí đang xâm thực, sẽ là một quân cờ đáng giá trong ván cờ lớn hơn nhiều.
Mộ Dung Tuyết thấy rõ sự đau đớn đang dằn vặt Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn đang đặt cược mọi thứ. Đặt cược vào ý chí của Tần Vũ, đặt cược vào sự trưởng thành của Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử. Và đặt cược vào chính bản thân hắn, rằng hắn có thể chịu đựng được nỗi đau này, để những mầm non của hy vọng có cơ hội vươn mình. Dù đau đớn đến mấy, hắn cũng sẽ không cứu thế giới. Ít nhất là không theo cách mà hắn đã từng làm.
***
Đêm dài như vô tận. Những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói qua màn sương đen đặc, nhuộm một màu xám bạc lên những tàn tích đổ nát của U Minh Cổ Địa. Không khí vẫn lạnh lẽo thấu xương, nhưng sự cuồng bạo của Ma khí đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng gió rít vẫn còn đó, nhưng không còn mang theo sự thê lương, mà như một lời thở dài của thế giới.
Tần Vũ nằm bất động trên mặt đất, Ma khí đen kịt trên người anh đã không còn cuồng bạo xoáy tròn mà trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như hòa nhập vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của anh. Những đường vân đen sì vẫn hằn sâu trên da thịt, nhưng chúng không còn nhấp nháy điên loạn mà như những họa tiết cổ xưa, bí ẩn, toát lên một khí tức khác lạ, mạnh mẽ hơn, trầm ổn hơn. Nó không phải là sự tinh khiết của linh khí, cũng không phải sự tà ác thuần túy của Ma khí, mà là một sự dung hợp, một sức mạnh mới đang hình thành. Khuôn mặt anh vẫn nhợt nhạt, nhưng đã không còn vẻ đau đớn tột cùng, thay vào đó là sự kiệt sức và một chút bình yên lạ lùng.
Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử vẫn quỳ bên cạnh anh, cả đêm không chợp mắt. Khuôn mặt Liễu Thanh Hoan xanh xao, đôi mắt sưng húp vì khóc. Bạch Hạc Tiên Tử cũng mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy lo lắng. Khi thấy Ma khí trên người Tần Vũ lắng xuống, không còn bùng phát nữa, cả hai đều sững sờ, không dám tin vào mắt mình.
Liễu Thanh Hoan run rẩy đưa tay chạm vào cổ tay Tần Vũ. Hơi thở anh vẫn còn yếu ớt, nhưng đã ổn định. Mạch đập không còn hỗn loạn mà trở nên đều đặn hơn. Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã xen lẫn sự nhẹ nhõm tột cùng: "Hơi thở ổn định rồi... Ma khí cũng... cũng bị trấn áp rồi!" Nàng không kìm được nữa, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự mừng rỡ, của hy vọng.
Bạch Hạc Tiên Tử cũng vội vàng kiểm tra. Nàng đặt tay lên trán Tần Vũ, cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang chảy trong cơ thể anh. Nó không phải là Ma khí thuần túy, cũng không phải là linh khí. Nó là một sự hòa quyện, một sự biến đổi. Nàng kinh ngạc, đôi mắt mở to: "Đây là... tiềm năng ẩn giấu của Tần Vũ sao? Làm sao... làm sao hắn có thể dung hòa Ma khí?" Giọng nói nàng đầy sự khó tin, vì điều này gần như là không thể đối với một tu sĩ bình thường. Dung hòa Ma khí cũng đồng nghĩa với việc tự Ma hóa, nhưng Tần Vũ lại không hề có dấu hiệu mất đi lý trí, mà ngược lại, dường như anh đã được tôi luyện, trở nên mạnh mẽ hơn.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng trên mỏm đá, quan sát toàn bộ quá trình. Khi Ma khí lắng xuống và Tần Vũ thoát khỏi nguy hiểm, một cảm giác nhẹ nhõm tột cùng lan tỏa trong lồng ngực Cố Trường Minh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo nhưng đã bớt đi phần nào mùi tử khí nồng nặc. Nỗi sợ hãi đã từng giày vò hắn suốt đêm đã tan biến, thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ, vững vàng hơn. "Ta đã đúng." Hắn nghĩ thầm, giọng nội tâm trầm thấp nhưng đầy sức nặng. "Sự sống không thể tự tìm thấy sức mạnh nếu không đứng trước cái chết. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi."
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, một cử chỉ thấu hiểu sâu sắc. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền cho hắn một chút hơi ấm, một sự ủng hộ vô điều kiện. "Anh đã làm đúng, Trường Minh. Họ cần nó." Giọng nàng nhẹ nhàng, như một làn gió mát xua đi những u ám trong tâm hồn hắn.
Trong lúc đó, Tần Vũ từ từ mở mắt. Đôi mắt đen kịt của anh vẫn còn mệt mỏi, nhưng đã không còn vẻ điên loạn. Thay vào đó là sự kiên nghị, sự trầm tĩnh đến lạ lùng. Anh nhìn lên, thấy Liễu Thanh Hoan và Bạch Hạc Tiên Tử đang nhìn mình với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. Anh cố gắng mấp máy môi, nhưng chỉ có một tiếng rên khẽ thoát ra. Anh cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn sức mạnh mới đang cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đã vượt qua. Anh đã chiến thắng.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách nhìn về phía xa, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua màn sương, vẽ nên một đường chân trời màu tím than. Hắn quay người lại, tấm lưng vẫn thẳng tắp, nhưng không còn mang vẻ cô độc tuyệt vọng như trước. Ánh mắt hắn không còn sự thờ ơ, mà thay vào đó là vẻ trầm tư sâu sắc, đầy tính toán. Hắn đã tin vào sự lựa chọn của mình. Hắn đã tin vào tiềm năng của thế hệ trẻ.
Hắc Y Nhân ẩn mình trong bóng tối của khe núi, chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn nhếch môi cười lạnh lùng. "Thú vị... Không ngờ lại có thể dung hòa Ma khí mà không mất đi ý thức... Tiềm năng này... quả nhiên đáng để Ma tộc chú ý." Hắn lẳng lặng rút lui, bóng dáng nhanh chóng tan vào màn sương đen còn sót lại, như một ảo ảnh.
Tần Vũ, sau khoảnh khắc sinh tử, đã hồi sinh từ tro tàn. Ma khí không hề hủy diệt anh, mà ngược lại, đã trở thành một phần của anh, một sức mạnh tiềm ẩn, biến đổi anh thành một con người hoàn toàn khác. Con đường tu luyện của anh sẽ không còn giống bất kỳ ai. Đây có thể là khởi đầu cho một con đường mới, một con đường đầy rẫy nguy hiểm nhưng cũng vô cùng hứa hẹn, nơi Ma khí không còn là kẻ thù mà là một đồng minh bị thuần hóa. Tuy nhiên, nó cũng mang theo một nguy cơ tiềm tàng: liệu Ma khí có hoàn toàn bị anh kiểm soát, hay sẽ có ngày nó lại trỗi dậy, nuốt chửng anh một lần nữa? Cố Trường Minh đã đặt cược vào tiềm năng này, vào sự kiên cường của Tần Vũ, và vào khả năng tự cứu lấy mình của thế hệ trẻ. Hắn đã thắng một ván cờ, nhưng ván cờ lớn hơn với Ma tộc chỉ mới bắt đầu. Những thử thách phía trước sẽ còn cam go hơn nhiều, và hắn, người huấn luyện lặng lẽ, sẽ tiếp tục đứng ngoài, quan sát, và chờ đợi những mầm non hy vọng này vươn mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.