Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 125: Tia Sáng Dưới Tàn Tích: Phong Ấn Và Khai Mở Bí Ẩn
Hai luồng sáng tím và xanh, giờ đây hòa quyện thành một luồng sáng chói lọi, xoáy tròn như một cơn lốc vũ trụ thu nhỏ, mang theo sức mạnh thanh tịnh và trấn áp, đã lao thẳng vào khe nứt Ma khí. "Vù vù vù!" Ma khí như bị kích động đến tột cùng, điên cuồng phản công. Một tiếng gầm rú vang vọng khắp hầm mộ, không phải của Ma Vương mà là của chính nguồn Ma khí cổ xưa, như thể một thực thể sống khổng lồ đang bị xâm phạm đến tận cốt lõi. Luồng khí đen kịt từ khe nứt bùng lên dữ dội, tạo ra một trường lực áp bức cực lớn, khiến đá vụn rơi lả tả từ trần động, và không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Mùi tử khí và lưu huỳnh đột ngột tăng lên gấp bội, hòa cùng cảm giác lạnh lẽo thấu xương, khiến các đệ tử còn lại phải lùi về phía sau, ho sặc sụa. Áp lực từ Ma khí đè nặng lên cơ thể, như hàng ngàn tảng đá đang nghiền nát, khiến họ khó thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực, linh lực trong đan điền cũng trở nên hỗn loạn.
Kỷ Vô Nguyệt, dù là nữ nhi nhưng bản tính mạnh mẽ, cũng phải cắn chặt răng, cố gắng duy trì trận pháp phụ trợ mà nàng và Lâm Uyên đang điều khiển. Nàng nhìn Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, thấy rõ vẻ kiệt sức hằn trên từng đường nét khuôn mặt họ. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm vạt áo. Nhưng trong đôi mắt của cả hai, sự kiên định không hề suy suyển, thậm chí còn bùng cháy dữ dội hơn. Ánh sáng từ Tử Linh Châu và Thanh Tâm Châu, được tiếp sức bởi linh lực của họ và sự cộng hưởng từ trận pháp phụ trợ, vẫn xoáy mạnh mẽ, đẩy lùi từng đợt phản công của Ma khí.
Cố Trường Minh siết chặt nắm tay đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng hắn vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Hắn buộc mình phải chứng kiến, phải tin tưởng. Từng làn Ma khí cuộn trào, từng tiếng gầm gừ thê lương vang vọng trong hang động u ám, đều như những nhát dao khoét sâu vào ký ức của hắn. Hắn nhớ lại những trận chiến bất tận, những lần hắn phải một mình đối mặt với cả đại quân Ma tộc, khi những người đồng đội ngã xuống bên cạnh, khi niềm tin dần tan biến. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn vẫn muốn bình yên, một sự bình yên tuyệt đối, không còn gánh nặng cứu thế giới. Nhưng chứng kiến cảnh tượng trước mắt, trái tim hắn lại dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, một nỗi sợ hãi về việc liệu lịch sử có lặp lại, liệu thế hệ trẻ này có phải gánh chịu số phận nghiệt ngã như hắn đã từng?
Mỗi lần Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ gồng mình đẩy lùi một đợt Ma khí phản công, Cố Trường Minh lại cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hắn biết, để có thể duy trì sức mạnh như vậy, họ đã phải dốc cạn kiệt linh lực, thậm chí là tiêu hao cả tinh huyết. Hắn tự hỏi, liệu có đáng không? Liệu sự hy sinh này có mang lại một kết cục khác, hay chỉ là một vòng lặp đau khổ mà hắn đã quá quen thuộc? "Đây là con đường... hay là sự lặp lại của bi kịch?" Giọng nói nội tâm của hắn vang lên, mang theo sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn đã chọn buông xuôi, đã chọn không can thiệp trực tiếp, để họ tự trưởng thành. Nhưng liệu cái giá của sự buông xuôi này có phải là sự hy sinh của họ?
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng đầy căng thẳng, một tay nắm chặt bàn tay hắn, một tay đặt lên ngực mình, cầu nguyện. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong Cố Trường Minh, sự đấu tranh giữa bản năng anh hùng và nỗi ám ảnh về quá khứ. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền hơi ấm từ bàn tay mình sang hắn, như một lời an ủi không lời. Nàng biết, hắn đang trải qua một cuộc chiến nội tâm không kém phần khốc liệt so với trận pháp trước mắt.
"Dồn hết sức! Không được để nó thoát!" Giọng Liễu Thanh Hoan vang lên, yếu ớt nhưng đầy kiên quyết, pha lẫn tiếng thở dốc nặng nề. Vầng sáng tím từ Tử Linh Châu bỗng bùng lên một cách dữ dội, như một ngọn lửa bất diệt, thiêu đốt mọi tà khí nó chạm vào. Nàng đã kích hoạt toàn bộ tiềm năng của bảo vật, thậm chí là năng lượng cấm kỵ ẩn sâu bên trong nó.
"Kết...!" Tần Vũ gầm lên, trán nổi đầy gân xanh. Thanh Tâm Châu trên tay hắn cũng phát ra một luồng sáng xanh biếc chói mắt, như một dòng suối trong vắt cuốn trôi mọi dơ bẩn. Linh lực từ cơ thể hắn tuôn trào không ngừng, truyền thẳng vào bảo vật, khiến cả người hắn run rẩy vì kiệt quệ. Hắn biết mình đang đi đến giới hạn, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn phải bảo vệ những người phía sau, phải hoàn thành nhiệm vụ này.
Hai luồng sáng tím và xanh, được hỗ trợ bởi trận pháp của Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cùng các đệ tử khác, giờ đây không chỉ xoáy mà còn ép chặt, tạo thành một trường lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, đè nén nguồn Ma khí. Ma khí cổ xưa, vốn đã bị tàn niệm Ma Vương áp chế một phần trong kiếp trước và nay lại bị thanh niên này chèn ép, càng giãy giụa điên cuồng hơn. Tiếng gầm rú trở nên thảm thiết, như tiếng kêu của một linh hồn bị xé nát. Từng đợt xung kích Ma khí phản hồi lại, khiến các đệ tử phải phun ra máu tươi, ngã quỵ. Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên cũng không ngoại lệ, nhưng họ vẫn cắn răng, duy trì chút linh lực cuối cùng để giữ vững trận pháp.
"Tiếp tục! Đừng buông tay!" Lâm Uyên, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, cố gắng hét lên. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng đầy nước mắt nhưng không hề nao núng. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của trận chiến này.
Cố Trường Minh nhìn cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi trong lòng hắn dần bị thay thế bằng một cảm giác khác lạ. Hắn thấy sự kiên cường không kém gì hắn của kiếp trước, nhưng không phải là sự kiên cường của một người đơn độc. Đây là sự kiên cường của một tập thể, của những người trẻ tuổi đang cùng nhau gánh vác. "Họ... đang tự mình tìm lấy con đường của mình. Con đường mà kiếp trước, ta đã phải một mình bước đi." Hắn thầm thì, giọng hắn trầm thấp, gần như thì thầm, vang vọng trong không gian ẩm ướt, lạnh lẽo. Ánh mắt hắn lướt qua Mộ Dung Tuyết, rồi lại quay về phía khe nứt, chứa đựng một sự mâu thuẫn sâu sắc. "Hy vọng... họ sẽ tìm thấy một kết cục khác." Một tia hy vọng mỏng manh le lói trong tâm hồn chai sạn của hắn.
Và rồi, một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng kim loại gãy vụn, kéo theo một tiếng gầm thét cuối cùng của Ma khí, sau đó... sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm. Luồng sáng tím và xanh bùng lên lần cuối, bao trùm toàn bộ khe nứt, rồi từ từ co lại, hình thành một kết giới ánh sáng mờ ảo. Nguồn Ma khí cổ xưa, thứ đã đe dọa nhấn chìm đại lục trong bóng tối, đã bị phong ấn.
Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, như hai pho tượng đá vừa hoàn thành sứ mệnh, đồng loạt đổ gục xuống, hơi thở thều thào. Mọi linh lực, mọi ý chí của họ đã được dốc cạn. Kỷ Vô Nguyệt và Lâm Uyên, cùng với những đệ tử khác, dù cũng kiệt sức, vẫn cố gắng bò đến, nâng đỡ hai người dậy. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp không gian, xua đi mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc, thay vào đó là mùi đá ẩm và một luồng linh khí yếu ớt nhưng trong lành đang dần len lỏi.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành hiếm hoi. Nỗi ám ảnh về quá khứ... sự bất lực của kiếp trước... Chúng có phải là lời nguyền mãi mãi đeo bám hắn? Có lẽ không. "Thế hệ mới... họ đã trưởng thành đến mức này rồi sao?" hắn tự hỏi trong đầu. "Việc buông tay... có lẽ là quyết định đúng đắn. Để họ tự định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới', không phải bằng sức mạnh cá nhân của một người, mà bằng trách nhiệm của cả một tập thể." Hắn nhìn chằm chằm vào hai bóng người đang nằm vật vã trước khe nứt, cảm nhận được sự kiệt sức của họ, nhưng cũng cảm nhận được ý chí sắt đá đang bùng cháy. Một niềm hy vọng, dù mong manh, đã bén rễ trong trái tim hắn.
***
Sau khi nguồn Ma khí bị phong ấn, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm U Minh Cổ Địa. Tiếng gió rít thê lương đã dịu đi, tiếng gầm gừ của Ma khí đã im bặt, chỉ còn lại âm thanh khe khẽ của đá vụn rơi và tiếng thở dốc nặng nề của những người còn sống sót. Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ được các đệ tử khác hỗ trợ ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo. Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược hồi phục trân quý, đưa cho họ. Khuôn mặt của Liễu Thanh Hoan vẫn còn trắng bệch, đôi môi tím tái, nhưng ánh mắt to tròn, đen láy của nàng giờ đây đã ánh lên một tia tự hào và nhẹ nhõm. Tần Vũ, dù kiệt sức đến nỗi thân hình cao lớn vạm vỡ cũng trở nên yếu ớt, vẫn cố gắng ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn quét qua khe nứt đã được phong ấn.
"Chúng ta... đã làm được," Tần Vũ thở hổn hển, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Hắn cảm thấy toàn thân như bị rút cạn, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thỏa mãn chưa từng có. Đây không chỉ là một chiến thắng, mà còn là một lời khẳng định cho sự trưởng thành của hắn và của cả thế hệ này.
Liễu Thanh Hoan mỉm cười yếu ớt, nụ cười thanh tú của nàng giờ đây nhuốm màu mệt mỏi nhưng vẫn rạng rỡ. "Chỉ là tạm thời... nhưng chúng ta đã giành được thời gian." Nàng biết rõ, sự phong ấn này không phải là vĩnh viễn. Nguồn Ma khí cổ xưa quá mạnh mẽ, và chỉ có thể bị trấn áp chứ không thể bị tiêu diệt hoàn toàn bởi sức mạnh hiện tại của họ. Nhưng thời gian, đó là thứ quý giá nhất họ có thể giành được. Thời gian để chuẩn bị, để tìm kiếm giải pháp triệt để hơn.
Mộ Dung Tuyết nhanh chóng đến bên Cố Trường Minh, ánh mắt nàng đầy lo lắng khi nhìn thấy vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt hắn, dù hắn không trực tiếp tham chiến. Nàng khẽ chạm vào tay hắn, truyền đi sự quan tâm và an ủi. Cố Trường Minh chỉ khẽ lắc đầu, như muốn nói rằng hắn không sao. Ánh mắt hắn không rời khỏi tấm bia đá cổ kính mà họ đã phát hiện trước đó, đứng sừng sững giữa không gian u ám, giờ đây được chiếu rọi bởi thứ ánh sáng mờ ảo từ kết giới phong ấn.
Những phù văn và hình ảnh trên bia đá giờ đây trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, như thể chúng cũng vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Chúng không còn chỉ là những ký tự cổ xưa bí ẩn, mà đã biến thành một câu chuyện, một lời cảnh báo được khắc sâu vào đá. Kỷ Vô Nguyệt, với sự tinh thông về cổ ngữ, đã tiến lại gần, cẩn thận chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá.
"Nhìn những ký tự này..." Kỷ Vô Nguyệt lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ kinh ngạc. "Thật sự có một mối liên hệ sâu sắc giữa Ma Vương và Thiên Kiếp Giáng Lâm. Đây không chỉ là một nguồn Ma khí đơn thuần, mà là di sản của một sự kiện hủy diệt cách đây 5,000 năm." Nàng chỉ vào một chuỗi phù văn phức tạp, mô tả cảnh trời đất rung chuyển, linh khí suy yếu, và bóng tối nuốt chửng vạn vật. Bên cạnh đó là hình ảnh một thực thể khổng lồ, đầy tà khí, được bao quanh bởi vô số Ma tộc, nhưng thực thể đó không phải là Ma Chủ mà họ biết. Đó là một tàn niệm cổ xưa, một Ma Vương của một kỷ nguyên đã qua.
"Nó nói rằng... Ma khí này chính là tàn dư của một cuộc chiến cổ đại, khi các vị thần và Ma tộc giao tranh, khiến cho đại lục Tiên Nguyên bị tổn thương nghiêm trọng. Và để ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn, một nhóm các cường giả đã hy sinh thân mình, dùng chính linh hồn và nhục thể của họ để phong ấn nguồn Ma khí này, nhưng không thể hoàn toàn tiêu diệt nó. Họ chờ đợi một thế hệ mới, một tia hy vọng mới..." Kỷ Vô Nguyệt giải thích, giọng nàng ngày càng khẽ đi, như thể nàng đang thì thầm với chính lịch sử.
Cố Trường Minh, đứng từ xa, ánh mắt hắn dán chặt vào một biểu tượng đặc biệt trên bia đá. Đó là biểu tượng 'Thiên Cơ Lệnh'. Nó không chỉ là một hình vẽ đơn giản, mà là một phức hợp của các đường nét và ký hiệu, như một bản đồ tinh xảo, một chìa khóa mở ra những bí mật sâu hơn. Hắn đã từng nhìn thấy nó, trong ký ức của kiếp trước, trong những truyền thuyết xa xưa. Nhưng chưa bao giờ hắn hiểu được ý nghĩa thực sự của nó. Bây giờ, khi nhìn thấy nó được đặt cạnh những phù văn về 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' và nguồn Ma khí cổ xưa, hắn chợt bừng tỉnh.
"Thiên Cơ Lệnh... Chìa khóa để giải mã tất cả." Cố Trường Minh khẽ nói, gần như tự nói với mình. Hắn nhớ lại những truyền thuyết về Thiên Cơ Lệnh, rằng nó không chỉ là một bảo vật mang lại sức mạnh hay quyền năng, mà là một công cụ để vén màn những bí mật lớn nhất của vũ trụ, của thời gian, của vận mệnh. Nếu những lời trên bia đá là thật, nếu Ma khí này chỉ là một phần nhỏ của một mối đe dọa lớn hơn, thì Thiên Cơ Lệnh chính là con đường để hiểu rõ toàn bộ bức tranh.
Lâm Uyên, sau khi đã hồi phục đôi chút, cũng tiến lại gần bia đá, đôi mắt to tròn của nàng nhìn chằm chằm vào các phù văn. "Nó cũng nhắc đến... một phương pháp thanh tẩy triệt để. Nhưng đó là một phương pháp cổ xưa, đòi hỏi sự kết hợp của linh lực thuần khiết nhất và một kiến thức về trận pháp đã thất truyền từ rất lâu rồi." Giọng nàng mang theo sự pha trộn giữa kinh ngạc và một chút tuyệt vọng.
Tần Vũ nhìn Liễu Thanh Hoan, rồi nhìn bia đá. "Vậy là... chúng ta mới chỉ giải quyết được phần ngọn. Gốc rễ của Ma khí và Thiên Kiếp Giáng Lâm vẫn còn đó." Hắn gằn giọng, một tia chiến ý lại bùng lên trong đôi mắt sắc bén. Thật vậy, sự phong ấn này chỉ là một giải pháp tạm thời, một sự trì hoãn. Mối đe dọa thực sự vẫn còn lẩn khuất trong bóng tối của lịch sử.
Liễu Thanh Hoan gật đầu. "Nhưng chúng ta đã có manh mối. Chúng ta đã biết được rằng Ma khí không phải là thứ vô căn cứ. Nó có nguồn gốc, có lịch sử. Và có lẽ, có cả một cách để chấm dứt nó hoàn toàn." Nàng nhìn sang Cố Trường Minh, ánh mắt đầy hy vọng. Nàng biết, hắn là người hiểu rõ hơn ai hết về những bí mật cổ xưa này. Hắn là người đã từng sống qua một kiếp, chứng kiến tận cùng của bi kịch.
Cố Trường Minh không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào biểu tượng Thiên Cơ Lệnh. Trong tâm trí hắn, những mảnh ghép rời rạc của kiếp trước đang dần được sắp xếp lại. Những truyền thuyết, những ghi chép cổ mà hắn từng đọc qua loa, giờ đây bỗng trở nên có ý nghĩa. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không phải là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình khám phá, một cuộc chạy đua với thời gian để vén màn bí mật của 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' và ngăn chặn nó tái diễn.
Một cảm giác nặng nề đè lên vai hắn, nhưng lần này, nó không phải là gánh nặng của sự cô độc. Đó là gánh nặng của kiến thức, của trách nhiệm dẫn dắt. Hắn đã thấy họ, thế hệ mới này, những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết và kiên cường. Họ đã chứng minh rằng họ không yếu ớt, không cần hắn phải gánh vác tất cả. Họ cần một người chỉ đường, một người dẫn dắt. Và có lẽ, đó chính là vai trò mới của hắn trong kiếp này.
***
Sáng muộn, những tia nắng yếu ớt bắt đầu le lói qua các khe đá, xuyên thủng màn sương đen còn sót lại, rọi xuống U Minh Cổ Địa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh ẩm ướt nhưng không còn vẻ thê lương như trước. Sương mù đã tan hoàn toàn, để lộ rõ hơn những tàn tích cổ xưa, những bức tường đá đổ nát và những tượng đài kỳ dị bị phong hóa. Không khí trở nên trong lành hơn, dù vẫn còn vương vấn mùi rêu phong và đất ẩm.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết lùi về một góc khuất, để thế hệ trẻ tự mình suy ngẫm về chiến thắng và những khám phá mới. Hắn nhìn vào bầu trời đang dần hé rạng, lần đầu tiên sau rất lâu, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Không phải là sự nhẹ nhõm của việc trốn tránh trách nhiệm, mà là sự nhẹ nhõm khi thấy những hạt giống mà hắn đã vô tình gieo trồng đang đâm chồi nảy lộc, tự mình vươn lên.
"Họ đã thành công," hắn nói khẽ, giọng điệu không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà pha chút sự ngạc nhiên và cả niềm tự hào ẩn giấu. "Họ không cần ta phải gánh vác tất cả." Từng lời thốt ra như gỡ bỏ một sợi xích vô hình đã trói buộc hắn suốt những năm tháng qua. Hắn đã sống trong nỗi ám ảnh rằng nếu hắn không hành động, thế giới sẽ sụp đổ, và mọi trách nhiệm đều đổ dồn lên vai hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã thấy một con đường khác.
Mộ Dung Tuyết đặt tay lên vai hắn, ánh mắt nàng đầy trìu mến. Nàng đã luôn tin tưởng vào hắn, tin tưởng vào những điều tốt đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn hắn, dù hắn có cố gắng che giấu nó đến mức nào. "Họ là những hạt giống ngài đã gieo trồng, Trường Minh. Và giờ đây, chúng đang đơm hoa kết trái." Nàng khẽ siết chặt vai hắn, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin. "Ngài không cần phải gánh vác tất cả một mình. Nhiệm vụ của ngài không phải là một anh hùng đơn độc, mà là một người dẫn đường, một ngọn hải đăng cho thế hệ mới."
Lời nói của Mộ Dung Tuyết như một liều thuốc an thần, thấm sâu vào tâm hồn Cố Trường Minh. Hắn quay lại nhìn nàng, ánh mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây không còn sự trống rỗng vô cảm, mà đã ánh lên một tia ấm áp. Nàng luôn là người hiểu hắn nhất, người luôn ở bên hắn dù hắn có lạnh lùng hay xa cách đến đâu.
Hắn lại quay đầu, nhìn về phía bia đá cổ kính. Biểu tượng 'Thiên Cơ Lệnh' trên đó vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ. "Thiên Kiếp Giáng Lâm... Ma Chủ... và Thiên Cơ Lệnh. Có lẽ... đã đến lúc ta phải vén màn bí mật này, không phải để chiến đấu một mình, mà để chỉ cho họ con đường đi tới." Giọng hắn trầm thấp, nhưng không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự quyết đoán và một tia hy vọng mong manh. Hắn nhận ra rằng, dù hắn không muốn 'cứu thế giới' theo cách truyền thống, nhưng hắn vẫn có thể đóng góp theo một cách khác.
Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, một anh hùng cô độc gánh vác mọi thứ. Hắn là Cố Trường Minh của kiếp này, một người đã trải qua bi kịch, hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh, và giờ đây, hắn có thể dùng kinh nghiệm và tri thức của mình để dẫn dắt những người trẻ tuổi, những người vẫn còn giữ trong mình sự ngây thơ và nhiệt huyết. Họ đã chứng minh họ xứng đáng với niềm tin của hắn, xứng đáng với một cơ hội để tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới'.
Một kế hoạch mới dần hình thành trong tâm trí hắn. Không phải là những trận chiến đẫm máu mà hắn đã quá quen thuộc. Mà là một hành trình tìm kiếm tri thức, một cuộc thám hiểm vào những bí mật bị chôn vùi của đại lục. Hắn sẽ chỉ đường, sẽ cung cấp những manh mối, sẽ đặt ra những câu hỏi, nhưng quyết định cuối cùng vẫn thuộc về họ.
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt lại, hít thở sâu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi bên trong mình. Nỗi đau vẫn còn đó, vết sẹo vẫn hằn sâu, nhưng bên cạnh đó, một tia hy vọng mới đã nảy mầm. Hắn không còn muốn chết một lần nữa, nhưng hắn cũng không thể thờ ơ hoàn toàn. Hắn sẽ không cứu thế giới một mình, nhưng hắn sẽ không để nó tự hủy diệt mà không có ai đấu tranh.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, những người đang được các đệ tử khác chăm sóc. Họ kiệt sức, nhưng ánh mắt họ vẫn sáng ngời. "Thế hệ mới," hắn thầm nghĩ, "Họ là tương lai." Và hắn, Cố Trường Minh, sẽ là người dẫn dắt họ đến tương lai đó, không phải bằng gánh nặng của một anh hùng, mà bằng trí tuệ và sự tỉnh táo của một người đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hành trình khai mở bí mật của Thiên Cơ Lệnh, của Thiên Kiếp Giáng Lâm, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.