Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 131: Quyết Đoạn Luân Hồi: Tiếng Gọi Từ Quá Khứ Xa Xăm
Ánh bình minh rực rỡ, xua tan mọi bóng tối còn sót lại của màn đêm, và cũng xua tan mọi nỗi sợ hãi, mọi gánh nặng trong tâm hồn Cố Trường Minh. Chương sử mới của Tiên Nguyên đại lục, và của chính hắn, đã chính thức bắt đầu.
Hắn đứng đó, bên khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo của Vọng Tiên Lầu, tựa như một bức tượng sống động giữa không gian giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối. Xa xa, những mái ngói cong vút của Thái Huyền Tiên Tông dần được nhuộm một màu vàng óng, những đỉnh núi phía chân trời như được dát vàng, và dòng sông Vân Tiêu lấp lánh như một dải lụa bạc uốn lượn qua những thung lũng xanh mướt. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mỏng và mùi hương của cỏ cây, của những đóa hoa linh thảo vừa chớm nở trong vườn Tiên Tông. Tiếng chim hót líu lo, bản hòa ca của sự sống, giờ đây không còn nghe như một sự chế giễu cho những bi kịch đã qua, mà là một lời chào mời êm dịu cho một khởi đầu mới.
Trong tay hắn, mảnh cổ ngọc vẫn lạnh lẽo nhưng lại tỏa ra một hơi ấm vô hình, như một lời nhắc nhở về thị giác kinh hoàng đêm qua, về sự hủy diệt của Thiên Kiếp Giáng Lâm. Hơi ấm ấy không còn làm hắn run rẩy bởi nỗi sợ hãi hay đau đớn, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự kết nối đến tận cùng của thời gian. Đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh, từng chứa đựng cả một vực sâu của sự mệt mỏi và thờ ơ, giờ đây lại sáng lên một tia sáng kỳ lạ, một sự kiên định lạnh lùng mà ngay cả Mộ Dung Tuyết, người hiểu hắn nhất, cũng hiếm khi thấy. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn vẫn toát lên vẻ u buồn cố hữu, nhưng nét khắc khổ, chán chường đã vơi đi nhiều, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ, một ý chí sắt đá. Mái tóc đen dài, buộc hờ hững, lay động nhẹ trong làn gió sớm, càng làm tăng thêm vẻ thoát tục nhưng cũng đầy suy tư của hắn.
Hắn khẽ siết chặt mảnh cổ ngọc, cảm nhận từng đường vân cổ xưa trên bề mặt nó. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí hắn như một cuộn phim quay chậm, tua lại những hình ảnh đã thấy: sự suy yếu của linh khí, sự tan rã của vũ trụ, những nỗ lực tuyệt vọng của các Tiên nhân cổ đại. Nhưng khác với kiếp trước, khi những ký ức này chỉ mang lại nỗi đau và sự tuyệt vọng, giờ đây, chúng lại là chất xúc tác cho một sự thức tỉnh.
"Thiên Kiếp Giáng Lâm... không chỉ là sự diệt vong," hắn tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm thấp vang vọng trong tâm trí. "Nó là một cơ chế. Một phần của vòng tuần hoàn vĩ đại của vũ trụ. Và Luân Hồi Kính... nó không phải là chìa khóa để thay đổi mọi thứ, mà là để... giải mã."
Hắn đã từng nghĩ rằng Luân Hồi Kính là một cánh cổng đến quá khứ, một cơ hội để hắn sửa chữa những sai lầm, để cứu những người hắn yêu thương. Nhưng thị giác đêm qua đã phá vỡ ảo tưởng đó. Quá khứ không thể thay đổi, dòng chảy thời gian là bất biến. Thứ hắn có thể làm, thứ hắn *phải* làm, không phải là đảo ngược thời gian, mà là thấu hiểu nó.
"Ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng ta có thể hiểu nó," ý nghĩ này càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng củng cố trong tâm trí hắn. "Hiểu cơ chế trùng sinh, hiểu bản chất của Ma Chủ. Chỉ khi ấy, thế hệ này mới không phải lặp lại bi kịch. Mới có thể thực sự đối phó với mối hiểm họa vĩnh hằng này."
Sự quyết đoán mới không đến từ một lời thề hùng tráng, không đến từ gánh nặng của một người anh hùng bất đắc dĩ, mà đến từ một sự bình yên nội tại, một sự chấp nhận số phận và trách nhiệm theo cách riêng của hắn. Hắn không còn là anh hùng cứu thế. Hắn là một người kiến tạo, một người chỉ dẫn, một nhà tri thức. Và con đường của một nhà tri thức, đôi khi, còn gian nan và cô độc hơn cả con đường của một chiến binh.
Hắn hít một hơi thật sâu, hương trầm thoang thoảng từ trong phòng hòa quyện với mùi linh thảo bên ngoài, mang lại một cảm giác thanh tịnh. Ánh bình minh đã lên cao hơn, chiếu rọi trực tiếp vào căn phòng, làm cho mảnh cổ ngọc trong tay hắn dường như cũng phát ra một ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Hắn quay người lại, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, ánh mắt hổ phách tìm kiếm hình bóng quen thuộc của Mộ Dung Tuyết. Nàng là người duy nhất thực sự hiểu hắn, người duy nhất có thể cùng hắn chia sẻ gánh nặng của ký ức, và giờ đây, cả gánh nặng của tri thức.
***
Trong một gian phòng yên tĩnh khác của Vọng Tiên Lầu, ánh nắng ban mai ấm áp tràn vào qua khung cửa sổ chạm khắc, làm sáng bừng những họa tiết tinh xảo trên tường và những bình phong bằng ngọc quý. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh và dễ chịu, với mùi hương trầm dịu nhẹ quyện lẫn với hương trà thanh khiết vừa được pha. Tiếng chén sứ va chạm khẽ khàng, tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho không gian riêng tư này.
Cố Trường Minh ngồi đối diện Mộ Dung Tuyết, hai người giữa bộ bàn ghế làm từ gỗ linh mộc quý hiếm, mặt bàn được đánh bóng đến mức phản chiếu ánh sáng dịu dàng. Hắn đặt mảnh cổ ngọc lên mặt bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi nó, như thể muốn xuyên thấu vào tận cùng bí mật của vật phẩm cổ xưa này. Mộ Dung Tuyết ngồi thẳng lưng, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây toát lên vẻ nghiêm túc, đôi mắt phượng sáng ngời chăm chú lắng nghe từng lời hắn nói. Nàng vận bạch y, những đường thêu hoa văn thanh nhã trên tà áo càng làm tăng thêm vẻ thoát tục của một tiên tử. Nàng không vội vàng chất vấn, chỉ im lặng chờ đợi, sự kiên nhẫn và thấu hiểu của nàng là nguồn an ủi lớn nhất cho hắn.
"Ta đã thấy Thiên Kiếp, Tuyết nhi," Cố Trường Minh bắt đầu, giọng điệu trầm thấp, nhưng không còn mang vẻ thờ ơ như trước, thay vào đó là một sự chắc chắn, một sự rõ ràng đến lạ. "Và ta nhận ra, Luân Hồi Kính không phải để sửa chữa sai lầm, mà là để... giải mã." Hắn đưa ngón tay khẽ chạm vào mảnh cổ ngọc, như muốn truyền tải cảm giác lạnh lẽo và bí ẩn của nó. "Thị giác đêm qua... nó không chỉ là một ký ức, mà là một bài học. Một bài học về sự bất lực của sức mạnh cá nhân trước vòng xoáy của quy luật vũ trụ."
Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, đôi mắt nàng ánh lên vẻ băn khoăn. "Giải mã? Ngài muốn nói... về cơ chế trùng sinh? Và bản chất của Ma Chủ?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự thận trọng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Nàng hiểu rằng, những gì Cố Trường Minh vừa trải qua chắc chắn không hề đơn giản, và những suy nghĩ của hắn lúc này có thể định hình lại toàn bộ tương lai.
Cố Trường Minh gật đầu chậm rãi, ánh mắt hổ phách cuối cùng cũng rời khỏi mảnh ngọc, hướng về phía nàng. Trong đôi mắt ấy, Mộ Dung Tuyết không còn thấy sự trống rỗng hay mệt mỏi, mà là một ngọn lửa ý chí âm ỉ cháy, một sự thanh thản đến từ tận sâu trong linh hồn. "Đúng vậy," hắn nói, "Chỉ khi hiểu rõ nguồn gốc của mọi thứ, hiểu được cơ chế vận hành của chúng, chúng ta mới có thể thực sự đối phó với nó. Chứ không phải chỉ là những cuộc chiến không ngừng nghỉ, những sự hy sinh vô nghĩa lặp đi lặp lại."
Hắn hít một hơi sâu, như thể đang cân nhắc từng lời nói, từng ý niệm. "Ta sẽ tìm Luân Hồi Kính. Nhưng không phải để can thiệp vào dòng chảy thời gian, không phải để thay đổi những gì đã định. Mà là để tìm kiếm tri thức. Tìm kiếm sự thật ẩn giấu đằng sau Thiên Kiếp, đằng sau sự tồn tại của Ma Chủ, và cả sự trùng sinh của chính ta."
Mộ Dung Tuyết im lặng một lúc, để những lời nói của hắn thấm sâu vào tâm trí nàng. Nàng đã chứng kiến hắn trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự mệt mỏi. Nàng đã từng thấy hắn cố gắng buông bỏ, cố gắng thờ ơ với thế giới. Nhưng giờ đây, nàng lại thấy một Cố Trường Minh khác, một Cố Trường Minh chủ động hơn, quyết đoán hơn, nhưng vẫn giữ vững những nguyên tắc đã hình thành từ vết sẹo của kiếp trước. Sự thay đổi này không làm nàng lo lắng, mà ngược lại, mang đến một niềm hy vọng mong manh.
"Vậy ra, đây là con đường mới của huynh sao, Trường Minh?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. "Không phải gánh vác, mà là kiến tạo. Không phải cứu rỗi, mà là thấu hiểu."
Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất hiếm hoi, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa. "Chính là vậy, Tuyết nhi. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó không phải là sự buông xuôi. Nó là sự bình yên đến từ việc hiểu rõ bản chất của vũ trụ, để rồi có thể kiến tạo một tương lai khác, một tương lai không cần đến sự hy sinh của một cá nhân, mà là sự đồng lòng của tất cả."
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Mộ Dung Tuyết. Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang nàng, không phải là hơi lạnh của linh khí hay sự thờ ơ, mà là sự vững chãi, sự kiên định. Mộ Dung Tuyết nhìn vào đôi mắt hắn, và nàng thấy ở đó một sự bình yên sâu sắc, một sự thanh thản hiếm có mà nàng chưa từng thấy ở hắn trước đây. Nàng không cần phải chất vấn thêm. Nàng biết, hắn đã tìm thấy con đường của mình.
Nàng khẽ siết nhẹ bàn tay hắn, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và ủng hộ của nàng. "Huynh đi đâu, ta sẽ đi đó," nàng nói, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng vang lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Huynh tìm kiếm gì, ta sẽ cùng huynh tìm kiếm. Dù là tri thức, hay là sự thật."
Cố Trường Minh nhìn nàng, ánh mắt hắn dịu đi trông thấy. Sự hiện diện của Mộ Dung Tuyết, sự tin tưởng tuyệt đối của nàng, luôn là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời hỗn loạn của hắn. Hắn gật đầu, không nói thêm lời nào, nhưng cái gật đầu ấy đã thay cho vạn lời tri ân, vạn lời hứa hẹn. Hắn sẽ bảo vệ sự bình yên của nàng, bảo vệ niềm hy vọng mới của đại lục, bằng cách này, bằng con đường mà hắn đã chọn. Con đường của một nhà tri thức, một người kiến tạo thầm lặng, một ngọn hải đăng xa xăm.
***
Buổi chiều, ánh mặt trời đã ngả vàng, trải một lớp màu hổ phách lên những mái ngói cong vút của Thái Huyền Tiên Tông. Một làn gió nhẹ mang theo hương thơm của gỗ linh mộc và mùi giấy cổ thoảng qua, mơn man trên những hàng cây xanh mướt và những con đường lát đá dẫn đến Thiên Sách Điện. Tòa kiến trúc này, với hình dáng tròn trịa, nhiều tầng, được xây bằng ngọc thạch phát sáng và gỗ linh mộc quý hiếm, mang một vẻ trang nhã, uy nghiêm đến lạ. Bên trong, những kệ sách cao vút chạm tới trần, chứa đựng vô số cổ tịch, được bảo vệ bởi những trận pháp tinh vi, tỏa ra một luồng linh khí nhẹ nhàng, giúp đầu óc minh mẫn, thư thái. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng bước chân khẽ khàng của vài đệ tử đang say mê đọc sách, và tiếng gió thổi qua khe cửa sổ, tất cả tạo nên một không gian yên tĩnh, tràn đầy tri thức.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết bước vào Thiên Sách Điện. Không gian rộng lớn nhưng ấm cúng, được chiếu sáng dịu nhẹ bởi những viên ngọc thạch phát quang khảm trên trần và các pháp khí chiếu sáng. Ở một góc khuất, bên cạnh một kệ sách chất đầy những cuộn da dê và thẻ tre cổ xưa, Thái Ất Chân Nhân đang ngồi trên một bồ đoàn, râu tóc bạc phơ xõa dài xuống ngực, trên người là bộ đạo bào cũ kỹ nhưng vẫn sạch sẽ. Ông đang chăm chú nghiên cứu một cổ tịch đã ố vàng, bên cạnh là bộ mai rùa bói toán và cây phất trần quen thuộc. Nhận thấy sự hiện diện của hai người, ông khẽ ngẩng đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh nụ cười bí hiểm.
"Trường Minh, Tuyết Nhi," Thái Ất Chân Nhân cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sự sâu lắng, như đã nhìn thấu vạn vật. "Hai người đã đến rồi sao? Lão đạo đã chờ từ lâu." Ông vẫy tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống chiếc bàn trà nhỏ đặt gần đó, trên bàn đã có sẵn hai chén trà thanh khiết, tỏa hương thơm ngát.
Cố Trường Minh ngồi xuống, ánh mắt trực tiếp nhìn vào Thái Ất Chân Nhân, không hề vòng vo. "Thái Ất tiền bối, ngài có biết gì về Luân Hồi Kính không? Ngài đã từng đề cập đến nó... và thị giác về Thiên Kiếp Giáng Lâm đêm qua đã khiến ta nhận ra tầm quan trọng của nó."
Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, nụ cười trên môi ông càng thêm phần bí ẩn. "Luân Hồi Kính... nó không nằm ở nơi người phàm có thể chạm tới, Trường Minh. Nó là một bảo vật của quy luật, của bản nguyên. U Minh Cổ Địa, Hư Vô Tháp... những nơi ấy ẩn chứa nhiều bí mật hơn người nghĩ. Chúng là những nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa thực và ảo, trở nên mờ nhạt."
Ông dừng lại, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào Cố Trường Minh, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm hồn hắn. "Nhưng hãy cẩn trọng, Trường Minh. Con đường ngươi chọn không hề dễ dàng. Ký ức có thể là ảo ảnh, ảo ảnh cũng có thể là sự thật. Ngươi sẽ phải đối mặt với không chỉ những nguy hiểm bên ngoài, mà còn là những vết thương lòng từ kiếp trước, những bóng ma của Ma Chủ, của Lạc Thần, và của chính ngươi. Ngươi có sẵn sàng đón nhận tất cả không?"
Cố Trường Minh đáp lại bằng một ánh mắt kiên định, không chút do dự. "Ta đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó, tiền bối. Ta không tìm kiếm sự quên lãng, mà là sự thấu hiểu. Dù sự thật có tàn khốc đến đâu, ta cũng muốn biết." Hắn hiểu rằng, con đường này không chỉ là tìm kiếm một bảo vật, mà còn là một hành trình đối diện trực tiếp với quá khứ đau thương, với những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn. Mỗi bước đi sẽ là một sự giằng xé giữa bản năng muốn thay đổi và quyết tâm chỉ quan sát, chỉ tìm hiểu.
Thái Ất Chân Nhân mỉm cười hài lòng, khẽ gật đầu. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn. Ngươi tìm kiếm gì, thì sẽ gặp điều đó. Đây là quy luật bất biến của vũ trụ." Ông khẽ nhấc tay, chỉ vào một tấm bản đồ cổ đang trải rộng trên chiếc bàn bên cạnh mình. Tấm bản đồ được vẽ trên chất liệu da thú đã ngả màu thời gian, với những đường nét phức tạp, những ký hiệu cổ xưa mà Cố Trường Minh chưa từng thấy bao giờ. "Đây là bản đồ của những vùng đất cổ xưa, được ghi chép từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Nó có thể chứa đựng những manh mối về Luân Hồi Kính, hoặc ít nhất là những con đường dẫn đến những nơi có khả năng ẩn chứa nó."
Rồi, ông lại lấy từ trong tay áo ra một cuộn da dê cũ kỹ khác, cuộn da này còn cổ xưa hơn cả tấm bản đồ, nó được buộc bằng một sợi dây gai đã sờn rách. Trên đó vẽ những ký hiệu khó hiểu, những hình vẽ trừu tượng, dường như không thuộc về bất kỳ văn minh nào mà Cố Trường Minh từng biết. "Vật này... là một mảnh vỡ của một bí mật cổ xưa. Nó có thể là chìa khóa, hoặc là một bài kiểm tra. Ngươi hãy giữ lấy."
Cố Trường Minh nhận lấy cuộn da dê, cảm nhận sự khô ráp và nặng nề của nó. Hắn mở cuộn da ra, ánh mắt tập trung vào những ký hiệu phức tạp, cố gắng giải mã ý nghĩa của chúng. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi qua các ngón tay hắn, một sự rung động mơ hồ, như thể cuộn da này đang liên kết hắn với một thứ gì đó đã từng rất quen thuộc, nhưng nay đã bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian. Có một khoảnh khắc, hắn như thoáng thấy hình ảnh một thanh kiếm vỡ tan trong ánh hào quang chói lòa, và một tiếng vọng bi thương xé nát tâm can, rồi tất cả tan biến nhanh như một làn khói.
Mộ Dung Tuyết cũng nghiêng người nhìn vào cuộn da, nhưng nàng không thấy được những điều mà Cố Trường Minh đang cảm nhận. Nàng chỉ thấy những ký hiệu cổ xưa, phức tạp, không thể hiểu nổi. Nàng nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng vẫn đầy tin tưởng.
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày, không thể giải mã ngay được những ký hiệu này. Hắn cất cuộn da cẩn thận vào trong túi trữ vật, rồi lại nhìn Thái Ất Chân Nhân, ánh mắt đầy suy tư. Những lời cảnh báo của Thái Ất Chân Nhân, về "U Minh Cổ Địa" và "Hư Vô Tháp", về "ký ức và ảo ảnh", đã gieo vào lòng hắn những hạt mầm của sự cẩn trọng và chuẩn bị. Hắn biết, hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một cuộc đối đầu với chính bản thân mình, với những gì hắn đã cố gắng chôn vùi.
Hắn không còn là anh hùng gánh vác thế giới. Hắn là một nhà thám hiểm của tri thức, một người đi tìm sự thật, và có lẽ, cũng là một người đi tìm lại chính mình giữa những mảnh vỡ của ký ức và ảo ảnh. Con đường phía trước mờ mịt, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ, không còn là sự giằng xé hay mệt mỏi, mà là một sự tĩnh lặng, một sự kiên định của một người đã chấp nhận số phận và định nghĩa lại ý nghĩa của nó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.