Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 132: Cổ Thư Huyền Bí: Manh Mối Từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim
Cố Trường Minh khẽ cất cuộn da dê vào túi trữ vật, cảm giác nặng nề không chỉ đến từ chất liệu cổ xưa của nó, mà còn từ gánh nặng của những bí mật mà nó có thể ẩn chứa. Cái khoảnh khắc ảo ảnh về thanh kiếm vỡ vụn ấy vẫn còn lảng vảng trong tâm trí hắn, một vết nhói quen thuộc nhưng khó nắm bắt. Hắn biết, Thái Ất Chân Nhân đã nhìn thấu những gì hắn đang cảm nhận, và có lẽ, còn hơn thế nữa. Hắn không tìm kiếm sự quên lãng, mà là sự thấu hiểu. Dù sự thật có tàn khốc đến đâu, hắn cũng muốn biết. Con đường này không chỉ là tìm kiếm một bảo vật, mà còn là một hành trình đối diện trực tiếp với quá khứ đau thương, với những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn. Mỗi bước đi sẽ là một sự giằng xé giữa bản năng muốn thay đổi và quyết tâm chỉ quan sát, chỉ tìm hiểu.
Thái Ất Chân Nhân mỉm cười hài lòng, khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh như sao đêm. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn. Ngươi tìm kiếm gì, thì sẽ gặp điều đó. Đây là quy luật bất biến của vũ trụ." Lời ông nói như một lời tiên tri, gieo vào lòng Cố Trường Minh một sự tĩnh lặng đến khó hiểu. Hắn không còn là anh hùng gánh vác thế giới. Hắn là một nhà thám hiểm của tri thức, một người đi tìm sự thật, và có lẽ, cũng là một người đi tìm lại chính mình giữa những mảnh vỡ của ký ức và ảo ảnh. Con đường phía trước mờ mịt, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ, không còn là sự giằng xé hay mệt mỏi, mà là một sự tĩnh lặng, một sự kiên định của một người đã chấp nhận số phận và định nghĩa lại ý nghĩa của nó.
***
Sáng sớm hôm sau, tại Vọng Tiên Lầu, một công trình kiến trúc độc đáo, kết hợp giữa sự cổ kính và công nghệ tu luyện hiện đại. Tòa tháp được xây dựng bằng những khối đá quý được chạm khắc tinh xảo và hợp kim linh hoạt, mang một vẻ đẹp vừa trang nhã, vừa kiên cố. Từ ban công, Cố Trường Minh có thể nhìn ngắm những phi hành khí lướt qua trong tầng không, mang theo tiếng gió rít nhẹ và âm thanh của những pháp trận dịch chuyển nội bộ. Mái ngói cong vút, chạm khắc hình rồng phượng, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy chất thơ. Bên trong Vọng Tiên Lầu, không khí sang trọng nhưng không kém phần náo nhiệt. Tiếng nói chuyện thì thầm của các tu sĩ cấp cao, tiếng chén đĩa va chạm tinh tế, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng vang vọng từ một sảnh tiệc xa xôi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm tai. Mùi rượu ngon, thức ăn tinh tế, hòa cùng hương trầm dịu nhẹ và các loại hương liệu cao cấp, lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác. Linh khí trong lầu lưu động tự nhiên, tạo cảm giác ấm cúng và thoải mái, cùng với ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng, làm nổi bật vẻ đẹp của từng chi tiết kiến trúc.
Cố Trường Minh ngồi bên cửa sổ, nơi có thể đón nhận trọn vẹn ánh nắng ban mai trong lành và làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc đen dài của hắn. Khuôn mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách giờ đây không còn sự trống rỗng vô cảm mà thay vào đó là một tia kiên định, pha lẫn chút trầm tư. Trên chiếc bàn gỗ đàn hương bóng loáng trước mặt hắn, mảnh cổ ngọc nhỏ bé tỏa ra ánh sáng mờ ảo, và cuộn da dê cũ kỹ nằm lặng lẽ bên cạnh, như hai nhân chứng thầm lặng của một quá khứ xa xăm.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, nhẹ nhàng đặt xuống bàn một tách trà linh thảo thơm ngát. Dung nhan nàng tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng thường mang nét ưu sầu, giờ đây chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy thấu hiểu. Nàng không nói gì, chỉ im lặng ngồi xuống đối diện hắn, đôi mắt dịu dàng nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, như muốn sẻ chia gánh nặng trong lòng hắn.
Cố Trường Minh khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của linh thảo lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn tập trung hơn. "Mảnh ngọc này... và cuộn da dê kia, dường như chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn." Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi cố hữu, nhưng ngữ điệu lại ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển. "Để thực sự hiểu, ta phải tìm Luân Hồi Kính."
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Huynh quyết định rồi sao?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên định không kém. "Con đường đó... sẽ rất khó khăn, và có thể khơi lại những vết thương cũ." Nàng biết rõ, mỗi khi Cố Trường Minh đào sâu vào quá khứ, những bóng ma của Ma Chủ, của Lạc Thần, và cả những ký ức đau khổ của chính hắn lại hiện về, giày vò tâm hồn hắn.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây trắng lững lờ trôi. "Ta không thể trốn tránh mãi." Hắn nói, giọng điệu mang chút châm biếm chính mình. "Hơn nữa, ta không tìm cách thay đổi, mà là để giải mã. Giải mã cơ chế trùng sinh, bản chất thực sự của Ma Chủ... và cả những gì đã xảy ra trong Thiên Kiếp Giáng Lâm 5,000 năm trước." Hắn khẽ chạm vào mảnh cổ ngọc, cảm nhận sự mát lạnh của đá ngọc truyền qua đầu ngón tay. "Thị giác kia... nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một lời mời gọi. Một lời mời gọi đến sự thật."
"Nhưng... liệu sự thật đó có đáng giá để huynh phải chịu đựng thêm những nỗi đau?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Huynh đã hy sinh quá nhiều rồi, Trường Minh. Giờ đây, chỉ cần huynh bình an, ta... chúng ta đều đã mãn nguyện."
Cố Trường Minh lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trên môi. "Bình an?" Hắn lặp lại, như thể từ ngữ đó đã trở nên xa lạ với hắn. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên... một sự bình yên thật sự, không phải là sự bình yên đến từ việc trốn tránh. Và để có được nó, ta phải đối mặt. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, ta chọn hành động, nhưng không phải vì thế giới, mà là vì chính ta." Hắn chỉ vào những ký hiệu phức tạp trên cuộn da dê. "Những ký hiệu này, Thái Ất Chân Nhân nói nó có thể là chìa khóa, hoặc là một bài kiểm tra. Dù là gì đi nữa, ta cũng phải giải mã nó."
Mộ Dung Tuyết chăm chú lắng nghe từng lời của hắn, đôi khi khẽ chạm vào mảnh cổ ngọc, như muốn cảm nhận điều mà Cố Trường Minh đang cảm nhận. Nàng biết, hắn đã thay đổi. Không còn là sự thờ ơ lạnh nhạt như trước, nhưng cũng không phải là nhiệt huyết bùng cháy của một anh hùng. Đó là một sự kiên định trầm mặc, một ý chí sắt đá được tôi luyện qua vô vàn đau khổ. "Ta hiểu." Cuối cùng nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy tin tưởng. "Dù huynh đi đâu, làm gì, ta cũng sẽ ở bên cạnh huynh, cùng huynh đối mặt."
Cố Trường Minh nhìn nàng, ánh mắt hổ phách chứa đựng một tia ấm áp hiếm hoi. "Cảm ơn nàng, Tuyết nhi." Hắn biết, có nàng bên cạnh, gánh nặng trong lòng hắn dường như cũng vơi đi phần nào. Mảnh cổ ngọc kia, nó liên kết hắn với Thủy Tổ Chi Lực, với Kỷ Nguyên Hoàng Kim 5,000 năm trước, và có lẽ, với cả nguồn gốc của Luân Hồi Kính. Hắn phải tìm hiểu, phải giải mã tất cả. Đó không còn là nghĩa vụ của một người cứu thế, mà là khao khát của một linh hồn mệt mỏi muốn tìm kiếm sự thật, tìm kiếm lý do cho sự tồn tại và những bi kịch của chính mình.
***
Từ Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh chuyển đến Thiên Sách Điện, một tòa kiến trúc đồ sộ, mang hình tròn, nhiều tầng, được xây bằng ngọc thạch phát sáng và gỗ linh mộc quý hiếm. Ánh sáng dịu nhẹ từ những khối ngọc thạch này hắt lên những kệ sách cao vút chạm tới trần, tạo nên một khung cảnh vừa uy nghiêm vừa trang nhã. Các kệ sách không chỉ đơn thuần là nơi lưu trữ, mà còn được tích hợp hệ thống trận pháp tự động sắp xếp và bảo vệ sách, khiến cho việc tìm kiếm trở nên dễ dàng hơn, đồng thời ngăn chặn bất kỳ sự xâm nhập trái phép nào. Trong không gian yên tĩnh của Thiên Sách Điện, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gió thoảng qua các ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, và đôi khi là tiếng nói chuyện thì thầm của một vài tu sĩ khác đang miệt mài nghiên cứu. Mùi giấy cổ, mực tàu, gỗ linh mộc và hương trầm thoang thoảng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng, tràn đầy tri thức. Linh khí trong điện cũng nhẹ nhàng hơn, giúp đầu óc minh mẫn và tinh thần thư thái.
Cố Trường Minh dành nhiều ngày liền ở Thiên Sách Điện, gần như không rời đi. Hắn ngồi giữa một biển sách, một mình đối mặt với hàng ngàn năm lịch sử bị chôn vùi. Thân hình cao gầy của hắn, vốn đã toát lên vẻ u buồn, giờ đây càng thêm khắc khổ dưới ánh sáng mờ ảo của ngọc thạch. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, không ngừng quét qua từng dòng chữ, từng ký hiệu cổ xưa. Hắn lật giở từng trang sách đã ngả màu thời gian, cảm nhận sự khô ráp và mong manh của chúng. Từ những điển tịch ghi chép về Kỷ Nguyên Hoàng Kim, những truyền thuyết về Thiên Kiếp Giáng Lâm, cho đến những tản văn bí ẩn về các bảo vật viễn cổ, không gì thoát khỏi sự chú ý của hắn.
"5,000 năm trước... những ghi chép quá mơ hồ, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đã cố tình che giấu." Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch của tâm trí. Sự mơ hồ và thiếu thông tin là thách thức lớn nhất. Nhiều thư tịch đã thất lạc hoặc bị phá hủy sau Thiên Kiếp Giáng Lâm, khiến cho việc ghép nối các mảnh ghép trở nên vô cùng khó khăn. Hắn phải dựa vào những mảnh ký ức kiếp trước của mình, những kinh nghiệm chiến đấu và kiến thức về các pháp trận cổ đại để phân tích, so sánh các ghi chép.
Hắn ghi chép lại những thuật ngữ, những cái tên, những ký hiệu được nhắc đến trong cuộn da dê mà Thái Ất Chân Nhân đã trao cho hắn. Có những lúc, hắn dừng lại, vuốt ve mảnh cổ ngọc trên bàn, cảm nhận luồng linh lực cổ xưa truyền qua đầu ngón tay, như thể nó đang cố gắng giao tiếp với hắn, kể cho hắn nghe về những gì đã xảy ra. Hắn cố gắng kết nối những ký hiệu trừu tượng trên cuộn da dê với những hình vẽ, những phù văn trong các thư tịch cổ. Đó là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và khả năng phân tích sâu sắc, mà ít ai có thể làm được.
Cố Trường Minh vẽ sơ đồ, phác thảo các mối liên hệ giữa các sự kiện, các nhân vật, và các địa điểm. Hắn phát hiện ra rằng, những ghi chép về Luân Hồi Kính cực kỳ hiếm hoi và thường được ẩn giấu trong những câu chuyện thần thoại, những bài thơ cổ, hoặc những văn tự được mã hóa. Điều này càng củng cố suy nghĩ của hắn rằng, Luân Hồi Kính không phải là một bảo vật tầm thường, mà là một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, đến mức ph��i bị che giấu khỏi con mắt của thế gian.
Trong quá trình tìm kiếm, hắn bắt gặp nhiều lần các từ như 'Kính Huyễn Lục' và 'Thần Du Kinh'. Chúng không phải là tên của các bảo vật, mà dường như là tên của các bộ công pháp, hoặc các phương pháp tu luyện tâm thần liên quan đến việc du hành qua các ảo ảnh hoặc kiếp sống. "Nếu Luân Hồi Kính có liên quan đến luân hồi và ảo ảnh, thì những công pháp này chắc chắn có ý nghĩa." Hắn thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sáng trí tuệ. Hắn cũng tìm thấy những ghi chép mơ hồ về 'nghi thức cổ xưa' hoặc 'vật phẩm đặc biệt' cần thiết để tiếp cận Luân Hồi Kính, chứ không đơn thuần là tìm thấy nó và sử dụng. Điều này báo hiệu một chướng ngại vật lớn và phức tạp hơn rất nhiều.
Cố Trường Minh cũng chú ý đến những chi tiết nhỏ, những câu chuyện kể về những nơi được cho là có ranh giới giữa sự sống và cái chết mờ nhạt, nơi mà thực và ảo đan xen. U Minh Cổ Địa và Hư Vô Tháp, những cái tên mà Thái Ất Chân Nhân đã nhắc đến, xuất hiện lặp đi lặp lại trong các truyền thuyết, nhưng luôn được bao phủ bởi một màn sương bí ẩn và những lời cảnh báo rùng rợn. Hắn nhận ra, hành trình này không chỉ là một cuộc tìm kiếm thông tin, mà còn là một cuộc đối đầu với những huyền thoại, những nỗi sợ hãi đã tồn tại hàng ngàn năm. Mỗi khi hắn đào sâu vào một mảnh ký ức cổ xưa, những vết sẹo tâm lý của hắn lại rỉ máu, nhưng hắn vẫn không dừng lại. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần chỉ càng làm tăng thêm quyết tâm của hắn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, khi Cố Trường Minh rời khỏi Thiên Sách Điện, mang theo những cuộn ghi chép dày cộp và một tâm trạng nặng trĩu suy tư. Hắn tìm đến ẩn thất của Thái Ất Chân Nhân, một nơi hẻo lánh và thanh bình nằm sâu trong Dược Thần Cốc. Nơi đây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, và mùi hương thơm nồng nàn của hàng ngàn loại linh dược, thảo mộc tươi mới lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, tràn đầy sức sống. Linh khí ở đây mang theo mùi hương đặc trưng của các loại dược liệu, làm cho tâm hồn trở nên thư thái, đầu óc minh mẫn hơn. Ánh sáng tự nhiên, trong trẻo chiếu qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất rêu phong.
Thái Ất Chân Nhân đang ngồi thiền bên một tảng đá phủ đầy rêu, râu tóc bạc phơ như tuyết, mặc một bộ đạo bào cũ kỹ đã sờn màu thời gian. Cây phất trần quen thuộc của ông được đặt gọn gàng bên cạnh, cùng bộ mai rùa bói toán. Ông mở mắt ra, đôi mắt tinh anh nhìn Cố Trường Minh bằng một vẻ thâm trầm, như thể ông đã biết trước hắn sẽ đến.
"Tiền bối." Cố Trường Minh khẽ cúi đầu, bày tỏ sự kính trọng. Hắn đặt những cuộn ghi chép lên bàn đá trước mặt Thái Ất Chân Nhân. "Ta đã dành vài ngày ở Thiên Sách Điện, tìm kiếm những ghi chép về Luân Hồi Kính." Giọng hắn trầm thấp, nhưng ngữ điệu lại chứa đựng một sự tự tin nhất định. "Ta đã tìm thấy vài ghi chép mơ hồ về 'Kính Huyễn Lục' và 'Thần Du Kinh'. Chúng dường như là những công pháp liên quan đến việc du hành qua các ảo ảnh hoặc kiếp sống. Có phải chúng có liên quan gì đến Luân Hồi Kính không?"
Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi ẩn hiện trong màn sương hoàng hôn. "Kính... Huyễn... Lục... Thần Du Kinh..." Ông lặp lại từng từ một cách chậm rãi, như đang nếm trải hương vị của chúng. "Đúng vậy, Trường Minh. Ngươi đã đi đúng hướng. Đó là những mảnh ghép của một bức tranh đã phai mờ, những con đường dẫn đến sự thấu hiểu về bản chất của Luân Hồi Kính. Nhưng Luân Hồi Kính không chỉ là một bảo vật hữu hình, Trường Minh. Nó là một cánh cổng, một thử thách, một sự tồn tại vượt xa những gì ngươi có thể tưởng tượng."
Ông dừng lại, ánh mắt sắc bén quay lại nhìn Cố Trường Minh. "Có những kẻ bảo vệ nó... từ 5,000 năm trước. Những kẻ đã chứng kiến Thiên Kiếp Giáng Lâm, những kẻ đã trải qua sự hủy diệt của Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Họ không còn là phàm nhân, cũng không hẳn là tiên nhân. Họ là những người gác đền của những bí mật cổ xưa nhất."
Cố Trường Minh lắng nghe từng lời, tâm trí hắn như một cỗ máy đang sắp xếp lại những thông tin rời rạc. "Vậy... làm sao để ta có thể tìm thấy họ, hoặc tìm thấy Luân Hồi Kính?"
Thái Ất Chân Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bí ẩn. "Thiên cơ bất khả lộ hoàn toàn. Nhưng ta có thể cho ngươi vài manh mối. Ngươi có thể tìm đến tàn tích của 'Thiên Cơ Các' xưa kia. Đó là nơi tập trung tri thức của Kỷ Nguyên Hoàng Kim, nơi cất giữ những bí mật mà ngay cả Ma Chủ cũng không thể phá hủy hoàn toàn. Hoặc, ngươi có thể tìm người có huyết mạch của 'Thiên Mệnh Giả' cổ đại. Họ là những người mang trong mình dấu ấn của Thiên Kiếp, những người có khả năng cảm nhận và tương tác với những bí mật của Luân Hồi. Họ là chìa khóa."
Thiên Cơ Các? Thiên Mệnh Giả? Cố Trường Minh thầm nhẩm lại những cái tên đó. Đây là những khái niệm mới, nhưng chúng lại vang vọng một cách kỳ lạ trong tâm trí hắn, như thể hắn đã từng nghe đến chúng trong kiếp trước, trong những câu chuyện cổ xưa bị lãng quên. "Tàn tích của Thiên Cơ Các... liệu có còn tồn tại?" Hắn hỏi, trong lòng dâng lên một tia hy vọng.
"Tồn tại, nhưng không dễ tìm thấy." Thái Ất Chân Nhân đáp, giọng trầm ngâm. "Nó ẩn mình trong không gian, được bảo vệ bởi những pháp trận cổ xưa nhất. Và những Thiên Mệnh Giả... họ có thể là bất cứ ai, ở bất cứ đâu. Huyết mạch của họ đã trải qua hàng ngàn năm, pha loãng và ẩn giấu. Nhưng khi thời cơ đến, dấu ấn sẽ hiện rõ."
Ông lại nhìn về phía chân trời, nơi những vệt nắng cuối cùng đang dần tắt. "U Minh Cổ Địa và Hư Vô Tháp... những nơi ta đã nhắc đến trước đó. Chúng không chỉ là những địa điểm đơn thuần. Chúng là những điểm giao thoa, nơi mà Luân Hồi Kính có thể hiện diện, hoặc nơi mà những Thiên Mệnh Giả có thể được tìm thấy. Nhưng hãy nhớ, Trường Minh, Luân Hồi Kính không phải là thứ mà ngươi có thể ép buộc. Nó sẽ xuất hiện khi ngươi thực sự sẵn sàng, khi ngươi đã thấu hiểu đủ."
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Những lời của Thái Ất Chân Nhân đã mở ra một bức màn mới, hé lộ những con đường phức tạp hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Hắn biết, hành trình tìm kiếm Luân Hồi Kính sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu qua những vùng đất hoang tàn, mà còn là một cuộc hành trình sâu thẳm vào quá khứ, vào những bí mật đã bị chôn vùi, và vào chính bản thân hắn. Mỗi bước đi sẽ là một sự giằng xé giữa bản năng muốn thay đổi và quyết tâm chỉ quan sát, chỉ tìm hiểu. Những vết thương lòng từ kiếp trước, những bóng ma của Ma Chủ và Lạc Thần, tất cả sẽ lại hiện về, nhưng lần này, hắn không còn trốn tránh. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả, không phải để cứu thế giới, mà là để tìm thấy sự thật và bình yên cho chính mình. Con đường phía trước mờ mịt, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định đã bùng cháy, dẫn lối hắn tiến bước vào một tương lai không định trước.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.