Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 133: U Minh Cổ Địa: Vết Tích Kỷ Nguyên Thất Lạc
Giữa không gian sang trọng và náo nhiệt của Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh ngồi bên một chiếc bàn gỗ lim cổ kính, mặt bàn trải đầy những cuộn da dê ố vàng, bản đồ cũ kỹ và vô số mảnh giấy ghi chú chi chít chữ viết tay. Ánh sáng dịu nhẹ từ một pháp khí hình đèn lồng, được chạm khắc tinh xảo từ ngọc bích, chiếu rọi xuống, phủ lên gương mặt hắn một vẻ trầm tư, khắc khổ. Mùi trầm hương thoang thoảng, hòa quyện với hương rượu nhẹ và thức ăn tinh tế từ những bàn tiệc xa hoa gần đó, không làm xao nhãng sự tập trung cao độ của hắn. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ, cùng tiếng nhạc cụ thanh tao từ một góc phòng, tất cả chỉ như một dòng chảy vô hình lướt qua tâm trí hắn, không để lại dấu vết.
Trước mặt Cố Trường Minh, cuốn 'Kính Huyễn Lục' mở rộng, những trang giấy cũ kỹ như thấm đẫm thời gian, hiện rõ những hàng chữ cổ xưa. Hắn gầy gò, dáng vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại sáng quắc, chứa đựng sự sắc bén của một kẻ đang xâu chuỗi hàng vạn mảnh ghép. Tóc đen dài của hắn buông xõa hờ hững, phủ xuống bờ vai rộng, tạo cảm giác ẩn dật, không muốn gây chú ý.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện hắn, dung nhan tuyệt mỹ, thanh khiết như tuyết liên. Nàng khoác lên mình bạch y thêu hoa văn thanh nhã, mái tóc đen nhánh buông dài, càng tôn lên vẻ thoát tục. Nàng lặng lẽ rót một chén trà nóng hổi, hương thơm của trà linh thảo lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí đêm. Đôi mắt phượng của nàng mang nét ưu sầu, dõi theo từng cử động nhỏ của Cố Trường Minh, tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự lo lắng.
“U Minh Cổ Địa… không chỉ là một di tích, mà là một ‘lỗ hổng’ trong dòng thời gian. Thiên Kiếp Giáng Lâm đã biến nó thành… một lời nguyền.” Cố Trường Minh khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ mệt mỏi nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm đáng sợ. Hắn dùng bút lông, chấm mực trầm, khoanh tròn một điểm trên tấm bản đồ cổ đã sờn rách. Đó là vị trí của U Minh Cổ Địa, một vùng đất gần như bị lãng quên trong sử sách hiện đại, chỉ còn tồn tại trong những truyền thuyết rùng rợn. Hắn sau đó chỉ ngón tay mảnh khảnh vào một đoạn văn trong 'Kính Huyễn Lục', rồi sang một dòng chữ khó hiểu trên cuộn da dê cổ. “Những ghi chép này, dù rời rạc, đều ám chỉ một sự ‘biến mất’ không phải là phá hủy hoàn toàn, mà là ‘ngưng đọng’ thời gian tại đó. Như thể một khoảnh khắc của Kỷ Nguyên Hoàng Kim bị cắt ra, rồi đông cứng lại, tồn tại song song với hiện tại.”
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, lòng bàn tay nàng khẽ siết lấy nhau. “Ngươi chắc chắn đó là nơi Luân Hồi Kính ẩn náu? Nơi đó… lịch sử gần như không ghi chép gì, chỉ toàn truyền thuyết về ma quỷ và sự hủy diệt. Ngay cả những cao nhân ẩn thế cũng tránh nhắc đến, coi nó như một cấm địa.” Nàng hỏi, giọng trong trẻo nhưng đầy lo lắng, cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ phức tạp đang xoay vần trong tâm trí hắn. Nàng đã quen với việc Cố Trường Minh giải mã những bí ẩn mà thế nhân không thể chạm tới, nhưng lần này, sự mơ hồ và nguy hiểm của U Minh Cổ Địa dường như vượt quá mọi giới hạn.
Cố Trường Minh ngước mắt lên, đôi mắt hổ phách giao với ánh mắt nàng. “Chính vì thế.” Hắn đáp, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, mang theo chút châm biếm quen thuộc. “Thứ càng bị chôn vùi sâu, càng bị che giấu kỹ, càng có khả năng chứa đựng chân tướng. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt, hắn còn muốn bóp méo, muốn xóa nhòa sự thật. Một nơi mà ngay cả dòng chảy thời gian cũng bị xé toạc, bị ‘đóng băng’ như vậy, chính là nơi thích hợp nhất để che giấu một thứ bảo vật có thể thao túng luân hồi.” Hắn lại cúi xuống, chỉ vào một biểu tượng khó hiểu trên cuộn da dê. “Đây là ký hiệu của ‘Vết Sẹo Thời Gian’, xuất hiện trong vài thư tịch cổ liên quan đến những sự kiện bất thường sau Thiên Kiếp Giáng Lâm. Nó mô tả một vùng đất mà các quy luật tự nhiên bị đảo lộn, nơi quá khứ và hiện tại chồng chéo, nơi những ‘tàn niệm’ của một kỷ nguyên đã mất vẫn còn vương vấn.”
Hắn ngừng lại, ngón tay lướt trên những dòng chữ cổ. “Kính Huyễn Lục nói về việc ‘thấu hiểu ảo ảnh để chạm đến thực tại’. Thần Du Kinh thì dạy cách ‘lạc giữa các kiếp sống để tìm thấy bản ngã’. Chúng không phải là công pháp tu luyện thông thường, mà là những chìa khóa để điều chỉnh nhận thức, để có thể tồn tại và tương tác trong một môi trường mà ‘thực’ và ‘huyễn’ hòa lẫn. U Minh Cổ Địa, với những mô tả về các ‘thực thể’ không rõ hình dạng, những ‘ảo ảnh’ chân thực đến mức đáng sợ, chính là một môi trường như vậy.”
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, tâm trí nàng cố gắng nắm bắt từng mảnh thông tin. Nàng biết, Cố Trường Minh không phải là kẻ mù quáng. Mỗi suy luận của hắn đều được xây dựng trên một nền tảng vững chắc của tri thức cổ đại và những ký ức kinh hoàng từ kiếp trước. “Nhưng nếu nó nguy hiểm đến vậy, và thời gian ở đó bị bóp méo… liệu ngươi có thể trở về?” Nàng không thể không hỏi, dù biết câu hỏi ấy có thể chạm vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của hắn.
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt lại, một thoáng mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt thanh tú. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định. “Nếu Luân Hồi Kính thực sự là cánh cổng để ta hiểu rõ hơn về bản chất của trùng sinh, về Ma Chủ, và về chính ta, thì cái giá đó đáng để trả. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên, bình yên thực sự, không phải sự bình yên tạm bợ dựa trên những ảo ảnh.” Hắn lại chỉ vào một bản đồ khác, mờ nhạt hơn, khắc họa địa hình hiểm trở của U Minh Cổ Địa. “Nơi này đã bị lãng quên khỏi bản đồ thế gian hàng ngàn năm, nhưng những ghi chép cổ cho thấy nó từng là một trung tâm phồn thịnh của Kỷ Nguyên Hoàng Kim, nơi các Thiên Mệnh Giả và Thiên Cơ Các đã từng nghiên cứu sâu sắc về các quy luật vũ trụ. Sự biến mất đột ngột của nó sau Thiên Kiếp Giáng Lâm không thể chỉ đơn thuần là bị hủy diệt. Nó giống như bị ‘nuốt chửng’ bởi chính sự hỗn loạn của kiếp nạn.”
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya. “Hơn nữa, Thái Ất Chân Nhân đã nhắc đến ‘kẻ canh giữ’ từ 5,000 năm trước. Những kẻ đã chứng kiến Thiên Kiếp Giáng Lâm. Nếu U Minh Cổ Địa là nơi thời gian bị đóng băng, thì những kẻ đó, hoặc tàn niệm của họ, rất có thể vẫn còn tồn tại ở đó, giữ gìn bí mật của Luân Hồi Kính.” Hắn quay lại, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chứa đựng một ngọn lửa không thể dập tắt. “Ta cần đến đó. Không phải để cứu thế giới, không phải để thay đổi quá khứ, mà để tìm kiếm câu trả lời, để chữa lành vết thương lòng đã rỉ máu qua hai kiếp. Ta không thể sống mãi trong sự mơ hồ, bị ám ảnh bởi những ký ức mà ta không hiểu rõ bản chất.”
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, hiểu rằng không lời nào có thể lay chuyển quyết định của Cố Trường Minh một khi hắn đã hạ quyết tâm. Nàng chỉ biết lặng lẽ đứng dậy, bước đến gần hắn, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, một cử chỉ an ủi không lời. “Ta tin ngươi, Trường Minh.” Nàng nói khẽ, giọng nói kiên định. “Dù có chuyện gì, ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi.” Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nhưng ấm áp thoáng qua trên môi. Trong khoảnh khắc đó, sự mỏi mệt trên gương mặt hắn dường như dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho một sự bình yên tạm thời, được tạo nên từ sự tin tưởng và tình cảm chân thành.
Sương mù lãng đãng bao phủ đỉnh núi, nhuộm trắng cả không gian khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng. Trong ẩn thất đơn sơ của Thái Ất Chân Nhân, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của ba người. Mùi hương thảo mộc và đất ẩm thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cổ từ những cuốn sách xếp chồng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, nhưng cũng chứa đựng sự nặng nề khi những bí mật cổ xưa nhất được vén màn.
Thái Ất Chân Nhân ngồi trên bồ đoàn, râu tóc bạc phơ buông xõa trên bộ đạo bào cũ kỹ. Đôi mắt ông vốn nhắm nghiền dưỡng thần, giờ chậm rãi mở ra, ánh nhìn xuyên thấu như có thể nhìn thấy cả quá khứ và tương lai. Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, lắng nghe với sự tập trung cao độ.
“U Minh Cổ Địa…” Giọng Thái Ất Chân Nhân trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Một vết thương không lành của Thiên Kiếp Giáng Lâm. Một nơi không chết, mà là bị ‘đóng băng’ trong thời gian. Những gì ngươi thấy, nghe, chạm vào ở đó có thể không phải là hiện thực của kiếp này, mà là tàn dư, là vọng ảnh của một kỷ nguyên đã mất.” Ông thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi ngưng trọng của hàng ngàn năm lịch sử. “Thiên Kiếp Giáng Lâm không chỉ là sự hủy diệt, nó còn là sự bóp méo, sự đảo lộn mọi quy tắc. Tại U Minh Cổ Địa, dòng chảy thời gian bị nhiễu loạn nghiêm trọng, khiến quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau, tạo thành những ‘lớp’ không gian khác biệt. Một bước chân có thể đưa ngươi từ nghìn năm trước đến nghìn năm sau, hoặc mắc kẹt trong một khoảnh khắc lặp đi lặp lại vô tận.”
Cố Trường Minh trầm mặc lắng nghe, tâm trí hắn như một cỗ máy đang phân tích từng từ, từng ý. Sự cảnh báo về “ảo ảnh quá chân thực” và “ký ức bị thao túng” khiến lồng ngực hắn thắt lại. Những bóng ma của Ma Chủ và Lạc Thần, những ký ức đau khổ từ kiếp trước, đã đủ để giày vò hắn. Giờ đây, đối mặt với một nơi mà thực tại cũng có thể bị bóp méo, nỗi lo lắng về việc phải đối mặt trực diện với những vết thương lòng cũ, những nỗi đau mà hắn đã cố gắng chôn vùi, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả, không phải để cứu thế giới, mà là để tìm thấy sự thật và bình yên cho chính mình.
“Có những ‘kẻ canh giữ’ nào không, thưa Chân Nhân?” Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. “Hoặc những tàn niệm đặc biệt từ 5,000 năm trước? Những kẻ mà người đã nhắc đến, những người đã chứng kiến Thiên Kiếp Giáng Lâm?”
Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. “Không chỉ là tàn niệm. Có những ‘vật’ đã bị biến dị, bị ảnh hưởng bởi năng lượng hỗn loạn của kiếp nạn, trở thành những thực thể không còn hình dạng ban đầu, cũng không còn ý thức rõ ràng, nhưng vẫn tồn tại như một phần của ‘vết sẹo’ đó. Chúng là những tàn dư sống động của một kỷ nguyên bị xóa sổ, những bản thể méo mó của sinh linh từng tồn tại.” Ông dừng lại, rồi nói tiếp, giọng càng thêm nặng nề. “Và cả những ‘thực thể’ khác, những kẻ đã từng là Thiên Mệnh Giả hay thành viên của Thiên Cơ Các, nhưng vì một lý do nào đó đã bị mắc kẹt, bị ‘đóng băng’ cùng với U Minh Cổ Địa. Họ không chết, nhưng cũng không sống trọn vẹn. Họ là những người gác đền của những bí mật cổ xưa nhất, nhưng bản thân họ cũng đã trở thành một phần của bí mật đó.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, cảm nhận được sự ghê rợn trong lời nói của Thái Ất Chân Nhân. Nàng nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt phượng đầy lo lắng. Thái Ất Chân Nhân thấy được điều đó, ông khẽ lắc đầu. “Luân Hồi Kính… nó có thể là ‘trái tim’ của sự ngưng đọng ấy, hoặc là ‘chìa khóa’ để mở ra nó. Nó không chỉ là một bảo vật hữu hình, Trường Minh. Nó là một cơ chế phức tạp, một phần của quy luật vũ trụ, một điểm giao thoa giữa các kiếp luân hồi.”
Ông đưa tay lên, ngón tay ông khẽ lướt trên mặt đất, vẽ ra những ký hiệu phức tạp, những đường nét uốn lượn tượng trưng cho dòng chảy năng lượng hỗn loạn và các ‘lớp’ thời gian chồng chéo mà ông vừa miêu tả. Những ký hiệu đó dường như sống động dưới ngón tay ông, tỏa ra một luồng khí tức huyền bí. “Những nguồn năng lượng hỗn loạn tại U Minh Cổ Địa có thể gây ra những ảo ảnh cực kỳ chân thực, khiến người lạc vào không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Ký ức của ngươi, những nỗi sợ hãi sâu kín nhất, những điều ngươi trân trọng nhất, đều có thể bị thao túng, bị biến thành những cạm bẫy chết người.”
Thái Ất Chân Nhân nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt như muốn cảnh báo đến tận cùng. “Ngươi đã từng trải qua kiếp nạn, đã từng đối mặt với Ma Chủ. Ngươi mang trong mình những vết thương lòng sâu sắc. Tại U Minh Cổ Địa, những vết thương ấy có thể bị khơi dậy, bị biến thành vũ khí chống lại ngươi. Ngươi sẽ phải đối mặt với những bóng ma của quá khứ, những ảo ảnh của Lạc Thần, của những người thân yêu đã mất. Đừng tin vào tất cả những gì ngươi thấy, đừng tin vào tất cả những gì ngươi cảm nhận. Hãy giữ vững tâm trí, Trường Minh. Giữ vững bản tâm của ngươi.”
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hắn ngưng trọng. Hắn biết, lời cảnh báo của Thái Ất Chân Nhân không phải là hù dọa, mà là một sự thật khắc nghiệt. Hắn đã chuẩn bị cho những cuộc chiến vật lý, nhưng cuộc chiến tâm lý, cuộc chiến chống lại chính mình, mới là thứ đáng sợ nhất. Đặc biệt là khi những ảo ảnh có thể liên quan đến Lạc Thần, người hắn đã từng yêu, người đã chết vì hắn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và cái giá của việc tìm kiếm sự thật này có thể là việc đối mặt với những nỗi đau tột cùng mà hắn đã cố gắng né tránh. Nhưng hắn đã đi quá xa để dừng lại. Một ngọn lửa kiên định đã bùng cháy trong lòng hắn, dẫn lối hắn tiến bước vào một tương lai không định trước, nhưng chứa đựng lời giải cho quá khứ đầy bi kịch.
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng giữa bầu trời thăm thẳm, rải ánh bạc xuống Vọng Tiên Lầu, khiến những mái ngói cong vút và ban công chạm khắc tinh xảo càng thêm lung linh, huyền ảo. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương thanh khiết của những loài hoa linh thảo nở về đêm. Không khí tại Vọng Tiên Lầu đã trở nên yên ắng hơn nhiều so với vài canh giờ trước, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân thưa thớt của vài người hầu đi lại.
Cố Trường Minh đứng một mình trên ban công lộng gió, thân hình cao gầy của hắn in bóng lên nền trời đêm rộng lớn. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi ẩn hiện trong màn đêm, nơi U Minh Cổ Địa vẫn còn là một bí ẩn chưa được giải đáp. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát lạnh của không khí tràn vào lồng ngực, xua đi chút mệt mỏi trong tâm trí. Trong tay hắn là một túi trữ vật nhỏ, màu xanh xám, không có vẻ gì đặc biệt, nhưng bên trong chứa đựng những vật phẩm cần thiết nhất cho chuyến đi sắp tới: một vài loại đan dược giải độc và phục hồi, một cuộn bản đồ đã được hắn khoanh vùng kỹ lưỡng, một khối ngọc bội chứa linh lực phòng thân, và một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm mà hắn đã thu thập được từ trước – thứ mà hắn linh cảm rằng sẽ có mối liên hệ nào đó với U Minh Cổ Địa hoặc Luân Hồi Kính. Cảm nhận sức nặng của chiếc túi, hắn biết đây không chỉ là hành trang vật chất, mà còn là gánh nặng của những kỳ vọng, những nguy hiểm, và những bí mật đang chờ đợi hắn.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau, không gây ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể, nhưng Cố Trường Minh vẫn nhận ra. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước đến, khoác thêm cho hắn một chiếc áo choàng màu lam sẫm, chất liệu mềm mại, ấm áp. Mùi hương thanh khiết của nàng thoang thoảng bên hắn, mang đến một sự an ủi lặng lẽ.
“Ngươi vẫn quyết định đi sao?” Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng không thể che giấu. Nàng biết câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe hắn xác nhận một lần nữa, như một cách để chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn. Đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh lên sự kiên định và thấu hiểu.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào bầu trời đêm. “Ta cần phải hiểu.” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, như chứa đựng hàng ngàn năm phong sương. “Không chỉ vì Luân Hồi Kính, mà còn vì chính bản thân ta. Nơi đó… có lẽ chứa đựng lời giải cho nhiều câu hỏi, kể cả những câu ta chưa từng dám hỏi.” Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. “Ta đã sống quá nhiều kiếp trong sự mơ hồ, bị ám ảnh bởi những ký ức không trọn vẹn, bởi những bi kịch mà ta không thể lý giải. Thái Ất Chân Nhân đã cảnh báo về những ảo ảnh, về những ký ức bị thao túng. Có lẽ, U Minh Cổ Địa chính là nơi ta phải đối mặt trực diện với những bóng ma đó, với những vết thương lòng mà ta đã cố gắng chôn vùi. Ta đã mệt mỏi với việc trốn tránh, mệt mỏi với việc chỉ là một kẻ đứng ngoài nhìn số phận trôi đi.”
Hắn khẽ quay đầu, nhìn Mộ Dung Tuyết. Trong ánh trăng bạc, vẻ đẹp thanh khiết của nàng càng thêm động lòng người, nhưng trên gương mặt nàng lại hằn lên nỗi lo lắng cho hắn. “Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.” Hắn thì thầm, không phải với nàng, mà với một thế giới mà hắn đã từ bỏ. “Ta không còn động lực để lặp lại vai trò ‘người cứu rỗi’ nữa. Nhưng ta cần tìm hiểu, để thực sự buông bỏ, hoặc để tìm một ý nghĩa khác cho sự tồn tại của mình.”
Mộ Dung Tuyết khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da hắn. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ ở bên cạnh ngươi.” Nàng nói nhỏ, nhưng giọng nói lại đầy kiên định, như một lời thề nguyện không thể lay chuyển. Nàng biết, lời nói của nàng có thể không xua tan được nỗi cô độc trong lòng hắn, nhưng nó có thể là một điểm tựa vững chắc, một ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm u tối mà hắn sắp bước vào.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng đầy cảm kích. Hắn siết chặt túi trữ vật trong tay, cảm nhận sức nặng của những vật phẩm, của những lời nói, của sự tin tưởng đặt lên vai mình. Hắn biết, con đường phía trước mờ mịt, đầy rẫy hiểm nguy và những thách thức không lường trước. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với tất cả, không phải để cứu thế giới một lần nữa, mà là để tìm thấy sự thật và bình yên cho chính mình, để chữa lành những vết thương lòng đã rỉ máu qua hai kiếp. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như đang soi đường cho hành trình của một kẻ đã kiệt sức nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm ý nghĩa. Hắn tiến bước, vào một kỷ nguyên đã mất, vào những bí mật đã bị chôn vùi, và vào chính bản thân hắn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.