Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 139: Giải Mã Cổ Đồ: Con Đường U Minh
Sau khi Cố Trường Minh thu hồi mảnh đá đen kịt vào trong tay áo, một luồng khí lạnh lẽo phả ra từ U Minh Cổ Địa như muốn nuốt chửng mọi sự sống. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt tiếp tục. Bóng dáng cao gầy của hắn, vốn đã chìm trong vẻ u buồn, giờ đây càng thêm cô độc dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng sương đen. Bước chân của hắn không nhanh, không chậm, nhưng mỗi bước đều mang theo một sự chắc chắn đến đáng sợ, như thể hắn đã thuộc nằm lòng từng phiến đá, từng khe nứt của vùng đất chết này.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, rời xa khỏi khu vực có những ảo ảnh mờ nhạt. U Minh Cổ Địa càng lúc càng hiện nguyên hình là một nghĩa địa khổng lồ của thời gian và sinh mệnh. Xung quanh họ, những tàn tích của các tòa thành cổ đại hiện lên như những bóng ma khổng lồ, bị thời gian và ma khí gặm nhấm đến mức chỉ còn trơ lại những đường nét méo mó. Các tháp đá vỡ vụn, nghiêng ngả như những bộ xương khô khốc vươn lên giữa màn sương, chạm vào bầu trời xám xịt. Đôi khi, họ đi ngang qua những cung điện bị chôn vùi một nửa dưới lòng đất, chỉ còn lộ ra những mái vòm đổ nát, những cột trụ điêu khắc tinh xảo giờ đây bị phủ đầy rêu phong và dấu vết của sự hủy diệt. Những tượng đài kỳ dị, có lẽ từng là biểu tượng của một nền văn minh rực rỡ, giờ đây đã bị phong hóa đến mức không thể nhận ra hình dạng ban đầu, chỉ còn là những khối đá vô tri trơ trọi giữa vùng hoang tàn.
Không khí nơi đây lạnh lẽo đến thấu xương, một cái lạnh không chỉ đến từ nhiệt độ mà còn từ sự cô độc, cái chết và sự mục rữa. Từng cơn gió rít lên thê lương, mang theo tiếng xương cốt va vào nhau từ những nơi khuất lấp, hay tiếng gào rú yếu ớt của những oán linh bị giam cầm trong ma khí. Những âm thanh đó như những lời than khóc vĩnh cửu của quá khứ, văng vẳng bên tai, khiến tim người nghe phải thắt lại. Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi bùn lầy, ma khí và kim loại rỉ sét tạo nên một hỗn hợp khó chịu, len lỏi vào từng hơi thở. Mỗi bước chân của họ đều vang vọng một cách kỳ lạ trên nền đất đá, như thể đang bước trên một tấm vải liệm khổng lồ của thế giới. Sương mù đen đặc quánh, không lúc nào tan, che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo và đáng sợ. Đôi khi, những cơn gió lốc ma khí nhỏ nổi lên đột ngột, xoáy tròn những mảnh đá vụn và bụi bặm, mang theo một cảm giác bị theo dõi, bị bao vây bởi vô số ánh mắt vô hình.
Cố Trường Minh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây càng lộ rõ sự mệt mỏi và khắc khổ, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn ẩn chứa một sự tập trung cao độ, quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Hắn không chỉ dùng thị giác, mà còn dùng Thần thức mạnh mẽ của mình để cảm nhận những luồng năng lượng hỗn tạp, những dao động yếu ớt của linh hồn và tàn dư ma pháp. Đôi lúc, hắn khẽ dừng lại, đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá bị nứt nẻ, hoặc một cành cây khô héo đã hóa thạch, như thể đang đọc một câu chuyện vô hình mà chỉ riêng hắn mới có thể nghe thấy. Sau một thoáng cảm nhận, hắn sẽ điều chỉnh hướng đi một cách dứt khoát, tránh né những vực sâu không đáy bất ngờ hiện ra, hay những khe nứt khổng lồ phát ra khí lạnh buốt đến rợn người.
"Cẩn thận, nơi này có linh hồn tàn dư... Bước theo ta." Cố Trường Minh khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng gió rít. Lời hắn nói ít ỏi, nhưng đủ để Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt hiểu được mức độ nguy hiểm của vùng đất này.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, ánh mắt nàng lo lắng nhìn theo bóng lưng Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn đang dẫn họ đi vào một nơi mà ngay cả những tu sĩ kinh nghiệm nhất cũng phải rùng mình. "Trường Minh, anh có chắc chúng ta đang đi đúng hướng không? Cảm giác nơi này... quá mức quỷ dị." Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo của nàng như muốn xua tan đi phần nào sự u ám xung quanh, nhưng ngay lập tức bị không gian nặng nề nuốt chửng. Nàng nhìn những vũng ma khí đen ngòm đang cuộn xoáy trên mặt đất, những mảnh vỡ trôi nổi trong không khí như những linh hồn lạc lối, và không khỏi rùng mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng vẫn có một niềm tin sắt đá vào người đàn ông này. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu và bí ẩn từ anh, đủ để biết rằng anh không bao giờ làm điều gì vô cớ.
Kỷ Vô Nguyệt, dù có vẻ ngoài kiên cường và lạnh lùng, cũng không giấu được sự rụt rè trước khung cảnh hoang tàn này. Đôi mắt phượng của nàng quét qua những tàn tích đổ nát, cố gắng nhận diện những đường nét kiến trúc cổ xưa. "Những tàn tích này... Chúng có từ thời Thiên Kiếp Giáng Lâm sao? Có vẻ như đã bị phá hủy bởi một sức mạnh kinh hoàng." Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói vẫn có chút tò mò, nhưng sâu trong đó là một sự sợ hãi bản năng. Nàng đã nghe kể nhiều về Thiên Kiếp Giáng Lâm, về sự hủy diệt của nó, nhưng tận mắt chứng kiến những dấu vết này lại là một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Cố Trường Minh không quay đầu lại. Trong tâm trí hắn, những gì họ đang thấy không chỉ là tàn tích vật chất. 'Không chỉ là tàn tích, mà là vết sẹo... của một sai lầm đã khắc sâu.' Hắn nghĩ, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. Những vết sẹo của thế giới, và cũng là những vết sẹo trong chính tâm hồn hắn. Hắn đã đi qua những nơi này, không chỉ một lần, mà là vô số lần trong ký ức của kiếp trước. Mỗi phiến đá, mỗi bức tường đổ nát đều ẩn chứa một câu chuyện bi thương, một mảnh ký ức về sự mất mát, về những hy sinh vô nghĩa mà hắn từng gánh vác. Cảm giác mệt mỏi lại trỗi dậy, đè nặng lên từng thớ thịt. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, mỗi bước chân trong vùng đất chết này lại là một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đó. Hắn không thể cứu thế giới, không thể đảo ngược quá khứ, nhưng hắn phải đi tiếp. Có một thứ mà hắn phải tìm, một sự thật mà hắn phải đối mặt, cho dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, và những gì họ đang trải qua chỉ là khởi đầu. Hắn tự hỏi, liệu hai cô gái đi bên cạnh hắn có thể chịu đựng được đến bao giờ, khi mà những bí mật tăm tối nhất của U Minh Cổ Địa dần được hé lộ? Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn cần họ, hay đúng hơn, họ đã chọn đi theo hắn, và hắn, dù không muốn, cũng sẽ bảo vệ họ.
Họ tiếp tục len lỏi qua những lối đi hẹp, đôi khi phải trèo qua những đống đổ nát ngổn ngang. Cố Trường Minh luôn đi trước, đôi mắt hắn quét qua mọi ngóc ngách, Thần thức của hắn như một tấm lưới vô hình bao phủ mọi hiểm nguy. Hắn khẽ vung tay, một luồng linh lực yếu ớt nhưng tinh thuần thoát ra, làm tan đi một vũng ma khí đột nhiên xoáy lên, hoặc làm lệch hướng một mảnh vỡ sắc nhọn đang lao tới. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt theo sát phía sau, học cách né tránh những hiểm nguy mà Cố Trường Minh không cần nói cũng đủ để họ nhận ra. Họ bắt đầu tin tưởng tuyệt đối vào từng cử chỉ, từng bước chân của hắn, dường như hắn có một giác quan thứ sáu đặc biệt để cảm nhận những gì ẩn chứa trong vùng đất chết chóc này. Tiếng gió rít thê lương vẫn không ngừng, nhưng giờ đây, trong tâm trí họ, nó không chỉ là âm thanh của sự chết chóc, mà còn là bản giao hưởng của một thế giới đã bị lãng quên, một thế giới mà Cố Trường Minh đang dẫn họ khám phá.
***
Sau một hành trình dài băng qua những tàn tích đổ nát, không gian xung quanh họ dần thay đổi, mặc dù bầu không khí u ám và sương mù đen vẫn bao phủ. Họ đi vào một khu di tích tàn viên lớn hơn, có vẻ như từng là trung tâm của một thành phố cổ đại rực rỡ, nhưng giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn ngổn ngang. Những khối kiến trúc khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo, nằm rải rác như những mảnh ghép của một bức tranh đã vỡ tan. Tại một nơi mà có lẽ từng là đài tế lễ linh thiêng hoặc một thư viện cổ kính, Cố Trường Minh đột ngột dừng lại. Hắn đứng trước một khối đá đổ nát, chỉ còn lại một góc vuông vức nhô lên khỏi mặt đất, bị lớp rêu phong dày đặc và bụi bặm của hàng ngàn năm che phủ.
Đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh nheo lại, một tia sáng vụt qua như nhận ra điều gì đó. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ nhấc tay, từng ngón tay thon dài, xương xẩu lướt nhẹ qua bề mặt thô ráp của khối đá. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt im lặng đứng phía sau, dõi theo từng cử chỉ của hắn, cảm nhận được một sự căng thẳng và mong đợi lạ lùng. Hắn cẩn thận, chậm rãi loại bỏ lớp rêu phong xanh xám, gạt đi từng mảng bụi bặm đã hóa thạch. Dưới lớp vỏ bọc của thời gian, một phiến đá màu đen tuyền, bóng loáng dần lộ ra. Nó không phải là loại đá thông thường. Bề mặt của nó phản chiếu ánh sáng yếu ớt một cách kỳ lạ, và tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, nhưng không hề mang theo vẻ mục rữa hay ăn mòn của ma khí xung quanh. Đây là một loại khoáng thạch cổ xưa, có khả năng kháng lại sự bào mòn của thời gian và năng lượng hỗn tạp của U Minh Cổ Địa.
"Đây rồi... một tấm Thiên Cơ Đồ." Cố Trường Minh khẽ thì thầm, giọng hắn trầm khàn, mang theo một chút kinh ngạc hiếm hoi. Ánh mắt hắn hoàn toàn tập trung vào những ký tự và hình vẽ mờ ảo dần hiện ra trên phiến đá.
Mộ Dung Tuyết tiến lên một bước, ánh mắt nàng không giấu được sự ngạc nhiên. "Thiên Cơ Đồ? Nó là gì vậy?" Nàng chưa từng nghe đến cái tên này, nhưng từ cách nói của Cố Trường Minh, nàng biết đây chắc chắn không phải là một vật tầm thường. Nàng nhìn kỹ hơn vào phiến đá. Những đường nét được khắc chìm trên đó rất tinh tế, nhưng đã bị mờ đi ít nhiều. Một số ký tự trông giống như những con chữ cổ xưa mà nàng chưa từng thấy, trong khi những hình vẽ khác lại phức tạp và trừu tượng, như những chòm sao hoặc những dòng chảy năng lượng.
Kỷ Vô Nguyệt cũng tiến lại gần, nàng đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt phiến đá, cảm nhận được một sự mát lạnh kỳ lạ. "Vật liệu này thật kỳ lạ, không bị ma khí ăn mòn. Có lẽ là từ thời viễn cổ?" Nàng nhận xét, đôi mắt sắc sảo của nàng nhanh chóng nhận ra sự đặc biệt của khoáng thạch này. Trong U Minh Cổ Địa, hầu hết mọi thứ đều bị ma khí ăn mòn hoặc biến dị, nhưng phiến đá này lại nguyên vẹn một cách đáng kinh ngạc.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn đưa ngón tay lướt nhẹ qua những đường nét trên phiến đá, như thể đang vuốt ve một ký ức xa xăm. Hắn nhắm mắt lại, Thần thức mạnh mẽ của hắn tỏa ra, bao trùm lấy tấm bản đồ cổ. Những k�� tự và hình vẽ trên phiến đá, vốn dĩ mờ ảo, giờ đây như được thắp sáng bởi một luồng linh khí đặc biệt từ Cố Trường Minh. Một số đường nét phát sáng yếu ớt, như những mạch máu của một sinh vật cổ đại đang được đánh thức.
'Thiên Cơ Đồ... Một cái tên đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.' Cố Trường Minh thầm nghĩ. Hắn đã từng nhìn thấy những tấm bản đồ tương tự trong các điển tịch cổ xưa nhất của kiếp trước, những thứ chỉ những đại năng thời viễn cổ mới có thể tạo ra. Chúng không chỉ là bản đồ địa lý thông thường, mà còn ẩn chứa những quy luật của Thiên Địa, những luồng khí vận và những điểm nút năng lượng quan trọng. Hắn nhớ lại những lời đồn đại về các Thiên Cơ Đồ, rằng chúng được tạo ra để ghi lại những con đường bí mật, những lối đi chỉ dành cho những kẻ có duyên hoặc có sứ mệnh đặc biệt.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây sáng lên một cách khác lạ, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút hoài niệm. "Nó ghi lại những con đường bí mật... được tạo ra trước cả Thiên Kiếp Giáng Lâm." Giọng hắn trầm thấp, nhưng đủ rõ ràng để hai cô gái nghe thấy. Từng lời hắn nói ra đều mang theo một sức nặng của thời gian và kiến thức uyên thâm, khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt không khỏi kinh ngạc.
Cố Trường Minh tiếp tục dùng Thần thức của mình để 'đọc' bản đồ, không chỉ là giải mã những ký tự cổ ngữ, mà còn là cảm nhận những luồng năng lượng ẩn chứa trong đó. Hắn di chuyển ngón tay trên phiến đá, dò theo những đường nét phức tạp, từng chút một hé lộ những bí ẩn đã bị chôn vùi hàng ngàn năm. Những ký hiệu trừu tượng dần trở nên có ý nghĩa trong tâm trí hắn. Đây không phải là một bản đồ đơn giản. Nó là sự kết hợp của địa hình, khí vận, và cả những điểm yếu trong kết giới tự nhiên của U Minh Cổ Địa. Hắn như một người đang đọc một cuốn sách mà chỉ mình hắn có thể hiểu, từng trang, từng dòng đều tràn ngập những thông tin quý giá mà thế nhân đã lãng quên.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đứng gần, cố gắng nhìn vào những đường nét mờ ảo, những ký tự cổ xưa trên phiến đá. Dù không hiểu được nội dung, nhưng họ cảm nhận được một sự cổ xưa và uyên thâm toát ra từ nó, một thứ tri thức vượt xa mọi sự hiểu biết hiện tại của họ. Họ càng lúc càng nhận ra sự khác biệt của Cố Trường Minh, một sự khác biệt không chỉ đến từ sức mạnh hay kinh nghiệm, mà còn từ một chiều sâu tri thức mà họ không thể nào lường được. Sự phụ thuộc vào hắn, dù ban đầu có chút miễn cưỡng, giờ đây đã trở thành một sự tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, chỉ có Cố Trường Minh mới có thể dẫn họ đi qua vùng đất chết này, và chỉ có hắn mới có thể giải mã những bí ẩn mà họ đang tìm kiếm. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít và âm thanh khe khẽ của Cố Trường Minh khi hắn lướt ngón tay trên phiến đá, như một pháp sư cổ xưa đang thực hiện một nghi thức bí truyền.
***
Chiều muộn buông xuống U Minh Cổ Địa, mang theo một tầng sương đen dày đặc hơn và những cơn gió mạnh hơn, lạnh buốt đến thấu xương. Ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ bầu trời xám xịt cũng dần bị màn đêm nuốt chửng, khiến mọi thứ trở nên âm u và huyền bí hơn bao giờ hết. Cố Trường Minh vẫn đứng trước phiến Thiên Cơ Đồ, đôi mắt hổ phách của hắn như hai đốm lửa leo lét trong bóng tối, tập trung cao độ vào những đường nét cuối cùng. Hắn đã dành một khoảng thời gian khá dài, dường như đã lãng quên sự tồn tại của thời gian và không gian, hoàn toàn đắm chìm vào việc giải mã tấm bản đồ cổ.
Cuối cùng, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi môi hắn, không phải của sự mệt mỏi mà là của một sự thấu hiểu sâu sắc. Cố Trường Minh đứng thẳng người, ánh mắt kiên định quét qua toàn bộ Thiên Cơ Đồ một lần nữa, như để khắc ghi từng chi tiết vào trong tâm trí. Hắn đưa tay chỉ vào một con đường ngoằn ngoèo, uốn lượn như một con rắn khổng lồ trên phiến đá. Con đường này không được đánh dấu bằng những ký hiệu thông thường, mà bằng một chuỗi các biểu tượng phức tạp, xen kẽ với những dòng chú thích bằng cổ ngữ mà ngay cả Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt cũng cảm thấy rợn người khi nhìn vào. Đó là những biểu tượng của sự nguy hiểm tột cùng, của những cái chết được báo trước.
"Đây là con đường." Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, từng lời như được nghiền nát từ sâu thẳm tâm can. "Hiểm yếu nhất, nhưng cũng là nhanh nhất để đến trung tâm. Nó xuyên qua 'Vực Huyễn Ảnh' và 'Đầm Lầy Tử Vong'..." Giọng hắn trầm xuống, như đang nhớ lại điều gì đó vô cùng tồi tệ. Hắn đã từng trải qua những nơi đó, không chỉ trong ký ức mà cả trong thực tế đau đớn của kiếp trước. Vực Huyễn Ảnh, nơi những ảo ảnh từ quá khứ và tâm niệm của người phàm bị phóng đại, biến thành những cạm bẫy chết người. Đầm Lầy Tử Vong, nơi sự sống bị rút cạn, nơi những sinh vật biến dị từ ma khí ẩn mình, chờ đợi con mồi. Hắn biết rõ những nỗi kinh hoàng đang chờ đợi ở đó.
Mộ Dung Tuyết nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng. "Vực Huyễn Ảnh... Đầm Lầy Tử Vong... nghe thật đáng sợ. Có cách nào khác không?" Nàng hỏi, giọng nói nàng mang theo một chút hy vọng mong manh, nhưng sâu thẳm trong lòng nàng đã biết câu trả lời. Cố Trường Minh sẽ không bao giờ chọn con đường hiểm ác như vậy nếu còn có lựa chọn khác.
Kỷ Vô Nguyệt nuốt nước bọt, khuôn mặt sắc sảo của nàng thoáng lộ vẻ sợ hãi, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy quyết tâm. "Không sao, có Cố Trường Minh ca ca ở đây, chúng ta sẽ vượt qua được thôi!" Nàng cố gắng nói với một sự tự tin, như để trấn an chính mình và cả Mộ Dung Tuyết. Trong tâm trí non nớt của nàng, Cố Trường Minh dường như là một vị thần toàn năng, có thể vượt qua mọi hiểm nguy.
Cố Trường Minh nhìn hai cô gái, một tia phức tạp lóe lên trong đôi mắt hắn, rồi vụt tắt. Hắn không thể nói cho họ biết, rằng ngay cả hắn, trong kiếp trước, cũng đã phải trả giá đắt khi đi qua những nơi đó. Nhưng hắn cũng không muốn làm nhụt chí họ. Hắn quay lại nhìn tấm bản đồ, ánh mắt xa xăm. "Con đường này được một kẻ cố chấp tạo ra... để bảo vệ một thứ mà hắn cho là quan trọng hơn cả sinh mạng." Hắn không nói rõ 'kẻ cố chấp' đó là ai, hay 'thứ' đó là gì. Nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh của Ma Chủ, hay có lẽ là Lạc Thần, lại hiện lên mờ ảo. Những người đó, mỗi người một mục đích, nhưng đều có một sự cố chấp đến mức điên cuồng. Và Luân Hồi Kính, vật mà hắn đang tìm kiếm, có lẽ chính là cái 'thứ' được bảo vệ bằng con đường hiểm ác này. Đây là một sự gợi ý tinh tế, một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn về những bí mật của thời Thiên Kiếp Giáng Lâm, và có thể, về cả bản thân Cố Trường Minh. Hắn, với kiến thức sâu rộng về các di tích cổ đại và khả năng giải mã cổ ngữ, dường như có một mối liên hệ không thể tách rời với thời đại 5,000 năm trước, thậm chí là với việc tạo ra Luân Hồi Kính.
Mộ Dung Tuyết nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, ánh mắt nàng chất chứa sự tò mò và lo lắng. "Hắn... là ai?" Nàng hỏi, cảm giác như đang chạm vào một sợi dây mong manh của quá khứ.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, không trả lời trực tiếp. 'Giờ chúng ta đã có hướng đi. Hãy chuẩn bị. Con đường này không khoan nhượng.' Hắn nói, giọng điệu dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. Hắn biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và con đường này, cái giá của nó sẽ là sự đau đớn, sự sợ hãi, và có thể là cả sinh mạng. Nhưng hắn không thể dừng lại.
Cố Trường Minh cẩn thận cất tấm Thiên Cơ Đồ vào trong tay áo, động tác của hắn dứt khoát và điêu luyện. Sau đó, hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt. Nét mặt hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại ánh lên một sự quyết đoán đến lạnh lùng. Hắn không thể cứu thế giới, nhưng hắn phải tìm ra sự thật. Và con đường này, dù hiểm ác đến đâu, chính là con đường dẫn đến sự thật đó.
"Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây một đêm. Bình minh, chúng ta lên đường." Hắn chỉ nói đơn giản như vậy, rồi quay lưng lại, nhìn về phía trước, nơi màn sương đen nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, đầy rẫy những suy tư và chuẩn bị cho những gì sắp tới. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng họ tràn ngập sự phức tạp. Một bên là nỗi sợ hãi trước con đường hiểm ác vừa được tiết lộ, một bên là niềm tin tuyệt đối vào Cố Trường Minh. Sự kiên định của họ trong việc đi theo hắn, dù không hiểu rõ mục đích, đã trở thành một sợi dây gắn kết vô hình, hứa hẹn rằng họ sẽ tiếp tục là những đồng minh quan trọng, thậm chí có thể chứng kiến hoặc hiểu được một phần bí mật của anh trong tương lai. Con đường phía trước là một vực thẳm đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.