Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 141: Mê Trận Cổ Địa: Tiếng Vọng Thiên Kiếp
Con đường vòng bí mật mà Cố Trường Minh đã tạo ra cuối cùng cũng đưa họ ra khỏi tầm mắt của nhóm tu sĩ bị ma khí ăn mòn. Màn sương đen vẫn bao phủ khắp nơi, ma khí vẫn nồng nặc đến nghẹt thở, nhưng ít nhất, phía sau lưng họ, tiếng gầm gừ méo mó đã hoàn toàn biến mất, chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ. Cố Trường Minh không hề nán lại, hắn chỉ khẽ siết chặt la bàn cổ trong tay, ánh mắt hổ phách sâu thẳm quét một lượt qua khung cảnh mờ ảo trước mặt, rồi không nói một lời mà tiếp tục cất bước. Hắn biết, đây mới chỉ là vùng ngoại vi, là khúc dạo đầu cho một bản nhạc ai oán và đầy rẫy hiểm nguy mang tên U Minh Cổ Địa.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn run rẩy, nàng đi sát sau lưng Cố Trường Minh, ánh mắt to tròn không ngừng liếc nhìn xung quanh, cố gắng nắm bắt mọi biến động nhỏ nhất trong lớp sương mù dày đặc. Lỗi lầm vừa rồi vẫn còn ám ảnh nàng, khiến nàng cảm thấy hổ thẹn và sợ hãi tột độ. Nàng sợ hãi vì đã suýt nữa gây nguy hiểm cho cả nhóm, và hổ thẹn vì sự vụng về của bản thân trước một nơi đòi hỏi sự cẩn trọng đến tuyệt đối. Nàng muốn nói lời xin lỗi, nhưng cảm giác nghẹn ngào trong cổ họng, cùng với ánh mắt bình thản nhưng đầy mệt mỏi mà Cố Trường Minh đã thoáng liếc nhìn nàng, khiến nàng không dám mở lời. Hắn không trách cứ, nhưng chính sự không trách cứ đó lại khiến nàng cảm thấy nặng nề hơn. Dường như, trong mắt hắn, sự sai sót của nàng là điều hiển nhiên, là một phần của gánh nặng mà hắn đã quá quen thuộc khi phải dẫn dắt những kẻ yếu kém hơn mình.
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vỗ vai Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt nàng chất chứa sự an ủi và thấu hiểu. Nàng cũng cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên Cố Trường Minh, áp lực của một người biết quá nhiều, gánh vác quá nhiều. "Đừng lo lắng quá," Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói trong trẻo khẽ xoa dịu nỗi sợ hãi của Kỷ Vô Nguyệt, "Cố Trường Minh không phải loại người nhỏ nhen. Chúng ta chỉ cần cẩn thận hơn thôi." Nhưng ngay cả Mộ Dung Tuyết, trong sâu thẳm, cũng không khỏi kinh ngạc trước sự tinh thông của Cố Trường Minh. Hắn không chỉ biết cách tìm ra con đường bí mật trên bản đồ cổ, mà còn có thể ứng biến trong những tình huống nguy hiểm một cách hoàn hảo, không hề do dự, không hề lãng phí dù chỉ một giây. Nàng tự hỏi, đã có bao nhiêu lần trong kiếp trước, hắn đã phải đối mặt với những tình huống tương tự, và đã bao nhiêu lần hắn phải tự mình gánh vác tất cả? Trái tim nàng khẽ thắt lại.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Lớp sương mù đen đặc quánh dần đặc hơn, bao trùm mọi thứ, biến không gian thành một bức màn xám xịt vô tận. Những cây cổ thụ khô mục, gân guốc, không lá, không vỏ, đứng trơ trọi như những bộ xương khổng lồ, vươn những cành cây khẳng khiu lên bầu trời âm u, tạo thành một ma trận chằng chịt, dễ dàng khiến người ta lạc lối. Đây không phải là một khu rừng bình thường, cũng không phải là một dãy núi đá đơn thuần. Đây là một mê cung khổng lồ, được tạo thành từ những vách đá lởm chởm, những khe nứt sâu hoắm không thấy đáy, và dòng sương mù đen đặc cuồn cuộn không ngừng. Từng bước chân của họ đều phải được đặt xuống một cách cẩn trọng, bởi dưới lớp bùn lầy và rêu phong, đôi khi lại là những đống xương cốt trắng bệch, mục nát, hoặc những mảnh kim loại rỉ sét của một nền văn minh đã lụi tàn.
Tiếng gió rít thê lương không ngừng thổi qua những kẽ đá, nghe như tiếng ai oán của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, từ sâu trong màn sương, lại văng vẳng vọng ra những tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc, hoặc tiếng gào rú yếu ớt, méo mó của thứ gì đó không rõ hình thù. Mùi tử khí, mùi bùn lầy, mùi ma khí nồng nặc và mùi kim loại rỉ sét hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị ghê rợn, bám lấy từng hơi thở, từng tế bào của cơ thể. Bầu không khí u ám, quỷ dị và lạnh lẽo đến thấu xương, không chỉ khiến da thịt đông cứng mà còn khiến linh hồn co rút lại. Ánh sáng yếu ớt hiếm hoi đôi khi lọt qua lớp sương mù cũng chỉ đủ để tô điểm thêm cho vẻ hoang tàn, chết chóc của nơi này. Cảm giác bị theo dõi luôn thường trực, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang ẩn mình trong lớp sương, đợi chờ một sơ hở.
Kỷ Vô Nguyệt không kìm được run rẩy, nàng rụt người lại, càng đi càng cảm thấy áp lực đè nặng. "Cố... Cố tiền bối," nàng lắp bắp, giọng nói run rẩy, "nơi này thật đáng sợ quá... Có lẽ nào đây là nơi mà bản đồ chỉ dẫn là 'Vực Huyễn Ảnh'?" Nàng nhớ lại những ký hiệu kỳ lạ trên tấm bản đồ cổ mà Cố Trường Minh đã giải mã, và cảm giác bất an càng dâng lên.
Mộ Dung Tuyết thấy vậy, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, truyền một chút linh lực ấm áp để trấn an. "Đừng lo, Kỷ cô nương," nàng nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, nàng cũng cảm thấy lạnh gáy. "Cố Trường Minh sẽ dẫn chúng ta đi đúng đường." Nàng tin tưởng hắn, niềm tin ấy đã được xây dựng từ những lần hắn thể hiện khả năng vượt xa người thường, từ sự điềm tĩnh đến đáng sợ của hắn.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, bước chân vẫn đều đặn, vững chãi. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, vang vọng trong màn sương, mang theo một chút triết lý quen thuộc và sự mệt mỏi ngàn đời: "Đây là một mê trận cổ xưa, hình thành từ tàn dư của Thiên Kiếp 5000 năm trước. Mỗi bước chân đều là một cạm bẫy, nhưng cũng là một phần lịch sử." Hắn không nói thêm, nhưng từng lời của hắn lại như một tảng đá đè nặng lên tâm trí của hai cô gái.
Kỷ Vô Nguyệt mở to mắt, kinh ngạc đến tột độ. "Thiên Kiếp... 5000 năm trước? Ngài biết cả chuyện đó sao?" Thiên Kiếp Giáng Lâm là một sự kiện hủy diệt đã đi vào truyền thuyết, một thảm họa đã khiến cả đại lục Tiên Nguyên thay đổi hoàn toàn. Chẳng ai sống sót sau thời đại đó, vậy mà Cố Trường Minh lại nói ra một cách nhẹ nhàng, như thể hắn đã tận mắt chứng kiến.
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ siết nhẹ la bàn cổ, ánh mắt hổ phách quét qua một ngọn núi đá đổ nát, trông như một con quái vật hóa thạch đang gào thét. Hắn nhớ, trong kiếp trước, hắn đã phải mất rất nhiều thời gian, phải trả giá bằng cả máu và nước mắt để hiểu rõ về những mê trận tàn dư của Thiên Kiếp này. Chúng không chỉ là những kiến tạo địa chất đơn thuần, mà còn là sự kết hợp giữa địa mạch, tàn hồn oán niệm và những trận pháp phòng ngự cổ xưa đã bị biến dị bởi ma khí. Kẻ tạo ra chúng hẳn là một thiên tài trận pháp của thời đại đó, một kẻ đã cố chấp đến mức muốn bảo vệ một thứ gì đó quan trọng hơn cả sinh mạng, đến mức ngay cả khi đã tan xương nát thịt, ý chí của hắn vẫn còn bám víu vào nơi này, tạo nên một cạm bẫy vĩnh cửu. Hắn tự hỏi, liệu đó có phải là một trong những vị tiên nhân đã cố gắng chống lại Ma Chủ, hay chính là Ma Chủ đã tạo ra để bảo vệ Luân Hồi Kính? Sự hoài niệm và cảnh giác cao độ hòa lẫn vào nhau trong tâm trí hắn. Hắn thở dài trong lòng. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không, giờ đây, hắn chỉ muốn tìm kiếm sự thật, muốn tìm bình yên. Nhưng để đạt được bình yên, hắn lại phải đi qua những con đường đầy bi kịch mà hắn đã từng trải qua. Đó là một vòng lặp không hồi kết, một sự trớ trêu của số phận.
***
Càng đi sâu, mê trận càng trở nên phức tạp và khó lường. Sương mù đen đặc quánh đến mức chỉ có thể nhìn thấy vài bước chân phía trước, như thể cả thế giới đã bị nuốt chửng vào một bức màn nhung đen không đáy. Những tàn tích của các công trình kiến trúc cổ đại bắt đầu xuất hiện dày đặc hơn: những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường phủ đầy rêu phong và phù văn đã mờ, những mái vòm bị thời gian gặm nhấm, đứng rải rác giữa màn sương, tạo nên những ảo ảnh thị giác kỳ quái. Đôi khi, một tảng đá sẽ trông giống một bóng người đang đứng chờ đợi, hoặc một cành cây khô sẽ biến thành một cánh tay xương xẩu vươn ra. Cố Trường Minh biết, đó không hoàn toàn là ảo giác. Đó là sự kết hợp của tàn niệm oán linh, ma khí và sự biến dị của không gian, một dạng "Vực Huyễn Ảnh" đúng nghĩa.
Ma khí ở đây đã đạt đến một nồng độ đáng sợ. Nó không chỉ lạnh buốt đến thấu xương mà còn mang theo một áp lực vô hình, đè nén linh lực của tu sĩ. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đều cảm thấy linh lực trong đan điền của mình vận chuyển chậm chạp hơn, như thể có một thứ gì đó đang hút lấy năng lượng của họ. "Ma khí ở đây thật nồng," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng đầy vẻ lo lắng, "cảm giác như có thứ gì đó đang hút lấy linh lực của ta." Nàng cố gắng vận chuyển công pháp để chống lại sự xâm thực của ma khí, nhưng dường như nó không có tác dụng nhiều.
Kỷ Vô Nguyệt thì đã hoàn toàn mất phương hướng. Nàng chỉ biết bám víu vào bóng lưng cao gầy của Cố Trường Minh. Đột nhiên, nàng giật mình chỉ vào một cái bóng mờ ảo thấp thoáng phía trước, hình thù mơ hồ, nhưng lại mang đến một cảm giác rợn người. "Kia... kia là cái gì vậy, Cố tiền bối?" Nàng gần như muốn hét lên, nhưng cố gắng kìm nén, giọng nói chỉ còn là tiếng thì thầm run rẩy.
Cố Trường Minh không quay đầu, ánh mắt hổ phách vẫn lạnh nhạt quét qua la bàn cổ. Hắn đã quá quen thuộc với những ảo ảnh như thế này. "Chỉ là ảo ảnh," hắn nói, giọng điệu thờ ơ đến lạnh người, "Đừng để nó đánh lừa ngươi. Tập trung vào bước chân và linh thức của mình." Lời nói của hắn tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ, khiến Kỷ Vô Nguyệt dù vẫn còn sợ hãi nhưng cũng cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng.
Hắn tiếp tục dẫn đường, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một sự nghi hoặc. "Trận pháp này... phức tạp hơn ta nhớ. Kẻ nào đã cải biến nó..." Hắn lẩm bẩm, không đủ lớn để hai cô gái phía sau nghe rõ, nhưng đủ để bản thân hắn phải suy nghĩ. Trong kiếp trước, hắn đã từng đi qua mê trận này, và mặc dù nó nguy hiểm, nhưng cấu trúc của nó lại không rắc rối đến mức này. Một vài vị trí quan trọng đã bị thay đổi, một vài điểm nút đã được gia cố, và thậm chí có những tầng trận pháp mới được chồng lên. Điều này có nghĩa là, sau khi hắn chết đi, đã có kẻ nào đó khác cũng đặt chân đến U Minh Cổ Địa này, và đã có đủ kiến thức cũng như năng lực để cải biến một trận pháp cổ xưa đến vậy. Kẻ đó là ai? Một đối thủ tiềm năng? Hay một kẻ cũng đang tìm kiếm Luân Hồi Kính? Hay tệ hơn, là một tàn dư của Ma Chủ?
Hắn chợt dừng lại. Ngay phía trước, màn sương đen đang cuộn xoáy dữ dội, tụ lại thành một xoáy nước khổng lồ, không ngừng nuốt chửng ánh sáng và âm thanh. Trong xoáy nước đó, những hình ảnh mơ hồ của những sinh vật biến dị, những khuôn mặt đau đớn, và những cảnh tượng hỗn loạn của Thiên Kiếp Giáng Lâm đang chớp nhoáng xuất hiện, như thể đang cố gắng tái hiện lại một bi kịch đã qua. Đó là một ảo ảnh kết hợp với ma khí cường đại, đủ để khiến bất kỳ tu sĩ nào lạc vào cũng sẽ mất đi lý trí, chìm đắm vào nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
Cố Trường Minh rút ra một viên linh thạch nhỏ, màu xanh lam nhạt, không chút do dự. Hắn niệm chú, một luồng chân nguyên cổ xưa bọc lấy viên linh thạch, khiến nó phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, nhưng lại mang theo một năng lượng thuần khiết và mạnh mẽ. Hắn ném viên linh thạch đi. Viên linh thạch bay thẳng vào giữa xoáy nước sương mù, lập tức phát nổ, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng một làn sóng năng lượng tinh thần khổng lồ, xua tan luồng sương mù đen đang tụ lại thành hình thù quái dị, phá vỡ ảo ảnh đang cố gắng hiện hình. Màn sương tạm thời bị đẩy lùi, để lộ ra một con đường nhỏ ẩn mình phía sau.
Hắn không hề quay đầu lại nhìn xem hai cô gái kia có kinh ngạc hay không. Hắn chỉ tiếp tục tiến về phía trước, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Hắn biết, mê trận này không chỉ là một thử thách về thể chất và linh lực, mà còn là một thử thách về tinh thần. Những ảo ảnh, những âm thanh kỳ dị, những tàn niệm oán linh, tất cả đều là những vết thương lòng của thế giới, và cũng là những vết thương lòng của chính hắn. Mỗi lần đối mặt với chúng, những ký ức đau buồn về Thiên Kiếp, về sự mất mát, về những người đã ngã xuống trong kiếp trước lại hiện về, như những nhát dao cứa vào trái tim đã chai sạn của hắn. Hắn không muốn đối mặt, hắn không muốn nhớ, nhưng nơi này lại buộc hắn phải đối mặt với tất cả. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn đã chọn hành động, chọn tìm kiếm Luân Hồi Kính, và giờ đây hắn phải trả giá bằng việc đào bới lại những nỗi đau đã cố gắng chôn vùi. Hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp, quá mệt mỏi với vai trò 'người cứu rỗi', nhưng giờ đây, hắn lại phải tự mình gánh lấy nó.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đều lặng người nhìn hành động của Cố Trường Minh. Sự nhanh nhạy, kiến thức uyên bác và khả năng ứng biến của hắn một lần nữa khiến họ kinh ngạc đến tột độ. Hắn không chỉ biết cách giải mã bản đồ, mà còn hiểu rõ từng ngóc ngách, từng cơ chế của U Minh Cổ Địa này. Hắn giống như một vị thần, hay một kẻ đã sống qua ngàn năm, biết rõ mọi bí mật của vùng đất này. Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy may mắn vô cùng khi có thể đi theo hắn, đồng thời cũng cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt. Niềm tin vào Cố Trường Minh trong lòng nàng càng trở nên kiên cố. Mộ Dung Tuyết thì nhìn hắn với ánh mắt phức tạp hơn. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi sâu thẳm trong từng cử chỉ của hắn, sự u buồn trong ánh mắt hắn khi hắn nhìn về phía trước. Nàng biết, hắn không chỉ là một người mạnh mẽ, mà còn là một người đang phải chịu đựng một gánh nặng vô hình nào đó.
***
Sau một quãng đường dài vật lộn với những vách đá chằng chịt, những khe nứt hiểm trở và lớp sương mù dày đặc, nhóm Cố Trường Minh cuối cùng cũng đi ra khỏi khu vực mê trận dày đặc nhất. Như một phép màu, lớp sương mù đen bắt đầu mỏng dần, không còn đặc quánh đến mức che khuất tầm nhìn. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng tiếng rít thê lương đã giảm bớt, tiếng bước chân trên đất đá cũng trở nên rõ ràng hơn, và tiếng gào rú của oán linh đã lùi xa, chỉ còn là những âm thanh yếu ớt vọng lại từ phía sau. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cũng đã đỡ hơn rất nhiều, không còn gây cảm giác ngột ngạt đến khó chịu.
Trước mắt họ, một khung cảnh hùng vĩ và hoang tàn đến nghẹt thở mở ra. Đây là một vùng đất rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì họ vừa trải qua, với những tàn tích kiến trúc khổng lồ, đổ nát, cao vút chạm tới bầu trời âm u. Những cột đá bị vỡ vụn, những bức tường thành sừng sững đã bị thời gian gặm nhấm, những mái vòm đổ sập, tất cả đều được xây dựng từ một loại đá đen không rõ tên, mang theo một vẻ cổ kính và áp lực kinh hoàng. Chúng không phải là những tàn tích đơn thuần, mà là những di tích của một nền văn minh đã từng huy hoàng tột đỉnh, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự đổ nát, là minh chứng cho một thảm họa đã qua. Cảm giác áp lực từ vùng đất này càng trở nên rõ ràng, không còn là sự u ám của mê trận, mà là sự vĩ đại của một bi kịch bị chôn vùi. Đâu đó, những dòng năng lượng hỗn loạn màu đen và xám vẫn bay lượn, va chạm vào nhau, tạo ra những tia lửa điện âm u, báo hiệu những điều bất thường vẫn đang diễn ra trong lòng vùng đất chết này.
Kỷ Vô Nguyệt thở phào một hơi dài, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân. Nàng vội vàng quỳ xuống, chống tay lên đầu gối, hít lấy hít để những luồng khí không còn quá đặc quánh ma khí nữa. "Cuối cùng cũng ra khỏi đó rồi..." nàng nói, giọng khàn đặc vì sợ hãi và mệt mỏi, "Cảm ơn Cố tiền bối!" Ánh mắt nàng nhìn Cố Trường Minh đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ.
Mộ Dung Tuyết thì không hề thở phào. Nàng nhìn về phía trước, ánh mắt phượng sáng ngời nhưng chất chứa sự lo lắng sâu sắc. "Nhưng nơi này... lại càng đáng sợ hơn." Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn gấp bội so với mê trận vừa rồi, đè nặng lên linh hồn nàng. Nơi đây như có một sự sống chết chóc, một linh hồn khổng lồ của sự hủy diệt đang ngủ yên, và chỉ chực chờ được đánh thức.
Cố Trường Minh dừng lại. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng yên nhìn về phía chân trời mù mịt, nơi những tàn tích khổng lồ ẩn hiện trong lớp sương mỏng hơn. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, vốn đã bị ma khí làm cho méo mó, càng khiến khung cảnh trở nên u ám và bi tráng. Hắn siết chặt tay, những khớp xương kêu răng rắc. Một cảm giác vừa khao khát vừa đau đớn dâng lên trong đôi mắt hổ phách của hắn. Đây là nơi hắn đã từng chiến đấu, đã từng mất đi tất cả. Đây là nơi chứa đựng những bí mật mà hắn cần phải khai quật, để hiểu rõ hơn về Luân Hồi Kính, về số phận của hắn, và về sự tồn tại của Ma Chủ. Hắn biết, hắn đã đến rất gần rồi.
"Đây mới là 'trái tim' của U Minh Cổ Địa," Cố Trường Minh cất giọng, âm thanh trầm thấp của hắn vang vọng trong không gian rộng lớn, mang theo một nỗi niềm khó tả, "nơi những bí mật thực sự bị chôn vùi. Luân Hồi Kính... có lẽ đã ở rất gần." Lời nói của hắn không chỉ là một sự khẳng định, mà còn là một dự cảm, một lời tiên tri về những gì sắp xảy ra. Mỗi từ ngữ đều nặng trĩu những suy tư, những ám ảnh của quá khứ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên đó lại nằm ở cuối con đường đầy rẫy bi kịch này.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đứng cạnh hắn, cùng hướng tầm mắt về phía trước. Cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Cố Trường Minh. Hắn không còn vẻ thờ ơ, lãnh đạm như thường lệ, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một nỗi khao khát cháy bỏng ẩn sâu bên trong, cùng với một nỗi đau âm ỉ không thể che giấu. Niềm tin của họ vào hắn càng trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời, một sự lo lắng khó tả cũng dâng lên trong lòng. Họ biết, chuyến hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Phía trước, sâu trong 'trái tim' của U Minh Cổ Địa, những cạm bẫy thực sự, những bí mật kinh hoàng nhất đang chờ đợi họ, và có lẽ, cả một phần quá khứ của Cố Trường Minh nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.