Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 146: Bóng Tối Rình Rập: Gặp Gỡ Bất Ngờ
Cố Trường Minh bước đi trong con đường hầm tối tăm, ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của hắn chập chờn trên những vách đá ẩm ướt, vẽ nên những cái bóng dài và xiêu vẹo của ba người. Không khí đặc quánh mùi tử khí và ma khí, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều như bị bóp nghẹt. Tiếng gió rít thê lương luồn lách qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm. Từng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự bao la và lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn run rẩy trong vòng tay Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn phủ một lớp sương mờ của nỗi sợ hãi. Cơn ác mộng từ "Tàn Niệm Luân Hồi" vừa qua vẫn còn ám ảnh nàng, những hình ảnh về một thế giới sụp đổ, những tiếng gào thét tuyệt vọng vẫn văng vẳng bên tai. Và rồi, một cảm giác lạnh lẽo bất thường bắt đầu len lỏi, không phải cái lạnh buốt xương của ma khí, mà là một sự xâm nhập tinh thần, như một bàn tay vô hình đang cố gắng chạm vào linh hồn nàng. Nàng co rúm lại, vô thức bám chặt hơn vào Mộ Dung Tuyết, đôi môi run rẩy thì thầm: "Lạnh quá... như có ai đó đang chạm vào con..." Giọng nói nàng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi, nhưng trong sự tĩnh lặng đáng sợ đó, Cố Trường Minh vẫn nghe thấy rõ ràng.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự bất an của Kỷ Vô Nguyệt. Nàng siết chặt lấy cô bé, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Từ sau khi Cố Trường Minh dùng 'cổ thuật trấn tâm' để cứu Kỷ Vô Nguyệt khỏi ảo ảnh, nàng càng cảm thấy bất lực trước những mối nguy hiểm khó lường của nơi này. Giờ đây, khi Kỷ Vô Nguyệt lại biểu hiện sự sợ hãi tương tự, nàng không thể không quay sang Cố Trường Minh, chất vấn: "Trường Minh, chuyện gì vậy?" Nàng không còn giấu giếm sự nghi ngờ và cả sự phụ thuộc vào hắn nữa. Nàng biết hắn hiểu rõ nơi đây hơn bất cứ ai, và nàng cần lời giải đáp, cần sự trấn an từ hắn.
Cố Trường Minh không dừng bước, cũng không quay đầu lại. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại lóe lên một tia cảnh giác. Hắn cảm nhận được luồng khí tức đang rình rập Kỷ Vô Nguyệt, một thứ tà niệm cổ xưa hơn nhiều so với những "tàn niệm" mà họ từng gặp. Nó không chỉ đơn thuần là dấu vết của quá khứ, mà còn mang theo một sự "chủ động" đáng sợ, như thể có kẻ đang điều khiển nó từ xa. "Một tàn niệm cổ xưa, đang bị điều khiển. Đừng hoảng sợ, giữ vững tâm thần." Hắn nói, giọng trầm thấp, tập trung. Lời lẽ của hắn không nhằm trấn an hoàn toàn, mà là một mệnh lệnh, một sự chỉ dẫn rõ ràng cho Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt giữa hỗn loạn. Hắn không muốn họ hoảng loạn, bởi sự hoảng loạn sẽ chỉ khiến họ yếu đuối hơn trước sự xâm nhập của tà niệm.
Ngay khi dứt lời, Cố Trường Minh khẽ vung tay. Không có pháp lực bùng nổ, không có ánh sáng chói lòa. Chỉ là một động tác tinh tế, gần như vô hình, nhưng một luồng năng lượng cổ xưa, thuần khiết và mạnh mẽ đã lan tỏa. Đó không phải là tiên lực, cũng không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng vượt ra ngoài sự phân định thông thường, như được dệt từ chính bản nguyên của thiên địa. Luồng năng lượng này bao bọc lấy Kỷ Vô Nguyệt, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình nhưng kiên cố. Ngay lập tức, Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy sự lạnh lẽo đang xâm nhập vào mình chậm lại, rồi dần dần bị đẩy lùi. Nàng vẫn còn sợ hãi, nhưng cảm giác bị "chạm vào" đã giảm đi đáng kể. Cố Trường Minh không muốn làm lộ ra quá nhiều về sức mạnh của mình, nhưng trong tình huống này, sự an toàn của Kỷ Vô Nguyệt là ưu tiên hàng đầu. Hắn biết, nếu để tà niệm này xâm nhập sâu hơn, nó có thể gây ra hậu quả khôn lường cho tâm trí non nớt của cô bé, thậm chí làm lộ ra bí mật về "thể chất đặc biệt tiềm ẩn" của nàng.
Trong khi tay hắn vẫn giữ vững động tác, thần thức của Cố Trường Minh đã trải rộng như một tấm lưới vô hình, xuyên thấu qua ma khí đặc quánh, tìm kiếm nguồn gốc của luồng tà niệm và kẻ điều khiển nó. U Minh Cổ Địa này là một mê cung của những bí mật và những cạm bẫy cổ xưa. Mỗi tấc đất, mỗi vách đá đều có thể ẩn chứa những pháp trận, những phong ấn đã bị thời gian bào mòn hoặc bị ma khí làm biến chất. Hắn phải thật cẩn trọng, bởi bất kỳ sự can thiệp nào quá thô bạo cũng có thể kích hoạt những phản ứng dây chuyền, đánh thức những thực thể còn đáng sợ hơn. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Một tiếng thở dài vô hình thoát ra từ tâm khảm hắn. Hắn đã từng một mình gánh vác mọi trọng trách, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Giờ đây, hắn chỉ muốn an tĩnh, muốn tránh xa mọi rắc rối. Nhưng rắc rối dường như luôn tìm đến hắn, dù hắn đã cố gắng ẩn mình đến mức nào.
Thần thức của hắn cuối cùng cũng chạm tới một điểm. Không phải là một thực thể sống, mà là một "Chân Linh Tàn Hồn" đã bị ô nhiễm nặng nề bởi ma khí, nó đang bị điều khiển một cách tinh vi. Và sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được một luồng khí tức xa lạ, mạnh mẽ và đầy tham vọng, đang điều khiển tàn hồn kia. Kẻ này không phải là một thực thể cổ xưa của U Minh Cổ Địa, mà là một kẻ xâm nhập, một tu sĩ mang theo ma khí và dã tâm. Sự xuất hiện của một kẻ như vậy ở đây không phải là điều tốt lành. Hắn biết, Luân Hồi Kính là mục tiêu của rất nhiều thế lực, và đây có lẽ chỉ là sự khởi đầu. Ánh mắt Cố Trường Minh trở nên lạnh lẽo hơn, hắn biết mình không thể trốn tránh mãi được. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết, mọi cuộc đối đầu đều có cái giá của nó.
***
Trong lúc Cố Trường Minh đang âm thầm hóa giải mối đe dọa vô hình và dò tìm nguồn gốc của nó, một tiếng động lớn, trầm đục và đầy uy lực, đột ngột vang lên từ phía trước. Âm thanh ấy như một tiếng trống trận cổ xưa, dội thẳng vào màng nhĩ, xuyên thấu qua lớp ma khí đặc quánh và sự tĩnh lặng ghê rợn của U Minh Cổ Địa. Tiếng động đó không phải do ma khí hay tàn niệm tạo ra, mà là tiếng bước chân dứt khoát, tiếng va chạm của binh khí và giáp trụ. Ngay sau đó, một luồng ma khí nồng đậm hơn, mang theo sự hung hãn và tàn bạo, cuộn trào tới, xé toạc màn sương mù đen đặc.
Từ trong làn ma khí đó, một nhóm tu sĩ dần hiện ra. Chúng mặc những bộ hắc bào tối tăm, ẩn hiện dưới ánh sáng yếu ớt của pháp khí Cố Trường Minh, trông như những bóng ma từ địa ngục. Khí tức tỏa ra từ mỗi kẻ đều âm lãnh và nguy hiểm, không phải loại ma khí tự nhiên của U Minh Cổ Địa, mà là ma khí được tu luyện, mang theo sự tà ác và khát máu của Ma Môn. Dẫn đầu bọn chúng là một nam nhân trẻ tuổi, mang một vẻ ngoài điển trai nhưng toát ra khí chất tà dị khó tả. Hắn mặc hắc bào thêu chỉ vàng, trên tay cầm một cây quạt sắt màu đen, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng lướt qua Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, rồi dừng lại ở Cố Trường Minh. Đó chính là Dạ Vô Song, kẻ đã được nhắc đến trong những tin đồn gần đây về sự xuất hiện của một thế lực mới, đang bí mật hành động trong bóng tối. Hắn không ngờ lại có thể gặp được "người quen" ở một nơi thâm sâu như U Minh Cổ Địa.
Dạ Vô Song khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn và tự tin tuyệt đối. Hắn không chút che giấu sự thèm khát trong ánh mắt khi quét qua Kỷ Vô Nguyệt. "Ồ? Một thể chất hiếm có... Không ngờ lại tìm thấy ở đây." Giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy quyền, như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên qua không khí. Hắn chậm rãi tiến thêm một bước, ánh mắt dừng lại ở Kỷ Vô Nguyệt, như thể cô bé là một món đồ chơi quý giá mà hắn vừa phát hiện. "Ngươi, bé gái, đến với ta. Ngươi là chìa khóa để tìm Luân Hồi Kính." Lời nói của hắn không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh không thể chối cãi. Hắn đã nhận ra sự đặc biệt của Kỷ Vô Nguyệt, thứ mà Cố Trường Minh đã cố gắng che giấu. Điều này khẳng định rằng Kỷ Vô Nguyệt, với "thể chất đặc biệt tiềm ẩn" của mình, sẽ đóng một vai trò quan trọng, hoặc là một "mồi nhử" đầy hấp dẫn cho những kẻ truy tìm Luân Hồi Kính.
Mộ Dung Tuyết lập tức phản ứng. Nàng rút thanh trường kiếm bên hông, ánh kiếm lóe lên trong bóng tối, một dòng tiên lực thuần khiết bùng phát, đối chọi lại với ma khí nồng đậm của đối phương. "Kẻ nào dám cả gan..." Nàng gằn giọng, khuôn mặt tuyệt mỹ giờ đây đầy vẻ kiên quyết và giận dữ. Nàng đã quá mệt mỏi với những kẻ luôn muốn làm hại Kỷ Vô Nguyệt, luôn muốn lợi dụng cô bé. Nàng sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Cố Trường Minh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt hổ phách của hắn đã thu hẹp lại, ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không thể để Kỷ Vô Nguyệt rơi vào tay những kẻ này. Hắn chậm rãi lùi lại một bước, dùng thân hình cao gầy của mình che chắn cho Kỷ Vô Nguyệt và Mộ Dung Tuyết. "Đây không phải nơi các ngươi nên đến. Quay về đi." Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự cảnh cáo mạnh mẽ, một sự đe dọa không lời. Hắn không muốn giao chiến trực diện, không muốn bộc lộ quá nhiều sức mạnh của mình. Mỗi lần hắn ra tay, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu, nhắc nhở hắn về gánh nặng của một người hùng đã kiệt sức. Hắn chỉ muốn bình yên, chỉ muốn buông bỏ.
Tuy nhiên, Dạ Vô Song không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Hắn là một kẻ kiêu ngạo, tham vọng, và đầy tự tin vào sức mạnh của mình. Hắn đã đi sâu vào U Minh Cổ Địa này, đã vượt qua vô vàn hiểm nguy để tìm kiếm Luân Hồi Kính, và giờ đây, mục tiêu của hắn đang ở ngay trước mắt. Hắn không nói nhiều lời vô nghĩa, chỉ khẽ phẩy cây quạt sắt trong tay, ra hiệu cho thuộc hạ. Ngay lập tức, Thiên Sát, một tu sĩ thân hình cao lớn, mặc giáp trụ đen, mang theo một thanh đại đao khổng lồ, cùng với vài tu sĩ khác, lập tức lao tới tấn công. "Huyết tế cho Ma Chủ!" Thiên Sát gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng dã thú, thanh đại đao vung lên, xé toạc không khí, mang theo luồng ma khí cuồng bạo nhắm thẳng vào Cố Trường Minh.
Cố Trường Minh không trực tiếp đối đầu. Hắn biết, giao chiến trực diện sẽ tốn kém rất nhiều năng lượng và có thể làm lộ ra thực lực của mình. Hắn đã từng là anh hùng cứu thế, đã từng chiến đấu với Ma Chủ, sức mạnh của hắn vượt xa những kẻ này. Nhưng hắn không muốn lặp lại vai trò đó. Hắn chỉ muốn thoát khỏi đây, bảo vệ Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, và tiếp tục con đường của mình. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn thầm nhủ.
Thay vì rút kiếm hay thi triển pháp thuật, Cố Trường Minh khẽ nhấc tay, một động tác nhẹ nhàng đến khó tin. Các pháp trận cổ xưa, vốn đã bị ma khí ăn mòn và gần như tan biến trên những vách đá xung quanh, bỗng lóe lên một ánh sáng yếu ớt màu xanh ngọc bích. Ánh sáng đó nhanh chóng lan tỏa, liên kết với nhau, tạo thành một loạt các ảo ảnh và cạm bẫy nhỏ. Những vách đá tưởng chừng vững chắc bỗng trở nên mờ ảo, những lối đi hiện ra rồi biến mất, những hòn đá lăn xuống, những luồng gió lạnh buốt mang theo hơi độc phun ra từ các khe nứt. Cố Trường Minh đang sử dụng kiến thức uyên bác của mình về U Minh Cổ Địa và các cổ trận đã thất truyền để biến chính môi trường xung quanh thành đồng minh của mình. Hắn không chỉ làm chậm bước tiến của đối thủ, mà còn tạo ra sự hỗn loạn, khiến chúng hoang mang và mất phương hướng.
Thiên Sát và các tu sĩ Ma Môn khác lập tức bị cuốn vào mớ hỗn độn đó. Chúng gầm lên giận dữ, vung vũ khí chém phá những ảo ảnh, nhưng những ảo ảnh đó chỉ tan biến rồi lại tái hiện ở một nơi khác, khiến chúng phải tiêu hao pháp lực và thể lực một cách vô ích. Ma khí mà chúng phóng ra bị các pháp trận cổ xưa hấp thụ, rồi lại được tái tạo thành những luồng khí độc, phản công lại chính chúng. Dạ Vô Song đứng phía sau, đôi mắt sắc lạnh dõi theo. Hắn nhíu mày, không ngờ kẻ trước mặt lại có thể điều khiển các cổ trận trong U Minh Cổ Địa một cách tinh vi như vậy. Hắn càng ngày càng tò mò về Cố Trường Minh, kẻ mà hắn cảm thấy không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
***
Cuộc truy đuổi diễn ra ác liệt trong mê cung đá của U Minh Cổ Địa. Tiếng gió rít thê lương hòa lẫn với tiếng pháp thuật va chạm, tiếng la hét giận dữ của tu sĩ Ma Môn và tiếng bước chân gấp gáp của nhóm Cố Trường Minh. Không khí đặc quánh ma khí nồng nặc, xen lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những pháp thuật bị kích hoạt và mùi kim loại rỉ sét từ những bức tường đá cổ xưa. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, mỗi giây phút trôi qua đều có thể là lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Cố Trường Minh bị che khuất bởi khói bụi và ma khí, càng khiến cho khung cảnh trở nên u ám và hỗn loạn.
Cố Trường Minh dẫn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt lẩn tránh qua những lối đi chằng chịt, những hành lang hẹp và tối tăm mà chỉ có hắn mới biết. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, nhưng mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh né những cạm bẫy tiềm ẩn và tận dụng tối đa địa hình phức tạp của nơi này. Hắn liên tục kích hoạt các cơ quan cổ xưa và tàn dư pháp trận bị chôn vùi trong lòng đất, tạo ra những chướng ngại vật bất ngờ để cản đường Dạ Vô Song và thuộc hạ. Đôi khi, một bức tường đá bất ngờ sụp đổ, chặn đứng con đường của kẻ truy đuổi. Lúc khác, những luồng khí độc phun ra từ các khe nứt, buộc chúng phải dừng lại để phòng ngự. Hắn không trực tiếp ra tay mạnh, mà chỉ dùng trí tuệ và sự hiểu biết sâu sắc của mình về U Minh Cổ Địa để đối phó. Đây không phải là nơi để hắn phô trương sức mạnh, mà là nơi để hắn vận dụng sự khôn ngoan của một kẻ đã trải qua ngàn vạn năm. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Hắn thầm nghĩ, một nụ cười châm biếm thoáng qua trên môi.
Mộ Dung Tuyết, dù đã rút kiếm và sẵn sàng chiến đấu, nhưng nàng vẫn phải chạy theo sát Cố Trường Minh, liên tục dùng tiên lực bảo vệ Kỷ Vô Nguyệt. Nàng cảm thấy sự bất lực khi không thể đối phó trực diện với kẻ thù mạnh mẽ này, mà chỉ có thể dựa vào sự dẫn dắt của hắn. Mỗi lần nhìn thấy hắn dễ dàng điều khiển những cơ quan cổ xưa, nàng lại càng thêm kinh ngạc và tin tưởng vào khả năng của hắn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự xa cách vô hình giữa họ càng lớn.
Kỷ Vô Nguyệt thì hoàn toàn sợ hãi và kiệt sức. Cô bé thở hổn hển, nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Nỗi sợ hãi khi bị tàn niệm cổ xưa tấn công, rồi lại bị những kẻ Ma Môn truy đuổi, đã khiến nàng gần như suy sụp. Nàng cảm thấy mình là gánh nặng, là nguyên nhân của mọi rắc rối. "Con... con xin lỗi... vì con mà..." Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt, đầy tội lỗi và tuyệt vọng. Nàng không hiểu tại sao mình lại trở thành mục tiêu, nhưng nàng biết, nếu không có nàng, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đã không phải đối mặt với những nguy hiểm này.
Cố Trường Minh quay đầu lại, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào Kỷ Vô Nguyệt. Dù ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng trong đó ẩn chứa một tia thấu hiểu và cả sự bảo hộ. "Không phải lỗi của ngươi. Cứ theo ta." Giọng hắn kiên định, không chút do dự. Hắn không muốn cô bé suy sụp. Hắn biết "thể chất đặc biệt" của nàng là một món quà, nhưng cũng là một lời nguyền trong thế giới này. Nàng không có lỗi khi sinh ra với nó. Hắn đã thấy quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa, quá nhiều bi kịch không đáng có. Hắn sẽ không để điều đó xảy ra với Kỷ Vô Nguyệt, ít nhất là khi cô bé còn ở bên cạnh hắn. Lời nói của hắn tuy ngắn gọn nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ, khiến Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua nỗi sợ hãi.
Phía sau, Dạ Vô Song gầm lên giận dữ. Các thuộc hạ của hắn liên tục bị Cố Trường Minh dùng những cạm bẫy cổ xưa cản trở, một số kẻ thậm chí đã bị thương nặng. Hắn là một kẻ kiêu ngạo, chưa từng bị ai xem thường như vậy. "Tên nhãi ranh kia! Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi tay ta sao?" Hắn hét lên, tiếng gầm vang vọng khắp mê cung đá, mang theo ma khí cuồng bạo. Hắn tăng tốc, không còn kiên nhẫn để chơi đùa nữa.
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn biết, đã đến lúc phải làm gì đó quyết liệt hơn để cắt đuôi chúng. Hắn đột ngột dừng lại trước một bức tường đá lớn, bề mặt sần sùi, phủ đầy rêu phong và những ký hiệu cổ xưa đã bị thời gian bào mòn. Bức tường này có vẻ không khác gì những bức tường khác trong mê cung, nhưng trong mắt Cố Trường Minh, nó lại ẩn chứa một bí mật to lớn. Hắn nhanh chóng dùng ngón tay thon dài, vẽ một phù văn phức tạp lên không trung. Phù văn không phát ra ánh sáng chói lòa, mà chỉ lấp lánh một cách âm thầm, như những vì sao xa xôi trong bóng đêm. Đó là một cổ trận phong ấn đã bị quên lãng từ thời Thiên Kiếp Giáng Lâm, một thứ mà chỉ có hắn, người đã trải qua bi kịch của kiếp trước và mang trong mình ký ức vĩnh cửu, mới có thể hiểu và kích hoạt.
Ngay khi phù văn cuối cùng được hoàn thành, toàn bộ bức tường đá rung chuyển dữ dội. Những vết nứt loang lổ xuất hiện, lan nhanh như mạng nhện. Mặt đất dưới chân họ cũng bắt đầu rung lắc, như thể một con quái vật khổng lồ đang thức giấc từ giấc ngủ ngàn năm. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, bùng phát từ bên trong bức tường, đẩy lùi ma khí xung quanh và tạo ra một áp lực vô hình bao trùm cả không gian.
Cổ trận phong ấn này không chỉ tạo ra một rào chắn mạnh mẽ, ngăn cách họ với Dạ Vô Song, mà còn có một tác dụng phụ bất ngờ. Khi bức tường đá nứt vỡ, một góc của một tòa tháp cổ xưa, cao vút và uy nghi, bỗng lộ ra. Tòa tháp không làm bằng đá hay kim loại thông thường, mà bằng một loại vật liệu màu xám bạc, lấp lánh ánh sáng yếu ớt giữa làn ma khí cuộn trào. Ánh sáng đó không phải là tiên lực, cũng không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng thuần khiết, cổ xưa, mang theo hơi thở của thời gian. Đó chính là Hư Vô Tháp, một trong những kiến trúc trung tâm của U Minh Cổ Địa, và cũng là nơi Luân Hồi Kính được cho là đang ẩn chứa. Việc Cố Trường Minh kích hoạt cổ trận phong ấn vô tình đã làm lộ ra một phần của mục tiêu cuối cùng, báo hiệu rằng nhóm đang tiến rất gần đến bí mật của Luân Hồi Kính.
Dạ Vô Song và thuộc hạ của hắn bị chấn động bởi sức mạnh của cổ trận. Hắn dừng lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào tòa tháp vừa xuất hiện, rồi lại quay sang nhìn bóng lưng Cố Trường Minh đang dần biến mất. Hắn nghiến răng ken két, không ngờ kẻ này lại có thể làm được điều đó. "Hư Vô Tháp... Tên nhãi ranh này... Ngươi là ai?" Hắn gầm lên, nhưng Cố Trường Minh đã không còn nghe thấy nữa. Hắn đã dẫn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt xuyên qua khe hở vừa mở ra, tiến sâu hơn vào bóng tối của Hư Vô Tháp, bỏ lại phía sau tiếng gầm giận dữ của Dạ Vô Song và sự hỗn loạn của Ma Môn.
Bóng đêm nuốt chửng ba người, nhưng ánh sáng yếu ớt từ Hư Vô Tháp vẫn lấp lánh phía xa, như một ngọn hải đăng giữa biển ma khí. Cố Trường Minh biết, cuộc hành trình này sẽ không còn bình yên nữa. Sự xuất hiện của Dạ Vô Song, kẻ truy lùng Luân Hồi Kính, chỉ là khởi đầu của một chuỗi những thử thách mới. Liệu hắn có thể tiếp tục giữ vững quyết tâm "không cứu thế giới" khi những người thân yêu nhất của hắn bị cuốn vào vòng xoáy của vận mệnh? Liệu hắn có thể hoàn toàn buông bỏ khi biết rõ hậu quả của sự thờ ơ? Câu trả lời vẫn còn nằm sâu trong bóng tối hun hút của U Minh Cổ Địa, trong trái tim chai sạn nhưng vẫn còn vương vấn chút nhân tính của Cố Trường Minh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.