Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 145: Vòng Xoáy Ký Ức: Can Thiệp Vô Hình
Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự mệt mỏi và cô độc, nhưng ánh sáng từ pháp khí trong tay hắn vẫn kiên định rọi đường. Mộ Dung Tuyết nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một sự băn khoăn. Nàng cảm nhận được gánh nặng của hắn, cái giá hắn đang phải trả cho mỗi lựa chọn, nhưng nàng không thể thấu hiểu hoàn toàn. Liệu hắn có thể thực sự tìm thấy bình yên trong mê cung của quá khứ này? Và liệu, cái giá của sự buông xuôi, hay hành động, có phải là thứ hắn sẽ mãi mãi phải gánh chịu? Cả ba tiếp tục lặn sâu vào bóng tối, nơi những bí mật của U Minh Cổ Địa vẫn còn đang chờ đợi, và những thử thách mới chỉ vừa bắt đầu.
Càng tiến sâu vào lòng U Minh Cổ Địa, không khí càng trở nên đặc quánh một màu đen u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió rít thê lương không còn chỉ là âm thanh của không gian rộng lớn mà dường như đã biến thành những lời thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, cuộn xoáy trong từng ngóc ngách, từng kẽ đá. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị khó tả, vừa tanh tưởi vừa ẩm mốc, như hơi thở của một cỗ quan tài khổng lồ đã mở toang từ ngàn vạn năm trước. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Cố Trường Minh chỉ đủ để soi rõ vài bước chân phía trước, và đôi khi, trong cái bóng mờ ảo, những hình ảnh vặn vẹo của các tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, hay những bức tường cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất chợt hiện ra, rồi lại chìm vào màn sương đen dày đặc.
Tiếng vọng lạ lùng mà Kỷ Vô Nguyệt cảm nhận được từ cuối chương trước, giờ đây không còn đơn thuần là một luồng khí lạnh bất thường, mà đã biến thành một bản giao hưởng kinh hoàng của tiếng gào thét và tiếng vũ khí va chạm. Nó không phải là âm thanh vang vọng từ xa, mà như đang dội thẳng vào màng nhĩ, xuyên qua cả linh hồn, khiến toàn bộ không gian xung quanh nhóm trở nên méo mó một cách kỳ dị. Những vách đá xù xì của đường hầm dường như đang biến đổi, những vết nứt khổng lồ do địa chấn cổ xưa chợt trở nên sống động, như những vết thương hở miệng của một chiến trường đã mục nát. Những phù văn cổ trên vách đá, vốn đã mờ nhạt, giờ đây như được thắp sáng bởi một thứ ánh sáng đỏ quạch mờ ảo, run rẩy như những ngọn nến sắp tàn trong gió bão. Kỷ Vô Nguyệt là người đầu tiên gục ngã, một tiếng thở dốc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng nàng. Đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày nay dại đi, trống rỗng, như thể linh hồn đã bị kéo ra khỏi thể xác. Cơ thể nàng run rẩy dữ dội, chìm sâu vào ảo ảnh của một thảm họa cổ xưa, một khoảnh khắc bi kịch mà nàng chưa từng trải qua nhưng lại đang sống lại như thể chính mình là một phần trong đó.
Mộ Dung Tuyết phản ứng nhanh như chớp, nàng ôm lấy Kỷ Vô Nguyệt, cố gắng truyền linh lực vào cơ thể run rẩy của cô bé, đồng thời dùng bàn tay đặt lên trán nàng, như muốn che chắn, bảo vệ. Nàng không ngừng lay gọi, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm đầy vẻ hoảng hốt và tuyệt vọng. "Vô Nguyệt! Tỉnh lại! Đừng nhìn vào đó!" Tiếng nàng như bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét và tiếng vũ khí va chạm trong ảo ảnh. Bản thân Mộ Dung Tuyết cũng cảm thấy tinh thần bị lung lay bởi năng lượng tuyệt vọng cuộn trào, như một dòng lũ ma khí không ngừng nghỉ đang cố gắng xé toạc lớp phòng ngự tinh thần của nàng. Những hình ảnh mơ hồ của những sinh linh đổ gục, những tòa thành sụp đổ, những tia chớp xé toang bầu trời đen kịt của một thời đại đã mất chợt lóe lên trong tâm trí nàng, khiến nàng cảm thấy choáng váng và sợ hãi. Nàng chưa bao giờ trải qua một ảo ảnh nào chân thực và đáng sợ đến vậy, nó không chỉ đánh lừa thị giác mà còn bóp méo cả cảm xúc, ép buộc nàng cảm nhận sự tuyệt vọng và cái chết của hàng triệu sinh linh.
Cố Trường Minh đứng cách đó vài bước, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua cảnh tượng hỗn loạn. Hắn không một chút hoảng hốt, không một nét sợ hãi trên khuôn mặt thanh tú vốn đã hằn sâu vẻ u buồn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã trải qua vô số trận chiến, đối mặt với vô vàn cái chết và sự hủy diệt. Hắn biết rõ bản chất của những gì đang diễn ra. "Tàn Niệm Luân Hồi..." Hắn thầm thì trong tâm trí, giọng điệu triết lý và u buồn. "Những vết sẹo của Thiên Kiếp Giáng Lâm không dễ gì xóa bỏ. Chúng không chỉ là hình ảnh, mà là sự cộng hưởng của nỗi đau, của ký ức vỡ nát, vĩnh viễn bị giam cầm trong vòng xoáy của ma khí." Hắn nhìn Kỷ Vô Nguyệt, thấy cô bé đang lẩm bẩm trong hoảng loạn, những lời nói đứt quãng, vô nghĩa. "Không... không thể nào... Tất cả đều chết rồi..." Giọng nàng yếu ớt, đầy ám ảnh, như một lời thì thầm từ nấm mồ ngàn năm. Hắn biết, Kỷ Vô Nguyệt, với thể chất đặc biệt của nàng, đang bị kéo thẳng vào trung tâm của cơn ác mộng tập thể này. Nàng không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận, còn sống lại từng khoảnh khắc của sự hủy diệt. Đó là một gánh nặng mà không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh mùi tử khí. Trong ký ức của hắn, những hình ảnh tương tự đã từng hiện hữu. Những chiến trường hoang tàn, những mảnh vỡ kiếm vương vãi, những bóng hình quen thuộc đã gục ngã dưới chân Ma Chủ tàn bạo. Đó là những ảo ảnh mà ngay cả khi đã trùng sinh, hắn vẫn không thể rũ bỏ hoàn toàn. Giờ đây, hắn chứng kiến chúng một lần nữa, nhưng qua lăng kính của hàng ngàn năm phong ấn và sự biến chất của ma khí. Sự bi tráng của quá khứ đã hóa thành sự hỗn loạn và điên cuồng, những ký ức đau buồn đã trở thành những lưỡi dao vô hình cắt vào linh hồn. Hắn đã lựa chọn buông xuôi, đã thề sẽ không cứu thế giới một lần nữa. Nhưng nhìn Mộ Dung Tuyết đang tuyệt vọng, nhìn Kỷ Vô Nguyệt đang bị dày vò, một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng hắn. Nó không phải là sự nhiệt huyết của một anh hùng, mà là một sự khó chịu sâu sắc, như một vết thương cũ vừa bị chạm vào. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, cái giá của sự buông xuôi đang hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn, dưới hình hài của sự thống khổ mà hắn có thể ngăn cản. Hắn không muốn làm anh hùng, không muốn gánh vác trách nhiệm, nhưng liệu hắn có thể thực sự thờ ơ khi chứng kiến những sinh linh vô tội bị nuốt chửng bởi những tàn niệm của một quá khứ không thuộc về họ? Ánh mắt hổ phách của Cố Trường Minh mở ra, sâu thẳm như vực thẳm, nhưng ẩn chứa một tia sáng yếu ớt của sự quyết đoán.
Kỷ Vô Nguyệt hoàn toàn mất ý thức, sống lại những khoảnh khắc cuối cùng của một nền văn minh cổ đại dưới sự tàn phá của Thiên Kiếp. Trong ảo ảnh của nàng, những tiếng gào thét không còn là âm thanh hỗn loạn mà đã biến thành những lời cầu cứu, những tiếng gọi tên người thân trong tuyệt vọng. Nàng thấy những khuôn mặt quen thuộc, những người mà nàng chưa từng gặp gỡ nhưng lại cảm thấy gắn bó sâu sắc, đang dần tan biến trong ngọn lửa chiến tranh và ma khí. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tột cùng của những sinh linh khi đối mặt với một thảm họa không thể chống lại, khi bầu trời sụp đổ và mặt đất nứt toác. "Cứu... cứu với... Cha... mẹ..." Nàng mơ hồ thì thầm, giọng nói yếu ớt, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Trong ảo ảnh, nàng dường như đang ôm lấy một bóng hình mờ nhạt, một bóng hình của người thân đã mất, và cảm nhận được sự lạnh lẽo của cái chết đang bao trùm.
Mộ Dung Tuyết cố gắng lay gọi, nàng thậm chí còn tát nhẹ vào má Kỷ Vô Nguyệt, nhưng tất cả đều vô vọng. Cô bé vẫn chìm sâu trong cơn mê, cơ thể co giật nhẹ như đang phải chịu đựng một nỗi đau tột cùng. Linh lực của Mộ Dung Tuyết, vốn dĩ mạnh mẽ, giờ đây trở nên yếu ớt lạ thường, như một ngọn đèn dầu đứng trước cơn bão táp. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên ngực, không ngừng ép buộc nàng phải khuất phục trước sự tuyệt vọng của ảo ảnh. Nàng biết mình không thể chống đỡ được lâu hơn nữa, và nếu Kỷ Vô Nguyệt cứ tiếp tục chìm sâu như vậy, linh hồn nàng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí có thể vĩnh viễn không thể tỉnh lại. Nước mắt lưng tròng, Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt nàng chứa đựng sự cầu khẩn tột cùng, một lời kêu cứu không thành tiếng. "Trường Minh, anh... anh có thể làm gì không? Vô Nguyệt... cô ấy..." Giọng nàng nghẹn lại, bất lực, nàng chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối đến thế. Nàng tin vào hắn, nàng biết hắn có khả năng, nhưng hắn đã đứng yên quá lâu, và thời gian thì không chờ đợi.
Cố Trường Minh nhìn Mộ Dung Tuyết, nhìn thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt nàng. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rằng trong hành trình đơn độc của mình, đôi khi những sự giúp đỡ nhỏ bé nhất lại có ý nghĩa lớn lao. Hắn đã thề sẽ không cứu thế giới nữa, nhưng hắn chưa từng nói sẽ không cứu những người đồng hành của mình. Hắn không muốn lộ diện, không muốn phô bày sức mạnh thực sự của mình, bởi mỗi lần hắn làm vậy, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu, và gánh nặng của quá khứ lại đè nặng hơn. Nhưng cũng không thể để nàng bị nuốt chửng bởi những tàn niệm này. Lời độc thoại nội tâm của hắn vang vọng, đầy sự quyết đoán pha lẫn nỗi đau âm ỉ. Hắn đã quá mệt mỏi với vai trò người cứu rỗi, nhưng bản năng bảo vệ, bản năng của một anh hùng đã khắc sâu vào linh hồn hắn, vẫn không thể nào dập tắt hoàn toàn. Đây là một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, giữa cái tôi jaded muốn buông xuôi và cái tôi còn sót lại sự trắc ẩn.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng tuyệt vọng, Cố Trường Minh khẽ động. Đó là một động tác nhỏ đến mức khó nhận ra, một sự chuyển động gần như vô hình. Hắn không hề sử dụng bất kỳ chiêu thức hùng vĩ nào, không có linh lực bùng nổ, không có pháp thuật rực rỡ. Hắn chỉ đơn giản là khẽ nhúc nhích ngón trỏ của bàn tay trái, một cử chỉ tinh tế như đang vuốt ve không khí. Cùng lúc đó, một gợn sóng vô hình thoát ra từ hắn, lan tỏa trong không gian như một làn sương mỏng, vô thanh vô tức. Nó không phải là sức mạnh vũ lực, mà là một sự cộng hưởng tinh thần cổ xưa, một loại thuật trấn an linh hồn đã thất truyền từ ngàn vạn năm trước, chỉ những người có kiến thức uyên bác về linh hồn và tàn niệm mới có thể thi triển. Một ánh sáng lờ mờ, màu tím than, thoáng qua trong đôi mắt hổ phách của hắn, như một vì sao xa xăm chợt lóe lên trong màn đêm vô tận, rồi lại nhanh chóng chìm vào bóng tối. Ánh sáng ấy mang theo một sự cổ xưa khó tả, một vẻ đẹp tàn úa nhưng đầy quyền năng.
Sự can thiệp của Cố Trường Minh không tạo ra bất kỳ tiếng động hay chấn động nào, nhưng hiệu quả của nó lại vô cùng rõ rệt. Giống như một bàn tay vô hình nhẹ nhàng kéo sợi tơ mong manh của linh hồn Kỷ Vô Nguyệt khỏi vực sâu ảo ảnh. Kỷ Vô Nguyệt run rẩy kịch liệt, một tiếng khóc nấc thoát ra khỏi cổ họng, sau đó nàng bật dậy, hít một hơi thật sâu, như một người vừa thoát khỏi cõi chết. Đôi mắt nàng mở to ngơ ngác nhìn xung quanh, sự hoảng loạn vẫn còn vương vấn nhưng đã không còn vẻ dại đi vô hồn. Nàng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy mình vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng, chân thực đến mức khó thở.
Mộ Dung Tuyết, dù không nhìn thấy hành động của Cố Trường Minh, nhưng nàng đã cảm nhận được sự thay đổi đột ngột. Áp lực tinh thần đè nặng lên nàng chợt biến mất, như một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Một luồng ấm áp vô hình xua đi cái lạnh lẽo của ảo ảnh, mang theo một cảm giác bình yên lạ thường. Nàng lập tức quay sang nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt phượng sáng ngời chứa đựng vô vàn câu hỏi, sự kinh ngạc, và cả một niềm tin tưởng sâu sắc. Nàng biết, hắn đã làm gì đó, một điều gì đó vượt xa khả năng hiểu biết của nàng. Hắn đã cứu Kỷ Vô Nguyệt, cứu cả nàng thoát khỏi sự giày vò của ảo ảnh, nhưng cách hắn làm lại quá bí ẩn, quá phi thường. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy phức tạp, có sự kính nể, có sự tò mò, và cả một chút hoài nghi về những bí mật mà hắn đang che giấu.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn run rẩy, bám víu chặt lấy Mộ Dung Tuyết như một đứa trẻ bị lạc trong đêm tối. Tâm trí cô bé cố gắng sắp xếp lại những gì vừa trải qua, nhưng mọi thứ đều mơ hồ và đáng sợ, như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ nát. Nàng dụi mắt, nhìn xung quanh, cảnh tượng chiến trường đã biến mất, chỉ còn lại những vách đá ẩm ướt và con đường hầm tối tăm. "Ta... ta vừa thấy... một thế giới sụp đổ... và... và một giọng nói... gọi tên ta..." Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn yếu ớt, đầy sợ hãi và hoang mang. Cô bé không thể hiểu rõ những gì mình đã trải qua, nhưng cảm giác về sự mất mát, sự hủy diệt, và cái âm thanh vang vọng trong tâm trí thì vẫn còn rất rõ ràng. Giọng nói đó, nó không chỉ là một phần của ảo ảnh, mà dường như là một lời gọi thực sự, từ một nơi nào đó rất xa xăm, rất cổ xưa, như đang cố gắng giao tiếp với nàng.
Mộ Dung Tuyết ôm chặt Kỷ Vô Nguyệt, vuốt nhẹ lưng nàng để trấn an. Nàng ngẩng đầu nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt chứa đựng vô vàn câu hỏi, sự tò mò và cả một chút hoài nghi. Nàng đã chứng kiến sự lạnh lùng của hắn, sự thờ ơ của hắn, nhưng nàng cũng vừa chứng kiến sự can thiệp tinh tế, mạnh mẽ và kịp thời của hắn. "Trường Minh, anh... anh đã làm gì? Tại sao..." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định, nàng muốn một lời giải đáp. Hắn đã thể hiện một năng lực phi thường, một sự hiểu biết vượt xa những gì nàng từng biết, và nàng không thể không thắc mắc.
Cố Trường Minh giữ vẻ mặt bình thản, không một chút gợn sóng. Hắn biết Mộ Dung Tuyết đang nhìn hắn, đang chờ đợi một lời giải thích. Nhưng hắn sẽ không bao giờ tiết lộ hoàn toàn. "Chỉ là một chút thủ đoạn để xua tan tàn niệm cổ xưa." Hắn nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút triết lý quen thuộc. "Nơi đây, ký ức và ảo ảnh hòa lẫn vào nhau. Càng đi sâu, càng dễ bị chúng nuốt chửng." Hắn dừng lại, ánh mắt hổ phách lướt qua Kỷ Vô Nguyệt, người vẫn còn đang run rẩy trong vòng tay Mộ Dung Tuyết. "Hãy cẩn thận. Với thể chất của Vô Nguyệt, cô bé sẽ dễ dàng cảm nhận được những thứ mà người thường không thấy... và cũng dễ bị chúng tấn công hơn." Hắn giải thích một cách mơ hồ, mang tính cảnh báo, không trực tiếp đề cập đến năng lực của mình hay thể chất đặc biệt của Kỷ Vô Nguyệt, nhưng ngụ ý của hắn thì rất rõ ràng. Kỷ Vô Nguyệt, với sự nhạy cảm bẩm sinh của mình, là một mục tiêu dễ bị tổn thương trong U Minh Cổ Địa này. Hoặc cũng có thể, sự nhạy cảm đó lại là một chìa khóa, một lợi thế mà hắn chưa muốn công khai.
Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rằng trong hành trình đơn độc của mình, đôi khi những sự giúp đỡ nhỏ bé nhất lại có ý nghĩa lớn lao. Nhưng sự giúp đỡ đó phải được cân nhắc kỹ lưỡng, phải được thực hiện một cách kín đáo, để không làm lộ ra quá nhiều về bản thân hắn, về những gánh nặng mà hắn đã cố gắng rũ bỏ. "Lối này dẫn sâu hơn. Chúng ta nên đi tiếp." Hắn nói, giọng điệu dứt khoát, cắt ngang mọi câu hỏi có thể nảy sinh. Hắn quay người, không chờ đợi câu trả lời, dẫn lối vào con đường hẹp, ẩm ướt tiếp theo của mê cung. Ánh sáng từ pháp khí của hắn lại rọi đường, kéo theo những cái bóng dài và xiêu vẹo của ba người trên vách đá.
Mộ Dung Tuyết nhìn bóng lưng hắn, đôi mắt nàng vẫn còn đầy vẻ băn khoăn. Nàng tin hắn, nhưng nàng không thể không cảm thấy một sự xa cách vô hình giữa họ. Hắn giống như một vực sâu không đáy, càng cố gắng tìm hiểu, nàng càng cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lối. Những lời giải thích của hắn, dù chỉ là chung chung, nhưng đã khiến nàng nhận ra sự nguy hiểm thực sự của U Minh Cổ Địa này, và tầm quan trọng của Cố Trường Minh trong việc dẫn dắt họ. Nàng ôm chặt Kỷ Vô Nguyệt, người vẫn còn đang cố gắng lấy lại bình tĩnh, và bước theo Cố Trường Minh. Mỗi bước chân đều nặng nề, không chỉ vì sự mệt mỏi thể xác mà còn vì gánh nặng của những bí mật đang dần được hé lộ, và những câu hỏi không lời giải đáp. Liệu hắn có thể thực sự tìm thấy bình yên trong mê cung của quá khứ này? Và liệu, cái giá của sự buông xuôi, hay hành động, có phải là thứ hắn sẽ mãi mãi phải gánh chịu? Câu trả lời vẫn còn nằm sâu trong bóng tối hun hút của U Minh Cổ Địa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.