Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 148: Di Tích Tiền Sử: Chìa Khóa Hư Vô
Màn sương đen đã mỏng đi, nhưng không khí vẫn đặc quánh một vẻ u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Gió rít lên từng hồi thê lương, mang theo mùi tử khí, bùn lầy, và cả thứ ma khí nồng nặc đến nghẹt thở. Trước mắt ba người, vách đá khổng lồ sừng sững, và trên đó, một phần của Hư Vô Tháp hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Ánh sáng xám bạc yếu ớt của nó, không phải tiên lực, không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng thuần khiết, cổ xưa, như hơi thở của thời gian, của một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Nó đứng đó, hùng vĩ và uy nghiêm, như một ngọn tháp canh gác bí mật của vũ trụ.
Nhưng để đến được tòa tháp, họ phải vượt qua một rào cản năng lượng vô hình. Một màn chắn trong suốt, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại phát ra một luồng áp lực khổng lồ, khiến ma khí xung quanh cũng phải né tránh. Cố Trường Minh đứng đó, đôi mắt hổ phách nheo lại, ánh lên vẻ phức tạp. Hắn đã thấy nó. Hắn đã cố gắng vượt qua nó trong kiếp trước, và hắn biết cái giá phải trả.
"Đây chính là lối vào thực sự của Hư Vô Tháp," Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút gì đó của sự hoài niệm và cả sự mệt mỏi. "Và đây, cũng là khởi đầu của một hành trình khác." Hắn biết, việc đi vào sẽ không dễ dàng. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn lại phải lựa chọn, lại phải đối mặt với những bí mật mà hắn từng muốn chôn vùi mãi mãi.
Kỷ Vô Nguyệt, với 'thể chất đặc biệt' của mình, dường như cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ từ tòa tháp. Đôi mắt cô bé mở to kinh ngạc, nhưng cũng đầy vẻ tò mò. Tuy nhiên, sự tò mò nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi tột độ. Một luồng áp lực vô hình từ rào chắn dội thẳng vào tâm thức cô bé, khiến toàn thân Kỷ Vô Nguyệt run rẩy dữ dội. Cô bé khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, những tiếng rên rỉ đau đớn bật ra khỏi cổ họng.
"Đau quá... có gì đó gọi con... nó muốn... muốn con!" Kỷ Vô Nguyệt thốt lên từng tiếng đứt quãng, giọng nói chứa đầy sự hoảng loạn. Khuôn mặt cô bé tái nhợt, những mạch máu xanh tím hằn rõ trên trán, và đôi mắt ngấn lệ. Không chỉ là đau đớn thể xác, mà dường như có cả một gánh nặng tinh thần đang đè nén cô bé.
Mộ Dung Tuyết lập tức đỡ lấy Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt nàng đầy lo lắng. "Trường Minh, cô ấy thế nào? Có phải là do cái màn chắn này không?" Nàng nhìn Cố Trường Minh, trong ánh mắt có chút bối rối và cả sự tin tưởng tuyệt đối, chờ đợi một lời giải thích. Luồng năng lượng này quá kỳ lạ, không giống bất kỳ trận pháp phòng ngự nào nàng từng biết.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, xuyên thấu qua màn chắn trong suốt, thăm dò sâu vào bên trong. Hắn đặt tay lên trán Kỷ Vô Nguyệt, một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi truyền vào, cố gắng xoa dịu cơn đau đang hành hạ cô bé. Đồng thời, thần thức cực mạnh của hắn như những sợi tơ vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của rào chắn, từng lớp năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong. Hắn cảm nhận được, không phải một trận pháp phòng ngự đơn thuần, mà là một cơ chế phức tạp, được thiết kế để "chọn lựa" kẻ đi vào.
"Không chỉ màn chắn... là sự cộng hưởng." Cố Trường Minh khẽ đáp, giọng trầm thấp, nhưng đủ rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Hư Vô Tháp đang 'gọi' cô bé... và cô bé đang đáp lại." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, những ký ức từ kiếp trước ùa về. Hắn nhớ rõ cảm giác của màn chắn này, cái cách nó từ chối hắn, từ chối mọi thứ không đủ "tư cách". Nhưng Kỷ Vô Nguyệt thì khác. Thể chất đặc biệt của cô bé, thứ mà Dạ Vô Song đã nhận ra, lại chính là chìa khóa.
Hắn thầm nghĩ: *Thể chất đặc biệt này... không ngờ lại có liên hệ sâu sắc đến vậy. Đây không phải là cánh cửa, mà là một 'lời mời'... một lời mời từ thời đại Hoàng Kim, từ tận sâu thẳm của Thiên Kiếp Giáng Lâm.* Cố Trường Minh nhìn Kỷ Vô Nguyệt, nỗi lo lắng len lỏi trong lòng. Việc cô bé cảm nhận được, có nghĩa là cô bé sẽ phải chịu đựng. Đó là cái giá của "tư cách", của "đặc quyền".
Mùi tử khí và ma khí xung quanh càng trở nên nồng đậm hơn, nhưng có vẻ như Kỷ Vô Nguyệt không còn quá chú ý đến chúng. Cô bé vẫn run rẩy, nhưng cường độ cơn đau đã giảm bớt nhờ linh lực của Cố Trường Minh. Tuy nhiên, thay vì sự sợ hãi đơn thuần, giờ đây trong đôi mắt Kỷ Vô Nguyệt lại hiện lên một sự hấp dẫn lạ kỳ, như thể một thứ gì đó vô hình đang kéo cô bé về phía Hư Vô Tháp.
Cố Trường Minh rút tay về, ánh mắt vẫn không rời màn chắn. Hắn đã hiểu ra. Luồng năng lượng cổ xưa này, bị phong ấn từ thời Thiên Kiếp Giáng Lâm, không phải là một bức tường cản, mà là một thử thách, một ngưỡng cửa. Nó đang dò xét, đang đánh giá, và Kỷ Vô Nguyệt, bằng một cách nào đó, đã đạt được một phần sự công nhận của nó.
"Để ta xem, ngươi muốn gì từ cô bé." Hắn thì thầm, không phải với Mộ Dung Tuyết hay Kỷ Vô Nguyệt, mà là với chính cái màn chắn năng lượng. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào nó. Không có tiếng động, không có phản ứng vật lý, nhưng thần thức của hắn cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ đổ ập đến. Đó là một bản đồ tinh thần, một chuỗi hướng dẫn, nhưng không phải bằng hình ảnh hay ngôn ngữ, mà bằng cảm giác, bằng rung động của linh hồn. Hắn đã từng trải qua điều này, nhưng không sâu sắc và rõ ràng như bây giờ. Bởi vì khi đó, hắn không có Kỷ Vô Nguyệt.
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh với ánh mắt khó hiểu. Nàng không thể cảm nhận được những gì hắn đang làm, nhưng nàng biết hắn đang "giao tiếp" với thứ năng lượng bí ẩn kia. Sự hiểu biết của hắn về mọi thứ luôn vượt quá tưởng tượng của nàng. Kỷ Vô Nguyệt, sau khi cơn đau giảm bớt, vẫn còn hơi thở dốc, nhưng cô bé đã ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ nhìn vào màn chắn, như thể cô bé đang nhìn thấy một thế giới khác mà người thường không thể thấy.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, mùi ma khí đậm đặc xen lẫn chút vị kim loại rỉ sét tràn vào lồng ngực. Hắn biết, cánh cửa đã mở. Không phải bằng bạo lực, mà bằng sự cộng hưởng. "Theo ta." Hắn ra lệnh, giọng nói trầm ổn, đầy uy lực. Hắn bước thẳng vào màn chắn năng lượng. Không có tiếng nổ, không có phản ứng dữ dội. Màn chắn như một làn nước trong suốt, nhẹ nhàng tan ra, để hắn bước qua mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Kỷ Vô Nguyệt, như bị thôi miên, cũng đứng dậy, bước theo hắn. Mộ Dung Tuyết hơi do dự, nhưng rồi nàng cũng tin tưởng bước vào. Cảm giác như xuyên qua một lớp sương lạnh buốt, một chút tê dại thoáng qua, rồi nàng đã ở bên trong.
Phía sau họ, màn chắn năng lượng lại khép lại như chưa từng mở ra. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét vẫn bủa vây, cùng với tiếng gió rít thê lương, tiếng xương cốt va vào nhau, và tiếng gào rú của oán linh vọng lại từ sâu thẳm U Minh Cổ Địa. Nhưng giờ đây, họ đã tiến vào một không gian khác, một thế giới bị lãng quên.
***
Bên trong màn chắn, không khí trở nên ẩm ướt hơn, lạnh lẽo hơn, nhưng cũng có vẻ "tĩnh" hơn, không còn những tiếng gào thét của oán linh hay tiếng gió rít thê lương đến vậy. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua các khe hở trên vách đá khổng lồ, tạo thành những bóng hình méo mó, quỷ dị. Trước mắt họ là một mê cung đổ nát, tàn tích của một nền văn minh cổ đại bị hủy diệt. Các tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả đều được bao phủ bởi lớp rêu phong và dấu vết của thời gian. Những tượng đài kỳ dị bị phong hóa đứng sừng sững, như những chứng nhân câm lặng cho một thảm kịch đã qua. Những khe nứt khổng lồ do địa chấn xé toạc mặt đất, sâu hun hút, không thấy đáy. Bầu không khí ở đây vẫn u ám, lạnh lẽo, nhưng mang một vẻ cổ kính, hoang tàn đến ám ảnh.
"Nơi này... thật đáng sợ." Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói nàng khẽ run. "Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta." Nàng cẩn trọng đưa mắt nhìn quanh, bàn tay bất giác siết chặt lấy chuôi kiếm bên hông. Những bức tường đổ nát như có mắt, những bóng tối chập chờn như ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Mùi tử khí và mùi bùn lầy vẫn phảng phất, nhưng giờ đây có thêm một mùi hương lạ, như mùi của đá ẩm và kim loại bị oxy hóa lâu ngày.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn hơi choáng váng, nhưng sự tò mò đã lấn át nỗi sợ hãi ban đầu. Cô bé cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang lưu chuyển trong không khí, như một tiếng gọi nhẹ nhàng. "Con... con cảm thấy lạnh... và có những tiếng thì thầm trong đầu... nhưng không rõ nghĩa." Cô bé nói, đôi mắt mở to nhìn vào những tàn tích xung quanh, như thể đang cố gắng nắm bắt những âm thanh vô hình đó.
Cố Trường Minh bước đi trước, thần thái bình thản nhưng ánh mắt hắn liên tục quét qua mọi ngóc ngách, mọi kẽ hở. "Đó là tàn niệm của những sinh linh đã ngã xuống trong 'Thiên Kiếp Giáng Lâm'." Hắn giải thích, giọng điệu vẫn thờ ơ, như thể hắn đang nói về một điều hiển nhiên. "Chúng không có ý thức, chỉ là những dư ảnh của nỗi đau và sự tuyệt vọng. Đừng lo, chúng ta sẽ không ở đây lâu."
Hắn biết rõ nơi này. Trong kiếp trước, hắn đã từng đi qua đây, từng cảm nhận được sự thê lương của nó. Đây là một phần của U Minh Cổ Địa, nơi từng là một thành phố phồn hoa của một nền văn minh cổ đại, nhưng đã bị xóa sổ hoàn toàn trong Thiên Kiếp Giáng Lâm. Những tàn tích này không chỉ là đá và gạch vụn, mà còn chứa đựng vô số bẫy rập cổ xưa, những trận pháp phòng ngự đã bị hư hại nhưng vẫn còn sức mạnh, và cả những ma vật bị biến dị, những oán linh không siêu thoát, bị ảnh hưởng bởi ma khí tích tụ qua hàng thiên niên kỷ.
Cố Trường Minh không cần nhìn bản đồ hay suy nghĩ quá lâu. Kiến thức về trận pháp cổ và địa hình U Minh Cổ Địa đã khắc sâu vào xương tủy hắn. Hắn dẫn dắt nhóm đi qua những con đường tưởng chừng như bế tắc, những khe nứt hẹp mà người thường khó có thể lách qua. Hắn né tránh những tảng đá có vẻ lỏng lẻo, nhưng thực chất là những cạm bẫy được thiết kế để kích hoạt những mũi tên độc hoặc những luồng năng lượng từ dưới đất. Hắn cảnh báo Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt không được chạm vào những dòng suối ngầm có vẻ trong vắt, vì đó là những dòng nước bị nhiễm độc nặng nề bởi ma khí cổ xưa.
Mỗi bước đi của Cố Trường Minh đều mang một sự chính xác đến kinh ngạc, như thể hắn đã đi qua con đường này hàng ngàn lần. Hắn dùng thần thức cảm nhận những luồng oán khí đang trôi nổi, những tàn dư ma vật đang ẩn mình trong bóng tối, và khéo léo dẫn nhóm tránh xa chúng. Hắn biết, nếu đụng độ trực diện với những thực thể này, dù không phải là mối đe dọa lớn với hắn, nhưng cũng sẽ mất thời gian và gây ra sự chú ý không cần thiết. Hơn nữa, hắn không muốn Kỷ Vô Nguyệt phải chịu đựng thêm bất kỳ sự tấn công tinh thần nào.
Thỉnh thoảng, họ gặp những đoạn đường bị chặn bởi những bức tường đá đổ nát, tưởng chừng như không có lối đi. Nhưng Cố Trường Minh chỉ cần nhìn Kỷ Vô Nguyệt. Lạ thay, mỗi khi họ đến những điểm đó, Kỷ Vô Nguyệt lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Cô bé vô thức đưa tay chạm vào một phiến đá, hoặc bước lên một viên gạch lát sàn có vẻ bình thường. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng yếu ớt lóe lên, và bức tường đá tự động dịch chuyển, mở ra một lối đi hẹp.
"Những con đường này... chỉ có cô bé mới mở được." Cố Trường Minh khẽ giải thích khi Mộ Dung Tuyết bày tỏ sự kinh ngạc. "Đây là một cơ chế cổ xưa, chỉ phản ứng với những 'linh hồn' đặc biệt, những người có cùng tần số với Hư Vô Tháp. Hoặc nói cách khác, những người có 'tư cách'." Hắn lại nhớ đến cái giá phải trả. Kỷ Vô Nguyệt là chìa khóa, nhưng cũng là mục tiêu.
Kỷ Vô Nguyệt không hoàn toàn hiểu những gì Cố Trường Minh nói, nhưng cô bé cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nơi này. Những tiếng thì thầm trong đầu cô bé vẫn tiếp diễn, không còn gây đau đớn mà chuyển thành những âm thanh mơ hồ, như tiếng vọng từ một quá khứ xa xăm. Cô bé cảm thấy mình đang bị dẫn dắt, bị kéo đi bởi một lực lượng vô hình.
Mộ Dung Tuyết nhìn Kỷ Vô Nguyệt, rồi lại nhìn Cố Trường Minh. Nàng tin tưởng hắn, nhưng những gì đang diễn ra quá siêu phàm, quá khó hiểu. Cố Trường Minh dường như biết tất cả, nhưng hắn lại không nói quá nhiều, chỉ để lộ từng chút một, như một bức màn che giấu quá nhiều bí mật. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, không chỉ là áp lực từ môi trường xung quanh, mà còn là áp lực từ những bí ẩn mà Cố Trường Minh đang cố gắng khám phá, và cả những bí ẩn mà hắn đang che giấu.
Họ tiếp tục đi sâu vào mê cung, xuyên qua những hành lang tối tăm, những gian phòng đổ nát. Mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, như tiếng bước chân của những linh hồn đã khuất. Mùi tử khí và ma khí vẫn là bạn đồng hành, nhắc nhở họ về sự tàn khốc của quá khứ. Cố Trường Minh vẫn cảnh giác, không chỉ với những bẫy rập và oán linh, mà còn với Dạ Vô Song. Hắn biết, tên đó sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn đã để lại một phù văn để trêu ngươi, và hắn tin rằng Dạ Vô Song sẽ không mất quá lâu để tìm ra con đường này. Bởi vì thế giới này mục nát rồi, cần phải được tái tạo từ tro tàn. Và Luân Hồi Kính chính là công cụ để hắn thực hiện điều đó. Cố Trường Minh cười khẩy trong lòng. *Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.* Hắn chỉ muốn tìm hiểu, chỉ muốn biết sự thật.
***
Họ tiếp tục đi sâu vào trong, thời gian trôi qua không ai hay. Bên ngoài có lẽ đã chiều tà, nhưng bên trong di tích cổ đại này, ánh sáng vẫn yếu ớt và không thay đổi. Cuối cùng, sau một khúc quanh hẹp, họ tiến vào một gian phòng lớn hơn. Nơi đây có vẻ được bảo tồn tốt hơn một chút, ít đổ nát hơn những khu vực khác. Tuy nhiên, rêu phong vẫn phủ kín những bức tường đá, và dấu vết thời gian in hằn trên từng phiến đá lát sàn. Không khí ở đây có vẻ 'tinh khiết' hơn một chút, không còn mùi tử khí nồng nặc như trước, thay vào đó là mùi kim loại rỉ sét, bụi bặm và một chút hương trầm cổ xưa, như thể nơi này từng là một điện thờ linh thiêng.
Ở giữa gian phòng, một bia đá cao lớn sừng sững. Bia đá được chế tác từ một loại đá đen tuyền, bóng loáng như gương, nhưng đã bị phong hóa một phần. Trên bề mặt của nó, vô số cổ phù văn phức tạp và những hình ảnh mơ hồ được khắc chìm, như kể lại một câu chuyện từ thời viễn cổ. Mỗi ký tự, mỗi nét vẽ đều toát ra một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn và đầy uy nghiêm.
"Đây là... bản đồ sao? Nhưng nó quá cũ, không thể nhận ra." Mộ Dung Tuyết kinh ngạc thốt lên, nàng cố gắng giải mã những phù văn và hình ảnh trên bia đá, nhưng chúng quá xa lạ, quá khó hiểu. Ánh mắt nàng chuyển sang Cố Trường Minh, hy vọng hắn có thể giải thích.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Ánh mắt hắn tập trung hoàn toàn vào bia đá, thần thức của hắn như một lưỡi dao sắc bén, lướt qua từng phù văn. Hắn đã thấy chúng, trong những giấc mơ, trong những ký ức từ kiếp trước. Chúng là ngôn ngữ của thời đại Hoàng Kim, thời kỳ đỉnh cao của tu luyện, trước khi Thiên Kiếp Giáng Lâm tàn phá tất cả. Hắn biết những ký hiệu này. Chúng không chỉ là bản đồ, mà còn là mật mã, là lịch sử, là lời tiên tri.
"Những phù văn này... là ngôn ngữ của thời đại Hoàng Kim." Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn chứa đựng một sự nặng nề. "Chúng nói về... một 'Chìa Khóa Hư Vô'." Hắn dừng lại, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. 'Chìa Khóa Hư Vô'. Một khái niệm hắn từng nghe, từng đọc trong những thư tịch cổ, nhưng chưa bao giờ thực sự hiểu rõ ý nghĩa của nó. Nó không phải là một vật phẩm, mà là một điều kiện, một phương pháp, một 'công thức' để tiếp cận Hư Vô Tháp, và quan trọng hơn, Luân Hồi Kính.
Kỷ Vô Nguyệt, ngay khi bước vào căn phòng, đã cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ bia đá. Những tiếng thì thầm trong đầu cô bé trở nên rõ ràng hơn, như những âm điệu du dương, hấp dẫn. Cô bé tiến lại gần bia đá, đưa bàn tay run rẩy chạm vào một điểm trên bề mặt trơn nhẵn của nó. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lam, bỗng nhiên bùng lên từ bia đá, bao phủ lấy Kỷ Vô Nguyệt. Luồng sáng đó không gây hại, ngược lại, nó như một dòng suối ấm áp chảy vào cơ thể cô bé, xoa dịu mọi mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Đồng thời, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong tâm trí cô bé, như thể cô bé đang nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ, nghe thấy những âm thanh xa xăm.
Mộ Dung Tuyết kinh hãi lùi lại một bước, lo lắng cho Kỷ Vô Nguyệt. Cố Trường Minh vẫn đứng yên, ánh mắt hắn sắc bén dõi theo từng biến động. Hắn biết, đây là một phần của 'Chìa Khóa Hư Vô' đang được kích hoạt.
Kỷ Vô Nguyệt nhắm nghiền mắt lại, toàn thân cô bé run lên bần bật. Miệng cô bé khẽ mấp máy, thốt ra từng tiếng đứt quãng, không hề có chủ ý: "...Luân... Hồi... Kính... Hư... Vô... Tháp... Bảo... Vệ... Lạc... Thần..."
Từng từ, từng chữ như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim chai sạn của Cố Trường Minh. "Lạc Thần... không thể nào..." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, biểu cảm trên khuôn mặt thanh tú vốn đã thờ ơ nay lại hiện rõ sự đau đớn, khắc khổ. Lạc Thần, cái tên đã bị chôn vùi trong sâu thẳm ký ức, cái tên mà hắn từng thề sẽ không bao giờ nhắc lại, lại được thốt ra từ miệng của một cô bé xa lạ, trong một di tích cổ xưa, gắn liền với Luân Hồi Kính.
Cố Trường Minh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn đã cố gắng quên đi, cố gắng chôn vùi tất cả, nhưng số phận lại trêu ngươi, buộc hắn phải đối mặt với những bóng ma của quá khứ. Lạc Thần không phải là người hắn muốn nhớ đến, không phải là thứ hắn muốn liên hệ với hành trình này. Nhưng Kỷ Vô Nguyệt, cô bé vô tội này, lại trở thành cầu nối.
Ngay sau khi thốt ra những lời đó, luồng ánh sáng trên bia đá và Kỷ Vô Nguyệt bỗng chốc tắt lịm. Kỷ Vô Nguyệt ngã khuỵu xuống, ngất lịm. Mộ Dung Tuyết vội vàng đỡ lấy cô bé. Nhưng trên trán Kỷ Vô Nguyệt, nơi luồng ánh sáng vừa chạm vào, một dấu ấn linh lực cổ xưa, màu xanh nhạt, bỗng nhiên hiện lên. Dấu ấn đó trông như một con mắt thứ ba đang hé mở, ẩn chứa một sức mạnh vô tận và một bí ẩn sâu xa.
Đồng thời, trên bề mặt bia đá, một phần bản đồ cổ xưa vốn mờ ảo bỗng chói sáng lên, hiện rõ hơn các đường nét dẫn đến một điểm cụ thể, được đánh dấu bằng một ký hiệu đặc biệt: "Tháp Hư Vô Chí Tôn". Đó là một đường đi phức tạp, xuyên qua nhiều tầng địa hình, qua những trận pháp cổ xưa, và cuối cùng dẫn đến trái tim của Hư Vô Tháp.
Cố Trường Minh nhìn chằm chằm vào dấu ấn trên trán Kỷ Vô Nguyệt, rồi lại nhìn bản đồ trên bia đá. Mộ Dung Tuyết lo lắng nhìn Cố Trường Minh, nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, cảm nhận được nỗi đau đang dằn vặt hắn.
Hắn biết, việc Kỷ Vô Nguyệt nhắc đến 'Lạc Thần' không phải là ngẫu nhiên. Mối liên hệ này quá sâu sắc, quá đau đớn. Hư Vô Tháp không chỉ là nơi ẩn giấu Luân Hồi Kính, mà còn là một di tích liên quan trực tiếp đến 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' và những bí mật của thời đại Hoàng Kim. Và Kỷ Vô Nguyệt, với 'thể chất đặc biệt' cùng dấu ấn linh lực này, đã trở thành 'Chìa Khóa Hư Vô', một chìa khóa sống.
Một nỗi bất an dâng lên trong lòng Cố Trường Minh. Hắn đã cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng không can thiệp quá sâu, nhưng giờ đây, hắn lại đang lợi dụng Kỷ Vô Nguyệt, đứa trẻ vô tội này, để giải mã những bí mật mà hắn từng muốn chôn vùi. Liệu hắn có đang lặp lại sai lầm của kiếp trước, dùng người khác làm công cụ cho mục đích của mình? Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá lần này, dường như lại là sự bình yên trong tâm hồn hắn, và có thể cả sinh mạng của Kỷ Vô Nguyệt. Hắn khẽ thở dài, mùi hương trầm cổ xưa trong không khí càng khiến nỗi lòng hắn thêm nặng trĩu. Hành trình này, sẽ còn đau đớn hơn hắn tưởng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.