Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 151: Mê Cung Phản Bội: Vết Cắt Từ Đồng Đội Cũ
Cố Trường Minh đứng sững sờ trong hành lang đá tối tăm của Hư Vô Tháp, nơi mà không gian dường như bị bóp méo, và thời gian chỉ là một khái niệm mơ hồ. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và hương máu khô quẩn quanh, trộn lẫn với thứ hương linh thảo thoang thoảng, quen thuộc đến kỳ lạ, thứ mà hắn biết đã tuyệt chủng từ kiếp trước. Tiếng vọng của bước chân họ, tiếng thì thầm không rõ nguồn gốc, tất cả như những ngón tay vô hình đang siết chặt lấy tâm trí, kéo hắn vào một vực thẳm ký ức.
“Trường Minh, huynh ổn chứ? Ta cảm thấy... có ai đó đang nhìn chúng ta.” Giọng Mộ Dung Tuyết run rẩy phá tan sự tĩnh lặng u ám, đôi mắt phượng nàng đảo quanh, tìm kiếm một thứ gì đó vô hình trong bóng tối. Nàng siết chặt tay hắn, hơi ấm từ bàn tay nàng là sợi dây neo duy nhất kéo hắn về thực tại, chống lại dòng chảy ký ức đang muốn nhấn chìm hắn.
Cố Trường Minh hít một hơi sâu, đôi mắt hổ phách nheo lại, quét qua từng ngóc ngách của hành lang. Hắn cảm nhận được hàng ngàn luồng năng lượng tinh thần đang ẩn mình, những ảo ảnh đang chờ chực, như những con thú đói khát rình mồi. “Đừng nhìn thẳng vào chúng. Đó là ảo ảnh. Hư Vô Tháp đang kiểm tra tâm trí chúng ta.” Giọng hắn trầm thấp, đầy vẻ cảnh giác, cố gắng giữ cho Mộ Dung Tuyết không bị lung lay ý chí. Hắn biết rõ, những ảo ảnh này không chỉ đơn thuần là hù dọa; chúng là những lưỡi dao sắc bén, được mài giũa để khai thác những nỗi sợ hãi, những vết thương lòng sâu thẳm nhất, nghiền nát ý chí của bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào nơi này.
Ngay lúc đó, Cố Trường Minh khựng lại. Một hình ảnh chớp nhoáng lướt qua tầm mắt hắn, chân thực đến mức hắn gần như vung Phá Thiên Kiếm ra. Đó là Tôn Long, người đệ tử trẻ tuổi với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo tràn đầy sự ngưỡng mộ, đã hy sinh trong một trận chiến nhỏ khi hắn đang đối phó với mối nguy hiểm lớn hơn ở nơi khác. Trong ảo ảnh, Tôn Long nằm gục trong vũng máu, ánh mắt vô hồn vẫn còn nhìn thẳng vào hắn, đầy vẻ trách móc, như hỏi hắn tại sao không cứu vớt. Hình ảnh đó chỉ kéo dài một phần nghìn giây rồi tan biến như làn khói, nhưng nó đã đủ để khiến trái tim Cố Trường Minh thắt lại. Đó không phải là bi kịch lớn nhất, không phải là vết thương chí mạng nhất, nhưng nó là một trong vô vàn những hối tiếc nhỏ, những vết sẹo chưa lành trong tâm hồn hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, nhưng ngay cả những thất bại nhỏ nhất, những cái chết mà hắn có thể ngăn cản nhưng đã không làm được, vẫn ám ảnh hắn. Đó là cái giá của sự thờ ơ, của việc buông xuôi mà hắn đã chọn trong kiếp này.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng trấn áp cảm giác tội lỗi đang trỗi dậy, siết chặt bàn tay Mộ Dung Tuyết. Mỗi bước chân của hắn giờ đây đều trở nên nặng nề hơn, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì gánh nặng của những ảo ảnh đang bủa vây tâm trí. Trong vòng tay hắn, Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn đang mê man, dấu ấn linh lực trên trán cô bé nhấp nháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đang phản ứng với một thứ gì đó vô hình trong không gian. Một luồng linh khí cổ xưa, thanh khiết nhưng mạnh mẽ, đột ngột bộc phát từ dấu ấn, lan tỏa ra xung quanh. Nó không chỉ đẩy lùi những ảo ảnh nhỏ đang cố gắng tiếp cận, mà còn tạo ra một luồng sinh khí nhẹ nhàng, xoa dịu không khí nặng nề của Hư Vô Tháp, như một bông sen tuyết nở rộ giữa sa mạc khô cằn. Cô bé, thực sự là chìa khóa, là một phần không thể thiếu của nơi này, hay của Luân Hồi Kính mà họ đang tìm kiếm. Cố Trường Minh nhìn dấu ấn trên trán Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt phức tạp. Cô bé là hy vọng, nhưng cũng là một mối lo, một điểm yếu chí mạng trong cuộc hành trình đầy rẫy hiểm nguy này. Hắn biết, Hư Vô Tháp sẽ không dừng lại ở những ảo ảnh nhỏ nhặt này. Những bi kịch lớn hơn, những nỗi đau tột cùng hơn, đang chờ đợi hắn ở phía trước. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với tất cả, không phải để cứu thế giới, mà là để tìm kiếm sự thật, để chữa lành vết thương lòng, và có lẽ, để tìm lại một phần con người mà hắn đã đánh mất. Con đường này, sẽ là hành trình của sự đối mặt, không phải của sự trốn tránh.
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn vào Hư Vô Tháp, vượt qua những hành lang khúc khuỷu, nơi những tiếng thì thầm và bóng hình mờ ảo không ngừng quấy nhiễu. Bất chợt, trước mắt họ hiện ra một không gian rộng lớn, tựa như một mê cung được tạo thành từ vô số tấm gương vỡ. Những mảnh kính đen tối, sắc lạnh, phản chiếu méo mó hình ảnh của họ, và của những ảo ảnh đang ẩn hiện. Cố Trường Minh cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương tỏa ra từ những tấm gương, không phải khí lạnh vật lý, mà là cái lạnh của sự phản bội, của những ký ức đau thương đang được triệu hồi. Mùi máu tanh và thuốc súng đột nhiên trở nên rõ rệt hơn, xen lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của Hư Vô Tháp.
Hắn đứng sững, đôi mắt hổ phách đượm vẻ u buồn nhìn vào một tấm gương lớn nhất ở trung tâm. Trong đó, bóng hình Lạc Thần mờ ảo, nàng mỉm cười dịu dàng với hắn, rồi tan biến như sương khói, nhường chỗ cho những gương mặt khác. Đó là những người hắn từng tin tưởng, những người từng kề vai sát cánh cùng hắn trong cuộc chiến sinh tử. Giờ đây, trong tấm gương vỡ nát, họ mang vẻ mặt của sự phản bội, của ánh mắt nghi ngờ và phán xét. Mỗi mảnh vỡ như một vết cắt sâu vào tâm hồn hắn. Cố Trường Minh đưa tay ra, định chạm vào một mảnh gương phản chiếu hình ảnh một lão tướng già, người đã từng thề trung thành với hắn đến hơi thở cuối cùng. Nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn gần chạm tới, hình ảnh bỗng chuyển động. Lão tướng già nua đó, khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt từng tràn ngập sự kính trọng, giờ đây lại lộ ra một nụ cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ và toan tính.
Hắn đột ngột rụt tay lại, lùi về phía sau một bước, như bị điện giật. Một tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ cổ họng hắn, không phải vì thể xác bị thương, mà vì nỗi đau đớn tột cùng từ linh hồn. Linh lực quanh người Cố Trường Minh bắt đầu hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình, khiến tóc hắn bay phấp phới.
“Trường Minh! Anh ổn chứ? Đừng để nó lừa anh!” Mộ Dung Tuyết hoảng hốt kêu lên, giọng nàng đầy lo lắng. Nàng cố gắng tiến lại gần hắn, muốn chạm vào hắn, muốn kéo hắn ra khỏi cơn ác mộng này. Nhưng một làn sóng năng lượng vô hình, lạnh lẽo và mạnh mẽ, đột ngột bùng phát từ Cố Trường Minh, đẩy nàng lùi lại. Nàng loạng choạng vài bước, nhưng vẫn kiên cường đứng vững, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngấn nước, tràn đầy xót xa.
Trong vòng tay hắn, Kỷ Vô Nguyệt bỗng rên lên khe khẽ, cơ thể nhỏ bé run rẩy bần bật. Dấu ấn linh lực trên trán cô bé nhấp nháy điên cuồng, và một dòng nước mắt lăn dài trên má. “Đau quá... Cố ca ca... Sao lại thế này?” Giọng cô bé yếu ớt, đầy vẻ hoảng sợ, như thể cô bé đang trực tiếp cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng mà Cố Trường Minh đang trải qua. Ánh mắt cô bé mở to một cách vô định, nhìn thẳng vào không gian trống rỗng, như đang nhìn thấy những gì Cố Trường Minh đang thấy, hoặc hơn thế nữa. “Không... không phải... không phải vậy...” Cô bé thì thầm, những lời nói khó hiểu càng khiến Mộ Dung Tuyết thêm phần bối rối. Cả hai người phụ nữ chỉ có thể đứng xa quan sát, bất lực nhìn Cố Trường Minh chìm sâu vào mê cung của chính mình.
Mùi máu tanh trở nên nồng nặc đến ghê tởm, át đi cả mùi ẩm mốc của Hư Vô Tháp. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét tuyệt vọng của binh lính, tiếng gầm gừ cuồng loạn của Ma vật, tất cả bùng nổ trong không gian, như thể họ vừa bị kéo vào một cỗ máy thời gian, quay về quá khứ xa xăm. Cố Trường Minh không còn đứng trong mê cung gương vỡ nữa. Hắn bị kéo sâu vào một ảo ảnh chân thực đến rợn người.
Trời đất âm u, bầu trời đổ xuống những giọt mưa đỏ như máu, hay là tro bụi từ những thi thể bị thiêu rụi? Hắn thấy mình đang đứng giữa một Viễn Cổ Chiến Trường tàn khốc của Đại Chiến Tiên Ma. Xung quanh hắn, xác người chất chồng như núi, máu nhuộm đỏ cả đất trời. Tiếng gió rít mang theo những lời thì thầm ai oán của linh hồn tử nạn, hòa cùng tiếng gào thét của những chiến sĩ đang vật lộn trong vũng lầy sinh tử. Hắn, Vô Thần Tôn Giả lừng lẫy, đang kiệt sức. Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt, Phá Thiên Kiếm trong tay hắn nặng trịch như mang cả ngàn cân. Hắn vừa phải đối mặt với một Ma tướng hùng mạnh, và giờ đây, hắn đang bị bao vây bởi hàng trăm Ma binh.
Cố Trường Minh gầm lên một tiếng, linh lực cuối cùng được huy động, đánh tan một đợt tấn công. Hắn loạng choạng, vết thương cũ trên vai nhức nhối. Hắn quay lưng lại, hy vọng nhận được sự yểm trợ từ người đồng đội đang đứng ngay phía sau hắn. Đó là Hỏa Long Chân Quân, một vị tướng trung thành, một huynh đệ kết nghĩa mà hắn đã từng cứu mạng khỏi một Ma thú hung tợn. Hắn tin tưởng Hỏa Long Chân Quân hơn bất cứ ai. Hắn tin tưởng, như tin tưởng vào chính sinh mệnh của mình.
Nhưng thay vì mũi tên bọc lửa quen thuộc, thay vì tiếng hô xung phong vang dội, hắn cảm thấy một luồng hàn khí lạnh lẽo xuyên thấu lưng. Một mũi kiếm sắc bén, không phải Ma khí, mà là một thanh pháp khí quen thuộc, đâm thẳng vào trái tim hắn.
Cố Trường Minh trợn tròn mắt, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt của Hỏa Long Chân Quân. Khuôn mặt đó không còn vẻ trung thành hay kính trọng nữa, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến tột cùng, pha lẫn chút cay đắng và miễn cưỡng.
“Ngươi… tại sao?” Cố Trường Minh thốt ra lời hỏi, giọng hắn nghẹn lại bởi máu và sự bàng hoàng. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể bị xé toạc, không phải vì vết thương vật lý, mà vì sự phản bội từ người hắn tin tưởng nhất.
Hỏa Long Chân Quân rút kiếm ra, máu tươi của Cố Trường Minh phun tung tóe, nhuộm đỏ cả bộ chiến bào trắng của hắn. Tiếng kiếm rút ra lạnh lùng, dứt khoát như chặt đứt mọi sợi dây liên kết giữa họ. Hắn nhìn Cố Trường Minh đang quỳ xuống, ánh mắt vẫn lạnh lùng, vô cảm, như nhìn một kẻ xa lạ, một chướng ngại vật cần phải loại bỏ.
“Xin lỗi, Vô Thần Tôn Giả. Chỉ có ngươi chết đi, chúng ta mới có cơ hội sống sót!” Hắn nói, giọng nói không một chút cảm xúc, như một cỗ máy. “Ma Chủ muốn ngươi chết. Chúng ta không thể chống lại. Dâng ngươi ra, là con đư���ng duy nhất để bảo vệ tông môn, bảo vệ đại lục. Ngươi là người hùng, nhưng ngươi quá mạnh mẽ, quá cứng rắn. Ngươi không cho chúng ta lựa chọn nào khác.” Những lời nói cay độc như từng nhát dao đâm sâu hơn vào trái tim Cố Trường Minh, khiến hắn không thể thở nổi.
Cố Trường Minh gục xuống, đôi mắt hắn vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào bầu trời đỏ máu. Trong ảo ảnh, hắn cảm nhận được cái lạnh của sự chết chóc đang bao trùm, cái lạnh lẽo của sự phản bội còn đáng sợ hơn vạn lần cái lạnh của lưỡi kiếm. "Lại là vậy sao? Ta đã tin ngươi đến thế... " Hắn tự hỏi trong tâm trí, một câu hỏi không lời đáp. Nỗi đau thể xác không bằng một phần mười nỗi đau trong tâm hồn. Hắn đã quên đi cảm giác này bao lâu rồi? Cảm giác bị đâm sau lưng bởi chính người mà hắn đã từng coi là huynh đệ, là đồng đội. Cái giá của sự hy sinh không được đền đáp, của sự cống hiến bị xem nhẹ, cuối cùng lại là một lưỡi kiếm lạnh lẽo.
Ngoài đời thực, linh lực quanh Cố Trường Minh bùng nổ dữ dội hơn, tạo ra một cơn lốc xoáy quanh thân ảnh gầy gò của hắn. Hắn nghiến răng ken két, từng thớ thịt trên khuôn mặt tái nhợt co giật. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với những giọt nước mắt vô hình đang chảy ngược vào trong. Hắn cố gắng đẩy lùi hình ảnh kẻ phản bội, đẩy lùi những lời cay độc đang vang vọng trong tâm trí. Nhưng ảo ảnh quá chân thực, quá sống động, nó bám riết lấy hắn, không cho hắn lối thoát. Toàn thân hắn run rẩy bần bật, linh hồn như đang bị xé nát thành từng mảnh. Mộ Dung Tuyết, bị đẩy lùi bởi luồng linh lực cuồng bạo, cố gắng gào lên tên hắn, nhưng giọng nói của nàng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ giận dữ của Hư Vô Tháp, và bởi chính tiếng gào thét không lời của Cố Trường Minh.
Chưa kịp để Cố Trường Minh hoàn hồn sau cú sốc phản bội, ảo ảnh lại thay đổi đột ngột. Tiếng binh khí va chạm và tiếng gào thét của chiến trường tan biến, nhường chỗ cho một không gian khác. Cố Trường Minh thấy mình đứng trong một đại điện nguy nga, tráng lệ, với những cột đá chạm khắc rồng phượng tinh xảo, trần nhà cao vút và những tấm lụa thêu kim tuyến lấp lánh. Mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng trong không khí, nhưng lại bị pha lẫn với một mùi giả dối, một mùi mục nát tiềm ẩn.
Đây là đại điện của Thiên Huyền Tiên Tông, một trong những tông môn lớn nhất đại lục, nơi hắn đã từng được ca tụng như một vị thần, như người anh hùng vĩ đại nhất. Nhưng giờ đây, ánh sáng từ những ngọn nến lung linh lại hắt lên những bóng hình méo mó, lạnh lẽo.
Hắn đứng một mình giữa đại điện rộng lớn, đối diện với hàng trăm ánh mắt. Đó là những vị trưởng lão, những người đứng đầu các tông môn, những khuôn mặt già nua mà hắn từng kính trọng, từng cùng nhau bàn bạc đại sự. Nhưng những ánh mắt đó giờ đây không còn sự kính trọng, không còn sự tin tưởng. Thay vào đó là sự nghi ngờ, sự phán xét, và cả sự sợ hãi.
Cố Trường Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nặng hơn cả vạn ngọn núi. Hắn đã kiệt sức sau cuộc chiến sinh tử, đã hy sinh tất cả để bảo vệ đại lục. Hắn đã chấp nhận làm những việc tàn bạo nhất, những việc mà không một Tiên nhân nào dám làm, chỉ để giành lấy một tia hy vọng mong manh cho chúng sinh. Hắn đã giết Ma tộc không gớm tay, đã ra lệnh tiêu diệt những kẻ phản bội, đã đưa ra những quyết định nghiệt ngã nhất để bảo toàn lực lượng. Hắn đã là một vị thần chiến tranh không khoan nhượng. Và giờ đây, hắn phải đối mặt với sự phán xét.
Một vị trưởng lão với bộ râu bạc trắng, khuôn mặt nghiêm nghị, bước lên phía trước. Ông ta là Thái Bạch Chân Nhân, người đã từng là sư phụ của hắn, người đã truyền thụ cho hắn những đạo lý về nhân nghĩa và chính đạo. Giờ đây, đôi mắt ông ta nhìn hắn không chút cảm xúc, chỉ có sự lạnh lùng và thất vọng.
“Cố Trường Minh, ngươi đã vượt quá giới hạn! Hành động của ngươi đã gieo rắc sợ hãi, không phải hy vọng!” Thái Bạch Chân Nhân cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại điện, từng chữ như một mũi tên độc tẩm, xuyên thẳng vào tâm can hắn. “Ngươi đã tàn sát Ma tộc không cần thiết, đã thẳng tay tiêu diệt những tông môn nhỏ yếu chỉ vì họ không tuân theo ý ngươi. Ngươi đã trở thành một tên đồ tể, không phải là vị Vô Thần Tôn Giả mà chúng ta từng biết!”
Những lời buộc tội vang vọng, nhận được sự đồng tình từ những vị trưởng lão khác. Từng ánh mắt phán xét như những tia sét đánh thẳng vào linh hồn Cố Trường Minh. Hắn cảm thấy mình bị lột trần, bị phơi bày mọi vết sẹo, mọi vết nhơ trong tâm hồn. Hắn đã làm tất cả vì đại cuộc, vì sự sống còn của thế giới này. Hắn đã gánh vác một mình gánh nặng mà không ai dám gánh. Nhưng cuối cùng, hắn lại bị kết tội.
“Các ngươi không hiểu…” Cố Trường Minh thốt lên, giọng hắn khản đặc, cố gắng giải thích. “Đây là con đường duy nhất! Nếu không làm vậy, tất cả chúng ta đã chết dưới lưỡi kiếm của Ma Chủ rồi! Ta đã làm tất cả vì…”
“Im miệng!” Một trưởng lão khác gầm lên. “Ngươi không có quyền biện hộ! Ngươi đã đánh mất lương tri, đã trở thành Ma, chứ không phải Tiên! Chúng ta không thể để một kẻ như ngươi tiếp tục nắm giữ quyền lực. Ngươi phải bị phế bỏ tu vi, bị giam cầm vĩnh viễn, để trả giá cho những tội lỗi của mình!”
Cố Trường Minh nghe những lời đó, trong đầu hắn chỉ còn lại một tiếng vang duy nhất: "Tất cả những gì ta làm... đều vô ích sao?" Nỗi phẫn nộ, sự tuyệt vọng và cảm giác bị phản bội, bị hiểu lầm dâng trào như sóng thần, nhấn chìm hắn. Hắn siết chặt nắm đấm, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không còn ánh sáng của sự lý trí. Hắn đã hy sinh tất cả, đã chịu đựng tất cả, để rồi đổi lại là sự phán xét và bị ruồng bỏ.
Linh lực hỗn loạn trong người Cố Trường Minh đạt đến đỉnh điểm. Một luồng khí thế đáng sợ, xen lẫn ma khí và linh khí cuồng bạo, bùng nổ từ thân thể hắn, tạo thành một cơn lốc đen trắng xoáy quanh. Những tấm gương vỡ trong mê cung ngoài đời thực bắt đầu rung chuyển dữ dội, rồi nứt toác, tạo ra những tiếng "keng keng" chói tai như tiếng vỡ vụn của chính tâm hồn Cố Trường Minh.
Mộ Dung Tuyết hoảng hốt, linh lực của nàng tự động bùng lên, tạo ra một lá chắn ánh sáng dịu nhẹ bao bọc lấy Kỷ Vô Nguyệt. Nàng cảm nhận được sự giận dữ và tuyệt vọng tột cùng từ Cố Trường Minh, như một ngọn núi lửa sắp phun trào. “Trường Minh! Tỉnh lại đi! Anh không phải là kẻ tội đồ! Anh là anh hùng!” Nàng gào lên, giọng nói khản đặc, tràn đầy sự đau đớn và bất lực. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nàng, hòa cùng mùi máu tanh và ma khí hỗn loạn trong không khí.
Trong vòng tay nàng, Kỷ Vô Nguyệt rên rỉ, cơ thể nhỏ bé co rúm lại. Dấu ấn linh lực trên trán cô bé bỗng phát ra một luồng sáng chói lòa, thanh khiết đến lạ thường, như cố gắng xua tan ma khí đang bao trùm. “Không phải lỗi của anh ấy… không phải lỗi của Vô Thần… các người… các người không biết gì cả!” Kỷ Vô Nguyệt đột ngột thét lên, giọng nói non nớt nhưng lại mang theo một sự phẫn nộ và đau đớn kỳ lạ, như không phải của chính cô bé. Đôi mắt cô bé mở to, nhìn về phía Cố Trường Minh, nhưng ánh mắt đó lại mang một vẻ sắc lạnh, xa xăm, như đang nhìn xuyên thấu thời gian và không gian. "Hư Vô Tháp... muốn anh ấy nhớ... muốn anh ấy đau... nhưng... không phải thế này..." Những lời nói khó hiểu của Kỷ Vô Nguyệt, như một lời nguyền rủa, hay một lời cảnh báo, vang vọng trong không gian đang vỡ vụn.
Cố Trường Minh, giữa cơn lốc của sự giận dữ và tuyệt vọng, lờ mờ nghe thấy tiếng Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt. Ý chí sắt đá của hắn, dù đang bị thử thách đến cực hạn, vẫn cố gắng bám víu vào một sợi tơ mong manh. Hắn biết mình không thể gục ngã. Hắn không thể để những ảo ảnh này hủy hoại hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều. Hắn đã chết một lần. Hắn sẽ không chết một lần nữa vì những ký ức đau khổ này. Nhưng những vết thương cũ vẫn cứ rỉ máu, và con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần. Hư Vô Tháp không chỉ muốn hắn đối mặt với quá khứ, nó còn muốn hắn tái sống lại nó, muốn nghiền nát hắn bằng chính những bi kịch của mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.