Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 153: Bản Đồ Ký Ức Đổ Nát: Lỗ Hổng Của Kỷ Nguyên Cũ
Cố Trường Minh tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo của hành lang phụ, thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cơ thể hắn run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức tột độ, cả thể xác lẫn tinh thần. Nỗi đau trong tâm hồn vẫn còn âm ỉ, như một vết thương chưa lành bị xát muối liên tục, nhưng hắn đã tạm thời vượt qua được thử thách của thủ vệ cổ xưa, bảo toàn được lực lượng và tránh được một trận chiến không cần thiết. Tuy nhiên, hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hư Vô Tháp không chỉ muốn hắn đối mặt với quá khứ, nó còn muốn hắn tái sống lại nó, muốn nghiền nát hắn bằng chính những bi kịch của mình. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần, và những ảo ảnh đau lòng nhất, những vết thương chí mạng nhất từ kiếp trước, vẫn đang chờ đợi hắn ở phía trước, như những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối.
Mộ Dung Tuyết vẫn còn trong vòng tay hắn, nàng cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập mạnh mẽ nhưng hỗn loạn của trái tim hắn, từng thớ thịt căng cứng dưới lớp trường bào. Nàng ngước đôi mắt phượng đẹp đẽ lên nhìn khuôn mặt hắn, cố gắng đọc vị những cảm xúc đang ẩn giấu sau vẻ ngoài thờ ơ ấy. Nàng thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt hổ phách, nhưng ẩn sâu trong đó lại là một sự kiên định đến đáng sợ. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên ngực hắn, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút sức mạnh của mình vào hắn, dù biết rằng điều đó chẳng thấm vào đâu so với gánh nặng mà hắn đang mang.
“Anh... không sao chứ?” Giọng nàng thì thầm, chứa đựng sự lo lắng tột cùng.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua nàng, rồi dừng lại trên Kỷ Vô Nguyệt đang bám chặt vào chân hắn. Cô bé vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn mở to nhìn vào khoảng không vô định, như đang giao tiếp với một thế giới mà chỉ mình cô bé thấy được. Hắn không trả lời Mộ Dung Tuyết, chỉ hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại linh lực đang cuộn trào trong kinh mạch. Sự hỗn loạn vừa rồi không chỉ đến từ việc điều động Hư Không Bộ Pháp liên tục, mà còn là dư chấn từ những ảo ảnh phản bội ở tầng trước, những vết dao đâm sâu vào tâm hồn hắn. Hắn không thể để mình yếu đuối lúc này. Hắn là chỗ dựa duy nhất của hai nàng trong mê cung chết chóc này.
Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt hổ phách quét một vòng quanh hành lang tối tăm. Nơi này ẩm ướt và lạnh lẽo hơn hẳn những khu vực trước đó. Không khí đặc quánh mùi tử khí, bùn lầy và ma khí nồng nặc, như thể họ đang bước vào một ngôi mộ cổ vừa bị đào xới. Những bức tường đá thô ráp hai bên không có bất kỳ phù văn hay hoa văn nào, chỉ là những tảng đá đen sì nối liền nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt và bị giam cầm. Từng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc. Hắn biết, họ đã tiến sâu hơn nữa vào Hư Vô Tháp.
“Đi thôi,” hắn khẽ nói, giọng trầm thấp và khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi nhưng không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào. Hắn không đợi Mộ Dung Tuyết hay Kỷ Vô Nguyệt trả lời, chỉ đơn giản là quay người, dẫn họ đi sâu hơn vào bóng tối hun hút. Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Kỷ Vô Nguyệt, bước theo sau hắn, tin tưởng tuyệt đối. Cô bé Kỷ Vô Nguyệt, với mái tóc đen dài thường được buộc cao gọn gàng, nay xõa tung ra vì run rẩy, đôi lúc vẫn thốt lên những tiếng thì thầm vô nghĩa, nhưng bước chân lại vô cùng kiên định, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô bé về phía trước.
Sau một đoạn hành lang dài và tối tăm, họ đột ngột bước vào một không gian rộng lớn, hùng vĩ nhưng lại mang vẻ hoang tàn đến rợn người. Đó là một chiến trường cổ xưa, bị hủy diệt hoàn toàn. Sương mù đen đặc cuồn cuộn bao phủ khắp nơi, chỉ để lộ ra những cột đá khổng lồ bị vỡ vụn, những khối kim loại rỉ sét cong vênh thành những hình thù kỳ dị, và vô số hài cốt trắng hếu nằm rải rác trên mặt đất.
Mùi kim loại cháy khét, mùi máu khô và mùi ẩm mốc của hàng vạn năm mục rữa hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Tiếng gió rít thê lương xuyên qua những khe nứt của tàn tích, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng gào rú của vô số oán linh chưa siêu thoát. Ánh sáng yếu ớt, xanh xám kỳ lạ, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chỉ đủ để thấy rõ sự chết chóc và bi thương bao trùm nơi này.
Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình. Nàng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào thê lương đến vậy. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào tâm trí, không phải vì nguy hiểm cận kề, mà vì sự cô độc và tuyệt vọng toát ra từ chính không gian này. Nàng vô thức nắm chặt tay Kỷ Vô Nguyệt hơn, đôi mắt phượng xinh đẹp mang nét ưu sầu, quét một vòng quanh khung cảnh đổ nát.
“Trường Minh, đây là... một ảo ảnh nữa sao?” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự lo lắng, cố gắng giữ cho mình không run rẩy. Nàng cảm nhận được áp lực nặng nề từ môi trường, như có hàng vạn linh hồn đang gào thét trong không gian này.
Kỷ Vô Nguyệt, dường như bị ảnh hưởng trực tiếp bởi trường năng lượng hỗn loạn, đột nhiên co rúm lại, vùi mặt vào lưng Cố Trường Minh. Đôi môi nhỏ bé của cô bé bắt đầu thì thầm những lời lẽ khó hiểu, không thành tiếng, nhưng Mộ Dung Tuyết vẫn nghe loáng thoáng được những cụm từ rời rạc.
“Thiên Kiếp... Giáng Lâm...” Kỷ Vô Nguyệt nói, giọng run rẩy, như đang kể lại một câu chuyện kinh hoàng. “Lỗ hổng... của thời gian... Vỡ nát... tất cả vỡ nát...”
Cố Trường Minh không trả lời Mộ Dung Tuyết. Hắn chỉ siết chặt tay, ánh mắt hổ phách quét qua khung cảnh đổ nát, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà bằng thần thức, bằng ký ức của một kẻ đã sống qua vạn kiếp, đã chứng kiến tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một luồng năng lượng khổng lồ đang dần tập hợp, không phải một cách tự nhiên, mà như một cỗ máy cổ xưa đang khởi động lại.
Từng hạt bụi, từng mảnh vỡ của kim loại, từng sợi ma khí tàn dư, tất cả dường như bị kéo lại, xoáy vào một điểm giữa không gian. Một hình hài khổng lồ bắt đầu hiện rõ, cao hàng trăm trượng, được tạo nên từ vô số tàn tích của chiến trường: xương cốt khổng lồ, giáp trụ vỡ vụn, vũ khí gãy nát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một thủ vệ đáng sợ. Phù văn cổ xưa chớp tắt trên khắp cơ thể nó, những đường nét đã từng là trận pháp nay chỉ còn là những vết sẹo của thời gian. Đó không phải là một sinh vật sống, mà là một cỗ máy chiến tranh được ngưng tụ từ ý niệm chiến tranh và tàn sát, một dấu vết của kỷ nguyên 5000 năm trước.
Cố Trường Minh, dù vẫn đang trấn áp nội thương, ngay lập tức tập trung cao độ. Hắn biết, đây không chỉ là một ảo ảnh đơn thuần. Đây là một thực thể được Hư Vô Tháp tạo ra từ ký ức, năng lượng và tàn tích của quá khứ, một thực thể mang sức mạnh thực sự và ý chí bảo vệ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn đang nhìn thấy một mảnh vỡ của bi kịch ấy hiện hình ngay trước mắt. “Hư Vô Tháp… ngươi vẫn luôn như vậy,” hắn thầm nhủ, giọng điệu đầy chua chát.
Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt hổ phách sắc bén nhìn chằm chằm vào thủ vệ. Hắn không chỉ nhìn bề ngoài mà còn cảm nhận được dòng chảy năng lượng, cấu trúc trận pháp ẩn giấu bên trong nó. Thay vì vội vàng ra tay, hắn nhắm mắt lại, thần thức lan tỏa, quét qua từng chi tiết của thủ vệ và các tàn tích xung quanh. Từng mảnh ký ức về những điển tịch cổ đại, những trận pháp đã thất truyền, và cả những kiến thức về 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' 5000 năm trước ùa về trong tâm trí hắn, sống động như thể hắn vừa mới đọc chúng ngày hôm qua.
"Đây là một sản phẩm của thời đại Thiên Kiếp..." Cố Trường Minh suy nghĩ nội tâm, giọng điệu trầm lắng, mang theo chút triết lý sâu xa. "...Không hoàn hảo. Một lỗ hổng được tạo ra bởi sự hỗn loạn của Linh khí và Ma khí khi đó, khi những quy luật của trời đất bị vặn vẹo, khi sự sống và cái chết hòa vào làm một." Hắn nhớ lại những ghi chép cổ xưa nhất, những lời tiên tri về một kỷ nguyên mà ngay cả chư thần cũng phải cúi đầu, một thời kỳ mà ranh giới giữa thực và ảo trở nên mờ nhạt. Những thủ vệ như thế này, được tạo ra trong sự hỗn loạn ấy, thường mang theo những khuyết điểm cố hữu, những "vết nứt" trong chính kết cấu của chúng, bởi vì chúng không được tạo ra từ sự hài hòa của Đạo, mà từ sự cưỡng ép của một thế giới đang hấp hối.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của thủ vệ, nó khổng lồ, nguyên thủy, và đầy tính hủy diệt. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, mỗi cử động đều tạo ra những luồng gió xoáy mang theo bụi bặm và ma khí. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự thiếu ổn định trong dòng chảy năng lượng của nó, một sự chắp vá vội vàng, một sự kết hợp không hoàn hảo giữa nhiều loại năng lượng khác nhau. Những phù văn cổ xưa trên cơ thể nó, tưởng chừng như mạnh mẽ, lại ẩn chứa những điểm yếu chí mạng đối với một người am hiểu về trận pháp như hắn.
Mộ Dung Tuyết thấy hắn nhắm mắt, rồi lại mở ra, đôi mắt hổ phách lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng biết hắn không phải đang sợ hãi, mà đang suy tính. Nàng chờ đợi trong im lặng, không dám làm phiền hắn, chỉ lặng lẽ quan sát từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ khắc khổ của hắn. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng cao trong không gian, nhưng tin tưởng tuyệt đối vào Cố Trường Minh.
“Ngươi tìm thấy gì sao?” Nàng thấp giọng hỏi, âm thanh gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít và tiếng gầm gừ trầm đục từ thủ vệ đang dần hoàn thiện hình hài. Nàng biết, hắn không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô ích. Mỗi hành động, mỗi suy tư của hắn đều mang một mục đích sâu xa.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào thủ vệ khổng lồ đang sừng sững trước mặt. "Nó không phải là một thực thể hoàn chỉnh," hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, như đang tự nói với chính mình hơn là trả lời nàng. "Nó là một tàn dư, một mảnh ghép của một thế giới đã sụp đổ. Nó được tạo ra từ những mảnh vỡ, từ những nỗi đau, và như mọi thứ được tạo ra trong sự hỗn loạn, nó có những lỗ hổng." Hắn nhớ lại những trận pháp cổ xưa mà hắn từng nghiên cứu trong kiếp trước, những trận pháp được thiết kế để khai thác những điểm yếu trong kết cấu của vạn vật, những "lỗ hổng" trong quy luật tự nhiên.
Hắn đã từng cứu thế giới, đã từng đứng trên đỉnh cao của vinh quang, nhưng cũng đã phải trả giá bằng tất cả những gì hắn yêu quý. Giờ đây, hắn không còn động lực để lặp lại vai trò 'người cứu rỗi' nữa. Nhưng khi đối mặt với một vấn đề, trí tuệ và kinh nghiệm của hắn vẫn tự động vận hành, tìm kiếm giải pháp hiệu quả nhất, ít tốn kém nhất. Hắn không muốn một cuộc chiến không cần thiết, không muốn gây ra quá nhiều động tĩnh, bởi vì Hư Vô Tháp này ẩn chứa quá nhiều bí mật, và hắn không biết có bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo họ.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu hắn, một giải pháp dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về lịch sử và cơ chế của Hư Vô Tháp, về sự kiện Thiên Kiếp Giáng Lâm đã định hình nên thế giới này 5000 năm trước. Hắn đã nghiên cứu hàng vạn điển tịch cổ xưa, đã chứng kiến vô số tàn tích của kỷ nguyên đã mất. Hắn biết rằng, ngay cả những thủ vệ mạnh mẽ nhất được tạo ra trong thời kỳ hỗn loạn ấy cũng không thể hoàn toàn thoát ly khỏi ảnh hưởng của sự hỗn loạn đó. Chúng là một phần của sự hỗn loạn, và chính sự hỗn loạn ấy cũng là điểm yếu của chúng.
"Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Cố Trường Minh thầm nhủ trong lòng, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi hắn, đầy vẻ cay đắng. Nhưng hành động của hắn lại hoàn toàn trái ngược. Hắn vẫn đang cố gắng, vẫn đang gánh vác, dù không phải vì thế giới, mà vì những người đang đi cùng hắn, những người đã đặt niềm tin vào hắn, dù hắn chẳng còn tin vào điều gì nữa.
Cố Trường Minh đưa tay khẽ lướt qua không khí, một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, không phải để tấn công, mà để thăm dò, để chạm vào những "lỗ hổng" mà hắn đã nhìn thấy. Hắn không cần dùng đến sức mạnh hủy diệt, mà dùng sự tinh tế, sự hiểu biết về bản chất của vật chất và năng lượng. Bàn tay hắn không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng mỗi cử động đều chứa đựng một sự tính toán hoàn hảo, một sự am hiểu sâu sắc về kết cấu của Hư Vô Tháp và những gì nó tạo ra.
Trong khoảnh khắc, thủ vệ khổng lồ đang dần thành hình bỗng khựng lại. Những phù văn cổ xưa trên cơ thể nó nhấp nháy liên tục, rồi đột ngột tối sầm lại, như một cỗ máy bị ngắt nguồn điện. Nó không sụp đổ, không tan biến, mà chỉ đứng sững lại, cứng đờ như một bức tượng khổng lồ, hoàn toàn bất động. Ánh sáng xanh xám trong đôi mắt nó vụt tắt, biến thành hai hốc tối đen thăm thẳm.
Một khe nứt vô hình, không phải bằng ánh sáng hay âm thanh, mà bằng sự méo mó của không gian, chợt xuất hiện ngay cạnh thủ vệ. Nó không phải là một vết nứt vật lý, mà là một "lỗ hổng" trong dòng chảy thời gian và không gian cục bộ, một lối đi chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, được tạo ra từ sự hiểu biết của Cố Trường Minh về những quy luật bị vặn vẹo của thời đại Thiên Kiếp. Khe nứt đó nhỏ, chỉ đủ để một người lách qua một cách khó khăn, nhưng nó lại ổn định một cách kỳ lạ, như một đường hầm tạm thời xuyên qua chiều không gian.
Cố Trường Minh không chút chần chừ. Hắn nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, rồi kéo Kỷ Vô Nguyệt đang bám chặt vào mình, lao thẳng vào khe nứt. Họ xuyên qua không gian bị bẻ cong, cảm giác như cơ thể bị kéo căng ra, rồi co rút lại trong một khoảnh khắc chóng mặt. Cảm giác này giống như bước vào một dòng xoáy nước vô hình, nhưng nhanh chóng kết thúc.
Trong chớp mắt, họ đã ở một nơi khác. Một hành lang mới, tối tăm và u ám hơn hẳn. Cố Trường Minh quay lại, nhìn về phía khe nứt đang dần khép lại. Thủ vệ khổng lồ vẫn đứng yên, như một bức tượng cổ xưa, hoàn toàn không có dấu hiệu của sự sống.
“Nó chỉ là một cỗ máy cũ kỹ, được vá víu bằng năng lượng của một kỷ nguyên đã sụp đổ,” Cố Trường Minh nói, giọng điệu thờ ơ, nhưng ánh mắt hắn lại lóe lên một tia sáng sắc bén. “Những thứ đó luôn có lỗ hổng.” Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tự tin. Hắn đã lợi dụng chính sự hỗn loạn của Thiên Kiếp Giáng Lâm, lợi dụng những vết sẹo mà sự kiện đó để lại trên kết cấu của Hư Vô Tháp, để tạo ra con đường của riêng mình. Đây là trí tuệ của một kẻ đã chứng kiến tận cùng của vinh quang và bi kịch, không phải là sức mạnh đơn thuần.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, đôi mắt phượng đẹp đẽ mở to vì kinh ngạc. Nàng không thể tin được rằng hắn lại có thể vô hiệu hóa một thủ vệ hùng mạnh như vậy mà không cần giao chiến, chỉ bằng một thủ thuật đơn giản đến khó tin. “Ngươi... đã làm thế nào?” Nàng hỏi, giọng nói vẫn còn mang theo chút bàng hoàng. Nàng biết Cố Trường Minh mạnh mẽ, nhưng cách hắn giải quyết vấn đề này lại vượt xa mọi sự tưởng tượng của nàng. Đó không phải là sức mạnh, mà là sự tinh xảo, sự hiểu biết sâu sắc đến mức chạm tới bản chất của vạn vật.
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực trong cơ thể vẫn còn âm ỉ hỗn loạn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, cái giá là sự kiệt quệ về tinh thần và thể xác của hắn, nhưng nó vẫn tốt hơn một trận chiến không cần thiết. Hắn biết, họ cần phải bảo toàn sức lực cho những thử thách phía trước.
Hành lang mới này hẹp hơn, tối hơn, và lạnh lẽo hơn. Hai bên tường đá khắc đầy những phù điêu cổ xưa, nhưng không phải là những hình ảnh về thần linh hay anh hùng, mà là những cảnh chiến tranh tàn khốc, những khuôn mặt đau khổ, những linh hồn gào thét trong tuyệt vọng. Những bức phù điêu này dường như không chỉ là hình ảnh, mà còn là nơi lưu giữ những nỗi đau, những cảm xúc bi thương của một kỷ nguyên đã mất. Không khí ẩm ướt, mang theo một mùi hương lạ lẫm, không phải tử khí hay ma khí, mà là mùi hương thoang thoảng của hoa dại khô héo, một mùi hương gợi nhớ về sự sống đã từng tồn tại, nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tích.
Cố Trường Minh chậm rãi bước đi, ánh mắt hổ phách trở nên nặng trĩu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một nỗi đau âm ỉ từ kiếp trước đang chờ đợi anh. Đó là mùi hương của sự mất mát, của sự tuyệt vọng, của những khoảnh khắc mà hắn không muốn nhớ lại nhất. Hắn nhận ra mình đang tiến gần đến một ảo ảnh quan trọng, một bi kịch đã định hình con người anh, một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn hắn.
“Nó đến rồi...” Cố Trường Minh thầm nhủ trong nội tâm, giọng điệu đầy sự mệt mỏi và cam chịu. “Cái khoảnh khắc mà ta không muốn nhớ nhất...” Hắn hít sâu, chuẩn bị tinh thần đối mặt với những gì sắp diễn ra. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên đó dường như là một thứ xa xỉ không thể với tới trong Hư Vô Tháp này.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ anh, như một sợi dây thép đang bị kéo căng đến cực điểm. Nàng không dám hỏi thêm bất cứ điều gì, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay hắn hơn, như muốn truyền cho hắn sức mạnh từ sự hiện diện của mình. Nàng biết, hắn đang phải đối mặt với một điều gì đó còn kinh khủng hơn cả thủ vệ cổ xưa vừa rồi.
Kỷ Vô Nguyệt, bỗng nhiên dừng lại. Cô bé không còn run rẩy nữa, nhưng đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ sợ hãi và buồn bã tột cùng. Cô bé ngẩng đầu nhìn về phía cuối hành lang hun hút, nơi bóng tối dường như càng trở nên đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng. Một tiếng nức nở nhỏ thoát ra từ môi cô bé, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một nỗi buồn sâu sắc, như thể cô bé đang cảm nhận được nỗi đau của chính Hư Vô Tháp.
“Tháp... đang khóc...” Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết, giọng run rẩy, “Rất buồn... Nỗi đau... của vạn năm...” Cô bé cảm nhận được những dòng chảy năng lượng ẩn giấu trong Hư Vô Tháp, những con đường chỉ tồn tại trong ảo ảnh, và giờ đây, cô bé cảm nhận được sự bi thương tột cùng đang bao trùm lấy không gian này, như một tấm màn tang của những ký ức đã mất.
Cố Trường Minh không quay đầu lại nhìn Kỷ Vô Nguyệt, nhưng hắn cảm nhận được lời nói của cô bé. Hắn biết, cô bé không sai. Hư Vô Tháp này không chỉ là một nơi thí luyện, mà còn là một 'bảo tàng' hoặc 'cỗ máy thời gian' lưu giữ năng lượng và ký ức của những kỷ nguyên đã qua. Và giờ đây, nó đang mở ra cánh cửa dẫn đến ký ức đau khổ nhất của hắn, một ký ức mà ngay cả hắn cũng không muốn đối mặt. Hắn hít một hơi thật sâu, bước tiếp, hướng về phía bóng tối đang chờ đợi. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không phải là một cuộc chiến thể xác, mà là một cuộc chiến của linh hồn, một cuộc chiến với chính bản thân hắn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.