Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 163: Đoạt Kính: Hư Vô Tháp Phong Ba

Hư Vô Tháp vẫn bao trùm họ bằng bóng tối và sự lạnh lẽo. Nhưng giờ đây, cái lạnh lẽo đó không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn Cố Trường Minh. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt ôm chặt lấy hắn, cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể hắn. Họ biết, con đường phía trước sẽ không chỉ đầy chông gai, mà còn đầy rẫy những chân tướng kinh hoàng, những bí mật mà có lẽ cả thế giới đã lãng quên. Và Cố Trường Minh, người anh hùng đã kiệt sức, giờ đây lại phải gánh vác một gánh nặng mới, một trách nhiệm vĩ đại hơn, một cuộc chiến mà hắn chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.

Hắn từ từ tách khỏi vòng tay ấm áp của Mộ Dung Tuyết, đôi mắt hổ phách vẫn còn vương vấn sự ám ảnh của những ảo ảnh vừa qua, nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa yếu ớt nhưng kiên định đã được nhen nhóm. Ngọn lửa của sự hiểu biết, của một gánh nặng không thể chối từ. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân cốt trong cơ thể mình như bị hàng ngàn cây kim châm chích, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự mệt mỏi cùng cực của linh hồn đã phải đón nhận quá nhiều chân tướng tàn khốc. Hắn đã từng nghĩ, sự thờ ơ là một lá chắn hoàn hảo để bảo vệ mình khỏi thế gian này, nhưng chân tướng của Ma Chủ và Luân Hồi Kính, của Thiên Kiếp Giáng Lâm đã xuyên thủng lá chắn đó một cách tàn nhẫn, buộc hắn phải đối diện với một thứ lớn hơn cả sự tồn tại cá nhân của hắn.

Cố Trường Minh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi của Mộ Dung Tuyết, rồi chạm khẽ vào mái tóc đen nhánh của Kỷ Vô Nguyệt, một hành động dịu dàng hiếm thấy nơi hắn. "Chúng ta phải đi thôi," hắn nói, giọng khàn đặc nhưng kiên quyết, "Hư Vô Tháp này... không chỉ ẩn chứa bí mật, mà còn là một cái bẫy khổng lồ." Hắn không cần nói rõ cái bẫy đó là gì, bởi vì ngay cả hắn cũng không chắc chắn. Cái la bàn ma khí hắn vẫn giữ trong tay, dù bị hư hại ít nhiều sau cuộc đối đầu với ảo ảnh, vẫn chỉ hướng về phía trước, nơi sâu thẳm nhất của Hư Vô Tháp. Luân Hồi Kính đang chờ đợi, và cùng với nó, có lẽ là toàn bộ sự thật.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, cố nén lại sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Nàng biết, hắn đang thay đổi, đang dần chấp nhận lại gánh nặng mà hắn đã cố gắng rũ bỏ bấy lâu. Sự thay đổi này khiến nàng vừa mừng, vừa lo. Mừng vì hắn không còn chìm đắm trong sự tuyệt vọng vô tận, lo vì nàng biết, con đường mà hắn chọn sẽ còn khó khăn hơn gấp vạn lần những gì họ đã trải qua. Kỷ Vô Nguyệt siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt vẫn còn chút hoảng loạn nhưng đã ánh lên sự kiên cường. Nàng không hiểu hết những gì sư huynh mình nói, nhưng nàng tin tưởng hắn vô điều kiện.

Cố Trường Minh dẫn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt qua một hành lang rộng lớn, đổ nát bên trong Hư Vô Tháp. Không khí nơi đây ẩm ướt và nặng nề hơn, mùi bụi bặm và mục nát len lỏi vào từng hơi thở. Từng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự cô độc và nguy hiểm. Những bức tường đá đen sừng sững, được chạm khắc những phù văn cổ xưa mà ngay cả Cố Trường Minh cũng không thể nhận ra, như những đôi mắt vô tri dõi theo từng cử động của họ. Ánh sáng yếu ớt từ một nguồn không xác định, có lẽ là do chính Hư Vô Tháp tự phát ra, chỉ đủ để soi tỏ con đường ngay trước mắt, để lại phía sau những bóng tối dày đặc, như những con quái vật đang rình rập chờ thời cơ. Tiếng gió rít qua những khe nứt trên vách đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang than khóc.

Cố Trường Minh vẫn trầm mặc, đôi mắt hổ phách quét qua từng ngóc ngách, dò xét những dao động linh khí và ma khí bất thường. Hắn không còn là Cố Trường Minh của những chương trước, người chỉ muốn buông bỏ mọi thứ. Giờ đây, trong hắn có một sự căng thẳng mới, một sự cảnh giác cao độ xuất phát từ những chân tướng vừa được hé lộ. Hắn cảm nhận được, Hư Vô Tháp này không chỉ là một phế tích cổ xưa, mà còn là một thực thể sống, một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động theo một quy luật riêng, và sự hiện diện của Luân Hồi Kính đã đánh thức nó. "Tháp này... còn hơn những gì ta biết," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một lời tự nói với chính mình hơn là với hai cô gái. "Mỗi tầng, mỗi góc khuất đều có thể ẩn chứa một bí mật, hoặc một cái bẫy."

Mộ Dung Tuyết đi sát bên, ánh mắt cảnh giác nhưng vẫn thỉnh thoảng nhìn Cố Trường Minh với vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự thay đổi mà nàng chưa từng thấy ở hắn ngay cả trong kiếp trước. Sự mệt mỏi, sự chán chường vẫn còn đó, nhưng đã có thêm một thứ gì đó, một sự kiên định lạnh lùng, một ý chí không thể lay chuyển. Nàng muốn hỏi hắn đã nhìn thấy gì, đã trải qua những gì trong những ảo ảnh đó, nhưng nàng biết, hắn sẽ không nói. Có những nỗi đau, những gánh nặng mà chỉ một mình hắn có thể gánh chịu. "Có vẻ như... chúng ta đã đi sâu hơn nhiều rồi," nàng nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Khí tức nơi đây... càng lúc càng hỗn loạn."

Kỷ Vô Nguyệt, dù có chút sợ hãi trước bầu không khí u ám và những âm thanh ghê rợn, vẫn nắm chặt pháp khí, sẵn sàng ứng chiến. Đôi mắt nàng quét qua những bóng tối, cảnh giác với bất kỳ chuyển động nào. Nàng đã quen với việc chiến đấu bên cạnh sư huynh mình, quen với việc tin tưởng vào sự dẫn dắt của hắn. Nàng không hiểu được những suy nghĩ phức tạp trong đầu hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự quyết tâm của hắn. "Sư huynh, chúng ta có nên..." Kỷ Vô Nguyệt vừa định hỏi liệu có nên nghỉ ngơi một chút hay không, thì Cố Trường Minh đột ngột dừng lại.

Bàn tay hắn giơ lên, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực, ra hiệu cho hai cô gái ẩn nấp vào một góc khuất. Ánh mắt hổ phách của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước, nơi mà chỉ có bóng tối và sự tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được, không phải bằng thị giác, mà bằng toàn bộ linh giác của mình, một luồng khí tức đang tiến đến. Luồng khí tức đó không giống với bất kỳ kẻ thù nào mà hắn từng đối mặt trong Hư Vô Tháp này. Nó mang theo một vẻ cổ xưa, một sự hung bạo nguyên thủy, và một mục đích rõ ràng. "Cẩn thận, có kẻ đang đến," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, như tiếng gió thoảng qua. "Không phải. Khí tức này... cổ xưa hơn, và hung hãn hơn." Hắn đã từng đối mặt với vô số kẻ thù trong kiếp trước, từng cảm nhận được đủ loại sức mạnh, nhưng luồng khí tức này lại mang đến cho hắn một cảm giác khác lạ, như thể nó đến từ một thời đại đã bị lãng quên, một thời đại mà hắn vừa thoáng thấy trong những ảo ảnh kinh hoàng.

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng nấp vào sau một cột đá đổ nát, trái tim đập thình thịch. Nàng không hiểu "cổ xưa hơn, hung hãn hơn" nghĩa là gì, nhưng nàng tin vào trực giác của Cố Trường Minh. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe tiếng gió rít và tiếng thở dốc của chính họ. Cố Trường Minh rút Phệ Hồn Kiếm ra, ánh sáng xanh biếc từ lưỡi kiếm xé toạc bóng tối, phản chiếu sự lạnh lẽo trong đôi mắt hắn. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đứng đó, như một bức tượng đá, chờ đợi. Trong đầu hắn, những mảnh ký ức về Thiên Kiếp Giáng Lâm, về Ma Chủ là một vết thương vũ trụ, về Luân Hồi Kính là một phần của phong ấn, đang xoáy vào nhau. Hắn không còn là anh hùng cứu thế của kiếp trước, nhưng hắn cũng không còn là kẻ thờ ơ muốn buông bỏ. Hắn giờ đây là một người mang trong mình một chân tướng khủng khiếp, và một gánh nặng không thể từ chối. Hắn đã biết cái giá của sự đúng đắn, và hắn biết, dù mệt mỏi đến đâu, hắn cũng không thể quay lưng lại với nó một lần nữa.

***

Từ bóng tối dày đặc của hành lang, một làn ma khí nồng đậm, đặc quánh như mực, cuồn cuộn trào ra, mang theo mùi lưu huỳnh và tanh tưởi của máu. Luồng ma khí đó không phải là thứ bình thường, nó mang theo một vẻ cổ xưa, một áp lực khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Cố Trường Minh nheo mắt, cảm nhận được từng sợi ma khí đang vặn vẹo trong không khí, như những xúc tu vô hình đang dò xét mọi ngóc ngách. Hắn đã từng hít thở ma khí vô số lần trong kiếp trước, nhưng ma khí lần này lại khác biệt, nó mang theo một sự u uất, một nỗi thống khổ đã kéo dài hàng ngàn năm. Đây không phải là ma khí của những ma tu thông thường, mà là ma khí của một thế lực cổ xưa, đã ngủ yên và giờ đang được đánh thức.

Sau làn ma khí cuồn cuộn, từng bóng người áo đen, mang mặt nạ ghê rợn, từ từ hiện ra, như những bóng ma trỗi dậy từ địa ngục. Chúng di chuyển không tiếng động, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào vị trí của Cố Trường Minh và hai cô gái đang ẩn nấp. Số lượng của chúng không quá đông, khoảng chục tên, nhưng mỗi tên đều toát ra khí tức cường đại, không kém gì những cường giả cấp cao của Ma Đạo. Chúng tạo thành một vòng vây bán nguyệt, chặn đứng mọi lối thoát. Ám khí và pháp khí hắc ám lấp lánh trong tay chúng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Không khí càng thêm ngột ngạt, đè nén, như thể một tảng đá khổng lồ đang đè lên lồng ngực. Tiếng gió rít lúc này đã hòa cùng những tiếng gầm gừ trầm thấp từ đám ma tu, tạo nên một âm thanh hỗn độn, báo hiệu một cuộc chiến sắp nổ ra.

Giữa vòng vây ma tu, một bóng hình gầy gò, cao lớn từ từ bước ra. Hắn mặc một chiếc áo choàng rách rưới màu đen, nhưng thân hình lại toát ra một thứ khí chất đặc biệt, đầy vẻ ngạo mạn và độc ác. Làn da hắn đen như mực, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng. Đây chính là Hắc Sa Ma Tướng, một trong những thủ lĩnh của U Minh Giáo, kẻ đã từng gây ra không ít sóng gió trên đại lục Tiên Nguyên. Hắn không đeo mặt nạ, để lộ khuôn mặt đầy những vết sẹo ghê rợn, như những lời nguyền khắc sâu vào xương tủy. Hắc Sa Ma Tướng bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng động nhỏ, nhưng lại vang vọng như tiếng trống trận trong không gian tĩnh mịch của Hư Vô Tháp.

Hắn dừng lại, đôi mắt độc địa quét qua Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đang ẩn nấp, rồi dừng lại ở Cố Trường Minh. Trên tay hắn là một chiếc la bàn ma khí bằng xương trắng, được khảm những viên huyết thạch đỏ sẫm, đang quay tít, mũi kim chỉ thẳng vào Cố Trường Minh. Chiếc la bàn này không chỉ dùng để dò tìm vị trí, mà còn có thể cảm ứng được linh khí của Luân Hồi Kính, và giờ đây nó đang phản ứng mãnh liệt với Cố Trường Minh. "Cố Trường Minh, ngươi tưởng có thể trốn thoát khỏi tầm mắt của chúng ta sao?" Hắc Sa Ma Tướng cất tiếng, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ ngạo mạn, như một lời phán xét từ địa ngục. "Luân Hồi Kính, nó thuộc về Ma Chủ, thuộc về chúng ta. Ngươi không đủ tư cách chạm vào sức mạnh của Thiên Kiếp Giáng Lâm!"

Lời nói của Hắc Sa Ma Tướng như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào những vết thương lòng của Cố Trường Minh. Hắn đã từng nghĩ Ma Chủ là một kẻ thù, một cá nhân tà ác cần phải bị tiêu diệt. Giờ đây, hắn biết Ma Chủ là một vết thương vũ trụ, một tàn niệm được sinh ra từ Thiên Kiếp Giáng Lâm, một sự kiện đã xảy ra cách đây năm ngàn năm. Những lời nói này của Hắc Sa Ma Tướng đã xác nhận những gì hắn vừa nhìn thấy trong ảo ảnh, rằng U Minh Giáo, hay ít nhất là thế lực đứng sau chúng, đã biết về chân tướng cổ xưa này, và chúng đang muốn lợi dụng Luân Hồi Kính để phục vụ cho mục đích của Ma Chủ. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên, một cảm giác bất lực khi phải đối mặt với một âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ. "Các ngươi... biết gì về Thiên Kiếp?" Cố Trường Minh hỏi, giọng nói trầm thấp, chứa đựng một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng cũng xen lẫn một chút tò mò.

Mộ Dung Tuyết, không thể chịu đựng được sự ngông cuồng của Hắc Sa Ma Tướng, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp. Nàng trừng mắt nhìn hắn, vẻ đẹp thanh khiết của nàng càng làm nổi bật sự tà ác của Hắc Sa Ma Tướng. "Các ngươi là ai? Dám ở trong Hư Vô Tháp này làm càn!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự phẫn nộ. Nàng không hiểu ý nghĩa sâu xa của những lời mà Hắc Sa Ma Tướng và Cố Trường Minh vừa trao đổi, nhưng nàng biết hắn đang thách thức sự tồn tại của họ.

Kỷ Vô Nguyệt cũng theo sau, cô không nói gì, nhưng ánh mắt cảnh giác của cô quét qua từng tên ma tu, rồi dừng lại ở ký hiệu trên áo choàng của Hắc Sa Ma Tướng. Một hình đầu lâu màu đen với hai con mắt đỏ rực. "U Minh Giáo..." nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự e dè và kiêng kỵ. U Minh Giáo là một trong những thế lực tà đạo cổ xưa và đáng sợ nhất trên đại lục, danh tiếng của chúng gắn liền với những cuộc tàn sát và những nghi lễ hắc ám kinh hoàng. Nàng đã từng nghe về chúng, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ phải đối mặt trực tiếp.

Hắc Sa Ma Tướng cười khẩy, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp hành lang, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. "U Minh Giáo? Ha ha ha... Các ngươi chỉ biết cái tên bề ngoài đó thôi. Chúng ta là những kẻ phục vụ chân chính của Ma Chủ, những người sẽ dẫn lối cho Ma Chủ tái sinh, và Luân Hồi Kính chính là chìa khóa!" Hắn vung tay ra hiệu. "Đừng phí lời với những kẻ ngu muội này. Luân Hồi Kính đang ở trên người Cố Trường Minh. Giết chết hắn, đoạt lấy nó! Hãy tận hưởng nỗi đau!"

Đám ma tu lập tức đồng loạt lao vào tấn công, tung ra vô số pháp thuật hắc ám và ám khí, nhắm thẳng vào Cố Trường Minh và hai cô gái. Hàng loạt quả cầu ma hỏa đen kịt, những luồng khí độc màu tím, những mũi tên xương sắc nhọn, cùng những sợi xích ma khí lao đến như bão tố. Âm thanh rít lên của pháp thuật hắc ám, tiếng binh khí va chạm, tiếng gầm gừ hung tợn của ma tu hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng. Mùi cháy khét của pháp thuật và mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, khiến đầu óc quay cuồng. Cuộc chiến đã bắt đầu.

***

Trong khoảnh khắc đối mặt với bão táp pháp thuật hắc ám, đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh trở nên lạnh như băng. Hắn không còn là kẻ suy tư, giằng xé nội tâm nữa. Ngay lúc này, trong sâu thẳm linh hồn hắn, một bản năng chiến đấu nguyên thủy, đã được tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến sinh tử, đã trỗi dậy. Cái gánh nặng của chân tướng cổ xưa, sự mệt mỏi của một linh hồn đã kiệt sức, tất cả đều bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho sự quyết đoán tàn nhẫn của một chiến binh. Hắn không nói một lời, không một tiếng rên rỉ, chỉ đơn thuần đối diện với cái chết đang ập tới.

Anh không né tránh. Việc đó là vô nghĩa. Hắn trực tiếp đón đầu, Phệ Hồn Kiếm trong tay vung lên, vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ trong không khí. Ánh sáng xanh biếc từ lưỡi kiếm đột nhiên bùng lên, không phải là ánh sáng linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ giữa linh khí và một thứ năng lượng cổ xưa, u tối mà hắn đã vô tình hấp thụ được trong Hư Vô Tháp này. Một loại công pháp cổ xưa, mang tên "Vô Tận Luân Hồi Kiếm Quyết", một kiếm quyết hắn đã từng luyện đến cảnh giới tối cao trong kiếp trước, nhưng giờ đây lại được thi triển với một tầng ý cảnh hoàn toàn khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "luân hồi" và "vô tận".

Đòn tấn công đầu tiên của Hắc Sa Ma Tướng và đám ma tu, bao gồm những quả cầu ma hỏa, luồng khí độc và mũi tên xương, đều bị thanh Phệ Hồn Kiếm chém nát trong chớp mắt. Không chỉ là chém nát, mà còn là "hấp thụ". Năng lượng hắc ám của chúng bị thanh kiếm hút vào, rồi biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại. Một làn sóng năng lượng tinh thuần, nhưng vẫn mang theo một chút lạnh lẽo, phản ngược lại, đẩy lùi đám ma tu đang lao tới. Chúng không ngờ rằng Cố Trường Minh lại mạnh mẽ đến vậy, và cách hắn đối phó với pháp thuật hắc ám của chúng lại kỳ lạ đến thế.

Anh di chuyển nhanh như chớp, thân pháp phiêu dật, như một làn khói đen lướt qua giữa vòng vây ma tu. Mỗi bước chân của hắn đều như hòa vào không gian, khiến hắn trở nên khó nắm bắt. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, dù bị sốc bởi sự bùng nổ sức mạnh đột ngột của Cố Trường Minh, vẫn kịp phản ứng. Mộ Dung Tuyết vận dụng pháp quyết, tạo ra một lá chắn ánh sáng bảo vệ Kỷ Vô Nguyệt và chính mình, đồng thời tung ra những luồng kiếm khí nhẹ nhàng hỗ trợ Cố Trường Minh. Kỷ Vô Nguyệt, không chần chừ, vung thanh kiếm của mình, những đường kiếm sắc bén cắt xé không khí, bổ trợ cho những khoảng trống mà Cố Trường Minh để lại. Cố Trường Minh không chỉ chiến đấu cho chính mình, hắn còn chiến đấu để bảo vệ họ, bảo vệ những người đã tin tưởng và sát cánh bên hắn, dù hắn có muốn hay không.

Mỗi đòn đánh của Cố Trường Minh đều mang theo sự tàn phá, một sự tàn nhẫn không chút do dự. Hắn không còn chơi đùa hay giữ lại chút sức lực nào. Những tên ma tu cấp thấp hơn, chỉ cần một nhát chém của Phệ Hồn Kiếm, đã bị tan biến thành cát bụi đen. Năng lượng hắc ám trong cơ thể chúng bị hút cạn, biến chúng thành những cái xác khô kiệt. "Đây là... Vô Tận Luân Hồi... ư?" Cố Trường Minh lẩm bẩm, giọng nói không chứa đựng cảm xúc, nhưng trong đầu hắn, một dòng suy nghĩ mãnh liệt đang dâng trào. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Luân Hồi Kính đang cộng hưởng với Phệ Hồn Kiếm, khiến hắn có thể hấp thụ và chuyển hóa mọi loại năng lượng, đặc biệt là ma khí.

Trong khoảnh khắc đối đầu dữ dội đó, khi hắn tung ra một đòn kiếm quét ngang, một ảo ảnh chợt lướt qua tâm trí hắn. Không phải là những ký ức đau buồn của kiếp trước, cũng không phải là chân tướng của Thiên Kiếp Giáng Lâm. Đó là hình ảnh một thanh kiếm khổng lồ, sáng chói, đang bay xuyên qua một không gian đầy sao, hướng về phía một mảnh vỡ của Luân Hồi Kính. Phá Thiên Kiếm! Hắn nhận ra nó ngay lập tức. Cảm giác mạnh mẽ, quen thuộc, như một phần cơ thể hắn, bùng cháy trong linh hồn. Ảo ảnh đó chỉ kéo dài trong tích tắc, nhưng nó đủ để hắn nhận ra rằng, Phá Thiên Kiếm, thanh thần binh của hắn, không chỉ là một vũ khí, mà còn là một chìa khóa, một phần của bức tranh vĩ đại hơn mà hắn đang cố gắng giải mã.

Hắc Sa Ma Tướng đứng phía sau, đôi mắt độc địa của hắn nheo lại, lộ rõ sự ngạc nhiên. Hắn không ngờ Cố Trường Minh lại mạnh mẽ đến vậy, và cách hắn đối phó với ma khí lại quỷ dị như thế. "Thú vị!" Hắn cười lớn, tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp hành lang, nhưng lần này không còn vẻ ngạo mạn tuyệt đối mà pha lẫn chút hứng thú nguy hiểm. "Ngươi quả nhiên không tầm thường. Nhưng một mình ngươi làm sao chống lại ý chỉ của Ma Chủ đại nhân? Ngươi có biết, Luân Hồi Kính này... là một phần của kế hoạch lớn lao, đã được ủ mưu từ Thiên Kiếp Giáng Lâm 5,000 năm trước không?" Hắn muốn chọc tức Cố Trường Minh, muốn khiến hắn mất đi sự bình tĩnh.

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt chứng kiến Cố Trường Minh chiến đấu, trái tim họ đập thình thịch. Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và một chút ngưỡng mộ sâu sắc. "Trường Minh... anh ấy mạnh đến vậy sao?" Nàng lẩm bẩm, tự hỏi liệu đây có phải là sức mạnh thật sự của hắn, sức mạnh mà hắn đã cố gắng che giấu bấy lâu, hay là một sự bùng nổ tạm thời dưới áp lực của chân tướng mới. Kỷ Vô Nguyệt, đôi mắt to tròn mở lớn, không giấu được sự ngưỡng mộ. "Đại ca Cố Trường Minh thật lợi hại!" Nàng thốt lên, cảm thấy an toàn tuyệt đối khi đứng sau lưng hắn.

Cố Trường Minh không để tâm đến lời khiêu khích của Hắc Sa Ma Tướng. Hắn biết, hắn không thể chiến đấu mãi ở đây. Mục tiêu của hắn là Luân Hồi Kính, không phải là một cuộc chiến vô nghĩa với đám ma tu này. Hắn cần thời gian để suy nghĩ, để tiêu hóa những chân tướng vừa được hé lộ, và để tìm hiểu thêm về mối liên hệ giữa Luân Hồi Kính, Phá Thiên Kiếm và Thiên Kiếp Giáng Lâm. Hắn tung ra một đòn quét mạnh mẽ cuối cùng, một làn sóng năng lượng tinh thuần bùng nổ từ Phệ Hồn Kiếm, đẩy lùi toàn bộ đám ma tu, tạo ra một khoảng trống lớn trong vòng vây. Từng tên ma tu bị đánh bay, một số tan biến vào hư không, một số khác bị thương nặng, rơi rụng trên mặt đất.

"Đi!" Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt ra hiệu cho họ. Hắn biết, với tốc độ của hắn, hắn có thể dễ dàng thoát khỏi đây một mình, nhưng hắn sẽ không bỏ rơi họ. Hắn đã từng hứa sẽ bảo vệ họ, và dù mệt mỏi đến đâu, hắn cũng sẽ giữ lời. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt không cần hắn nói thêm. Họ tin tưởng hắn, và họ biết hắn đang tạo cơ hội cho họ rút lui. Họ không hề do dự, nhanh chóng chạy theo Cố Trường Minh, lao vào khoảng trống mà hắn vừa tạo ra.

Hắc Sa Ma Tướng gầm lên tức giận khi thấy Cố Trường Minh và hai cô gái thoát khỏi vòng vây của hắn. "Đuổi theo! Đừng để chúng chạy thoát! Ma Chủ đại nhân sẽ không tha cho những kẻ dám cản đường!" Hắn vung tay, và đám ma tu còn lại, dù bị thương, vẫn lao theo. Nhưng Cố Trường Minh đã quá nhanh. Hắn không chạy trốn, mà như đang lướt đi, thân hình hòa vào bóng tối của Hư Vô Tháp.

Hắn dẫn họ xuyên qua những hành lang đá đen đổ nát, những cầu thang xoắn ốc không lối thoát, lao sâu hơn vào lòng Hư Vô Tháp. Phía sau, tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Sa Ma Tướng và tiếng bước chân dồn dập của đám ma tu dần xa. Nhưng dù đã thoát khỏi vòng vây trực diện, Cố Trường Minh vẫn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên linh hồn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. U Minh Giáo đã biết vị trí của hắn, và chúng sẽ không bỏ cuộc. Hơn thế nữa, những lời của Hắc Sa Ma Tướng đã xác nhận rằng Luân Hồi Kính, Ma Chủ, và Thiên Kiếp Giáng Lâm có mối liên hệ sâu sắc. Đây không còn là cuộc chiến cá nhân của hắn, mà là một cuộc xung đột vũ trụ đã kéo dài hàng ngàn năm.

Khi họ dừng lại ở một ngã ba hành lang tối tăm, Cố Trường Minh quay lại, đôi mắt hổ phách quét qua hai cô gái. Mộ Dung Tuyết đang thở dốc, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. Kỷ Vô Nguyệt cũng đã thấm mệt, nhưng nàng vẫn nắm chặt kiếm, sẵn sàng chiến đấu. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của họ dành cho mình, và điều đó, một lần nữa, khiến hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng nặng hơn. Hắn không phải là một anh hùng, hắn chỉ là một kẻ mệt mỏi đang cố gắng giải mã một bí ẩn cổ xưa.

Nhưng ngay lúc đó, từ sâu thẳm Hư Vô Tháp, một luồng ma khí khổng lồ, cổ xưa hơn bất kỳ thứ gì họ từng cảm nhận, đột nhiên bùng nổ, rung chuyển toàn bộ tòa tháp. Luồng ma khí đó không mang theo sự hung bạo của U Minh Giáo, mà là một sự tàn phá thuần túy, một sự hỗn loạn nguyên thủy, như thể chính bản thân Hư Vô Tháp đang thức tỉnh. Cố Trường Minh nheo mắt, ánh mắt hổ phách lóe lên một tia cảnh giác tột độ. Hắn biết, U Minh Giáo chỉ là những con tốt. Phía sau chúng, có một thứ gì đó còn lớn hơn, còn đáng sợ hơn đang được đánh thức bởi sự hỗn loạn này. Đây không chỉ là cuộc tranh giành Luân Hồi Kính, mà là một cuộc đối đầu với một thứ tà ác cổ xưa, một vết sẹo đã tồn tại từ thuở hồng hoang, và giờ đây, nó đang dần hé lộ. "Luân Hồi Kính... nó đang ở rất gần," Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một lời tiên tri đầy bi kịch. "Và nó đang đánh thức... mọi thứ."

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free