Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 162: Hư Vô Tháp: Chân Tướng Nguyên Khởi

Hư Vô Tháp vẫn bao trùm họ bằng bóng tối và sự lạnh lẽo. Tiếng gió rít vẫn đều đặn, như một khúc ca buồn thảm không ngừng vang vọng. Mùi ẩm mốc và năng lượng hỗn loạn vẫn vương vấn, nhắc nhở họ về sự nguy hiểm rình rập. Cố Trường Minh vẫn nhắm mắt, chìm sâu vào thế giới của riêng hắn, nơi những bóng ma kiếp trước không ngừng giày vò linh hồn đã kiệt sức. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt chỉ có thể im lặng ngồi cạnh, ánh mắt đầy xót xa nhìn người đàn ông đang gánh chịu quá nhiều gánh nặng, hy vọng rằng một ngày nào đó, vết thương lòng của hắn sẽ thực sự được chữa lành. Họ biết, con đường để hắn chấp nhận lại vai trò của mình, không phải là một anh hùng bất khả chiến bại, mà là một con người với những nỗi đau, sẽ là một hành trình đầy cam go. Nhưng họ sẽ ở bên hắn, dù hắn có từ chối hay chấp nhận, dù hắn có buông bỏ hay hành động.

Khí tức cổ xưa của Hư Vô Tháp càng lúc càng trở nên dày đặc, như một tấm màn vô hình đang siết chặt lấy không gian. Cố Trường Minh đột nhiên mở mắt. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, dù vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và nỗi u hoài từ những ký ức vừa qua, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia cảnh giác sắc bén. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt, không còn là sự hỗn loạn của ma khí thông thường hay tàn dư của những trận pháp cổ xưa hắn đã từng đối phó. Đây là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thâm trầm hơn, như thể đang gọi mời từ sâu thẳm của thời gian.

Hắn khẽ nhúc nhích, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vách đá thấm qua lớp trường bào mỏng. "Chúng ta phải đi," hắn nói, giọng khàn khàn, nhưng đầy kiên quyết. "Khí tức này... nó đang kéo chúng ta đến một nơi khác."

Mộ Dung Tuyết giật mình, vội vàng đứng dậy. Nàng nhìn hắn với vẻ lo lắng, nhưng cũng không dám hỏi thêm. Nàng biết, khi Cố Trường Minh đã quyết định, hắn sẽ không thay đổi. Kỷ Vô Nguyệt rụt rè bám lấy vạt áo của Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn vẫn còn ráo hoảnh nước mắt nhưng đã ánh lên sự sợ hãi mới.

Cố Trường Minh đứng thẳng người, thân hình cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu, nhưng bước đi lại dứt khoát, dẫn họ qua một hành lang hẹp, tối tăm. Ánh sáng yếu ớt từ phù chú trên tay hắn chỉ đủ để soi rõ những phù văn cổ đã bị thời gian và ma khí ăn mòn trên các bức tường đá. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi kim loại gỉ sét kỳ lạ càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với mùi năng lượng hỗn loạn đặc trưng của Hư Vô Tháp, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt đến khó chịu. Tiếng gió rít thê lương hơn, như những lời thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, vang vọng khắp hành lang u tối, khiến cho không khí càng thêm phần rợn người.

Mộ Dung Tuyết bước theo sau hắn, nàng cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên không gian. Mỗi bước chân của nàng đều trở nên nặng nề hơn, như thể đang bước trên một con đường vô định dẫn vào cõi hư không. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim vẫn đập mạnh trong lồng ngực. Nàng liếc nhìn Cố Trường Minh, khuôn mặt hắn thanh tú nhưng giờ đây lại mang vẻ căng thẳng hiếm thấy, đôi mắt hổ phách không ngừng quét khắp các ngóc ngách, dò xét từng biến động nhỏ nhất của linh khí. Hắn không hề nói thêm lời nào, chỉ im lặng dẫn đường, nhưng sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời cảnh báo nào.

"Cẩn thận," Cố Trường Minh bất chợt lên tiếng, giọng trầm thấp, đầy cảnh giác. "Nơi đây khác biệt. Khí tức cổ xưa hơn nhiều." Lời hắn vừa dứt, một luồng khí tức lạnh buốt chạy dọc sống lưng Kỷ Vô Nguyệt, khiến nàng rùng mình bám chặt hơn vào tay Mộ Dung Tuyết.

"Trường Minh, huynh cảm thấy gì sao? Nơi này có vẻ... không ổn," Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng cảm nhận được sự bất an của hắn, và điều đó khiến nàng cũng bất an theo.

"Sư huynh, em cảm thấy ớn lạnh quá," Kỷ Vô Nguyệt run rẩy, đôi mắt to tròn nhìn xung quanh đầy sợ hãi. "Như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta." Nàng là một cô bé ngây thơ, nhưng trực giác của một tu sĩ vẫn cho nàng biết nơi này không hề an toàn.

Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đồng ý với cảm nhận của họ. Thực ra, hắn không chỉ cảm thấy 'có gì đó đang nhìn', hắn còn cảm thấy 'có gì đó đang gọi'. Một tiếng vọng từ thời xa xưa, từ một kiếp sống mà ngay cả hắn cũng chưa từng chứng kiến. Hắn đưa tay chạm vào bức tường đá, những phù văn cổ xưa dưới đầu ngón tay hắn dường như sống dậy, run rẩy nhẹ. Đây là ngôn ngữ của một thời đại đã bị lãng quên, ngôn ngữ của những bí mật mà thế gian không nên biết. Hắn đã từng đọc qua những bản cổ thư về thời kỳ "Thiên Kiếp Giáng Lâm" cách đây năm ngàn năm, nhưng tất cả chỉ là những dòng chữ khô khan. Giờ đây, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của chính thời đại đó.

Cuối hành lang hẹp, một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra, sừng sững chắn ngang đường đi. Cánh cổng này không giống bất kỳ thứ gì họ đã thấy trong Hư Vô Tháp. Nó được làm từ một loại đá đen tuyền, trên bề mặt khắc vô số phù văn cổ đại đã bị ma khí ăn mòn đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm, cổ kính đến rợn người. Một luồng khí tức hùng vĩ nhưng cũng đầy u ám tỏa ra từ cánh cổng, như thể nó là cánh cửa dẫn đến vực sâu của thời gian.

Cố Trường Minh dừng lại trước cánh cổng, ánh mắt hổ phách quét qua từng phù văn, từng vết nứt trên đá. Hắn nhắm mắt lại, thần thức lan tỏa, dò xét sâu vào bên trong cánh cổng. Một dòng thông tin hỗn loạn ập vào tâm trí hắn, nhưng hắn vẫn cố gắng chắt lọc. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một thế giới bị tàn phá, về những sinh linh khổng lồ gào thét, về một sự kiện hủy diệt kinh hoàng. Nỗi mệt mỏi trong hắn càng thêm nặng nề, nhưng sự tò mò và bản năng của một người từng gánh vác thế giới lại trỗi dậy. Hắn biết, đằng sau cánh cổng này là một chân tướng không hề đơn giản.

Hắn thở dài một hơi, mùi kim loại gỉ sét cùng mùi đất ẩm xộc thẳng vào mũi, khiến hắn cảm thấy hơi buồn nôn. Hắn đặt tay lên cánh cổng đá lạnh lẽo, một luồng linh lực thuần khiết từ lòng bàn tay hắn truyền vào. Các phù văn cổ xưa trên cánh cổng bỗng phát sáng yếu ớt, rồi từ từ chuyển động, tạo ra một tiếng rít ken két chói tai, như tiếng gào thét của thời gian. Cánh cổng đá khổng lồ từ từ mở ra, để lộ ra một không gian bên trong tối đen như mực, như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi nuốt chửng tất cả.

Khi nhóm ba người bước qua cánh cổng đá cổ kính, không gian xung quanh họ bỗng méo mó một cách kỳ lạ, như một tấm gương bị bẻ cong trong cơn lốc xoáy. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc phù chú trên tay Cố Trường Minh bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc, chỉ còn lại những tia sáng chập chờn, ma mị, nhảy múa điên cuồng như những linh hồn lạc lối. Không khí đặc quánh, nặng nề, không còn là mùi ẩm mốc thông thường mà là một thứ mùi hương kim loại gỉ sét hòa lẫn với mùi máu khô và một thứ hương vị khó tả của sự hủy diệt và tái sinh. Nó khiến người ta cảm thấy buồn nôn, đồng thời cũng kích thích mọi giác quan đến cực độ. Tiếng gió rít thê lương đã biến thành những tiếng gào rú xa xăm, những tiếng than khóc không ngừng nghỉ của hàng vạn linh hồn, và xen kẽ vào đó là những tiếng thì thầm không rõ nghĩa, như đang kể lại một câu chuyện bi thương từ thuở hồng hoang.

Các ảo ảnh bắt đầu bùng nổ, không còn là những mảnh ký ức rời rạc của Cố Trường Minh từ kiếp trước. Lần này, chúng là những hình ảnh kinh hoàng, vĩ đại và xa lạ, dội thẳng vào tâm trí hắn như những nhát búa bổ. Hắn thấy một thế giới cổ xưa, một bầu trời nứt toác thành từng mảnh, máu và lửa nhuộm đỏ cả thiên không. Những sinh linh khổng lồ, với hình thù kỳ dị, gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng, thân thể chúng vặn vẹo trong cơn hấp hối, máu tươi nhuộm đỏ đất trời. Chúng không phải là yêu thú hay ma vật mà hắn từng biết, mà là những sinh vật cổ đại, có lẽ là những vị thần hay ma thần từ thuở khai thiên lập địa, đang phải chịu đựng một sự trừng phạt kinh hoàng.

Một luồng năng lượng đen tối, nguyên thủy và hủy diệt, bao trùm tất cả – Thiên Kiếp Giáng Lâm. Nó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí, mà là một thứ sức mạnh hỗn loạn, vượt ra ngoài mọi định luật của thế giới này. Nó xé nát không gian, nuốt chửng thời gian, biến mọi thứ thành hư vô. Cố Trường Minh ôm lấy đầu, đầu óc hắn quay cuồng, những hình ảnh và âm thanh dội vào tâm trí hắn như một cơn sóng thần. Hắn có cảm giác như mình đang bị kéo vào một dòng sông thời gian, chứng kiến tận mắt sự kiện đã định hình nên cả một kỷ nguyên.

"Đây không phải... ký ức của ta..." Cố Trường Minh thở hổn hển, cố gắng tập trung, cố gắng thoát ra khỏi cơn ác mộng này. Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự kinh hoàng tột độ. Hắn đã thấy vô số bi kịch, vô số cái chết trong kiếp trước, nhưng chưa bao giờ hắn chứng kiến một thảm kịch vĩ đại và tàn khốc đến như vậy. Đây không phải là nỗi đau của riêng hắn, mà là nỗi đau của cả một thế giới, của cả một vũ trụ.

Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Kỷ Vô Nguyệt, giọng nói nàng run rẩy không kém. "Trường Minh! Huynh sao vậy? Huynh nhìn thấy gì?" Nàng không thấy rõ những gì Cố Trường Minh đang thấy, nhưng nàng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự kinh hoàng đang bao trùm lấy hắn. Nàng thấy đôi mắt hổ phách của hắn mở to, nhưng lại vô hồn, như đang nhìn xuyên qua nàng, nhìn vào một nơi xa xăm nào đó.

Kỷ Vô Nguyệt sợ hãi đến mức khóc thút thít, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn xung quanh, dù không thấy rõ ràng như Cố Trường Minh nhưng nàng cũng cảm nhận được những bóng hình khổng lồ, đen tối đang gào thét trong các ảo ảnh. "Sư huynh... có quái vật! Nhiều quái vật quá!" Nàng nép chặt vào Mộ Dung Tuyết, muốn chạy trốn khỏi nơi kinh khủng này.

Cố Trường Minh không thể trả lời. Hắn đang bị nhấn chìm trong cơn lũ ảo ảnh. Hắn thấy hình bóng của một thực thể to lớn, đen tối, không có hình dạng cụ thể, nhưng phát ra một luồng ma khí nguyên thủy, hùng mạnh đến mức có thể hủy diệt mọi thứ. Nó không phải là Ma Chủ mà hắn từng chiến đấu, không phải là một sinh vật có suy nghĩ hay cảm xúc, mà giống như một vết nứt, một lỗ hổng trong bản chất của vũ trụ, nơi sự hỗn loạn và hủy diệt tuôn trào không ngừng. Nó là nguồn gốc của tất cả ma khí, của tất cả sự tàn phá.

Sau đó, ảo ảnh chuyển đổi, hiện ra hình ảnh một chiếc gương cổ kính, Luân Hồi Kính. Chiếc gương này không nằm im lìm mà phản chiếu cảnh tượng hỗn loạn của Thiên Kiếp Giáng Lâm, như thể nó là nhân chứng duy nhất cho sự kiện kinh hoàng đó. Bề mặt gương lung linh, nhưng đột nhiên, một vết nứt nhỏ xuất hiện, rồi lan rộng nhanh chóng, xuyên qua cả bề mặt. Từ vết nứt đó, một luồng sức mạnh khó lường, đen tối và hỗn loạn, bùng nổ, lan tỏa khắp không gian, hòa vào dòng chảy của Thiên Kiếp. Đó không phải là sức mạnh của Luân Hồi Kính, mà là một thứ gì đó được giải phóng *từ* Luân Hồi Kính, một thứ sức mạnh đã bị phong ấn từ lâu, giờ đây được giải thoát bởi thảm họa.

Tâm trí Cố Trường Minh như muốn nổ tung. Hắn đã từng nghĩ mình hiểu rõ Ma Chủ, hiểu rõ Luân Hồi Kính, hiểu rõ về cuộc chiến Tiên Ma của kiếp trước. Nhưng những gì hắn đang chứng kiến đã lật đổ mọi hiểu biết, mọi niềm tin của hắn. Ma Chủ không phải là một kẻ thù hữu hình, Luân Hồi Kính không chỉ là một bảo vật cổ xưa. Chúng là những mảnh ghép của một bí mật lớn hơn, một bi kịch vĩ đại hơn, đã diễn ra từ hàng ngàn năm trước khi hắn ra đời. Một cảm giác bất lực và kinh hoàng dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã từng gánh vác thế giới, nhưng những gì hắn gánh vác chỉ là hậu quả của một vết thương cổ xưa, một vết thương mà hắn thậm chí còn không biết sự tồn tại của nó.

Khi ảo ảnh đạt đến cao trào, Cố Trường Minh cảm thấy mình bị kéo sâu hơn vào trung tâm của cơn lốc năng lượng hỗn loạn. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, không khí đặc quánh năng lượng cổ xưa, lạnh buốt đến tận xương tủy. Ánh sáng chập chờn giữa đen tối và những tia sáng trắng chói lòa, như những tia sét ảo ảnh đánh thẳng vào tâm trí hắn. Mùi kim loại rỉ sét và một mùi hương khó tả của sự hủy diệt và tái sinh càng lúc càng nồng nặc, khiến mọi giác quan của hắn tê dại. Tiếng gào thét của Ma Chủ – không phải tiếng gào thét của một sinh vật, mà là tiếng gầm của một khái niệm, một tàn niệm được hình thành từ sự kiện Thiên Kiếp – vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng vang của một lời nguyền cổ xưa, khắc sâu vào tận linh hồn.

Cố Trường Minh rên rỉ đau đớn, hắn cảm thấy như linh hồn mình đang bị xé toạc. Hắn thấy Ma Chủ không phải là một cá nhân, không phải là một con quỷ có tên gọi, mà là một 'tàn niệm', một 'khái niệm' được hình thành từ chính sự kiện Thiên Kiếp Giáng Lâm đó. Hắn là vết sẹo của thế giới, là sự tích tụ của tất cả nỗi sợ hãi, căm hờn và hủy diệt trong một khoảnh khắc kinh hoàng. Hắn không có hình dạng cố định, không có ý chí riêng biệt, mà chỉ là một lực lượng hủy diệt nguyên thủy, ký sinh vào Luân Hồi Kính sau khi nó bị vỡ, và từ đó lan truyền ra khắp đại lục, gây nên vô số bi kịch trong hàng ngàn năm. Ma Chủ là một lời nguyền, một tai ương không thể diệt trừ bằng vũ lực đơn thuần, vì hắn không phải là một thực thể để bị giết.

Cái nhìn này, cái chân tướng kinh hoàng này, đã lật đổ mọi thứ Cố Trường Minh từng tin tưởng. Suốt kiếp trước, hắn đã chiến đấu với Ma Chủ, đã hy sinh tất cả để tiêu diệt hắn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng mình chỉ đang cố gắng chữa trị một triệu chứng, mà không hề biết đến căn bệnh gốc rễ. Cuộc chiến của hắn, sự hy sinh của hắn, tất cả đều trở nên vô nghĩa, vì Ma Chủ không thể bị "tiêu diệt" theo cách hắn nghĩ. Hắn chỉ có thể bị phong ấn, bị kìm hãm, nhưng vẫn luôn tồn tại, như một vết thương không bao giờ lành của vũ trụ.

Trong khoảnh khắc ảo ảnh đạt đến đỉnh điểm, hắn thấy cảnh Luân Hồi Kính bị vỡ tan thành ngàn mảnh, và một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm – thanh kiếm đã từng là của hắn, thanh kiếm mà hắn đã đánh mất trong kiếp trước – lướt qua trong tầm nhìn của hắn. Nó không chỉ là một mảnh vỡ thông thường, mà dường như có một mối liên kết sâu xa với sự kiện Thiên Kiếp, với sự hình thành của Ma Chủ, và với chính Luân Hồi Kính. Như thể Phá Thiên Kiếm không chỉ là một vũ khí, mà là một chìa khóa, một phần của cơ chế phong ấn hay giải phóng nào đó liên quan đến Ma Chủ và Luân Hồi Kính từ thời cổ đại.

"Ma Chủ... không phải là kẻ đó... là... một cái tên... một lời nguyền..." Cố Trường Minh rên rỉ đau đớn, giọng hắn khàn đặc, đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn đã từng nghĩ mình là người gánh vác thế giới, nhưng giờ đây hắn nhận ra mình chỉ là một con rối trong một vở kịch vĩ đại hơn, một vở kịch đã bắt đầu từ hàng ngàn năm trước khi hắn được sinh ra. Trái tim hắn, vốn đã chai sạn và mệt mỏi, giờ đây lại bị xé toạc bởi một nỗi đau mới, nỗi đau của sự bất lực trước một chân tướng vĩ đại và tàn khốc.

Mộ Dung Tuyết ôm lấy anh, nước mắt lưng tròng. Nàng không hiểu hết những gì hắn đang trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi tột cùng đang giày vò hắn. Nàng sợ hãi hắn sẽ lại chìm sâu vào vực thẳm của nỗi tuyệt vọng, sợ hãi hắn sẽ lại mất đi chính mình. "Trường Minh, huynh tỉnh lại đi! Đừng để nó khống chế huynh!" Nàng nói, giọng nói đầy tha thiết, cố gắng kéo hắn trở về từ thế giới của những ảo ảnh kinh hoàng.

Kỷ Vô Nguyệt sợ hãi nép vào Mộ Dung Tuyết, đôi mắt to tròn nhìn Cố Trường Minh. Nàng chưa bao giờ thấy sư huynh mình yếu ớt đến vậy, chưa bao giờ thấy hắn đau đớn đến mức này. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong hắn, một điều gì đó đang xảy ra mà nàng không thể hiểu được. "Sư huynh... huynh ấy... huynh ấy đang thay đổi!" Nàng thì thầm, giọng run rẩy, đầy lo lắng.

Cố Trường Minh giật mình tỉnh lại, như thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Mồ hôi đầm đìa trên trán hắn, ướt đẫm cả mái tóc đen dài rủ xuống. Ánh mắt hổ phách của hắn mở to, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ, nhưng đồng thời cũng ánh lên một tia sáng của sự hiểu biết mới, một sự giác ngộ đau đớn. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể vẫn còn nhìn thấy những gì vừa trải qua, những hình ảnh về Thiên Kiếp Giáng Lâm, về Ma Chủ là một tàn niệm, về Luân Hồi Kính bị vỡ và mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm.

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt ôm chặt lấy hắn, lo sợ hắn sẽ lại ngã quỵ. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ họ, cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ họ, và điều đó giống như một sợi dây mỏng manh kéo hắn trở về từ bờ vực của sự hỗn loạn. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, như thể vừa chạy một quãng đường dài đến kiệt sức.

"Ma Chủ... không phải là kẻ thù... là một vết thương..." Cố Trường Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ u uất. "Luân Hồi Kính... không phải là bảo vật... là một cái bẫy... một phần của phong ấn..." Mỗi lời thốt ra đều là một gánh nặng, một sự thật kinh hoàng mà hắn phải đối mặt. Hắn đã sống lại, không phải chỉ để đối mặt với những bi kịch cá nhân, mà là để đối mặt với một chân tướng lớn hơn, một vết thương vũ trụ đã tồn tại từ hàng ngàn năm.

Cố Trường Minh tựa đầu vào vai Mộ Dung Tuyết, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch trong kiếp trước, và giờ đây, hắn lại phải đối mặt với một bi kịch còn vĩ đại hơn, còn cổ xưa hơn. Sự thờ ơ của hắn, sự mệt mỏi của hắn, tất cả đều tan biến trước sự thật kinh hoàng này. Hắn không còn muốn bình yên, nhưng hắn cũng không biết mình có thể làm gì trước một chân tướng như vậy.

Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình không chỉ là Cố Trường Minh, người trùng sinh từ kiếp trước, mà là một phần của lịch sử cổ xưa, một người được số phận chọn để đối mặt với vết sẹo vĩ đại của thế giới. Hắn đã từng nghĩ mình không còn động lực để "cứu thế giới", nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng, thế giới mà hắn cần cứu không chỉ là đại lục Tiên Nguyên của hắn, mà là cả một vũ trụ đã bị tổn thương từ thuở hồng hoang. Và Phá Thiên Kiếm, thanh kiếm của hắn, dường như là một chìa khóa để giải mã tất cả.

Hư Vô Tháp vẫn bao trùm họ bằng bóng tối và sự lạnh lẽo. Nhưng giờ đây, cái lạnh lẽo đó không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm trong tâm hồn Cố Trường Minh. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt ôm chặt lấy hắn, cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể hắn. Họ biết, con đường phía trước sẽ không chỉ đầy chông gai, mà còn đầy rẫy những chân tướng kinh hoàng, những bí mật mà có lẽ cả thế giới đã lãng quên. Và Cố Trường Minh, người anh hùng đã kiệt sức, giờ đây lại phải gánh vác một gánh nặng mới, một trách nhiệm vĩ đại hơn, một cuộc chiến mà hắn chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free