Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 174: Tấm Màn Bị Xé Toạc: Lộ Diện Chân Long

Luồng khí tức cổ xưa, quen thuộc đến rợn người ấy không còn âm ỉ nữa, nó bùng cháy dữ dội, không phải là Ma khí tà ác, cũng chẳng phải Linh khí thanh khiết của Tiên gia, mà là một thứ năng lượng nguyên thủy, hỗn độn và vô cùng uy nghiêm, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm trong lòng đất rồi đột ngột thức tỉnh. Toàn bộ Hư Vô Tháp, vốn đã rung chuyển dữ dội dưới áp lực của Ma Tôn Thiên Ảnh, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn, như một con quái vật đá khổng lồ đang quằn quại trong cơn hấp hối. Các vết nứt trên tường tháp không chỉ lan rộng mà còn phát ra những tiếng rên rỉ khô khốc, bụi đá mù mịt rơi xuống như một cơn mưa nhỏ, hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh nồng nặc của Ma khí và cả vị tanh của máu. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn, như có vô vàn tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực.

Cố Trường Minh đứng đó, thân hình gầy gò của hắn bỗng trở nên cao lớn lạ thường trong mắt kẻ đối diện. Tóc đen dài của hắn, vốn chỉ buộc hờ hững, giờ đây bay phất phơ trong luồng năng lượng cuồn cuộn không rõ nguồn gốc. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng sự trống rỗng và mỏi mệt, nay bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, sắc bén đến cực điểm, như hai viên đá quý cổ xưa vừa được mài giũa lại sau hàng ngàn năm phong ấn. Hắn không còn là kẻ thờ ơ, chán chường nữa. Hắn là một thanh kiếm đã được rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng nguy hiểm, sẵn sàng xé toạc màn đêm.

“Đủ rồi.” Tiếng nói nội tâm của hắn vang vọng, trầm hùng như tiếng chuông chùa cổ, không phải là lời nói ra, mà là một ý niệm được khắc sâu vào tận xương tủy. “Ta có thể bỏ mặc thế gian, có thể chấp nhận để Ma Chủ tàn phá, để các ngươi tự tìm lấy vận mệnh của mình. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng không phải bình yên bằng cách để các ngươi hủy hoại thứ này…” Hắn siết chặt Luân Hồi Kính trong tay, cảm nhận sự rung động yếu ớt nhưng kiên định của nó. Nó không chỉ là một pháp khí, nó là một phần của hắn, một phần của quá khứ, của những ký ức, của những gánh nặng mà hắn đã cố gắng chôn vùi. “…Và không thể để các ngươi chạm vào họ.” Ánh mắt hắn lướt qua Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, hai thân ảnh yếu ớt nằm giữa đống đổ nát, hơi thở thoi thóp. Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã cố gắng giữ khoảng cách, giữ sự thờ ơ, nhưng số phận dường như luôn có cách để kéo hắn trở lại cái vai trò mà hắn đã chán ghét đến tận cùng. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, cái giá của sự buông xuôi... quá đắt.”

Quả cầu năng lượng đen tối khổng lồ của Ma Tôn Thiên Ảnh đã lao tới, xoáy mạnh như một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn mang theo ý chí hủy diệt tột độ, một ý chí của Ma Chủ cổ xưa, muốn nghiền nát mọi thứ thành tro bụi. Sức ép khủng khiếp từ quả cầu ma khí khiến không gian xung quanh Cố Trường Minh méo mó, không khí bị ép đến cực hạn, tạo thành một bức tường vô hình muốn xé nát hắn ra thành từng mảnh. Ma Tôn Thiên Ảnh, với vẻ mặt khinh thường và tự mãn, đã thấy trước cảnh Cố Trường Minh bị nghiền nát, Luân Hồi Kính rơi vào tay hắn, và hai cô gái yếu ớt kia biến thành những đống thịt nát.

“Chỉ bằng chút ánh sáng yếu ớt đó? Phí công! Ngươi không đủ tư cách để bảo vệ bất cứ thứ gì!” Ma Tôn Thiên Ảnh gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp Hư Vô Tháp, chứa đầy sự chế giễu và tàn nhẫn. Hắn tin chắc mình đã thắng.

Nhưng hắn đã lầm.

Luân Hồi Kính trong tay Cố Trường Minh không chỉ phát ra ánh sáng. Nó bùng nổ. Không phải là thứ ánh sáng lấp lánh như ngọc ngà, mà là một luồng sáng trắng đục, cổ xưa như tinh tú vừa khai sinh, mang theo sức mạnh thanh tẩy và trấn áp không thể diễn tả. Luồng sáng đó không trực tiếp chống lại quả cầu ma khí, mà hòa quyện với luồng khí tức nguyên thủy vừa bùng cháy từ cơ thể Cố Trường Minh, tạo thành một vòng xoáy năng lượng vô hình, nhưng uy lực thì kinh thiên động địa. Vòng xoáy ấy không hề hoa mỹ, không hề rực rỡ, nhưng nó tỏa ra một cảm giác 'đúng đắn' và 'tồn tại' tuyệt đối, như một định luật bất di bất dịch của vũ trụ.

Khi quả cầu Ma khí va chạm với luân chuyển năng lượng từ Cố Trường Minh và Luân Hồi Kính, không có tiếng nổ long trời lở đất ngay lập tức. Thay vào đó, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ có tiếng rít khe khẽ của năng lượng đang bị xé toạc. Sau đó, một tiếng nứt vỡ khô khốc, không phải là âm thanh của vụ nổ, mà là tiếng của thứ gì đó đang bị bẻ gãy, bị tan rã. Quả cầu ma khí khổng lồ của Ma Tôn Thiên Ảnh, thứ mà hắn tự hào là không thể phá hủy, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti, rồi nhanh chóng lan rộng. Từ bên trong những vết nứt ấy, một ánh sáng trắng đục âm ỉ len lỏi ra ngoài, như thể nuốt chửng sự đen tối của ma khí.

“Vỡ!” Cố Trường Minh khẽ lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, nhưng âm thanh đó lại vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Ma Tôn Thiên Ảnh, như một lời sấm truyền.

Và rồi, quả cầu ma khí khổng lồ tan vỡ. Nó không nổ tung, mà là tan rã thành vô số hạt bụi đen li ti, bị luồng ánh sáng từ Luân Hồi Kính và khí tức của Cố Trường Minh thanh tẩy và đồng hóa hoàn toàn. Sức mạnh phản chấn kinh hoàng ập đến, không phải từ Cố Trường Minh, mà là từ chính năng lượng của Ma Tôn Thiên Ảnh bị chính hắn cắn trả.

Ma Tôn Thiên Ảnh lảo đảo lùi lại ba bước, mỗi bước đều để lại một vết nứt sâu trên nền đá Hư Vô Tháp. Gương mặt hắn, vốn đầy vẻ khinh thường và tự mãn, giờ đây cứng đờ lại, đôi mắt lộ rõ vẻ không thể tin được, sau đó bị sự phẫn nộ và cảnh giác thay thế. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói từ sâu bên trong cơ thể, một cảm giác tổn thương không phải do ngoại lực, mà do chính Ma khí của hắn bị phản phệ, khiến huyết mạch chấn động. Mùi máu tanh trong miệng hắn, vị kim loại khó chịu lan tỏa.

“Ngươi… Ngươi là ai?” Giọng Ma Tôn Thiên Ảnh khản đặc, không còn sự ngạo mạn như trước, mà thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Hắn đã từng chứng kiến sức mạnh của Cố Trường Minh trong kiếp trước, nhưng đó là một sức mạnh khác, một sức mạnh của một vị anh hùng gánh vác thiên hạ. Sức mạnh hiện tại của Cố Trường Minh, dù chưa hoàn toàn bùng nổ, lại mang một vẻ cổ xưa, uy áp và khó lường hơn rất nhiều. “Không thể nào! Kẻ yếu đuối như ngươi không thể có được sức mạnh này!” Hắn gầm lên, cố gắng phủ nhận sự thật đang hiện hữu trước mắt.

Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn chỉ đứng đó, bất động giữa trung tâm của sự hỗn loạn. Bụi đá vẫn đang rơi, Hư Vô Tháp vẫn đang rên rỉ, nhưng hắn lại mang một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, như một pho tượng cổ khắc tạc trong dòng thời gian. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ khắc khổ và mỏi mệt, nhưng đôi mắt hổ phách thì sáng rực, như hai ngọn đèn pha xuyên qua màn đêm. Luân Hồi Kính trong tay hắn vẫn xoay tròn chậm rãi, phát ra thứ ánh sáng trắng đục, yếu ớt nhưng đầy sức mạnh trấn áp, như một trái tim đang đập nhịp nhàng, điều hòa mọi thứ xung quanh. Luồng khí tức cổ xưa ấy vẫn cuồn cuộn quanh hắn, không hung hãn, không tàn bạo, mà là một sự tồn tại thuần túy, nguyên bản, khiến mọi thứ khác phải cúi đầu. Nó không mang theo sự phẫn nộ, mà chỉ là sự bất đắc dĩ của một vị thần bị buộc phải ra tay.

Mộ Dung Tuyết, dù đang trọng thương, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên. Nàng nhìn Cố Trường Minh, đôi mắt phượng vốn mang nét ưu sầu nay mở to hết cỡ vì kinh ngạc. Máu nhuộm đỏ vạt áo trắng của nàng, nhưng nàng dường như không còn cảm thấy đau đớn nữa. Trong khoảnh khắc ấy, nàng như quên đi tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại hình bóng cao gầy của Cố Trường Minh, một hình bóng quen thuộc nhưng lại trở nên xa lạ đến khó tin. Nàng đã từng thấy anh cứu vớt chúng sinh, đã từng thấy anh chiến đấu quên mình, nhưng chưa bao giờ thấy anh bộc lộ một sức mạnh nguyên thủy, không hề pha tạp bởi bất kỳ pháp tắc nào của Tiên Nguyên Đại Lục như thế này. Nó vượt xa mọi hiểu biết của nàng về tu luyện.

“Trường Minh… Đây là… sức mạnh của anh ấy sao?” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo của nàng run rẩy, chứa đựng sự bàng hoàng tột độ. Nàng đã biết Cố Trường Minh mạnh mẽ, nhưng sự mạnh mẽ này không phải là thứ có thể dùng từ ngữ để miêu tả. Nó là một sự tồn tại. Một nỗi sợ hãi mơ hồ xen lẫn với một cảm giác ngưỡng mộ vô bờ bến dâng lên trong lòng nàng. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước sức mạnh này, nhưng đồng thời, một niềm tin mãnh liệt cũng được củng cố. Anh ấy chưa bao giờ thực sự yếu đuối, anh ấy chỉ đang che giấu.

Kỷ Vô Nguyệt nằm cạnh Mộ Dung Tuyết, dáng người mạnh mẽ của nàng giờ đây cũng xiêu vẹo, đầy vết thương. Nàng cắn chặt môi, cố gắng kìm nén cơn đau. Khi nàng nhìn thấy Cố Trường Minh hóa giải đòn tấn công của Ma Tôn Thiên Ảnh một cách nhẹ nhàng như không, đôi mắt phượng sắc sảo của nàng cũng tràn ngập sự khó tin. Nàng là một nữ hiệp mạnh mẽ, từng trải qua vô số trận chiến, từng chứng kiến vô số cường giả, nhưng luồng khí tức từ Cố Trường Minh lại khiến nàng cảm thấy lạnh sống lưng, một nỗi sợ hãi nguyên thủy len lỏi vào tận xương tủy. Nó không phải là sự sợ hãi một kẻ thù mạnh mẽ, mà là sự sợ hãi một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết, vượt ra ngoài mọi giới hạn.

“Thật đáng sợ… Mạnh quá…” Nàng thốt lên, giọng nói vốn dứt khoát giờ đây lại run rẩy. Nàng đã từng nghĩ rằng mình đã hiểu Cố Trường Minh, đã hiểu được sự mệt mỏi và thờ ơ của hắn. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra mình đã lầm to. Người đàn ông này ẩn chứa một vực sâu không đáy, một bí mật mà nàng không thể nào chạm tới. Sức mạnh này… nó hoàn toàn khác biệt so với tất cả những gì nàng từng biết.

Cố Trường Minh vẫn không nói một lời. Hắn chỉ giơ tay lên, Luân Hồi Kính trong lòng bàn tay hắn phát ra một luồng sáng chói lọi, không chói chang đến mức làm đau mắt, mà là một ánh sáng dịu mát, thuần khiết, nhưng lại mang theo một uy lực trấn áp mạnh mẽ. Ánh sáng ấy không chỉ bao trùm lấy Luân Hồi Kính, mà còn ngưng tụ thành một kiếm khí hư ảo, vô hình, nhưng lại ẩn chứa uy lực kinh thiên động địa. Kiếm khí này không có hình dạng cụ thể, chỉ là một dải sáng mờ ảo lơ lửng giữa không trung, nhưng nó lại khiến toàn bộ Ma khí trong Hư Vô Tháp như bị đông cứng lại, không dám nh��c nhích.

Điều kỳ lạ là, kiếm khí này không mang theo Ma khí tà ác, cũng không mang theo Linh khí thông thường của Tiên giới, hay bất kỳ loại năng lượng nguyên tố nào. Nó là một loại năng lượng thuần túy, cổ xưa hơn, như thể được rút ra từ chính bản nguyên của vũ trụ, của cái "không" và cái "có" trước khi vạn vật hình thành. Nó là một sức mạnh mà Ma Tôn Thiên Ảnh chưa từng thấy, chưa từng nghe đến. Kiếm khí ấy, như một mũi tên không hình không ảnh, hướng thẳng về phía Ma Tôn Thiên Ảnh, không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn không thể tránh khỏi, một sự trừng phạt.

Ma Tôn Thiên Ảnh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác nguy hiểm tột độ bủa vây lấy hắn. Bản năng của một cường giả Ma tộc đã trải qua vô số sinh tử chiến đấu gào thét trong đầu hắn. Hắn không chần chừ, vội vàng gầm lên một tiếng, Ma khí quanh thân hắn bùng nổ dữ dội, tạo thành một lớp giáp Ma khí dày đặc, cứng rắn như tinh cương, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Lớp giáp ấy đen kịt, lấp lánh những đường vân ma văn phức tạp, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc, như một bức tường thành cuối cùng của hắn. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn lại vào phòng ngự, ánh mắt hắn đầy vẻ cảnh giác và hoài nghi. Hắn không hiểu, hắn không thể hiểu. Kẻ yếu ớt này, tại sao lại có thể bộc lộ sức mạnh như vậy?

Kiếm khí hư ảo của Cố Trường Minh không va chạm mạnh mẽ với lớp giáp Ma khí của Ma Tôn Thiên Ảnh như một đòn tấn công vật lý. Thay vào đó, nó nhẹ nhàng xuyên qua, như thể lớp giáp ấy chỉ là hư vô. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có tiếng "xèo xèo" như nước đổ vào lửa, và một luồng khói đen bốc lên từ lớp giáp của Ma Tôn Thiên Ảnh. Kiếm khí ấy không phá hủy hoàn toàn lớp giáp, mà chỉ để lại một vết nứt nhỏ, sâu hoắm, như một vết sẹo xấu xí trên bộ giáp ma văn tinh xảo.

Ma Tôn Thiên Ảnh đứng đó, bộ giáp Ma khí của hắn xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, không chỉ là vết nứt do kiếm khí của Cố Trường Minh gây ra, mà còn là những vết nứt lan rộng từ bên trong, do sự phản phệ của chính Ma khí của hắn. Đôi mắt hắn nhìn Cố Trường Minh đầy vẻ nghi kỵ và căm hờn, pha lẫn một chút sợ hãi khó che giấu. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ, không, hắn đã hoàn toàn sai lầm về đối thủ này. Đây không phải là một kẻ yếu đuối, đây là một con quái vật cổ xưa đang ngủ say vừa tỉnh giấc. Mùi kim loại trong miệng hắn càng thêm nồng, hắn cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ, Ma khí trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn, khó điều khiển.

Cố Trường Minh, tuy đã bộc lộ sức mạnh, nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ có ánh mắt là mang theo sự mỏi mệt và một quyết tâm không lay chuyển. Hắn không hề có vẻ đắc thắng, chỉ có sự bất đắc dĩ của một người bị dồn vào đường cùng. Hắn đã cố gắng tránh né, cố gắng chối bỏ vai trò này, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt. Cái giá của sự bình yên mà hắn mong muốn, có lẽ mãi mãi không thể đạt được.

Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đã được an toàn sau lưng anh, không phải do anh chủ động che chắn, mà là do luồng khí tức cổ xưa ấy tự động bao bọc lấy họ. Dù vết thương vẫn còn đó, nhưng cả hai đều cảm thấy một luồng khí ấm áp, dễ chịu đang len lỏi vào cơ thể, giúp họ hồi phục phần nào. Cả hai đều nhìn anh với ánh mắt hoàn toàn khác, pha lẫn sự kinh ngạc, ngưỡng mộ và một nỗi sợ hãi khó tả. Họ nhận ra rằng, người đàn ông này còn ẩn chứa quá nhiều bí mật và sức mạnh khủng khiếp. Niềm tin vào anh càng trở nên sâu sắc, nhưng sự xa cách cũng trở nên rõ ràng hơn. Anh như một vị thần, đứng ở một tầm cao mà họ không thể nào chạm tới.

Cố Trường Minh nhẹ nhàng xoay Luân Hồi Kính trong tay, ánh sáng trắng đục từ nó vẫn dịu dàng, như một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết, về luân hồi bất tận. Hắn bước nhẹ về phía trước một bước, đối mặt trực diện với Ma Tôn Thiên Ảnh. Khí thế sắc bén từ hắn không còn ẩn giấu nữa, nó tỏa ra như một thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của Hư Vô Tháp.

“Ngươi muốn Luân Hồi Kính?” Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, lạnh lẽo, không chút cảm xúc, như một câu hỏi tu từ hơn là một câu hỏi thực sự. “Hãy tự mình đến mà lấy.” Câu nói ấy không phải là thách thức, mà là một lời phán xét, một lời khẳng định về sự bất khả xâm phạm của món đồ mà hắn đang bảo vệ.

Ma Tôn Thiên Ảnh nghiến răng ken két, gương mặt hắn vặn vẹo vì tức giận. Ma khí quanh thân hắn bùng nổ dữ dội hơn, không còn là sự tự mãn, mà là một cơn thịnh nộ cuồng bạo. Hắn không thể chấp nhận sự thật này, không thể chấp nhận việc hắn bị một kẻ mà hắn khinh thường đẩy lùi. Hắn gầm lên, một tiếng gầm vang vọng khắp Hư Vô Tháp, khiến toàn bộ kiến trúc đá đen rùng mình.

“Được lắm, Cố Trường Minh! Ngươi đã thành công chọc giận ta! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này!” Hắn ta chuẩn bị cho một đòn tấn công toàn lực, không còn giữ lại bất cứ điều gì. Giờ đây, trong mắt hắn, Cố Trường Minh không còn là một kẻ yếu đuối cần bị nghiền nát, mà là một mối đe dọa thực sự, một kẻ thù mà hắn phải dốc toàn bộ sức lực để tiêu diệt. Cuộc chiến, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free