Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 173: Ma Tôn Thiên Ảnh: Áp Lực Hủy Diệt Từ Bóng Tối
Hư Vô Tháp vẫn sừng sững, bí ẩn và tàn nhẫn, dường như đang chờ đợi, chờ đợi Cố Trường Minh liệu có thể vượt qua ảo ảnh khải huyền của chính mình, hay sẽ vĩnh viễn chìm sâu vào sự tuyệt vọng, trở thành một phần của những bi kịch mà hắn đã cố gắng trốn tránh. Ngọn tháp đã mở cửa, nhưng liệu hắn có còn sức lực để bước tiếp?
Cơ thể Cố Trường Minh co quắp trên nền đá lạnh lẽo, máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ một vệt dài trên chiếc trường bào tối màu. Hắn thở hổn hển, từng hơi thở như xé toạc buồng phổi đã kiệt sức. Luân Hồi Kính trong tay Mộ Dung Tuyết, sau khoảnh khắc bừng sáng kỳ lạ, giờ đây đã trở lại màu xám xịt, tĩnh lặng đến đáng sợ, như một vật vô tri vô giác, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn trong tâm trí hắn. Hắn không còn biết mình là ai, hay đang ở đâu. Hắn là Vô Thần Tôn Giả đã cứu thế giới, hay là Cố Trường Minh của kiếp này, kẻ đã chọn đứng ngoài nhìn thế giới sụp đổ? Hay hắn chỉ là một linh hồn lạc lối, bị mắc kẹt giữa vô vàn bi kịch và lựa chọn, không lối thoát?
Ý thức hắn chìm dần vào bóng tối, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng gào thét yếu ớt vang lên: "Không... Ta không thể... không thể để nó xảy ra lần nữa..." Đó là tiếng gào của Vô Thần Tôn Giả, hay là tiếng gào của Cố Trường Minh đã quá mệt mỏi nhưng vẫn không thể buông xuôi? Câu trả lời vẫn còn lẩn khuất trong vực sâu thăm thẳm của tâm trí hắn, nhưng nó đã đủ để kéo hắn trở về từ bờ vực thẳm của sự hủy diệt tinh thần.
Hắn bật tỉnh, không phải với sự hốt hoảng hay sợ hãi, mà là một sự trống rỗng đến đáng sợ, giống như một pho tượng cổ xưa vừa thoát khỏi ngàn năm phong ấn. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm mở ra, không còn sự vô cảm hay mệt mỏi thường thấy, mà là một nỗi kinh hoàng vừa hiện hữu, xen lẫn với một ý chí quyết định lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi dao vừa được mài dũa. Nỗi kinh hoàng ấy không phải vì sự yếu đuối của bản thân, mà là vì cái giá mà hắn suýt chút nữa đã phải trả cho sự thờ ơ của mình. Hắn nắm chặt Luân Hồi Kính – không phải là Luân Hồi Kính trong tay Mộ Dung Tuyết, mà là một Luân Hồi Kính vô hình trong tâm thức, như một điểm tựa cuối cùng, một lời nhắc nhở về gánh nặng mà hắn đã cố gắng chối bỏ.
"Trường Minh, huynh không sao chứ?" Giọng nói của Mộ Dung Tuyết vang lên run rẩy, xé tan màn sương mù trong tâm trí hắn. Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây đầy vẻ lo lắng, đôi mắt phượng ngấn lệ, nhìn hắn như thể hắn vừa thoát chết từ cõi âm ty. Bàn tay nàng run rẩy chạm vào trán hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo đáng sợ toát ra từ da thịt hắn. "Huynh... huynh đã chịu đựng điều gì vậy?"
Kỷ Vô Nguyệt đứng sững phía sau, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, nhưng giờ đây lại toát lên sự bất an tột độ. Nàng đã rút ra thanh kiếm bản mệnh của mình, ánh mắt sắc sảo quét khắp không gian u ám của Hư Vô Tháp, như một nữ chiến thần đang cảnh giác trước mối đe dọa vô hình. Ma khí nồng nặc đến nghẹt thở cuồn cuộn quanh họ, mang theo mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi tanh tưởi khó tả, như thể cả ngàn năm của bi kịch đang dồn nén lại trong từng thớ đá của ngọn tháp.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm rít kinh hoàng vang lên từ sâu trong Hư Vô Tháp, âm thanh chói tai như xé toạc màng nhĩ, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Những viên đá vụn nhỏ từ trần tháp rơi lả tả, va vào nhau tạo nên tiếng lách cách rợn người. Tiếng gầm ấy không chỉ là âm thanh, mà còn là một làn sóng áp lực vô hình, một luồng ma khí thuần túy, lạnh lẽo đến tận xương tủy, khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đều lùi lại nửa bước, sắc mặt tái mét.
"Tiếng động đó... có phải là kẻ thù không?" Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi. Nàng chưa từng cảm nhận được một luồng ma khí nào đáng sợ đến thế, nó không giống với bất kỳ thứ gì nàng từng đối mặt, nó mang theo sự tàn bạo nguyên thủy, sự khinh miệt đối với mọi sinh linh.
Kỷ Vô Nguyệt siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên quyết nhưng cũng không giấu được vẻ căng thẳng tột độ. "Ma khí quá nồng, có kẻ địch cực mạnh đang đến! Huynh... huynh còn đủ sức không, Cố Trường Minh?" Nàng biết hắn vừa trải qua một trận chiến tinh thần khủng khiếp, cơ thể hắn vẫn còn suy yếu đến mức đáng báo động.
Cố Trường Minh không đáp, hắn chống tay xuống nền đá, gắng gượng đứng dậy. Từng thớ thịt trên cơ thể hắn đau nhức như bị xé toạc, linh hồn hắn vẫn còn chấn động bởi những ảo ảnh kinh hoàng. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, thứ ánh sáng lạnh lẽo kia càng lúc càng rõ ràng. Hắn đã thấy những gì sẽ xảy ra nếu hắn tiếp tục buông xuôi. Hắn đã thấy chính mình bị kết án bởi hàng vạn linh hồn, bởi sự sụp đổ của một đại lục. Cái giá của sự bình yên mà hắn khao khát... là quá đắt.
"Đến rồi." Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp, nhưng lại mang theo một sự kiên định đến rợn người, như một lời phán quyết hơn là một lời thông báo. Hắn nắm chặt Luân Hồi Kính trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, một sức nặng không chỉ là vật chất mà còn là gánh nặng của định mệnh. Hắn biết, ảo ảnh vừa rồi không phải là sự trừng phạt, mà là một lời cảnh tỉnh tàn khốc của chính Luân Hồi Kính, một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn còn ràng buộc với thế giới này, với những bi kịch này. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, Cố Trường Minh, đã không còn lựa chọn nào khác.
Hư Vô Tháp rung chuyển mạnh hơn, những vết nứt bắt đầu lan rộng trên các bức tường đá đen cổ xưa, như thể chính ngọn tháp cũng đang rên rỉ dưới một áp lực khủng khiếp. Tiếng gầm rít từ sâu thẳm giờ đây đã biến thành một âm thanh ù ù như hàng ngàn con quỷ đang cùng lúc gào thét. Cuối hành lang tối tăm, nơi ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu trên tường hầu như không thể vươn tới, một luồng xoáy ma khí đen đặc đột ngột xuất hiện. Nó không chỉ là khói đen, mà dường như là một vết rách trong không gian, một lỗ hổng dẫn đến một chiều không gian khác, nơi sự hủy diệt ngự trị. Ma khí từ đó cuồn cuộn tuôn ra, đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi thở của sự chết chóc. Hơi lạnh thấu xương xâm nhập vào từng lỗ chân lông, khiến máu huyết như đông lại. Cố Trường Minh đứng thẳng, thân hình gầy gò nhưng kiên cường, ánh mắt sắc lạnh quét nhìn vào luồng xoáy đen tối đang ngày càng mở rộng. Hắn biết, một cuộc chiến mới, và có lẽ là tàn khốc nhất, sắp sửa bắt đầu. Hắn đã mệt mỏi, nhưng hắn không thể dừng lại.
Từ luồng xoáy ma khí đen đặc, một bóng hình cao lớn, được bao phủ trong bộ trường bào màu đen tuyền tựa bóng đêm, chậm rãi bước ra. Hắn ta không di chuyển, mà như thể đang trôi nổi trên mặt đất, mỗi bước đi đều tạo ra một luồng khí áp nặng nề, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo, những viên đá vụn còn đang rơi lả tả cũng đột ngột đứng yên giữa không trung, rồi vỡ vụn thành cát bụi. Khuôn mặt hắn ta ẩn trong một lớp sương khói mờ ảo, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quỷ, tràn đầy vẻ tàn độc và khinh miệt, quét qua Cố Trường Minh và Luân Hồi Kính như thể đang nhìn vào những món đồ chơi sắp bị phá hủy. Hắn ta không cần phải phô trương sức mạnh, bởi vì khí chất áp bức toát ra từ hắn đã đủ để khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt cảm thấy như có ngọn núi đè nặng lên lồng ngực, khó thở, chân như bị đóng đinh xuống đất. Đây là một cường giả Ma tộc mà họ chưa từng thấy, một kẻ mạnh đến mức khiến họ cảm thấy mình chỉ là những con kiến bé nhỏ.
"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi, người thừa kế của Ma Chủ. Và... Luân Hồi Kính! Một mũi tên trúng hai đích." Giọng nói của Ma Tôn Thiên Ảnh trầm đục, vang vọng khắp hành lang Hư Vô Tháp, mỗi âm tiết như một làn sóng xung kích vô hình, đập vào màng nhĩ, khiến đầu óc ong lên. Hắn ta không giấu giếm sự thèm khát trong ánh mắt đỏ rực khi nhìn vào Luân Hồi Kính trong tay Cố Trường Minh, nhưng đồng thời cũng là sự khinh thường tột độ dành cho hắn. Hắn ta tiến lên một bước, không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh lẽo hơn gấp bội, ma khí nồng nặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"Ngươi là ai?" Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn lạnh lùng, không chút cảm xúc, dù trong lòng hắn đang gợn lên một mối nghi hoặc sâu sắc. Hắn đã từng đối đầu với vô số Ma Tôn trong kiếp trước, nhưng khí tức này, sự tàn bạo và áp bức này... lại gợi cho hắn một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể hắn đã từng đối mặt với một phần của Ma Chủ. Hắn biết, kẻ này không hề đơn giản. Hắn đã đoán được ý đồ của Ma Tôn Thiên Ảnh khi nói "người thừa kế của Ma Chủ" – đó là một hiểu lầm tai hại, nhưng cũng là một cái bẫy chết người.
Ma Tôn Thiên Ảnh khẽ cười, một âm thanh khô khốc, đầy vẻ châm biếm, nghe như tiếng đá vỡ. "Thiên Ảnh. Kẻ sẽ hoàn thành di nguyện của Ma Chủ. Ngươi, chỉ là vật cản đường." Hắn ta không nói nhiều, không giải thích, bởi vì trong mắt hắn, Cố Trường Minh đã là một cái xác chết biết đi. Hắn ta nhấc tay lên, một động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực. Ma khí xung quanh hắn ta đột ngột tụ lại, xoáy thành một quả cầu đen đặc, lớn hơn cả một cối xay đá, rồi trong chớp mắt biến thành một chưởng ảnh khổng lồ, đen tối, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, lao thẳng vào Cố Trường Minh và Luân Hồi Kính.
Sức mạnh của đòn đánh này không chỉ là vật chất, mà còn là sự áp bức về tinh thần. Cố Trường Minh cảm thấy một luồng năng lượng tàn bạo như muốn nghiền nát mọi thứ, đè nặng lên từng tế bào trong cơ thể. Hắn biết, nếu trực diện chống đỡ, với tình trạng suy yếu hiện tại, hắn sẽ tan xương nát thịt.
"Cố Trường Minh! Cẩn thận!" Mộ Dung Tuyết hét lên thất thanh, theo bản năng muốn lao lên che chắn cho hắn, nhưng nàng còn chưa kịp nhúc nhích thì một làn sóng ma công vô hình khác đã quét tới, mạnh đến mức đánh bật nàng văng xa. Nàng cảm thấy như có một bức tường vô hình đập vào ngực, xương cốt đau nhói, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân hình tuyệt mỹ va mạnh vào vách tháp đá, rồi rơi xuống nền đất, thoi thóp.
Kỷ Vô Nguyệt cũng không khá hơn. Nàng cố gắng giơ kiếm chống đỡ, thanh kiếm bản mệnh phát ra ánh sáng bạc chói lòa, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của Ma Tôn Thiên Ảnh, nó chẳng khác gì một ngọn nến trước bão táp. Nàng bị đẩy lùi mạnh mẽ, cơ thể như bị xé toạc bởi áp lực khủng khiếp. Lưỡi kiếm kêu lên chói tai, rồi bật ra khỏi tay nàng, cắm sâu vào vách đá. Nàng cũng văng ra xa, máu tươi phun ra như suối, đôi mắt phượng đầy vẻ tức giận và tuyệt vọng nhìn về phía Cố Trường Minh.
Cố Trường Minh, dù suy yếu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu ngàn năm đã khắc sâu vào xương tủy. Hắn không trực diện chống đỡ, mà thay vào đó, hắn vận dụng tàn lực và trí tuệ kiếp trước để kích hoạt một trận pháp phòng ngự cổ xưa. Luân Hồi Kính trong tay hắn bỗng chốc phát ra một vầng sáng xanh lam yếu ớt, như một ngôi sao lạc lõng trong màn đêm đen tối của ma khí. Trận pháp cổ xưa hiện hình, những phù văn phức tạp tỏa ra ánh sáng huyền ảo, tạo thành một lá chắn mỏng manh bao phủ lấy hắn. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức tột độ, mỗi kinh mạch như bị xé rách, ma khí lạnh lẽo từ Thiên Ảnh không ngừng xâm nhập vào cơ thể, như muốn đóng băng linh hồn hắn. Hắn cắn chặt răng, một dòng máu ấm nóng chảy xuống khóe môi, hòa lẫn với vị tanh của máu tươi.
Ma Tôn Thiên Ảnh nhìn thấy Cố Trường Minh không bị nghiền nát ngay lập tức thì có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ là thoáng qua. Hắn ta cười khẩy, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ tàn độc. "Ngươi chỉ là một kẻ đã cạn kiệt, Vô Thần Tôn Giả. Giờ đây, ngươi không còn là mối đe dọa, chỉ là một cái vỏ rỗng." Giọng hắn ta đầy vẻ khinh miệt, như thể hắn đã nhìn thấu mọi bí mật của Cố Trường Minh. "Ngươi nghĩ rằng thứ trận pháp cổ xưa yếu ớt đó có thể cản được ta sao? Ngươi nghĩ rằng Luân Hồi Kính đang suy yếu kia có thể bảo vệ ngươi sao? Nực cười!"
Hắn ta không ngừng công kích, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh kinh hồn, mỗi chưởng đều chứa đựng ý chí hủy diệt. Cố Trường Minh bị đẩy vào thế chân tường, lá chắn phù văn không ngừng rung chuyển, những phù văn cổ xưa dần mờ đi, như sắp bị phá vỡ. Hắn dồn hết sức lực và trí tuệ để phòng thủ, xoay chuyển Luân Hồi Kính, cố gắng duy trì trận pháp. Từng hơi thở của hắn đều khó khăn, cảm giác kiệt sức dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm hắn vào vực sâu tuyệt vọng. Cơ thể hắn đã gần đến giới hạn, nhưng hắn biết, hắn không thể gục ngã.
Hắn liếc nhìn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đang nằm gục trên nền đất, cách đó không xa. Hai nàng tiên tử tuyệt sắc giờ đây mình đầy máu, hơi thở yếu ớt, dung nhan tái nhợt vì trọng thương. Trái tim hắn thắt lại, một tia giằng xé dữ dội hiện lên trong đôi mắt hổ phách. Ánh mắt đó chứa đựng sự phức tạp: nỗi đau của quá khứ, sự mệt mỏi của hiện tại, và một quyết định khó khăn đang đến gần.
Hắn đã thề sẽ không cứu thế giới nữa, sẽ không can thiệp vào dòng chảy số phận, sẽ không gánh vác gánh nặng của người khác. Hắn muốn bình yên. Nhưng giờ đây, bình yên đó đang bị đe dọa bởi một kẻ tàn bạo, và những người quan trọng đối với hắn đang phải chịu đựng vì sự yếu đuối của hắn. Ánh mắt hắn dừng lại trên Luân Hồi Kính, cảm nhận sự cộng hưởng yếu ớt nhưng kiên định từ nó. Đây là thứ mà hắn phải bảo vệ, không chỉ vì nó là chìa khóa của mọi thứ, mà còn vì nó là một phần của hắn, một phần của quá khứ và tương lai.
Ma Tôn Thiên Ảnh dường như nhận ra sự lưỡng lự trong ánh mắt của Cố Trường Minh. Hắn ta cười khẩy, nụ cười tàn độc như một nhát dao đâm vào tâm can hắn. "Ngươi còn do dự gì nữa? Một kẻ yếu đuối, một cái vỏ rỗng như ngươi, làm sao có thể bảo vệ được bất cứ ai, hay bất cứ thứ gì? Ngươi đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ngươi chỉ muốn bình yên, phải không? Nhưng bình yên của ngươi sẽ là sự hủy diệt của tất cả những gì ngươi trân trọng. Di nguyện của Ma Chủ sẽ được hoàn thành, và ngươi, sẽ trở thành một phần của tro bụi lịch sử!"
Hắn ta ngưng tụ một quả cầu năng lượng đen tối khổng lồ trên lòng bàn tay, ma khí xung quanh cuồn cuộn đổ về, khiến Hư Vô Tháp rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Các vết nứt trên tường tháp lan rộng nhanh chóng, tiếng nứt vỡ vang vọng khắp nơi, như thể toàn bộ ngọn tháp sắp sụp đổ bất cứ lúc nào. Quả cầu ma khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn cả một ý chí hủy diệt tột độ, một ý chí đến từ sâu thẳm nhất của Ma Chủ. Hắn ta chuẩn bị tung đòn kết liễu, không chỉ nhắm vào Cố Trường Minh và Luân Hồi Kính, mà còn cả hai cô gái đang nằm hấp hối dưới nền đất.
Cố Trường Minh nhìn chằm chằm vào quả cầu năng lượng đang ngày càng lớn dần, đôi mắt hổ phách lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, lạnh lẽo. Hắn đã quá mệt mỏi với những lựa chọn, quá mệt mỏi với những bi kịch. "Không thể để Luân Hồi Kính rơi vào tay hắn... Cũng không thể để họ chết một lần nữa." Hắn tự nhủ, giọng nói khàn đặc, nhưng ý chí kiên định đến cùng cực. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Câu nói của chính hắn trong ảo ảnh lại vang lên, nhưng lần này, nó không phải là lời phán xét, mà là một lời nhắc nhở tàn khốc về trách nhiệm. Hắn không muốn, nhưng hắn buộc phải làm.
Một phần sức mạnh Ma Chủ bộc phát ra từ Thiên Ảnh, khiến Hư Vô Tháp rung lắc dữ dội đến mức các mảnh đá lớn bắt đầu rơi xuống, bụi đất mù mịt. Ánh sáng yếu ớt của Luân Hồi Kính trong tay Cố Trường Minh dường như bị bóng tối nuốt chửng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị tanh của máu trong miệng, cảm nhận sự kiệt sức đang bám víu lấy hắn. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, thứ ánh sáng lạnh lẽo, tuyệt vọng nhưng đầy quyết tâm kia đã cháy lên mạnh mẽ. Hắn đã chần chừ quá lâu rồi. Đã đến lúc, hắn phải hành động, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.
Ma Tôn Thiên Ảnh nhếch mép cười, quả cầu năng lượng đen tối đã đạt đến cực điểm của sức mạnh, sẵn sàng lao tới, nghiền nát tất cả. "Tạm biệt, Vô Thần Tôn Giả..." Hắn ta nói, nhưng câu nói của hắn bị cắt ngang bởi một tiếng nứt vỡ không gian kinh hoàng khác, không phải từ Hư Vô Tháp, mà từ chính Cố Trường Minh. Một luồng khí tức cổ xưa, quen thuộc đến rợn người, bắt đầu âm ỉ bùng cháy trong cơ thể gầy gò của hắn, một luồng khí tức đã từng rung chuyển cả đại lục.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.