Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 184: Bích Đàm Thâm Trầm: Lưới Trận Giấu Kín
Ánh sáng tím từ Luân Hồi Kính bùng lên mãnh liệt, bao trùm lấy bàn tay Cố Trường Minh, như một lời đáp trả cho lời hứa thầm kín của hắn. Hơi lạnh lẽo, cổ xưa từ chiếc gương thấm sâu vào da thịt, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự nặng nề của quá khứ, mà là một luồng năng lượng kỳ lạ, thức tỉnh. Hắn không nói sẽ cứu thế giới, không nói sẽ tiêu diệt Ma Chủ. Nhưng hắn sẽ không để Ma Chủ nhấn chìm thế giới này thêm một lần nữa. Hắn sẽ không để những người vô tội chết đi một cách vô nghĩa. Hắn sẽ không để mình bị giam cầm trong quá khứ, nhưng cũng sẽ không để quá khứ lặp lại. Hắn sẽ tìm ra cách. Hắn sẽ tìm ra con đường. Dù cái giá phải trả là gì đi chăng nữa. Với một quyết tâm lạnh lùng, khác hẳn với sự thờ ơ hay tuyệt vọng trước đây, Cố Trường Minh cất Luân Hồi Kính trở lại trong túi càn khôn. Bóng đêm ngoài hang động dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.
Sáng sớm hôm sau, bên trong Bích Đàm Động Phủ, một không gian yên tĩnh và thanh tịnh đến mức gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Các hang động tự nhiên được cải tạo thành phòng ốc, không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, huyền bí. Những cổng đá phủ rêu phong xanh mướt, những bàn đá, giường đá được chạm khắc đơn giản nhưng tinh xảo, ẩn chứa đại đạo thiên nhiên. Linh khí thuần khiết đến mức có thể cảm nhận rõ ràng, len lỏi vào từng hơi thở, xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn. Tiếng nước chảy tí tách từ hồ Bích Đàm nhỏ xuống, hòa cùng tiếng cá bơi lội nhẹ nhàng trong làn nước trong vắt, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm. Một làn gió nhẹ thoảng qua khe đá, mang theo mùi nước trong lành, rêu phong, khoáng vật và một chút hương linh thảo mọc hoang dã quanh hồ, khiến không khí càng thêm mát mẻ, dễ chịu. Ánh sáng xanh biếc từ mặt hồ Bích Đàm xuyên qua những thạch nhũ, chiếu rọi lên vách đá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như tiên cảnh.
Cố Trường Minh ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, đôi mắt hổ phách khép hờ, tựa như một pho tượng cổ xưa. Dù đã có một đêm thức trắng, nhưng vẻ mệt mỏi nội tâm của hắn dường như đã được thay thế bằng một sự trầm tĩnh, quyết đoán đến đáng sợ. Thân hình cao gầy của hắn vẫn toát lên vẻ u buồn cố hữu, nhưng ánh sáng xanh biếc hắt lên khuôn mặt thanh tú đã làm mềm đi nét khắc khổ thường thấy, thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Tóc đen dài của hắn buông xõa tự nhiên, vài sợi vương trên vai áo trường bào màu tối, không hoa văn cầu kỳ, càng làm tăng vẻ ẩn dật của hắn.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đứng đợi cách đó không xa, ánh mắt cả hai đều đầy mong chờ và lo lắng. Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, dung nhan tuyệt mỹ như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng vẫn vương nét ưu sầu, dõi theo Cố Trường Minh với sự kiên định và thấu hiểu. Nàng biết, sau đêm giằng xé đó, hắn chắc chắn đã đưa ra một quyết định quan trọng. Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo, mạnh mẽ trong bộ trang phục chiến đấu màu tối, khí chất lạnh lùng dứt khoát, ánh mắt phượng kiêu hãnh nhìn chằm chằm vào Cố Trường Minh, đầy vẻ ngưỡng mộ và sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh. Nàng đã quen với sự im lặng của hắn, nhưng lần này, nàng cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt, mạnh mẽ hơn, kiên định hơn đang tỏa ra từ hắn.
Sau một khắc tĩnh lặng, Cố Trường Minh từ từ mở mắt. Ánh mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng sự trống rỗng, vô cảm, giờ đây lại lóe lên một tia sáng quyết đoán, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và những suy tính thâm sâu. Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn hai người phụ nữ, rồi quay người đi đến một bàn đá gần đó. Trên bàn đã có sẵn một cuộn da dê cũ kỹ, trên đó phác thảo một bản đồ đơn giản về Bích Đàm Động Phủ và khu vực xung quanh.
"Tình hình bên ngoài đã đến lúc không thể ngồi yên," Cố Trường Minh khẽ nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. Lời lẽ của hắn ngắn gọn, trực tiếp, nhưng mang theo một trọng lượng khó tả. "Chúng ta cần củng cố nơi đây." Hắn không cần phải giải thích thêm về "tình hình bên ngoài", vì cả Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đều đã biết rõ những gì đang diễn ra. Ma khí lan tràn, các thế lực tà ác trỗi dậy, và những dấu hiệu của Ma Chủ xuất thế đang tái hiện một cách đáng sợ.
Mộ Dung Tuyết tiến lên một bước, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định. "Ngài muốn chúng ta làm gì, Trường Minh? Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ." Nàng không hề hỏi vì sao hắn lại thay đổi quyết định, không hề chất vấn sự chần chừ trước đó của hắn. Nàng chỉ đơn giản là tin tưởng, và sẵn sàng đồng hành. Ánh mắt nàng nhìn hắn không chỉ có sự lo lắng, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng có thể đọc được những giằng xé trong tâm hồn hắn.
Kỷ Vô Nguyệt cũng lập tức tiếp lời, giọng nói dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và mong muốn được chứng tỏ bản thân. "Xin cứ phân phó, Cố tiền bối!" Nàng đứng thẳng tắp, khí chất nữ hiệp mạnh mẽ tỏa ra, sẵn sàng đón nhận bất kỳ nhiệm vụ nào được giao. Đối với nàng, Cố Trường Minh không chỉ là một người tiền bối uyên thâm, mà còn là một vị cứu tinh, một huyền thoại sống mà nàng may mắn được theo bước.
Cố Trường Minh không đáp lại trực tiếp những lời đó, chỉ khẽ gật đầu, rồi chỉ vào tấm bản đồ. "Nơi đây, Bích Đàm Động Phủ, tuy ẩn mình nhưng không phải là tuyệt đối an toàn." Ngón tay hắn lướt trên tấm bản đồ, chỉ vào những điểm xung yếu mà người khác khó lòng nhận ra. "Các cấm chế tự nhiên chỉ có thể ngăn cản những kẻ yếu kém. Chúng ta cần một hệ thống phòng ngự mạnh mẽ hơn, đủ để che giấu sự hiện diện của chúng ta khỏi những con mắt tò mò, và đủ để đẩy lùi những kẻ xâm nhập."
Hắn bắt đầu giải thích chi tiết, giọng nói vẫn trầm thấp nhưng từng từ đều rõ ràng, mạch lạc, như đang vẽ ra một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí hai người phụ nữ. Hắn nói về việc bố trí linh thạch ở những vị trí cụ thể, về cách khắc phù văn trên vách đá để kích hoạt các trận pháp phòng thủ, về việc dẫn dòng linh khí từ Bích Đàm để tăng cường sức mạnh cho hệ thống. Kiến thức của hắn về trận pháp và cấm chế uyên thâm đến mức Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, dù đều là những tu sĩ có địa vị cao, cũng phải kinh ngạc. Hắn không chỉ nói về những điều cơ bản, mà còn đề cập đến những chi tiết nhỏ, những biến thể phức tạp mà chỉ những Đại Tông Sư trận pháp mới có thể nắm giữ.
"Ở đây," Cố Trường Minh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một dòng suối nhỏ chảy ra từ động phủ, "cần đặt mười hai viên Hắc Huyền Thạch theo hình Lưỡng Nghi Trận. Phải dùng chân khí của bản thân để kích hoạt, sau đó dùng máu tươi của linh thú cấp cao để cố định." Hắn nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thấy toàn bộ hệ thống trận pháp vận hành trong tâm trí. "Còn ở cửa động chính, cần một Trọng Lực Cấm Chế, kết hợp với Huyễn Ảnh Mê Trận. Yêu cầu phải có ba mươi sáu lá bùa Huyễn Ảnh được khắc bởi tay người có tu vi Nguyên Anh kỳ trở lên."
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi trao đổi ánh mắt ngạc nhiên. Kiến thức của Cố Trường Minh không chỉ uyên thâm, mà còn rất thực tế và chi tiết, cho thấy hắn không chỉ là một người hiểu biết lý thuyết suông, mà là một người đã từng tự tay bố trí vô số trận pháp trong chiến tranh. Mỗi từ hắn nói ra đều như một lời chỉ dẫn vàng ngọc, giúp họ hình dung rõ ràng về công việc sắp tới. Dù có một sự bối rối nhẹ trong lòng Mộ Dung Tuyết khi hắn yêu cầu một số vật liệu quý hiếm và phương pháp kích hoạt phức tạp, nhưng nàng vẫn giữ vững vẻ kiên định, không hề chất vấn. Kỷ Vô Nguyệt thì càng thêm ngưỡng mộ, đôi mắt phượng ánh lên sự phấn khích khi được học hỏi từ một bậc thầy như Cố Trường Minh. Hắn không còn là Cố Trường Minh thờ ơ, mệt mỏi mà họ thường thấy, mà là một chiến lược gia tài ba, một người lãnh đạo trầm tĩnh và quyết đoán. Sự thay đổi này, dù nhỏ, cũng khiến họ cảm thấy một tia hy vọng le lói trong lòng.
***
Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng ấm áp xuống hồ Bích Đàm, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đã bắt đầu công việc. Khu vực xung quanh Bích Đàm Động Phủ vốn đã mang một vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng, huyền ảo. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, và tiếng côn trùng đêm còn vương vấn trong không khí dần nhường chỗ cho những âm thanh mới: tiếng linh thạch chạm vào đất, tiếng khắc phù văn trên đá, và những luồng pháp thuật nhẹ nhàng của các tu sĩ. Mùi nước trong lành vẫn vương vấn, hòa quyện với hương hoa sen tinh khiết nở rộ trên mặt hồ và các loại linh thảo mọc quanh bờ. Ban ngày, trời ôn hòa, thường có sương mù giăng mắc vào buổi sáng, tạo nên một bức tranh mơ màng.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ đẹp thanh thoát, tỉ mỉ đặt từng viên linh thạch theo hướng dẫn của Cố Trường Minh. Nàng sử dụng pháp quyết nhẹ nhàng, dẫn dắt linh khí từ cơ thể mình hòa vào linh thạch, khiến chúng phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Đôi mắt phượng của nàng tập trung cao độ, mỗi động tác đều chính xác và uyển chuyển. Kỷ Vô Nguyệt thì mạnh mẽ hơn, nàng dùng một thanh đoản kiếm sắc bén, khắc những phù văn cổ xưa lên vách đá một cách dứt khoát. Từng nét khắc đều tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh pháp tắc. Chân khí của nàng tuôn trào, khiến những phù văn ấy lập tức phát sáng, rồi chìm vào trong đá, trở thành một phần của cấm chế. Cả hai người phụ nữ phối hợp ăn ý đến kinh ngạc, như thể đã cùng nhau chiến đấu và xây dựng hàng ngàn lần.
Cố Trường Minh không trực tiếp tham gia vào việc bố trí các trận pháp cơ bản này. Hắn đứng từ xa, trên một mỏm đá cao hơn, đôi mắt hổ phách lướt qua từng chi tiết, từng vị trí của linh thạch và phù văn. Vẻ mặt hắn vẫn trầm tư, nhưng không còn sự u buồn hay mệt mỏi tột độ như trước. Thay vào đó là một sự tập trung lạnh lùng, như một vị tướng quân đang quan sát trận địa của mình. Hắn không nói nhiều, chỉ đôi khi, khi Mộ Dung Tuyết hoặc Kỷ Vô Nguyệt hoàn thành một phần nào đó, hắn sẽ khẽ nhíu mày, rồi bay xuống, chỉ vào một điểm nào đó.
"Chỗ này," hắn khẽ nói, chỉ vào một viên linh thạch mà Mộ Dung Tuyết vừa đặt. "Góc độ hơi lệch ba phân. Luân chuyển linh khí sẽ không được thông suốt."
Mộ Dung Tuyết giật mình, vội vàng kiểm tra lại. Quả nhiên, chỉ một sự chênh lệch nhỏ bé đến mức gần như không thể nhận ra bằng mắt thường, nhưng lại có thể ảnh hưởng đến toàn bộ hiệu quả của trận pháp. Nàng khẽ thở dài, trong lòng càng thêm bội phục. "Trận pháp này... thật tinh diệu, ta chưa từng thấy," nàng thầm thì, vừa điều chỉnh lại viên linh thạch. "Mỗi một chi tiết nhỏ đều quan trọng đến vậy."
Kỷ Vô Nguyệt cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt sáng rực. "Cố tiền bối hiểu biết thật uyên thâm! Những trận pháp chúng ta học ở tông môn đều không thể sánh bằng." Nàng chưa từng thấy một ai có thể nhìn ra những lỗi sai nhỏ nhặt đến thế, và hiểu rõ được sự vận hành của trận pháp đến từng chân tơ kẽ tóc. Điều này cho thấy kiến thức của Cố Trường Minh không chỉ là kinh nghiệm, mà là một sự lĩnh ngộ sâu sắc về Đại Đạo Trận Pháp, một cảnh giới mà nàng chưa từng dám mơ tới. Nó gợi ý về một sức mạnh, một quá khứ huy hoàng mà hắn đã từng trải qua, nhưng lại cố tình che giấu.
Cố Trường Minh không đáp lại những lời khen ngợi. Hắn chỉ nhẹ nhàng chỉnh sửa một chi tiết nhỏ ở một luồng khí trận, hoặc thêm vào một tầng trận pháp phức tạp hơn mà hai cô gái không hề hay biết. Những hành động này của hắn được thực hiện một cách bí mật, gần như vô hình, chỉ là một sự điều chỉnh luồng linh khí, một sự thay đổi tần số dao động của các phù văn, biến chúng thành những mê trận chồng chéo. Mục đích của hắn không chỉ là tạo ra một hệ thống phòng ngự mạnh mẽ, mà còn là che giấu không chỉ sự hiện diện của họ, mà quan trọng hơn, là che giấu khí tức đặc biệt của Luân Hồi Kính khỏi bất kỳ sự dò xét nào từ bên ngoài.
Hắn muốn đảm bảo rằng, dù có kẻ thù nào đó có thể vượt qua lớp cấm chế cơ bản do Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt bố trí, chúng cũng sẽ hoàn toàn lạc lối trong mê trận mà hắn âm thầm thêm vào, không thể phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của Luân Hồi Kính hay bí mật của hắn. Đây là một sự phòng bị cần thiết, một lớp bảo vệ vô hình cho bí mật lớn nhất của hắn. Sự tin tưởng của hắn dành cho hai người phụ nữ là có, nhưng Luân Hồi Kính là một gánh nặng mà hắn phải tự mình gánh vác, một bí mật mà không ai có thể chia sẻ cùng hắn, ít nhất là vào lúc này.
Thời gian trôi qua, từ ban ngày cho đến hoàng hôn. Ánh nắng vàng nhạt dần, nhường chỗ cho sắc cam rực rỡ, rồi tím thẫm của buổi chiều tà. Những luồng pháp thuật vẫn tiếp tục lấp lánh trong không khí, nhưng giờ đây đã hòa quyện vào cảnh sắc thiên nhiên một cách hài hòa, như thể chúng luôn là một phần của Bích Đàm Động Phủ. Kỷ Vô Nguyệt và Mộ Dung Tuyết, dù mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên sự hài lòng và quyết tâm. Họ đã hoàn thành phần việc của mình, và hệ thống phòng ngự cơ bản đã được thiết lập vững chắc.
Cố Trường Minh quan sát một lần cuối, rồi khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự vận hành của toàn bộ trận pháp, như một cơ thể sống đang thở và bảo vệ. Sự củng cố phòng ngự cho Bích Đàm Động Phủ không chỉ là một hành động đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu cho thấy Cố Trường Minh đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nơi ẩn náu này, dưới bàn tay của hắn, đã biến thành một căn cứ chiến lược, một pháo đài vững chắc giữa thế giới đang hỗn loạn.
***
Đêm khuya buông xuống, bao trùm Bích Đàm Động Phủ trong một màn sương mờ ảo và tĩnh lặng. Tiếng nước chảy tí tách, tiếng cá bơi lội và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá trở lại làm chủ đạo, như những lời thì thầm của tự nhiên. Không khí trong động phủ mát lạnh, linh khí thuần khiết khiến tâm hồn con người trở nên thanh tịnh. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đã rời đi nghỉ ngơi, để lại Cố Trường Minh một mình trong không gian yên tĩnh.
Sau khi hệ thống phòng ngự cơ bản hoàn thành, và hắn cũng đã âm thầm thêm vào những lớp cấm chế che giấu của riêng mình, Cố Trường Minh trở lại một gian phòng bí mật sâu bên trong động phủ. Đây là nơi Luân Hồi Kính được cất giấu, nơi mà chỉ có hắn mới biết đến. Hắn nhẹ nhàng lấy chiếc gương cổ xưa ra khỏi túi càn khôn, đặt nó lên một bàn đá được bao phủ bởi những phù văn trấn áp đặc biệt mà hắn đã khắc từ trước.
Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm vẫn len lỏi vào đến tận đây, chiếu rọi lên khuôn mặt trầm tư của Cố Trường Minh. Thân hình cao gầy của hắn đổ một bóng dài trên vách đá. Hắn nhẹ nhàng vươn tay, chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của Luân Hồi Kính. Ngay lập tức, ánh sáng tím yếu ớt từ kính khẽ rung động, như đáp lại sự chạm của hắn, một sự cộng hưởng sâu sắc hơn bao giờ hết. Lần này, nó không còn là một sự bùng nổ dữ dội như đêm qua, mà là một sự lay động tinh tế, đầy vẻ bí ẩn, như một sinh linh đang thì thầm. Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ từ Luân Hồi Kính, một sự liên kết không thể cắt rời.
"Chỉ phòng ngự thôi là chưa đủ," Cố Trường Minh khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, hòa vào tiếng nước nhỏ giọt. "Phải hiểu rõ... mới có thể thực sự khống chế." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí đang lưu chuyển trong toàn bộ hệ thống trận pháp mà hắn vừa bố trí, nhưng tâm trí hắn lại tập trung hoàn toàn vào Luân Hồi Kính trong tay. "Ngươi không chỉ là một tấm gương của quá khứ, ngươi còn là chìa khóa của tương lai..."
Hắn lẩm bẩm những lời khó hiểu, tựa như đang trò chuyện với chính chiếc gương, hoặc đang sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức cổ xưa trong tâm trí mình. "Nguyên tắc... của luân hồi. Cơ chế... của trùng sinh. Bản chất... của Ma Chủ." Từng từ ngữ thốt ra đều mang theo sự suy tư sâu sắc, đầy tính triết lý, nhưng cũng chất chứa một nỗi mệt mỏi đã ngấm sâu vào cốt tủy. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn không muốn lặp lại những sai lầm cũ.
Hắn nhớ lại những gì đã thấy trong Luân Hồi Kính, những hình ảnh mơ hồ về nó 'nuốt chửng' tâm trí, biến ký ức thành xiềng xích, và bóng hình mờ ảo của Ma Chủ dường như 'kết nối' với dòng luân hồi thông qua nó. Sự thật này đã khiến hắn nhận ra rằng Luân Hồi Kính không chỉ là một bảo vật, mà còn là một mối hiểm họa tiềm tàng, một cạm bẫy của quá khứ. Nó không chỉ ghi lại ký ức, mà còn có thể định hướng hoặc thúc đẩy hành động của hắn.
Cố Trường Minh mở mắt, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào bề mặt phản chiếu của Luân Hồi Kính. Hắn không tìm kiếm những hình ảnh đau thương, mà tìm kiếm những quy luật, những chân lý ẩn giấu. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn thầm nhủ, và giờ đây, lựa chọn của hắn không phải là buông xuôi hoàn toàn, cũng không phải là gánh vác tất cả, mà là tìm hiểu, kiểm soát, và định hình lại số phận theo cách của riêng mình. Hắn sẽ không để bản thân bị giam cầm trong quá khứ, nhưng cũng sẽ không để quá khứ lặp lại. Để làm được điều đó, hắn phải hiểu Luân Hồi Kính, phải giải mã được bí ẩn của nó.
Một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm, vật phẩm mà hắn đã tìm thấy gần Luân Hồi Kính trước đây, khẽ rung lên trong túi càn khôn của hắn, như một lời nhắc nhở về sự liên kết giữa hắn và vũ khí cũ, về những trận chiến đã qua và những trận chiến sắp tới. Những ảo ảnh của Ma Chủ và Lạc Thần vẫn thỉnh thoảng thoáng qua tâm trí hắn, báo hiệu mối đe dọa cá nhân lớn nhất vẫn còn đó, chưa được giải quyết. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá.
Cố Trường Minh nhẹ nhàng vuốt ve Luân Hồi Kính, ánh mắt sâu thẳm đầy suy tư. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng ít nhất, hắn đã có một hướng đi. Hắn đã chấp nhận sự giúp đỡ từ Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt để tạo một lớp phòng hộ mạnh mẽ hơn cho nơi ẩn thân, nhưng vẫn giữ bí mật về mục đích thực sự và Luân Hồi Kính. Đây là một bước đi thận trọng, một chiến lược của kẻ đã từng trải qua quá nhiều mất mát.
Sau một lúc lâu, Cố Trường Minh cẩn thận che giấu Luân Hồi Kính trở lại trong túi càn khôn, rồi dùng pháp quyết phong ấn gian phòng bí mật này. Hắn rời đi mà không để lại dấu vết, hòa mình vào bóng đêm tĩnh mịch của Bích Đàm Động Phủ. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một ý chí kiên định. Hắn sẽ không cứu thế giới, nhưng hắn sẽ không để thế giới này bị hủy diệt một lần nữa. Hắn sẽ tìm ra cách để kiểm soát Luân Hồi Kính, để giải mã những bí mật của nó, và để đối diện với Ma Chủ theo cách của riêng hắn. Con đường này, là của riêng hắn, và hắn sẽ không lùi bước.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.