Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 186: Giải Mã Vòng Luân Hồi: Thử Nghiệm Đầu Tiên
Cố Trường Minh từ từ mở mắt, ánh mắt hổ phách nhìn thẳng vào bề mặt phản chiếu của Luân Hồi Kính, giờ đã trở lại vẻ bình thường. Hắn không còn tìm kiếm những hình ảnh đau thương, mà tìm kiếm những quy luật, những chân lý ẩn giấu. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn thầm nhủ, và giờ đây, lựa chọn của hắn không phải là buông xuôi hoàn toàn, cũng không phải là gánh vác tất cả, mà là tìm hiểu, kiểm soát, và định hình lại số phận theo cách của riêng mình. Hắn sẽ không để bản thân bị giam cầm trong quá khứ, nhưng cũng sẽ không để quá khứ lặp lại. Để làm được điều đó, hắn phải hiểu Luân Hồi Kính, phải giải mã được bí ẩn của nó. Con đường này, là của riêng hắn, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn sẽ tự mình viết lại định mệnh.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng bạc xuyên qua khe núi, rọi xuống Bích Đàm Động Phủ một vệt sáng mờ ảo. Bên trong động, không khí yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy tí tách từ Bích Đàm vọng lại, như một khúc nhạc trầm buồn của thiên nhiên. Mùi rêu phong ẩm ướt hòa quyện với hương linh thảo thanh khiết, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa tràn đầy sức sống. Cố Trường Minh, trong bộ trường bào màu tối, thân hình cao gầy như một pho tượng cổ khắc sâu vào màn đêm, đang cẩn trọng hoàn thiện một trận pháp phức tạp bao quanh một khu vực nhỏ trong hang động.
Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây, không còn vẻ thờ ơ hay chán chường thường thấy, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, nghiêm nghị đến đáng sợ. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nay lại sáng quắc lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén của sự tìm tòi, khám phá. Hắn không nói một lời, mỗi động tác đều vô cùng chính xác và dứt khoát, như thể đã lặp lại hàng vạn lần trong vô số kiếp sống.
Hắn bố trí các loại linh thạch đủ màu sắc, đủ hình dạng, mỗi viên đều chứa đựng một luồng linh khí tinh thuần, được khai thác từ những mạch khoáng quý hiếm nhất. Những viên ngọc giản cổ xưa, trên đó khắc họa những phù văn đã thất truyền từ thời viễn cổ, được hắn đặt vào những vị trí then chốt của trận pháp. Ánh sáng nhạt nhòa từ các linh thạch và phù văn bện xoắn vào nhau, tạo thành một mạng lưới năng lượng vô hình, bao bọc lấy một không gian hình tròn rộng chừng mười trượng. Đây không chỉ là một trận pháp phòng ngự đơn thuần, mà là một cấm chế cách ly, được thiết kế để ngăn chặn bất kỳ luồng năng lượng nào từ bên trong thoát ra ngoài, và ngược lại, ngăn chặn mọi sự xâm nhập hay dò xét từ bên ngoài.
Cố Trường Minh dùng ngón tay thon dài, vẽ ra các phù văn cổ xưa trong không khí. Từng nét vẽ, từng đường cong đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, một sức mạnh huyền bí. Những phù văn này, vừa xuất hiện, liền phát ra ánh sáng nhạt, rồi như có sinh mệnh, chầm chậm dung nhập vào các linh thạch, khiến chúng càng thêm rực rỡ. Hắn điều chỉnh dòng linh khí, kiểm tra từng mắt trận, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nhỏ nào, dù là một sợi tơ mong manh. Hắn biết rõ, đối phó với Luân Hồi Kính, một sai sót dù nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ không ngừng chảy: *Bất cứ vật phẩm nào có khả năng thao túng luân hồi đều không đơn giản. Phải thận trọng, từng bước một.* Hắn từng thấy những kẻ kiêu ngạo, tự cho mình là thông tuệ, nhưng rồi lại bị chính những bảo vật huyền bí nuốt chửng, biến thành con rối, thành vật hiến tế. Hắn sẽ không lặp lại sai lầm đó. Cái giá của sự kiêu ngạo là quá đắt, hắn đã chứng kiến quá nhiều trong kiếp trước rồi.
Hắn khẽ khàng đặt Luân Hồi Kính lên một bệ đá cổ kính ở trung tâm trận pháp. Chiếc kính vẫn giữ vẻ mờ ảo, tĩnh lặng, nhưng trong mắt Cố Trường Minh, nó không khác gì một vực sâu không đáy, một cánh cửa dẫn đến những bí mật bị lãng quên của vũ trụ. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng bí ẩn, lạnh lẽo nhưng quen thuộc, tỏa ra từ nó. Đó là một thứ khí tức phức tạp, không thể định nghĩa, nó không hoàn toàn là Ma khí như hắn từng nghĩ.
*Năng lượng từ Kính quá phức tạp, không giống bất kỳ thứ gì ta từng biết. Nó vừa mang khí tức hủy diệt, vừa chứa đựng sự khởi đầu...* Hắn thầm nghĩ, đôi mắt nheo lại. Ma khí của Ma Chủ là sự hủy diệt thuần túy, là sự biến chất của linh khí. Nhưng thứ khí tức này, nó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn. Nó giống như một mảnh vỡ của Đạo, bị bẻ cong, bị bóp méo, nhưng bản chất ban đầu vẫn còn đó. Phải chăng, Ma Chủ đã lợi dụng thứ năng lượng này, biến nó thành công cụ cho ý đồ hủy diệt của mình? Hay Luân Hồi Kính chính là nguồn gốc của tất cả? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu trong tâm trí hắn, nhưng hắn biết, chỉ có một cách để tìm ra câu trả lời: đối mặt với nó, và giải mã nó. Không ai có thể giúp hắn trên con đường này. Đây là gánh nặng mà hắn phải tự mình gánh vác, một mình.
Trận pháp cuối cùng cũng hoàn thành. Ánh sáng từ các linh thạch và phù văn hòa quyện vào nhau, tạo thành một màn sáng mỏng manh, gần như trong suốt, bao bọc lấy Luân Hồi Kính. Mọi âm thanh, mọi dao động năng lượng bên trong đều bị triệt tiêu, không thể lọt ra ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho bước tiếp theo, bước vào một lĩnh vực mà chưa ai từng dám chạm tới.
***
Khi rạng sáng hé mở, những tia nắng đầu tiên chưa kịp len lỏi vào sâu trong hang động, Cố Trường Minh đã ngồi đối diện với Luân Hồi Kính, giữa không gian được cách ly bởi trận pháp dày đặc. Không khí trong "phòng thí nghiệm" bí mật này trở nên căng thẳng đến lạ, linh khí dao động nhẹ theo từng hơi thở của hắn, theo từng chuyển động nhỏ nhất của dòng năng lượng bên trong trận pháp. Ánh sáng lờ mờ từ các linh thạch bao quanh chiếu rọi lên bề mặt Luân Hồi Kính, khiến nó càng thêm huyền bí, như một vật thể đến từ một thế giới khác, xa xăm và không thể chạm tới. Một mùi hương nhàn nhạt, khó tả tỏa ra từ Kính, vừa quen thuộc đến ám ảnh, lại vừa xa lạ đến rợn người, tựa như mùi của thời gian và sự mục ruỗng, nhưng cũng mang theo một chút gì đó của sự tái sinh, của một khởi đầu mới.
Đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh tập trung hoàn toàn vào mặt gương mờ ảo. Hắn không vội vã, không nôn nóng, mà dùng thần thức thăm dò từng chút một, vô cùng cẩn trọng, như một thợ săn kiên nhẫn tìm hiểu con mồi nguy hiểm nhất. Thần thức của hắn, tinh tế và sắc bén như một mũi kim, chậm rãi lướt trên bề mặt Kính, thăm dò những đường vân ẩn hiện, những họa tiết cổ xưa đã gần như bị bào mòn bởi thời gian và năng lượng. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của Kính, nó không chỉ là một công cụ, mà dường như có một ý thức riêng, hoặc ít nhất là một cơ chế tự bảo vệ cực kỳ tinh vi, ẩn chứa những cạm bẫy chết người cho bất kỳ kẻ nào dám khinh suất.
Sau hàng canh giờ thăm dò, Cố Trường Minh quyết định thực hiện thử nghiệm đầu tiên. Hắn truyền một luồng linh khí cực kỳ tinh tế vào Luân Hồi Kính, không phải là linh khí cường đại để cưỡng chế, mà là linh khí thuần khiết, dịu dàng, như một lời chào hỏi, một sự thăm dò. Luồng linh khí vừa tiếp xúc, mặt gương bắt đầu gợn sóng nhẹ, như mặt nước hồ bị gió thoảng qua. Một vài hình ảnh chớp nhoáng, không rõ ràng lướt qua trên bề mặt, như những giấc mơ vụn vỡ, những mảnh ký ức tan hoang. Hắn cố gắng nắm bắt, nhưng chúng quá nhanh, quá mờ ảo, giống như những bóng ma, thoáng hiện rồi tan biến vào hư vô. Trong một khoảnh khắc, hắn dường như nhìn thấy một bóng dáng cao gầy, một mái tóc đen dài, và một ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc — Lạc Thần. Rồi lại một thoáng, một ánh kim loại sắc lạnh lướt qua, tựa như một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm, lóe lên rồi vụt tắt. Liệu những ảo ảnh này có phải là những mảnh ghép của quá khứ, hay là những lời nhắc nhở về những mối đe dọa đang chờ đợi? Hắn không thể chắc chắn.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, đặt tay lên Luân Hồi Kính, không phải để cưỡng ép mà để cảm nhận. Hắn để thần thức của mình lan tỏa, cố gắng thâm nhập vào sâu bên trong Kính, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, cuồn cuộn bên trong, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
*Cơ chế này... nó không chỉ ghi lại, mà còn 'tái tạo'. Nhưng tái tạo cái gì? Và với mục đích gì?* Hắn thầm suy nghĩ. Luân Hồi Kính không phải là một pháp bảo thông thường, nó dường như có một quy luật vận hành riêng, một ý chí ngầm nào đó. Nó ghi lại mọi thứ, nhưng không phải để lưu trữ, mà để tái diễn, để tái tạo. Phải chăng, nó là một cỗ máy thời gian, hay là một công cụ để lặp lại định mệnh?
*Luồng năng lượng này... Ma khí? Không, không hoàn toàn.* Hắn cảm nhận một cách rõ ràng sự khác biệt. Ma khí của Ma Chủ tàn độc, ăn mòn vạn vật. Nhưng thứ năng lượng trong Luân Hồi Kính, dù mang theo một sự lạnh lẽo, một sự cổ xưa đến rợn người, lại không có sự tàn phá trực tiếp. *Nó là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thứ đã tạo ra Ma khí... Hay là thứ Ma Chủ đã lợi dụng?* Hắn nhớ lại những lời chế giễu của Ma Chủ trong kiếp trước, về việc hắn chỉ là con rối của số phận, dù trùng sinh bao nhiêu lần. Phải chăng, Ma Chủ cũng chỉ là một con rối, một công cụ của Luân Hồi Kính, hay của một thế lực lớn hơn ẩn sau nó? Luồng năng lượng này, nó 'tinh khiết' hơn Ma khí, không phải là sự tinh khiết của linh khí, mà là sự tinh khiết của bản nguyên, của một nguồn gốc tối thượng, một nguồn năng lượng có thể tạo ra cả sự sống lẫn sự hủy diệt.
Hắn từ từ rút tay về, ánh mắt hổ phách đầy suy tư. Những gì hắn cảm nhận và thấy được quá ít ỏi, quá mờ ảo, nhưng lại mở ra vô số câu hỏi và một hướng đi mới. Hắn lấy ra một ngọc giản trắng ngà, dùng thần thức khắc ghi lại từng chi tiết, từng cảm nhận nhỏ nhất: những dao động năng lượng, những hình ảnh chớp nhoáng, những suy đoán về cơ chế hoạt động của Kính, và đặc biệt là sự khác biệt giữa năng lượng của Luân Hồi Kính và Ma khí. Những ký tự cổ đại, những đồ hình năng lượng mà Luân Hồi Kính thỉnh thoảng hiển thị một cách vô thức cũng được hắn cẩn thận phác họa lại. Đây là những mảnh ghép đầu tiên trong bức tranh khổng lồ về Luân Hồi Kính, và hắn tin rằng, thông qua việc phân tích và tổng hợp chúng, hắn sẽ dần dần giải mã được 'ngôn ngữ' của nó, và hiểu rõ hơn về cơ chế trùng sinh, về bản chất của Ma Chủ, và về số phận đã định sẵn của đại lục Tiên Nguyên. Con đường này sẽ còn dài, đầy gian nan và hiểm nguy, nhưng Cố Trường Minh đã quyết tâm. Hắn sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì thao túng vận mệnh của hắn một lần nữa.
***
Ngoài khu vực trận pháp cách ly, trong không gian rộng lớn và huyền ảo của Bích Đàm Động Phủ, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đang ngồi tĩnh tọa cách "phòng thí nghiệm" bí mật của Cố Trường Minh một khoảng khá xa. Tiếng nước chảy róc rách từ Bích Đàm vẫn không ngừng vang vọng, tiếng cá bơi lội nhẹ nhàng khuấy động mặt nước trong xanh, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá mang theo hơi ẩm mát lạnh. Không khí trong động vẫn trong lành, thuần khiết, nhưng thỉnh thoảng, cả hai nàng đều cảm nhận được những luồng năng lượng vô hình dao động, xuyên qua cả tầng tầng lớp lớp trận pháp ẩn giấu mà Cố Trường Minh đã bố trí. Các linh thảo xanh tốt mọc ven hồ dường như hơi rùng mình, lá cây khẽ lay động dù không có ngọn gió nào lướt qua. Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm vẫn chiếu rọi, tạo nên khung cảnh huyền ảo, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng ngầm đang bao trùm nơi Cố Trường Minh bế quan.
Mộ Dung Tuyết nhíu mày, đôi mắt phượng tuyệt mỹ ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Linh giác của nàng, vốn đã nhạy bén, giờ đây lại càng thêm bất an. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ dị, lạnh lẽo, dường như đến từ vực sâu của vũ trụ, đang lan tỏa từ phía sâu trong động phủ, nơi Cố Trường Minh đang ở.
Nàng khẽ mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi màn sáng nhạt của trận pháp bao phủ. "Trường Minh huynh... đang làm gì vậy?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư không thể giấu. "Ta cảm thấy một luồng năng lượng rất lạ, vừa quen thuộc lại vừa đáng sợ. Nó không giống Ma khí thuần túy, nhưng lại có cái gì đó... tương đồng." Nàng nhớ lại cảm giác khi đối mặt với Ma Chủ trong kiếp trước, nỗi sợ hãi đó vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm. Nhưng thứ năng lượng này, nó lại mang một vẻ nguyên thủy hơn, bí ẩn hơn, khiến nàng vừa sợ hãi vừa tò mò đến lạ.
Kỷ Vô Nguyệt, vốn mạnh mẽ và dứt khoát, lúc này cũng không giấu được vẻ ngưỡng mộ và có chút sợ hãi trước sự thần bí của Luân Hồi Kính. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo nhìn về cùng một hướng với Mộ Dung Tuyết. "Đúng vậy, sư tỷ. Nó giống như vực sâu không đáy, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Cố đại ca thật sự không phải người bình thường." Nàng siết chặt nắm tay, cảm nhận luồng khí tức kia như đang xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Nó không gây hại, nhưng lại mang đến một cảm giác rợn người, như đang chạm vào một cấm kỵ cổ xưa. Nàng biết, thứ Cố Trường Minh đang đối mặt chắc chắn là vô cùng nguy hiểm.
Mộ Dung Tuyết thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu. "Dù anh ấy có làm gì, chúng ta cũng phải tin tưởng anh ấy. Anh ấy sẽ không làm hại bản thân hay thế giới." Nàng nói, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, đã trải qua quá nhiều mất mát. Nàng hiểu Cố Trường Minh hơn bất kỳ ai, và nàng tin vào bản chất lương thiện, vào ý chí kiên cường của hắn, dù hắn có vẻ ngoài lạnh lùng, thờ ơ đến đâu. Nàng biết, hắn đang gánh vác một bí mật, một gánh nặng mà không ai khác có thể hiểu được.
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu đồng tình, nhưng vẻ mặt vẫn lộ rõ sự băn khoăn. "Em tin anh ấy, nhưng vẫn lo lắng. Không biết anh ấy đang phải đối mặt với những gì?" Nàng không phải là người yếu đuối, nhưng những gì Cố Trường Minh thể hiện, từ kiến thức uyên thâm về trận pháp, đến sự thần bí của Luân Hồi Kính, đều vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết. Nàng cảm nhận được sự dao động năng lượng bất thường này, nó mạnh mẽ đến mức có thể xuyên qua các trận pháp, cho thấy Luân Hồi Kính có thể có ảnh hưởng vượt ra ngoài phạm vi của trận pháp, và có thể bị các thế lực mạnh hơn phát hiện trong tương lai. Nàng biết, nếu có bất kỳ kẻ nào dám đến gần, nàng và Mộ Dung Tuyết sẽ phải dốc toàn lực để bảo vệ Cố Trường Minh, bảo vệ nơi ẩn náu này. Đó là lời thề không lời mà cả hai đã tự hứa với lòng mình.
Mộ Dung Tuyết khẽ đưa tay lên vuốt mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những tầng mây đang dần chuyển mình đón bình minh. Nàng cảm nhận được sự cô đơn của Cố Trường Minh, dù hắn không nói ra. Hắn đang chiến đấu một mình, không phải với kẻ thù hữu hình, mà với quá khứ, với số phận, với những bí ẩn của vũ trụ. Kỷ Vô Nguyệt siết chặt tay, ánh mắt đầy kiên định. Cả hai đều quyết định tiếp tục chờ đợi và âm thầm bảo vệ không gian xung quanh, tôn trọng quyết định của Cố Trường Minh, dù trong lòng vẫn đầy băn khoăn và lo lắng. Họ biết, con đường mà hắn đang đi là con đường của riêng hắn, nhưng họ sẽ luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc nhất mà hắn có thể dựa vào, dù chỉ là trong thinh lặng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.