Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 187: Dấu Ấn Cổ Xưa: Khởi Nguyên Của Ma Chủ

Không khí trong động Bích Đàm vẫn trong lành, thuần khiết, nhưng thỉnh thoảng, cả Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đều cảm nhận được những luồng năng lượng vô hình dao động, xuyên qua cả tầng tầng lớp lớp trận pháp ẩn giấu mà Cố Trường Minh đã bố trí. Các linh thảo xanh tốt mọc ven hồ dường như hơi rùng mình, lá cây khẽ lay động dù không có ngọn gió nào lướt qua. Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm vẫn chiếu rọi, tạo nên khung cảnh huyền ảo, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng ngầm đang bao trùm nơi Cố Trường Minh bế quan.

Mộ Dung Tuyết nhíu mày, đôi mắt phượng tuyệt mỹ ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Linh giác của nàng, vốn đã nhạy bén, giờ đây lại càng thêm bất an. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ dị, lạnh lẽo, dường như đến từ vực sâu của vũ trụ, đang lan tỏa từ phía sâu trong động phủ, nơi Cố Trường Minh đang ở.

Nàng khẽ mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi màn sáng nhạt của trận pháp bao phủ. "Trường Minh huynh... đang làm gì vậy?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư không thể giấu. "Ta cảm thấy một luồng năng lượng rất lạ, vừa quen thuộc lại vừa đáng sợ. Nó không giống Ma khí thuần túy, nhưng lại có cái gì đó... tương đồng." Nàng nhớ lại cảm giác khi đối mặt với Ma Chủ trong kiếp trước, nỗi sợ hãi đó vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm. Nhưng thứ năng lượng này, nó lại mang một vẻ nguyên thủy hơn, bí ẩn hơn, khiến nàng vừa sợ hãi vừa tò mò đến lạ.

Kỷ Vô Nguyệt, vốn mạnh mẽ và dứt khoát, lúc này cũng không giấu được vẻ ngưỡng mộ và có chút sợ hãi trước sự thần bí của Luân Hồi Kính. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt sắc sảo nhìn về cùng một hướng với Mộ Dung Tuyết. "Đúng vậy, sư tỷ. Nó giống như vực sâu không đáy, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Cố đại ca thật sự không phải người bình thường." Nàng siết chặt nắm tay, cảm nhận luồng khí tức kia như đang xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy. Nó không gây hại, nhưng lại mang đến một cảm giác rợn người, như đang chạm vào một cấm kỵ cổ xưa. Nàng biết, thứ Cố Trường Minh đang đối mặt chắc chắn là vô cùng nguy hiểm.

Mộ Dung Tuyết thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu. "Dù anh ấy có làm gì, chúng ta cũng phải tin tưởng anh ấy. Anh ấy sẽ không làm hại bản thân hay thế giới." Nàng nói, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, đã trải qua quá nhiều mất mát. Nàng hiểu Cố Trường Minh hơn bất kỳ ai, và nàng tin vào bản chất lương thiện, vào ý chí kiên cường của hắn, dù hắn có vẻ ngoài lạnh lùng, thờ ơ đến đâu. Nàng biết, hắn đang gánh vác một bí mật, một gánh nặng mà không ai khác có thể hiểu được.

Kỷ Vô Nguyệt gật đầu đồng tình, nhưng vẻ mặt vẫn lộ rõ sự băn khoăn. "Em tin anh ấy, nhưng vẫn lo lắng. Không biết anh ấy đang phải đối mặt với những gì?" Nàng không phải là người yếu đuối, nhưng những gì Cố Trường Minh thể hiện, từ kiến thức uyên thâm về trận pháp, đến sự thần bí của Luân Hồi Kính, đều vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết. Nàng cảm nhận được sự dao động năng lượng bất thường này, nó mạnh mẽ đến mức có thể xuyên qua các trận pháp, cho thấy Luân Hồi Kính có thể có ảnh hưởng vượt ra ngoài phạm vi của trận pháp, và có thể bị các thế lực mạnh hơn phát hiện trong tương lai. Nàng biết, nếu có bất kỳ kẻ nào dám đến gần, nàng và Mộ Dung Tuyết sẽ phải dốc toàn lực để bảo vệ Cố Trường Minh, bảo vệ nơi ẩn náu này. Đó là lời thề không lời mà cả hai đã tự hứa với lòng mình.

Mộ Dung Tuyết khẽ đưa tay lên vuốt mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi những tầng mây đang dần chuyển mình đón bình minh. Nàng cảm nhận được sự cô đơn của Cố Trường Minh, dù hắn không nói ra. Hắn đang chiến đấu một mình, không phải với kẻ thù hữu hình, mà với quá khứ, với số phận, với những bí ẩn của vũ trụ. Kỷ Vô Nguyệt siết chặt tay, ánh mắt đầy kiên định. Cả hai đều quyết định tiếp tục chờ đợi và âm thầm bảo vệ không gian xung quanh, tôn trọng quyết định của Cố Trường Minh, dù trong lòng vẫn đầy băn khoăn và lo lắng. Họ biết, con đường mà hắn đang đi là con đường của riêng hắn, nhưng họ sẽ luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc nhất mà hắn có thể dựa vào, dù chỉ là trong thinh lặng.

***

Sâu bên trong Bích Đàm Động Phủ, trong một không gian riêng biệt được bao bọc bởi vô số tầng trận pháp, Cố Trường Minh đang ngồi tĩnh tọa, dáng người cao gầy toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây tập trung cao độ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khép hờ, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và vô vàn bi kịch. Trước mặt hắn, Luân Hồi Kính lẳng lặng trôi nổi giữa không trung, mặt gương mờ ảo phản chiếu ánh sáng xanh biếc từ hồ linh dịch bên ngoài, tạo nên một khung cảnh vừa huyền bí vừa tĩnh mịch. Tiếng nước chảy tí tách từ các khe đá, tiếng cá bơi lội nhẹ nhàng trong hồ, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, tất cả đều hòa vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng hít thở đều đặn của Cố Trường Minh và những âm thanh tinh tế của năng lượng dao động là phá vỡ không gian yên ắng. Mùi nước trong lành, rêu phong, khoáng vật và một chút hương linh thảo phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác thoát tục.

Cố Trường Minh nhắm mắt, thi triển pháp quyết phức tạp. Thần thức của hắn, như những sợi tơ vô hình, mảnh như sương khói nhưng lại sắc bén vô cùng, lướt qua bề mặt Luân Hồi Kính, thăm dò từng khắc họa, từng đường vân. Hắn không chỉ tìm kiếm ký ức, những mảnh vỡ của kiếp trước đã quá quen thuộc, mà là bản chất cốt lõi của vật phẩm này. Hắn cẩn trọng tránh những vùng năng lượng đã biết, những điểm đã từng kích hoạt ký ức của hắn, tập trung vào những điểm bất thường, những "nút thắt" mà trước đây hắn đã bỏ qua trong quá trình thăm dò sơ bộ.

"Mỗi lần thăm dò, nó lại hé lộ thêm một lớp màn..." Cố Trường Minh thầm nghĩ, giọng điệu nội tâm vẫn mang vẻ triết lý và sự bất lực nhẹ nhàng. "Nhưng cảm giác này, nó không phải là thứ ta từng biết từ kiếp trước." Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt, không phải là Ma khí hung tàn hay linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp kỳ lạ, một thứ gì đó nguyên thủy và cổ xưa hơn nhiều. "Đây là một loại năng lượng cổ xưa, nguyên thủy... khác biệt hoàn toàn với Ma khí thông thường." Hắn đã từng đối mặt với Ma Chủ, đã từng hấp thụ Ma khí để đối kháng, nên hắn hiểu rõ bản chất của nó. Nhưng thứ năng lượng từ Luân Hồi Kính này lại mang một vẻ tinh khiết đến rợn người, như thể nó là nguồn gốc của mọi thứ, bao gồm cả Ma khí và linh khí, hoặc ít nhất là một phần của chúng.

Thần thức của hắn lướt qua một vùng trống rỗng tưởng chừng vô tận, rồi đột nhiên chạm phải một bức tường vô hình. Đó không phải là một rào cản phòng ngự, mà là một lớp phong ấn tự nhiên, như một phần của chính cấu trúc của Luân Hồi Kính. Bên dưới lớp phong ấn ấy, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đến lạnh người, nhưng lại bị che giấu sâu đến mức khó tin. Hắn cố gắng đẩy sâu thần thức hơn nữa, cảm giác choáng váng ập đến, như thể hắn đang cố gắng xuyên qua dòng chảy của thời gian, chạm vào một thứ gì đó đã ngủ yên hàng vạn năm. Luồng năng lượng đó không còn mang vẻ lạnh lẽo đơn thuần, mà còn ẩn chứa một sự hùng vĩ, một quyền năng mà ngay cả Cố Trường Minh, với kinh nghiệm hai kiếp của mình, cũng chưa từng cảm nhận được một cách trực diện đến vậy. Nó giống như tiếng vọng của một nền văn minh đã lụi tàn, hay hơi thở của một thực thể đã tồn tại trước cả khi vũ trụ này hình thành.

Cố Trường Minh kiên định, không từ bỏ. Hắn biết mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một bí mật có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của hắn về thế giới, về Ma Chủ và về chính bản thân mình. Sự mệt mỏi trong đôi mắt hổ phách tạm thời bị đẩy lùi bởi sự tò mò sâu sắc và ý chí sắt đá. Hắn không muốn cứu thế giới, không muốn gánh vác số phận của kẻ khác, nhưng hắn lại không thể cưỡng lại được sự thôi thúc phải hiểu rõ những bí ẩn đã đeo bám hắn qua hai kiếp. Nó không phải là trách nhiệm, mà là một nỗi ám ảnh, một khát khao tri thức đã ăn sâu vào linh hồn hắn. Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng linh lực trong cơ thể đang dồn nén, tập trung toàn bộ vào thần thức, cố gắng phá vỡ phong ấn vô hình kia.

***

Đêm dần về khuya, không gian trong động phủ càng thêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm và sự chập chờn của linh quang từ Luân Hồi Kính. Cố Trường Minh đột nhiên mở mắt, ánh hổ phách trong đôi mắt sâu thẳm rực sáng một cách dữ dội, như có hàng vạn vì sao đang bùng cháy. Hắn đã tìm thấy một điểm kỳ lạ, một vùng năng lượng vô cùng cổ xưa, như bị niêm phong sâu bên trong Luân Hồi Kính. Đây không phải là một phần của ký ức mà hắn đã thu thập được từ kiếp trước, càng không phải là dấu vết của Ma khí hay linh khí thông thường. Đó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, có thể là dấu ấn của người tạo ra nó, hoặc một thực thể nào đó đã từng chạm vào nó từ thuở hồng hoang, trước cả khi khái niệm về Tiên Nguyên Đại Lục này tồn tại.

Cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào Luân Hồi Kính giờ đây không còn là sự tê tái của Ma khí, mà là một luồng năng lượng cổ xưa truyền qua thần thức và tinh huyết, tạo cảm giác choáng váng nhưng cũng đầy kích thích. "Thứ này... Nó không thuộc về bất kỳ thời đại nào ta biết. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người..." Cố Trường Minh thầm nhủ, giọng điệu nội tâm trầm thấp, đầy vẻ suy tư. Hắn đã từng nghĩ mình hiểu rõ mọi thứ, ít nhất là những gì liên quan đến Ma Chủ và sự trùng sinh của mình. Nhưng dấu ấn này, nó hoàn toàn nằm ngoài mọi dự đoán, mọi kiến thức mà hắn đã tích lũy qua hai kiếp.

Luồng năng lượng kỳ lạ ấy không chỉ gợi lên sự cổ xưa, mà còn mang theo một cảm giác bất diệt, như thể nó đã chứng kiến sự hình thành và hủy diệt của vô số thế giới. Nó không có thiện ác, không có chính tà, chỉ có sự tồn tại thuần túy, nguyên bản. Điều này khiến Cố Trường Minh phải suy nghĩ lại toàn bộ những gì hắn đã biết về Ma Chủ. "Ma Chủ... liệu có phải hắn cũng chỉ là một phần của thứ này?" Hắn tự hỏi. Trong kiếp trước, Ma Chủ là nỗi kinh hoàng của toàn bộ đại lục, là hiện thân của sự hủy diệt. Nhưng nếu có một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn, một nguồn gốc nguyên thủy hơn cả Ma Chủ, thì Ma Chủ có lẽ chỉ là một công cụ, một sản phẩm, hoặc thậm chí là một nạn nhân của nó mà thôi. Suy nghĩ này khiến trái tim hắn, vốn đã chai sạn, cũng phải rung động dữ dội.

Với một sự quyết đoán hiếm thấy, Cố Trường Minh c��n đầu ngón tay, một giọt tinh huyết vàng óng, lấp lánh linh quang, rớt xuống. Giọt tinh huyết này không chỉ chứa đựng sức mạnh tu vi của hắn, mà còn là bản nguyên của linh hồn hắn, là cầu nối trực tiếp đến ký ức trùng sinh và những vết sẹo không bao giờ lành. Hắn thi triển một pháp quyết cổ xưa, dùng thần hồn và tinh huyết làm dẫn, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt Luân Hồi Kính. Ngay lập tức, mặt gương mờ ảo rung chuyển dữ dội, như thể một cấm kỵ đã bị phá vỡ. Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm phản chiếu lên mặt gương, hòa quyện với ánh sáng vàng óng từ tinh huyết, tạo nên một cảnh tượng chói mắt.

Tiếng "ù ù" vang lên, không phải tiếng động lớn, mà là một sự rung động từ sâu bên trong cốt tủy, lan tỏa khắp động phủ. Ánh sáng xanh biếc bùng lên mạnh mẽ, bao trùm lấy Cố Trường Minh và Luân Hồi Kính, sau đó hội tụ lại, không còn mờ ảo nữa, mà rõ nét một cách kinh ngạc. Trên bề mặt gương, một dấu ấn kỳ dị, phức tạp dần hiện ra. Nó không phải là một chữ viết, không phải một đồ hình trận pháp, mà là một sự kết hợp của vô số ký hiệu, đường nét uốn lượn, như được khắc từ thuở khai thiên lập địa, mang một vẻ đẹp nguyên thủy và hùng vĩ đến ngạt thở. Nó giống như một mảnh ghép của trật tự vũ trụ, một ngôn ngữ mà không ai còn nhớ đến. Cố Trường Minh có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cuồn cuộn, không ngừng nghỉ tuôn trào từ dấu ấn đó, mạnh mẽ hơn bất kỳ Ma khí hay linh khí nào hắn từng đối mặt. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã nhường chỗ cho một sự choáng ngợp, một cảm giác vĩ đại và đáng sợ.

Dấu ấn cổ xưa đó không chỉ nằm trên bề mặt Luân Hồi Kính, mà dường như còn ăn sâu vào tận linh hồn của nó, trở thành một phần không thể tách rời. Cố Trường Minh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, như thể dấu ấn này đang cố gắng truyền đạt một thông điệp, một bí mật đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên. Hắn biết, mình đã chạm vào một cánh cửa, một khởi nguồn mà ngay cả Ma Chủ cũng có thể chỉ là một phần của nó. Sự bàng hoàng, kinh ngạc và một chút sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt thờ ơ thường ngày của hắn, nhưng thay vì lùi bước, hắn lại càng thêm kiên định.

***

Thời gian dần trôi qua, ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm Động Phủ đã có phần yếu đi, báo hiệu bình minh sắp ló dạng. Cố Trường Minh vẫn nhìn chằm chằm vào dấu ấn cổ xưa trên Luân Hồi Kính, từng chi tiết của nó như hòa vào tâm trí hắn, khơi gợi những mảnh ghép thông tin về một thời đại mà ngay cả hắn cũng chỉ mơ hồ biết đến. Dấu ấn đó không ngừng phát ra một luồng năng lượng cổ xưa, nguyên thủy, không mang theo bất kỳ cảm xúc hay ý niệm nào, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, như đang kể một câu chuyện về sự hình thành của vạn vật. Nó không chỉ liên kết với Ma Chủ thông qua những ký ức mà Luân Hồi Kính đã từng hiển thị, mà còn cho thấy Ma Chủ có thể chỉ là một phần, một công cụ, hoặc một sản phẩm của một lực lượng lớn hơn, nguyên thủy hơn mà Luân Hồi Kính đang nắm giữ bí mật.

"Dấu ấn này... Nó là khởi nguyên của mọi thứ." Cố Trường Minh thầm thì, giọng điệu nội tâm trầm lắng, ẩn chứa một sự choáng ngợp. "Cả Ma Chủ, cả sự trùng sinh... tất cả đều xoay quanh nó." Hắn cảm thấy một sự bất lực nhẹ nhàng khi nhận ra rằng, những gì hắn đã trải qua trong hai kiếp, những hy sinh, những mất mát, có thể chỉ là một phần nhỏ trong một bức tranh lớn hơn, một vở kịch mà hắn không hề hay biết đến đạo diễn thực sự. Sự thờ ơ và chán chường thường ngày của hắn dần bị thay thế bởi một sự tập trung cao độ, một sự khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu chân tướng.

Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn định tâm trí đang dâng trào cảm xúc và thông tin. Luồng năng lượng cổ xưa đang truyền đến từ dấu ấn, tạo cảm giác choáng váng nhưng cũng đầy kích thích, như đang mở ra một tầng nhận thức mới trong đầu hắn. Hắn ghi nhớ từng đường nét của dấu ấn, từng điểm giao nhau, từng đường cong uốn lượn như một dòng sông thời gian. Từ sâu thẳm linh hồn, một sự giằng xé nội tâm xuất hiện: liệu hắn có nên tiếp tục lún sâu vào bí ẩn này, hay nên quay trở lại với sự buông bỏ mà hắn đã lựa chọn? Mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, dù nhỏ nhất, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Nhưng lần này, nó không phải là việc cứu thế giới, mà là việc hiểu rõ bản chất của số phận đã trói buộc hắn, của vòng luân hồi đã đưa hắn trở lại.

"Ta phải hiểu nó." Hắn kiên định tự nhủ, ánh mắt hổ phách lóe lên một tia sáng quyết liệt. "Chỉ khi đó, ta mới có thể thực sự buông bỏ, hoặc đối mặt với vận mệnh của mình." Đây không còn là một hành động của một anh hùng, mà là một hành trình tìm kiếm sự giải thoát cho chính linh hồn mệt mỏi của hắn. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi những bí ẩn không lời giải đáp. Dấu ấn cổ xưa trên Luân Hồi Kính gợi ý rằng nguồn gốc của Ma Chủ và Ma khí có thể sâu xa hơn nhiều so với những gì Cố Trường Minh từng biết, có thể liên quan đến một nền văn minh cổ đại hoặc một thực thể nguyên thủy nào đó, mở ra một tầng lớp bí ẩn mới cho Ma Chủ. Việc hắn nhận ra Ma Chủ có thể chỉ là một "công cụ" hoặc "sản phẩm" của một lực lượng lớn hơn báo hiệu rằng kẻ thù thực sự trong tương lai sẽ không chỉ là tàn niệm của Ma Chủ kiếp trước.

Cố Trường Minh bắt đầu phác thảo sơ bộ những suy đoán đầu tiên về ý nghĩa của dấu ấn. Hắn hình dung ra những biểu đồ năng lượng, những liên kết giữa các ký hiệu, cố gắng giải mã "ngôn ngữ" của nó. Đây sẽ là một cuộc nghiên cứu sâu rộng hơn, một hành trình khám phá không chỉ về Luân Hồi Kính mà còn về chính nguồn gốc của sự tồn tại. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng hắn biết rằng, nỗ lực giải mã dấu ấn này sẽ là bước đệm quan trọng để hắn hiểu sâu hơn về cơ chế trùng sinh và cách Luân Hồi Kính vận hành, dẫn đến những khám phá có thể thay đổi cục diện thế giới.

***

Gần sáng, không khí bên ngoài động phủ vẫn tĩnh lặng, nhưng Bích Đàm lại gợn sóng nhẹ, như đang phản ứng với một thứ gì đó. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt vẫn đứng bên bờ Bích Đàm, cách xa động phủ một khoảng, cảm nhận những dao động năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa từ lòng hồ. Cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo họ rằng Cố Trường Minh đang đối mặt với một điều gì đó cực kỳ quan trọng và nguy hiểm, thậm chí còn hơn cả những gì họ từng hình dung.

Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt tuyệt mỹ của Mộ Dung Tuyết, đôi mắt phượng ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc. Nàng siết chặt hai bàn tay thanh tú vào nhau, cảm nhận từng đợt sóng năng lượng vô hình lan tỏa, khiến không khí trở nên nặng nề và thiêng liêng một cách lạ thường. "Năng lượng này... nó khác lạ quá." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng đầy sự băn khoăn. "Cổ xưa và hùng vĩ... Trường Minh đang làm gì vậy?" Nàng đã từng cảm nhận được năng lượng từ Luân Hồi Kính trước đây, nhưng lần này, nó mạnh mẽ và nguyên thủy hơn rất nhiều, như thể một cánh cửa cổ xưa đã được hé mở. Nàng nhớ lại cảm giác khi đối mặt với Ma khí, với những tàn niệm của Ma Chủ, nhưng thứ năng lượng này lại mang một vẻ bất phàm, vượt xa mọi khái niệm thiện ác.

Kỷ Vô Nguyệt khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Mộ Dung Tuyết, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm về phía động phủ, nơi ánh sáng xanh biếc vẫn còn chập chờn. "Hắn luôn làm những điều khiến người khác bất ngờ." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng pha chút mệt mỏi và kính nể. "Nhưng ta tin hắn sẽ ổn thôi, hắn luôn có cách." Dù nói vậy, nàng vẫn không giấu được sự căng thẳng. Linh giác của nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, một sức mạnh có thể dễ dàng xé toạc không gian này. Sự dao động năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa từ Luân Hồi Kính được cả hai cảm nhận được từ xa, đây có thể là dấu hiệu cho việc các thế lực khác cũng sẽ cảm nhận được và tìm đến Luân Hồi Kính trong tương lai gần. Kỷ Vô Nguyệt thầm thề, sẽ không để bất cứ ai làm phiền Cố Trường Minh, bất kể giá nào.

Mộ Dung Tuyết khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt vẫn hướng về nơi Cố Trường Minh đang bế quan. Nàng cảm nhận được sự cô đơn của hắn, dù hắn không nói ra. Hắn đang chiến đấu một mình, không phải với kẻ thù hữu hình, mà với quá khứ, với số phận, với những bí ẩn của vũ trụ. Nàng hiểu rằng, Luân Hồi Kính không chỉ là một công cụ, mà là một cánh cửa dẫn đến những sự thật kinh hoàng, những bí mật đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Và Cố Trường Minh, với tất cả sự mệt mỏi và chai sạn, vẫn kiên cường đối mặt với chúng.

Kỷ Vô Nguyệt siết chặt tay, ánh mắt đầy kiên định. Cả hai đều quyết định tiếp tục chờ đợi và âm thầm bảo vệ không gian xung quanh, tôn trọng quyết định của Cố Trường Minh, dù trong lòng vẫn đầy băn khoăn và lo lắng. Họ biết, con đường mà hắn đang đi là con đường của riêng hắn, nhưng họ sẽ luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc nhất mà hắn có thể dựa vào, dù chỉ là trong thinh lặng. Bình minh dần hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống Bích Đàm, mang theo một tia hy vọng mỏng manh giữa màn đêm bí ẩn đang dần tan biến.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free