Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 188: Bí Mật Luân Hồi Kính: Bản Nguyên Ma Chủ

Bình minh dần hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống Bích Đàm, mang theo một tia hy vọng mỏng manh giữa màn đêm bí ẩn đang dần tan biến. Nhưng ngay cả khi ánh sáng ban mai bắt đầu xua đi bóng tối, sự tĩnh lặng bên ngoài động phủ Bích Đàm vẫn không thể che giấu được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, tựa như hai pho tượng ngọc tạc trên đá, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thiền, đôi mắt phượng tuyệt mỹ và sắc sảo của họ vẫn chăm chú hướng về phía lối vào động phủ, nơi ẩn chứa một bí mật đang dần được hé mở.

Nàng Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày thanh tú, bàn tay thanh mảnh vô thức siết chặt tà áo bạch y của mình. Luồng năng lượng vừa rồi, dù chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó mang theo một sự cổ xưa và hùng vĩ đến mức khiến linh hồn nàng rung động. Nó không giống bất kỳ thứ gì nàng từng cảm nhận, vượt xa cả khí tức của Ma Chủ kiếp trước hay sự uy nghiêm của các cường giả Tiên Giới mà nàng đã từng nghe đến. Đó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn, như thể tiếng vọng từ thưở khai thiên lập địa. "Dao động này... nó khác lạ quá, không giống Ma khí, cũng không giống Tiên linh lực thuần túy." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như suối chảy, nhưng ẩn chứa sự băn khoăn sâu sắc. "Cổ xưa và hùng vĩ... Trường Minh đang khám phá điều gì vậy? Liệu có an toàn không?" Nàng đã từng chứng kiến Cố Trường Minh đối mặt với vô vàn nguy hiểm, nhưng lần này, sự bí ẩn bao trùm lấy hắn lại khiến nàng lo lắng hơn bao giờ hết. Trực giác của một Tiên tử mách bảo nàng rằng, điều hắn đang chạm vào không phải là một bí mật bình thường, mà là một trong những nền tảng tối cao của vũ trụ, thứ có thể thay đổi vĩnh viễn cục diện của Tiên Nguyên Đại Lục, và cả vận mệnh của chính Cố Trường Minh. Nàng hiểu rằng, Luân Hồi Kính không chỉ là một công cụ, mà là một cánh cửa dẫn đến những sự thật kinh hoàng, những bí mật đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Và Cố Trường Minh, với tất cả sự mệt mỏi và chai sạn, vẫn kiên cường đối mặt với chúng, như một con thuyền đơn độc giữa biển cả bão tố.

Kỷ Vô Nguyệt khẽ thở dài, tựa đầu vào vai Mộ Dung Tuyết, mái tóc đen nhánh dài mượt mà khẽ cọ vào vai nàng. Đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn lạnh lùng, dứt khoát, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi lo lắng không thể che giấu. "Hắn luôn làm những điều khiến người khác bất ngờ, những điều mà ngay cả thần linh cũng khó lòng tưởng tượng nổi." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng pha chút mệt mỏi và kính nể. Nàng đã đi theo Cố Trường Minh qua bao sóng gió, chứng kiến hắn từ một thiếu niên ngây thơ trưởng thành thành một anh hùng gánh vác thiên hạ, rồi lại trở thành một kẻ thờ ơ, lãnh đạm với thế sự. Mỗi lần hắn bế quan, nàng lại cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách, khiến nàng không thể chạm tới được nỗi cô đơn sâu thẳm trong tâm hồn hắn. "Nhưng ta tin hắn sẽ ổn thôi, hắn luôn có cách để vượt qua mọi thứ." Lời nói mang theo một niềm tin sắt đá, nhưng cũng chính là cách nàng tự trấn an mình. Linh giác của nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, một sức mạnh có thể dễ dàng xé toạc không gian này, biến mọi thứ thành tro bụi. Sự dao động năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa từ Luân Hồi Kính được cả hai cảm nhận được từ xa, đây có thể là dấu hiệu cho việc các thế lực khác cũng sẽ cảm nhận được và tìm đến Luân Hồi Kính trong tương lai gần. Kỷ Vô Nguyệt thầm thề, sẽ không để bất cứ ai làm phiền Cố Trường Minh, bất kể giá nào. Nàng sẽ là tấm khiên vững chắc nhất của hắn, dù hắn có cần hay không.

Mộ Dung Tuyết khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt vẫn hướng về nơi Cố Trường Minh đang bế quan. Nàng cảm nhận được sự cô đơn của hắn, dù hắn không nói ra. Hắn đang chiến đấu một mình, không phải với kẻ thù hữu hình, mà với quá khứ, với số phận, với những bí ẩn của vũ trụ. Mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, dù nhỏ nhất, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Nàng biết, hắn không còn muốn "cứu thế giới" theo cách mọi người mong đợi, nhưng nàng cũng biết, sâu thẳm trong hắn vẫn còn một ngọn lửa, một khao khát được thấu hiểu, được bình yên. Và có lẽ, việc giải mã Luân Hồi Kính chính là con đường dẫn đến sự bình yên đó, dù con đường này có chông gai và nguy hiểm đến mức nào. Cả hai đều quyết định tiếp tục chờ đợi và âm thầm bảo vệ không gian xung quanh, tôn trọng quyết định của Cố Trường Minh, dù trong lòng vẫn đầy băn khoăn và lo lắng. Họ biết, con đường mà hắn đang đi là con đường của riêng hắn, nhưng họ sẽ luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc nhất mà hắn có thể dựa vào, dù chỉ là trong thinh lặng, giữa buổi sớm mai đang dần bừng sáng.

***

Sâu thẳm trong lòng Bích Đàm Động Phủ, không khí vẫn đặc quánh bởi sự tĩnh mịch và linh khí thuần khiết. Ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm hồ nhỏ lan tỏa khắp không gian, vẽ nên những hình ảnh huyền ảo trên vách đá rêu phong, khiến hang động tựa như một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tiếng nước chảy tí tách từ một mạch ngầm, tiếng cá nhỏ bơi lội nhẹ nhàng trong làn nước trong vắt, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh tịnh. Mùi nước trong lành, rêu phong, khoáng vật và một chút hương linh thảo thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và thiêng liêng.

Cố Trường Minh ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá lớn, lưng thẳng tắp, đôi mắt hổ phách sâu thẳm tập trung hoàn toàn vào Luân Hồi Kính đang lơ lửng trước mặt hắn. Thân hình hắn cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng lúc này, sự mệt mỏi đó dường như đã bị một ý chí sắt đá và sự tập trung cao độ lấn át. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn mang vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng đôi khi, một tia kinh ngạc, một chút bàng hoàng lại thoáng qua, để lộ nội tâm đang cuộn trào sóng gió. Hắn đang dồn toàn bộ tinh thần và tu vi vào việc giải mã dấu ấn cổ xưa mà hắn đã phát hiện ở chương trước. Đây không chỉ là một pháp quyết cổ xưa, mà là một hành trình xuyên qua thời gian và không gian, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và hiểu biết sâu sắc về các quy tắc vũ trụ, những quy tắc mà ngay cả Tiên Đế cũng chưa chắc đã nắm rõ hoàn toàn. "Dấu ấn này... chứa đựng bí mật của vạn vật... và cả khởi nguyên của Ma Chủ." Tiếng nội tâm của hắn vọng lên, trầm thấp và đầy suy tư. "Luân Hồi Kính... ngươi rốt cuộc là thứ gì, và ngươi đến từ đâu?"

Cố Trường Minh chậm rãi đưa tay, kết thành pháp ấn phức tạp, mỗi ngón tay như vẽ nên một đường nét cổ xưa trong không trung. Pháp ấn lấp lánh như những vì sao nhỏ, xoay tròn quanh đầu ngón tay hắn. Hắn cắn nhẹ đầu lưỡi, một giọt tinh huyết tươi rói, đỏ thẫm như ngọc bích, nhỏ xuống Luân Hồi Kính. Giọt máu vừa chạm vào mặt gương, nó lập tức hòa tan, không để lại dấu vết, như thể được tấm gương cổ xưa nuốt chửng. Luân Hồi Kính rung nhẹ, phát ra một vầng sáng mờ ảo, từ từ lan tỏa, bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp của động phủ. Ánh sáng đó không chói chang, mà dịu nhẹ, huyền ảo, nhưng lại mang theo một sức mạnh cổ xưa đến khó tả, như tiếng thở dài của vũ trụ. Cố Trường Minh nhắm mắt lại, toàn thân chìm trong vầng sáng đó, thần thức của hắn như một con thuyền nhỏ, dũng cảm lướt vào đại dương tri thức vô tận đang mở ra trước mắt. Hắn cảm nhận được không khí mát lạnh của động phủ đang hòa quyện với một luồng năng lượng cổ xưa nồng nặc, như mùi đất đá hàng vạn năm ẩn mình dưới lòng đất. Một cảm giác lạnh lẽo, nhưng cũng đầy kích thích, len lỏi vào từng tế bào, từng giác quan của hắn. Hắn biết, cánh cửa đã mở.

***

Thời gian trôi qua, nhưng trong không gian tĩnh mịch của Bích Đàm Động Phủ, khái niệm thời gian dường như trở nên vô nghĩa. Nửa đêm dần về sáng, và dấu ấn trên Luân Hồi Kính đã bừng sáng rực rỡ, không còn mờ nhạt như ban đầu. Hàng ngàn ký tự cổ đại, đồ hình phức tạp, và những dòng năng lượng vô tận hiện lên, không ngừng xoay chuyển và kết nối, tạo thành một vũ điệu ánh sáng kỳ ảo. Chúng không chỉ hiển thị trên mặt gương, mà còn trực tiếp tràn vào tâm trí Cố Trường Minh, không ngừng đổ về như một thác lũ tri thức khổng lồ. Đó là một thư viện sống, một kho tàng tri thức về luân hồi, về sự tái sinh của vạn vật, và sự tồn tại của ý thức qua các kiếp. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng đồng thời lại có một cảm giác giác ngộ mãnh liệt chưa từng có.

Cố Trường Minh nhắm chặt mắt, toàn thân chìm trong vầng sáng rực rỡ của Luân Hồi Kính. Thần thức của hắn mở rộng đến cực hạn, cố gắng tiếp nhận và phân loại dòng thông tin khổng lồ này. Hắn thấy được vòng tuần hoàn của sinh tử, sự hình thành và tiêu tan của linh hồn, và những sợi dây nhân quả vô hình, phức tạp hơn bất kỳ pháp trận nào hắn từng nghiên cứu. Hắn thấy những linh hồn bé nhỏ, trong suốt, trôi dạt trong dòng sông thời gian, mang theo ký ức và nghiệp lực của vô số kiếp. Hắn thấy cách chúng được tái sinh vào các thế giới khác nhau, các chủng tộc khác nhau, từ những con côn trùng nhỏ bé đến những sinh linh có trí tuệ siêu phàm. Hắn hiểu rằng, tất cả đều có quy luật, một quy luật không thể phá vỡ, nhưng có thể hiểu rõ. "Đây là... bản nguyên của luân hồi. Tất cả đều có quy luật... không thể phá vỡ, nhưng có thể hiểu rõ." Tiếng nội tâm của hắn vang vọng, mang theo sự choáng ngợp và một niềm hưng phấn hiếm hoi. "Vũ trụ này... không phải là một sự hỗn loạn vô định, mà là một cỗ máy tinh vi, vận hành bởi những nguyên lý cổ xưa nhất."

Hắn cảm nhận được không gian xung quanh mình đang rung động theo nhịp đập của Luân Hồi Kính, tiếng năng lượng ù ù tăng dần, như tiếng vọng của ngàn vạn linh hồn đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Mùi năng lượng cổ xưa nồng nặc hơn bao giờ hết, như mùi của một thế giới đã chết và đang tái sinh. Hắn nhận ra rằng, Luân Hồi Kính không chỉ là một vật phẩm có khả năng giúp hắn trùng sinh, mà nó chính là một phần của quy luật luân hồi, một công cụ để điều khiển và thấu hiểu nó. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của những tri thức khô khan, nhưng cũng là sự ấm áp của một sự thật vĩ đại, một sự thật có thể giải đáp mọi thắc mắc về sự tồn tại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch trong kiếp trước, nhưng những gì hắn đang chứng kiến lúc này lại là một tầm cao mới của sự tồn tại, vượt xa mọi khái niệm vinh quang hay bi kịch cá nhân.

Những hình ảnh chớp nhoáng, mờ ảo mà hắn từng thấy trên mặt gương trong những lần thăm dò trước, giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, như những mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ đang dần hiện rõ. Hắn thấy những dòng chảy của linh hồn, những vết tích của ý thức tồn tại qua hàng tỷ năm. Hắn bắt đầu hiểu tại sao Ma Chủ kiếp trước lại có thể tái sinh nhiều lần, tại sao Ma khí lại có thể lan tràn và ăn mòn mọi thứ. Đó không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một phần của một quy luật nào đó, một quy luật mà hắn đang dần thấu hiểu. Hắn cảm nhận được một sự mệt mỏi sâu sắc trong tâm hồn, không phải vì tu vi hao tổn, mà vì khối lượng tri thức khổng lồ đang đổ vào, ép buộc hắn phải thay đổi toàn bộ nhận thức của mình về thế giới và về chính bản thân hắn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi, và việc khám phá ra những bí mật này chắc chắn sẽ đòi hỏi một cái giá không hề nhỏ.

***

Trong lúc hấp thụ dòng tri thức vô tận về luân hồi, thần thức của Cố Trường Minh bất ngờ chạm phải một 'điểm gãy', một 'sợi dây đen' kỳ lạ trong hệ thống quy luật mà Luân Hồi Kính đang hiển thị. Nó không phải là Ma khí thông thường mà anh biết, thứ đã tàn phá Tiên Nguyên Đại Lục trong kiếp trước. Thay vào đó, nó là một 'bản nguyên' ma tính cổ xưa, một sự biến dị đã có từ thời viễn cổ, ăn sâu vào tận gốc rễ của quy luật luân hồi, như một khối u ác tính đang âm thầm phát triển. Khí tức của nó u ám, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng lại mang một vẻ nguyên thủy, hùng vĩ đến đáng sợ, hoàn toàn khác biệt với sự tàn bạo, hỗn loạn của Ma khí thông thường. Nó là sự tinh túy của cái ác, nhưng không phải cái ác của một cá nhân, mà là cái ác của bản chất, của một quy luật đã bị vặn vẹo.

Từ 'sợi dây đen' này, Cố Trường Minh cảm nhận được một liên kết mờ nhạt nhưng sâu sắc đến sự xuất hiện của Ma Chủ. Hắn bàng hoàng nhận ra, Ma Chủ không phải là một thực thể tự sinh tự diệt, không phải là nguồn gốc tối thượng của cái ác, mà chỉ là một 'hiện thân', một 'công cụ' của 'bản nguyên' ma tính cổ xưa này. Ma Chủ chỉ là một con rối, được 'bản nguyên' đó điều khiển để thực hiện mục đích của nó. Điều này làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về kẻ thù lớn nhất trong hai kiếp của mình. Kẻ thù thực sự không phải là Ma Chủ, mà là thứ đứng đằng sau hắn, thứ đã tạo ra hắn, thứ đã gieo rắc tai ương cho vô số thế giới. "Ma Chủ... không phải là kẻ cuối cùng? Còn có bản nguyên sâu xa hơn... và Lạc Thần... liệu có liên quan gì?" Tiếng nội tâm của hắn vang vọng, mang theo sự bàng hoàng và một nỗi tức giận kìm nén. Hắn đã hy sinh tất cả để diệt trừ Ma Chủ, để rồi giờ đây nhận ra, hắn chỉ mới diệt trừ một phần nổi của tảng băng chìm.

Trong khoảnh khắc đó, khi thần thức của hắn cố gắng truy vết 'sợi dây đen' sâu hơn, một hình bóng mờ ảo đột nhiên hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là một nữ nhân, với mái tóc dài xõa tung, khuôn mặt không rõ ràng, nhưng hắn lại cảm nhận được một sự quen thuộc đau đớn, một nỗi đau đã bị chôn vùi sâu thẳm. Đó là Lạc Thần. Hình bóng nàng hiện lên, gắn liền với 'bản nguyên' ma tính đó, như một phần không thể tách rời, hoặc là nạn nhân, hoặc là kẻ đồng lõa, hoặc là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch của nó. Điều này khiến Cố Trường Minh chấn động sâu sắc, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Vết thương lòng về Lạc Thần, tưởng chừng đã lành sẹo, giờ lại rỉ máu. Hắn đã từng nghĩ nàng là nạn nhân của Ma Chủ, bị hắn lợi dụng và hủy hoại. Nhưng giờ đây, những gì hắn thấy lại gợi ý một sự thật kinh hoàng hơn, phức tạp hơn nhiều.

Thần sắc Cố Trường Minh đột ngột thay đổi, từ sự giác ngộ chuyển sang kinh ngạc và tức giận kìm nén, rồi cuối cùng là một sự quyết tâm lạnh lẽo. Hắn cố gắng truy vết 'sợi dây đen' một lần nữa, nhưng nó quá cổ xưa và phức tạp, như một mạng nhện khổng lồ kéo dài qua hàng tỷ năm, chỉ có thể cảm nhận được sự tồn tại chứ không thể thấu triệt hoàn toàn trong một sớm một chiều. Luân Hồi Kính bỗng chốc tỏa ra một luồng năng lượng đen tối, dữ tợn, như thể 'bản nguyên' ma tính bên trong nó đang cố gắng phản kháng, thoát khỏi sự kiểm soát. Nhưng Cố Trường Minh đã nhanh chóng trấn áp nó, dùng ý chí sắt đá và tu vi hùng hậu của mình để điều khiển. Ánh sáng đen tối nhanh chóng bị thu lại, Luân Hồi Kính trở về trạng thái tĩnh lặng, chỉ còn ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ từ Bích Đàm hồ phản chiếu lên mặt gương. Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách chứa đựng sự mệt mỏi tột cùng, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa quyết tâm mới. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn không còn muốn bình yên đơn thuần nữa. Hắn muốn hiểu rõ mọi thứ, muốn đến tận cùng của sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến mức nào. Những hiểu biết về cơ chế luân hồi này sẽ cung cấp cho hắn những lợi thế chiến lược mới, có thể là khả năng can thiệp vào linh hồn, thay đổi nhân quả, hoặc chống lại các phép thuật liên quan đến linh hồn của kẻ thù.

***

Sáng sớm, bên ngoài Bích Đàm Động Phủ, màn sương mờ ảo vẫn còn lảng bảng trên mặt hồ, phản chiếu ánh nắng ban mai yếu ớt. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của nước và mùi hương của cỏ cây sau một đêm dài. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt vẫn ngồi thiền cách xa động phủ một khoảng, như hai hộ vệ trung thành. Họ đột ngột cảm nhận được một luồng dao động năng lượng cực kỳ mạnh mẽ và cổ xưa phát ra từ động phủ, vượt xa những gì họ từng cảm nhận trước đó. Luồng năng lượng này vừa hùng vĩ, vừa mang theo một khí tức u ám khó tả, khiến linh hồn họ giật mình, như có một lưỡi dao sắc lạnh lướt qua. Đó là một sự hỗn hợp kỳ lạ, một sự hòa quyện giữa vẻ đẹp nguyên thủy của vũ trụ và một sự mục nát, biến dị sâu thẳm. Nó kéo dài chỉ trong tích tắc, sau đó nhanh chóng biến mất, như chưa từng tồn tại, nhưng nó đã để lại trong lòng họ một sự bất an sâu sắc.

Mộ Dung Tuyết khẽ mở đôi mắt phượng, ánh mắt ưu tư nhìn về phía động phủ. Làn da trắng ngần của nàng hơi tái đi, biểu lộ sự căng thẳng. Nàng cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, nhưng đồng thời, niềm tin vào Cố Trường Minh trong lòng nàng lại càng trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Hắn đang dấn thân vào một con đường mà không ai có thể hiểu được, một con đường đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn. "Dao động này... Cố Trường Minh đang khám phá điều gì kinh thiên động địa?" Giọng nàng khẽ khàng, như một tiếng thở dài trong gió sớm. Nàng tự hỏi, liệu có phải hắn đã chạm đến một bí mật mà ngay cả các Tiên Đế cũng không dám đối mặt?

Kỷ Vô Nguyệt cũng đồng loạt mở mắt, đôi mắt sắc sảo của nàng ánh lên vẻ lo lắng, nhưng bàn tay nàng lại nắm chặt, thể hiện sự quyết đoán. Nàng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, hai ánh mắt giao nhau, không cần nói một lời cũng hiểu được sự nghiêm trọng của sự việc. "Bất kể là gì, chúng ta sẽ luôn ở bên cạnh anh ấy." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, như một lời thề. Nàng biết, con đường phía trước của Cố Trường Minh sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, và hắn sẽ cần những người bạn đồng hành tin cậy. Những dao động năng lượng mạnh mẽ và cổ xưa từ Luân Hồi Kính như thế này, chắc chắn sẽ không chỉ có Mộ Dung Tuyết và nàng cảm nhận được. Các thế lực khác, đặc biệt là những kẻ tinh thông thiên cơ hoặc những kẻ mang trong mình Ma khí, sẽ sớm nhận ra sự bất thường này. Thái Ất Chân Nhân, U Minh Giáo, hay thậm chí là những tàn dư của Ma Chủ còn sót lại, có thể sẽ sớm tìm đến Bích Đàm Động Phủ này, hoặc tìm kiếm Cố Trường Minh.

Cả hai đứng dậy, không ai nói thêm lời nào. Họ trao đổi ánh mắt, không cần nói nhiều cũng hiểu được sự nghiêm trọng của sự việc, nhưng vẫn giữ vững vị trí của mình, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì có thể xảy ra. Mộ Dung Tuyết khẽ nắm lấy tay Kỷ Vô Nguyệt, một sự động viên thầm lặng. Họ là những điểm tựa vững chắc nhất của Cố Trường Minh, những người duy nhất thực sự hiểu được sự cô đơn và gánh nặng mà hắn đang mang. Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên mặt hồ Bích Đàm, xua tan đi màn sương mờ. Nhưng trong lòng hai nữ nhân, một nỗi bất an vẫn còn đó, hòa quyện với niềm tin mãnh liệt vào người anh hùng kiệt sức đang chiến đấu một mình trong thinh lặng. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free