Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 189: Dấu Ấn Oan Hồn: Tiếng Vọng Từ Luân Hồi
Bên trong Bích Đàm Động Phủ, màn đêm đã buông xuống từ lâu, nhưng đối với Cố Trường Minh, khái niệm thời gian dường như đã trở nên vô nghĩa. Hắn ngồi tĩnh tọa trước Luân Hồi Kính, thân hình cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt nhưng đôi mắt hổ phách lại chứa đựng một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm. Ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ từ Bích Đàm hồ phản chiếu lên mặt hắn, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo, khiến khuôn mặt thanh tú vốn đã khắc khổ nay càng thêm phần ẩn hiện, khó lường. Không khí trong động phủ yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng nước chảy tí tách từ khe đá, tiếng cá bơi lội nhẹ nhàng trong hồ và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, mang theo mùi rêu phong, khoáng vật và một chút hương linh thảo thanh khiết. Mọi thứ dường như đang chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng tâm trí Cố Trường Minh lại đang quay cuồng với những khám phá vừa rồi.
Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, để luồng linh khí thuần khiết của động phủ len lỏi vào từng tế bào, xoa dịu phần nào sự mệt mỏi thể xác. Nhưng tâm hồn hắn thì vẫn còn chấn động. "Bản nguyên ma tính... không chỉ là sự hủy diệt, mà còn là thu hoạch linh hồn? Lạc Thần... liệu nàng có phải là một phần của điều này, hay chỉ là một nạn nhân bị lợi dụng?" Hắn thầm thì trong tâm tưởng, giọng nói nội tâm trầm thấp, đầy rẫy sự hoài nghi và một nỗi bi ai vô hạn. Những mảnh ghép ký ức kiếp trước về Lạc Thần, về sự biến chất của nàng, về cái chết đầy bi kịch của nàng dưới tay hắn, nay lại được soi chiếu dưới một ánh sáng hoàn toàn mới. Nàng không chỉ là Ma Hậu tàn bạo, mà có thể là một con rối bị điều khiển, một chìa khóa mở ra cánh cửa đến nỗi kinh hoàng hơn. Cố Trường Minh đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn không còn muốn bình yên đơn thuần nữa. Hắn muốn hiểu rõ mọi thứ, muốn đến tận cùng của sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến mức nào.
Luân Hồi Kính nằm lặng lẽ trước mặt hắn, bề mặt gương trong suốt, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của Cố Trường Minh. Nó trông thật vô hại, nhưng hắn biết, bên trong nó ẩn chứa những bí mật kinh hoàng có thể làm đảo lộn cả vũ trụ. Hắn đã hiểu được một phần cơ chế vận hành của luân hồi, của linh hồn, nhưng cảm giác về một 'điểm gãy', một 'biến dị' cổ xưa mà Ma Chủ đã lợi dụng vẫn còn đè nặng. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không thể kìm nén, muốn đào sâu hơn, khám phá tận cùng cái 'bản nguyên ma tính' đó là gì, và nó liên kết đến Lạc Thần như thế nào.
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa quyết tâm mới. Bàn tay thon dài của hắn khẽ vươn ra, đặt lên bề mặt Luân Hồi Kính. Một luồng linh lực hùng hậu từ đan điền hắn tuôn trào, theo cánh tay truyền vào bảo vật. Đồng thời, hắn thi triển một pháp quyết cổ xưa, phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng dùng trước đây. Pháp quyết này không chỉ đòi hỏi linh lực và thần thức, mà còn cần đến sự hòa hợp của tinh huyết và thần hồn. Một giọt máu tươi từ đầu ngón tay hắn nhỏ xuống, hòa tan vào mặt gương, sau đó, thần hồn hắn như một luồng khói mỏng manh, từ từ tách khỏi thể xác, chầm chậm tiến vào thế giới Luân Hồi Kính.
Ngay lập tức, Luân Hồi Kính phản ứng dữ dội. Bề mặt gương không còn phẳng lặng, mà bắt đầu dao động dữ dội, không còn là ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ nữa, mà là một xoáy nước ký ức cuộn trào. Những luồng sáng đen tối xen lẫn với ánh sáng trắng bạc, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một cánh cổng vô định. Tiếng ù ù trầm thấp phát ra từ Luân Hồi Kính, vang vọng khắp động phủ, như tiếng thở dài của hàng vạn sinh linh. Không khí trong động phủ trở nên nặng nề hơn, một cảm giác lạnh lẽo, u ám bắt đầu len lỏi, đánh tan đi sự thanh tịnh ban đầu. Cố Trường Minh, với thân thể vẫn còn ngồi yên vị, nhưng thần hồn đã hoàn toàn đắm chìm vào vòng xoáy đó. Hắn biết, đây là một canh bạc, một bước đi liều lĩnh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Sự thật về Ma Chủ và bản nguyên của nó đã quá kinh hoàng, quá sâu sắc, đến mức hắn không thể giả vờ thờ ơ được nữa. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Giờ đây, hắn chọn hành động, dù cái giá có phải là nỗi ám ảnh và đau đớn tột cùng.
***
Cố Trường Minh cảm thấy mình như đang rơi tự do trong một không gian vô tận, không thời gian, không trọng lực. Hắn không còn nhận thức được thân thể vật lý của mình, chỉ còn lại một ý thức trần trụi, trôi dạt giữa một dòng chảy hỗn loạn. Đây không phải là một dòng sông thông thường, mà là một dòng chảy vô tận của những 'dấu ấn' linh hồn. Hàng tỷ mảnh vỡ ký ức, những khoảnh khắc cuối cùng của vô số sinh linh, hiện lên rồi tan biến, như những đốm lửa ma trơi trong đêm tối.
Hắn nhìn thấy một người mẹ gầy gò, đôi mắt ngấn lệ nhưng tràn đầy kiên cường, ôm chặt đứa con thơ vào lòng, cố gắng che chở nó khỏi một lưỡi kiếm đen tối đang vung xuống. Tiếng kêu gào "Không! Đừng!" xé nát không gian, nhưng lưỡi kiếm vẫn không chút do dự. Hắn nhìn thấy một chiến sĩ oai hùng, thân thể chi chít vết thương, gục ngã với thanh kiếm vẫn còn nắm chặt trong tay, ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng khi nhìn thấy tông môn của mình hóa thành biển lửa. Hắn nhìn thấy một tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, quỳ gối trước một bàn thờ đổ nát, đôi mắt trống rỗng khi chứng kiến tất cả những gì mình xây dựng cả đời tan thành mây khói. Tất cả, tất cả đều in hằn một nỗi kinh hoàng tột độ, một sự đau đớn không thể diễn tả bằng lời. Đó là những tiếng kêu thét xé lòng, tiếng khóc than ai oán, tiếng gào gừ căm phẫn, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng không ngừng trong tâm trí hắn.
Cố Trường Minh vùng vẫy trong dòng chảy ký ức, cố gắng nắm bắt và hiểu rõ hơn. Hắn nhận ra, những dấu ấn này không chỉ là ký ức đơn thuần, mà là bản chất của linh hồn, bị nghiền nát, bị bóp méo, và bị thu giữ. Chúng không được siêu thoát, không được luân hồi, mà bị mắc kẹt, bị Ma Chủ cướp đoạt để phục vụ cho mục đích đen tối nào đó của 'bản nguyên ma tính'. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy hắn, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh thấu xương của sự tuyệt vọng, của hàng tỷ linh hồn bị tước đoạt quyền được an nghỉ. Mùi tanh lạnh của máu và tử khí dường như cũng hiện hữu, xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn nôn nao.
Đột nhiên, giữa dòng chảy hỗn loạn đó, một hình ảnh mờ ảo hiện lên, thu hút toàn bộ sự chú ý của Cố Trường Minh. Đó là một nữ nhân, với mái tóc đen dài xõa tung, thân thể bị trói buộc bởi những sợi xích ma khí đen kịt, như thể một con rối bị giật dây. Khuôn mặt nàng ẩn hiện, nhưng hắn vẫn nhận ra. Lạc Thần. Ánh mắt nàng trống rỗng, vô hồn, không còn chút khí chất oai hùng hay tàn bạo của Ma Hậu mà hắn từng biết. Nàng dường như đang chịu đựng một sự tra tấn vô hình, bị lôi kéo bởi một lực lượng nào đó mà nàng không thể kháng cự. Tiếng cười lạnh lẽo, ghê rợn của Ma Chủ vang vọng từ đâu đó trong dòng chảy, như một lời chế giễu: "Linh hồn các ngươi sẽ là cống phẩm cho ta! Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi!"
Sự xuất hiện của Lạc Thần trong trạng thái đó khiến Cố Trường Minh chấn động. Nàng không phải là kẻ chủ mưu, mà cũng là nạn nhân. Một nạn nhân đặc biệt, bị biến thành công cụ? Sự thật này còn tàn khốc hơn nhiều so với việc nàng tự nguyện biến chất. Hắn cố gắng tiếp cận hình ảnh của nàng, nhưng nó quá mờ ảo, quá xa vời.
Trong lúc hắn đang cố gắng giải mã hình ảnh của Lạc Thần, một ký ức đặc biệt đột ngột hiện rõ mồn một, như một nhát dao đâm thẳng vào tâm khảm hắn. Đó là hình ảnh một thiếu nữ hiền lành, với đôi mắt trong veo như nước hồ thu, đang run rẩy đứng giữa một khu vườn hoang tàn. Nàng mặc bộ y phục màu lam nhạt, đã nhuốm bẩn. Một bóng đen khổng lồ, không rõ hình dạng, từ từ nuốt chửng nàng. Trên khuôn mặt thiếu nữ, không chỉ có sự sợ hãi, mà còn là ánh mắt tràn ngập sự phản bội và đau khổ. Nàng không hề chống cự, dường như đã hoàn toàn tuyệt vọng, bị người mình tin tưởng nhất hãm hại. Cố Trường Minh cảm nhận được nỗi đau đó như chính mình, một nỗi đau thấu xương của sự phản bội, của sự tan vỡ niềm tin. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn hiểu, Ma Chủ không chỉ giết chóc, mà còn nghiền nát linh hồn, biến sự tin tưởng thành tuyệt vọng, biến tình yêu thương thành nỗi oán hờn. Điều đó còn tàn bạo hơn cả cái chết.
Hắn vùng vẫy muốn thoát ra khỏi hình ảnh đó, muốn xua tan nỗi đau đang vặn vẹo tâm can hắn. Nhưng không thể. Hắn không thể rời mắt khỏi đôi mắt tràn ngập sự phản bội của thiếu nữ. Hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với ký ức này, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Nó không phải là ký ức của kiếp trước của hắn, nhưng nó mang một sự cộng hưởng sâu sắc với nỗi đau phản bội mà hắn đã trải qua. Cái lạnh lẽo từ dòng chảy linh hồn càng tăng lên, áp lực vô hình đè nặng lên ý thức hắn, như thể hàng tỷ oan hồn đang gào thét đòi được giải thoát. Cố Trường Minh cắn chặt răng, cố gắng giữ vững thần hồn, không để mình bị nhấn chìm trong biển cả bi thương này.
***
Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe đá, chiếu rọi vào Bích Đàm Động Phủ. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, báo hiệu một ngày mới đã đến. Nhưng trong động phủ, bầu không khí vẫn còn nặng nề, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Cố Trường Minh đột ngột thoát khỏi trạng thái nhập định, như một người vừa bừng tỉnh từ cơn ác mộng kinh hoàng. Hắn mở choàng mắt, đôi mắt hổ phách đỏ ngầu, và một luồng mồ hôi lạnh túa ra khắp cơ thể, làm ướt đẫm bộ trường bào màu tối của hắn. Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại nhịp thở bình thường, nhưng trái tim vẫn đập liên hồi, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Luân Hồi Kính vẫn nằm yên vị trên bàn đá, bề mặt gương trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, ánh sáng xanh biếc từ Bích Đàm hồ lại phản chiếu lên nó một cách dịu dàng. Nhìn nó, Cố Trường Minh cảm thấy một sự pha trộn phức tạp của nỗi sợ hãi, căm ghét và một ý chí kiên định mới. Nó không còn là một bảo vật vô tri nữa, mà là một cỗ máy thu hoạch linh hồn, một công cụ của sự tàn bạo không thể dung thứ. Hắn đã hiểu rằng Ma Chủ không phải là kẻ ác đơn thuần, mà là một thực thể 'thu hoạch' linh hồn, một 'bản nguyên ma tính' đã tồn tại từ lâu, và Lạc Thần có thể là 'công cụ' hoặc 'nạn nhân' của quá trình đó, bị biến chất để phục vụ mục đích đen tối hơn cả sự diệt vong. Những gì hắn vừa chứng kiến đã vặn vẹo lại mọi khái niệm về cái ác mà hắn từng biết.
Hắn đứng dậy, thân hình cao gầy hơi loạng choạng, nhưng đôi mắt hắn đã không còn vẻ thờ ơ hay chán chường như trước. Thay vào đó là một sự lạnh lùng đến tột độ, một ý chí kiên quyết không thể lay chuyển, pha lẫn một nỗi bi ai sâu sắc. "Ta đã thấy... ta đã hiểu... không thể nào buông bỏ được nữa," hắn thầm thì, giọng nói khàn đặc, như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Giờ đây, hắn đã chọn, và cái giá đó là sự trở lại của những vết thương cũ, nhưng cũng là một con đường mới, một mục tiêu mới.
Cố Trường Minh thu hồi Luân Hồi Kính vào không gian trữ vật của mình, không muốn nhìn thấy nó thêm một giây phút nào nữa. Hắn bước ra khỏi Bích Đàm Động Phủ, hít thở không khí trong lành của buổi rạng sáng. Màn sương mờ ảo đã tan biến, nhường chỗ cho những tia nắng vàng óng ả trải dài trên mặt hồ, xua tan đi màn đêm lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, bên ngoài động phủ, Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đang ngồi thiền định cách đó không xa. Họ đã cảm nhận được sự dao động năng lượng bất thường từ bên trong, nhưng không dám làm phiền Cố Trường Minh. Đột nhiên, một làn sóng năng lượng vô hình, lạnh lẽo và bi thương, giống như tiếng khóc của hàng triệu linh hồn, lướt qua họ, khiến cả hai giật mình. Cảm giác này còn mạnh mẽ và rõ ràng hơn nhiều so với những gì họ từng cảm nhận trước đó, nó như một luồng gió băng giá xuyên thấu tận xương tủy, mang theo vô vàn oán niệm và sự tuyệt vọng.
Mộ Dung Tuyết khẽ mở đôi mắt phượng, ánh mắt ưu tư nhìn về phía động phủ. Làn da trắng ngần của nàng hơi tái đi, biểu lộ sự căng thẳng tột độ. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng: "Vừa rồi là gì? Một cảm giác... bi thương tột độ, như hàng triệu linh hồn đang gào thét..." Nàng không thể định nghĩa được cảm giác đó, chỉ biết nó khiến trái tim nàng thắt lại, một nỗi đau vô hình không tên len lỏi vào tâm khảm.
Kỷ Vô Nguyệt cũng đồng loạt mở mắt, đôi mắt sắc sảo của nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, bàn tay nắm chặt. "Giống như vô số oán niệm... phát ra từ Bích Đàm Động Phủ." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng không giấu được sự rùng mình. Nàng đã từng trải qua nhiều trận chiến, chứng kiến không ít sự chết chóc, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một luồng năng lượng bi thương và tuyệt vọng đến mức này. Nó không phải là sát khí, mà là một sự đau khổ thuần túy, nguyên thủy.
Cả hai nữ nhân trao đổi ánh nhìn, không cần nói nhiều cũng hiểu được sự nghiêm trọng của sự việc. Họ không dám lại gần động phủ, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn Cố Trường Minh bước ra. Hắn không nói một lời, chỉ liếc nhìn họ một cái, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt không khỏi rùng mình. Dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng họ biết, Cố Trường Minh đã trải qua một điều gì đó kinh thiên động địa, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi hắn.
Mộ Dung Tuyết khẽ nắm lấy tay Kỷ Vô Nguyệt, một sự động viên thầm lặng. Họ là những điểm tựa vững chắc nhất của Cố Trường Minh, những người duy nhất thực sự hiểu được sự cô đơn và gánh nặng mà hắn đang mang. Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên mặt hồ Bích Đàm, xua tan đi màn sương mờ. Nhưng trong lòng hai nữ nhân, một nỗi bất an vẫn còn đó, hòa quyện với niềm tin mãnh liệt vào người anh hùng kiệt sức đang chiến đấu một mình trong thinh lặng. Cố Trường Minh đã không còn thờ ơ nữa. Sự thờ ơ của hắn đã bị phá vỡ bởi hàng tỷ linh hồn oan khuất. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu, và lần này, mục tiêu của hắn không chỉ là sinh tồn, mà còn là giải thoát, hoặc ít nhất, là ngăn chặn những bi kịch tương tự không lặp lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn không còn muốn bình yên đơn thuần nữa. Hắn sẽ hành động, nhưng không phải để cứu thế giới, mà để chuộc lại những gì đã mất, theo cách của riêng hắn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.