Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 190: Bản Nguyên Thức Tỉnh: Tầm Nhìn Ngàn Năm
Màn đêm buông xuống Bích Đàm Động Phủ, mang theo sự tĩnh mịch sâu lắng thường thấy, nhưng đêm nay lại có điều gì đó khác biệt. Trong lòng động, Cố Trường Minh vẫn ngồi trầm mặc đối diện Luân Hồi Kính, ánh sáng xanh biếc huyền ảo từ mặt gương bao trùm lấy hắn, vẽ nên những vệt sáng ma mị trên khuôn mặt vốn đã khắc khổ. Hắn đã chìm sâu trong trạng thái nhập định kể từ khi khám phá ra những dấu ấn oan hồn, cơ thể thỉnh thoảng run rẩy nhẹ, như đang chống chịu một áp lực vô hình, một dòng chảy thông tin khổng lồ đang xé toạc tâm thức hắn. Linh khí hỗn loạn tỏa ra từ thân thể hắn, đôi lúc bùng lên như ngọn lửa bập bùng trước gió, rồi lại ổn định một cách khó khăn, khi hắn dần dần bị kéo vào một chiều không gian khác, nơi những bức màn thời gian và không gian dường như mờ nhạt.
Đây không còn là sự giải mã từng mảnh ghép thông tin rời rạc nữa. Luân Hồi Kính lần này không ngừng tuôn trào một dòng chảy ký ức, nhưng không phải là của hắn, cũng không phải của những linh hồn oan khuất đơn lẻ. Đó là những ký ức của chính nó, những gì Luân Hồi Kính đã chứng kiến, ghi lại qua hàng ngàn năm tồn tại. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào dòng xoáy của đại dương mênh mông, nơi mỗi giọt nước đều chứa đựng một câu chuyện, một bi kịch, một chân lý.
“Đây không phải là ký ức của mình… đây là những gì Luân Hồi Kính đã chứng kiến… của ngàn năm trước?” Cố Trường Minh thầm nhủ trong tâm trí, ý thức hắn dần trở nên mỏng manh, hòa tan vào dòng chảy của vũ trụ. Hắn nhắm chặt mắt, không phải để thoát ly, mà để tập trung hơn vào từng chi tiết, từng cảm xúc, từng mảnh vỡ của thời gian đang ùa vào. Hắn có thể cảm nhận được mùi nước trong lành của Bích Đàm, mùi rêu phong ẩm ướt bám trên đá, và cả hương linh thảo thoang thoảng trong không khí mát lạnh của động phủ. Nhưng những cảm giác ấy dần mờ đi, bị thay thế bởi những hình ảnh, âm thanh, và cả mùi vị của một thời đại đã mất.
Luân Hồi Kính phát ra một tiếng ngân khe khẽ, như một hơi thở dài của vũ trụ, của một thực thể đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chất chứa vô vàn bí mật và bi kịch. Tiếng nước chảy tí tách từ hồ linh dịch trong động phủ dường như cũng ngừng lại, chỉ còn tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. Cố Trường Minh cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn, không phải là sự đau đớn thể xác, mà là sự choáng ngợp trước quy mô của những gì hắn đang chứng kiến. Hắn thấy những dòng năng lượng vận hành vũ trụ, những sợi chỉ nhân quả đan xen chằng chịt, những quy luật sinh diệt, luân hồi mà trước đây hắn chỉ có thể mơ hồ cảm nhận. Luân Hồi Kính không chỉ là một bảo vật, nó là một phần của đại đạo, một chứng nhân của thiên địa. Và nó đang mở ra cánh cửa của quá khứ, một quá khứ không chỉ liên quan đến hắn, mà còn liên quan đến cả đại lục Tiên Nguyên, đến bản nguyên của cái ác mà hắn đã chiến đấu trong vô vọng. Hắn biết, một khi đã bước vào cánh cửa này, hắn sẽ không thể quay lại như trước được nữa. Sự thờ ơ, buông xuôi, những lớp vỏ bọc mà hắn đã dày công tạo ra để bảo vệ trái tim chai sạn của mình, đang dần tan chảy dưới dòng chảy của sự thật.
Mùi tử khí và bùn lầy xộc thẳng vào khứu giác, kéo Cố Trường Minh từ động phủ mát lạnh trở về một không gian hoàn toàn khác. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, rồi được ghép lại, đứng vững trên một vùng đất hoang tàn, đổ nát. Đây là U Minh Cổ Địa, nhưng không phải là U Minh Cổ Địa mà hắn từng thấy trong kiếp này. Đây là U Minh Cổ Địa của ngàn năm trước, vào thời điểm Ma Chủ xuất thế lần đầu tiên. Sương mù đen dày đặc bao phủ khắp nơi, che khuất cả bầu trời, khiến không gian chìm trong một màu xám xịt tăm tối, không một tia nắng. Gió lạnh buốt rít lên thê lương, mang theo tiếng xương cốt va vào nhau lạch cạch, tiếng gào rú của vô số oán linh vất vưởng, và tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian trống trải.
Hắn nhìn thấy chính mình, phiên bản trẻ tuổi hơn, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và sự kiên định, đang chiến đấu giữa một biển ma vật và oán linh. Đó là Cố Trường Minh của kiếp trước, một anh hùng lý tưởng, một người gánh vác số phận của đại lục. Hắn khi ấy còn quá non nớt, quá tin tưởng vào chính nghĩa, vào sức mạnh của bản thân. Hắn khi ấy chỉ biết chiến đấu, chém giết, tin rằng tiêu diệt Ma Chủ là cứu rỗi thế giới. Nhưng Cố Trường Minh của hiện tại, người đang đứng trong tầm nhìn này, lại nhìn thấy một bức tranh hoàn toàn khác.
Khí tức của Ma Chủ lan tỏa khắp nơi, không chỉ là sức mạnh hủy diệt thuần túy như hắn từng nghĩ. Đó là một thứ gì đó kinh hoàng hơn, một sự thao túng cơ chế luân hồi, một sự biến đổi bản chất của sinh tử. Trong tầm nhìn, hắn thấy Ma Chủ không chỉ tàn sát, mà còn thực hiện một nghi thức cổ xưa. Đó không phải là nghi thức để hủy diệt linh hồn, mà là để 'thu hoạch' các dấu ấn linh hồn, giống như những gì hắn đã cảm nhận được từ Luân Hồi Kính. Mỗi linh hồn bị giết không đơn thuần là biến mất, mà năng lượng của họ, ký ức của họ, thậm chí cả bản nguyên của họ, đều bị hút vào một vòng xoáy đen kịt, giống như một cái miệng khổng lồ của vực sâu không đáy.
Và trong vòng xoáy đó, một hình ảnh quen thuộc hiện lên, đau đớn đến thắt lòng: Lạc Thần. Nàng không phải là một nạn nhân đơn thuần, mà như một phần của 'bản nguyên ma tính', một công cụ trong tay Ma Chủ để biến đổi luân hồi. Ánh mắt nàng trống rỗng, vô hồn, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn còn đó một tia sáng yếu ớt của sự đau khổ, của sự giằng xé. Nàng bị trói buộc, bị thao túng, nhưng sự hiện diện của nàng lại là một phần không thể thiếu trong nghi thức ghê rợn này.
Giọng nói của Ma Chủ vang vọng từ cõi hư vô, không phải là tiếng gầm gừ giận dữ, mà là một âm thanh trầm thấp, đầy uy quyền và sự tự mãn, như tiếng của chính đại đạo đang cất lời: “Luân hồi… chỉ là một trò chơi mà ta sẽ định đoạt. Tất cả linh hồn sẽ là của ta, và ta sẽ là luân hồi!” Hắn không muốn hủy diệt thế giới, hắn muốn biến thế giới thành một phần của hắn, thành một công cụ để hắn thao túng sinh tử, định đoạt nhân quả.
Cố Trường Minh (kiếp trước) khi đó chỉ cảm thấy một mối đe dọa kinh hoàng, một kẻ thù phải bị tiêu diệt bằng mọi giá. Hắn đã dốc hết sức lực, dốc hết cả sinh mạng để chiến đấu. Nhưng Cố Trường Minh (kiếp này), đứng đó, chứng kiến tất cả với một sự rõ ràng đau đớn, lại hiểu được bản chất vũ trụ của nó. Hắn cảm thấy như bị xé toạc, một nửa là sự phẫn nộ của người anh hùng kiếp trước, một nửa là sự choáng ngợp của người chứng kiến hiện tại. Hắn đã bỏ lỡ điều gì? Hắn đã sai ở đâu? Hắn đã chiến đấu chống lại một Ma Chủ bề ngoài, mà không hề hay biết rằng Ma Chủ chỉ là một hiện thân, một kẻ thực thi của một bản nguyên lớn hơn, một ý chí thao túng luân hồi.
Trong tầm nhìn, Lạc Thần khẽ thốt lên, giọng nói yếu ớt, như một tiếng vọng từ vực sâu của sự tuyệt vọng: “Cứu… ta… khỏi vòng xoáy này…” Lời cầu xin đó không chỉ dành cho Cố Trường Minh (kiếp trước) đang chiến đấu một cách kiên cường nhưng bất lực, mà còn dành cho Cố Trường Minh (kiếp này), người đang chứng kiến tất cả. Hắn đã không thể cứu nàng trong kiếp trước, nàng đã trở thành một phần của Ma Chủ, một bi kịch không thể vãn hồi. Nhưng giờ đây, khi đã hiểu rõ hơn về bản chất của Ma Chủ và Luân Hồi Kính, liệu có còn cơ hội nào không? Nỗi đau, sự hối hận, và một sự tức giận lạnh lẽo cuộn trào trong tâm can Cố Trường Minh. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, nhưng những gì hắn vừa chứng kiến còn vượt xa mọi sự tưởng tượng, mọi khái niệm về cái ác mà hắn từng biết.
Một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy Cố Trường Minh, không phải cái lạnh của U Minh Cổ Địa, mà là cái lạnh của sự tỉnh táo tột cùng. Hắn giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh toát ra, ướt đẫm cả y phục. Tiếng thở hổn hển của hắn phá vỡ sự tĩnh mịch của Bích Đàm Động Phủ. Ánh mắt hổ phách của hắn không còn vẻ thờ ơ hay chán chường như trước, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, pha lẫn kinh ngạc và một chút sợ hãi. Hắn đã thấy toàn bộ bức tranh, một cái nhìn thoáng qua về bản chất thực sự của Luân Hồi Kính và Ma Chủ.
Hắn nhận ra rằng việc giải mã Luân Hồi Kính không chỉ là kỹ thuật, không phải là những pháp quyết cổ xưa đơn thuần. Nó là hiểu biết về vũ trụ, về nhân quả, về quy luật sinh diệt. Đó là một nhiệm vụ đòi hỏi cả một đời người, hoặc thậm chí là nhiều đời người để hoàn thành. Hắn đã quá vội vàng, quá ngây thơ khi nghĩ rằng mình có thể dễ dàng nắm bắt được bí mật của nó. Luân Hồi Kính không chỉ là một bảo vật, nó là một phần của đại đạo, một ý chí vũ trụ, một khái niệm vượt ra ngoài tầm hiểu biết thông thường.
Cố Trường Minh đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác đau nhức như bị hàng ngàn luồng thông tin xé toạc. Hắn đứng dậy, đi lại trong động phủ, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin khổng lồ vừa nhận được. “Không phải thay đổi quá khứ… mà là thấu hiểu luân hồi… và phá vỡ bản nguyên…” hắn thì thầm, giọng khàn đặc, như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử kéo dài hàng ngàn năm. Hắn nhận ra Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà còn muốn trở thành Luân Hồi, điều khiển số phận của vạn vật, biến tất cả chúng sinh thành những con rối trong trò chơi của hắn. Đây là một tham vọng điên rồ, một sự báng bổ đại đạo, một tội ác vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng tưởng tượng.
Một câu hỏi lớn hơn hình thành trong tâm trí hắn, một câu hỏi mà hắn chưa bao giờ đặt ra trong kiếp trước: “Ma Chủ… rốt cuộc ngươi muốn gì? Ngươi là ai, hay là cái gì?” Hắn không còn tin rằng Ma Chủ chỉ là một cá nhân, một thực thể có hình hài. Hắn là một ý chí, một bản nguyên, một sự biến dị của luân hồi. Và Lạc Thần, nàng là chìa khóa, là cánh cổng, hay là một phần của bản nguyên đó? Mối liên hệ giữa nàng và Luân Hồi Kính, với bản nguyên ma tính, còn phức tạp hơn nhiều so với những gì hắn từng nghĩ.
Hắn đưa tay chạm vào Luân Hồi Kính, ánh mắt kiên định. Giờ đây, hắn không còn thờ ơ nữa. Sự thờ ơ của hắn đã bị phá vỡ bởi hàng tỷ linh hồn oan khuất, bởi tiếng kêu cứu thảm thiết của Lạc Thần, bởi s�� thật trần trụi về tham vọng của Ma Chủ. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu, và lần này, mục tiêu của hắn không chỉ là sinh tồn, mà còn là giải thoát, hoặc ít nhất, là ngăn chặn những bi kịch tương tự không lặp lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn không còn muốn bình yên đơn thuần nữa. Hắn sẽ hành động, nhưng không phải để cứu thế giới theo cách cũ, mà để chuộc lại những gì đã mất, theo cách của riêng hắn, một cách chiến lược hơn, sâu sắc hơn.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ thoảng qua cửa động, mang theo ánh sáng bình minh yếu ớt. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, lo lắng sau khi cảm nhận được năng lượng bất thường từ đêm qua, đã bước vào động phủ. Nét mặt Mộ Dung Tuyết trắng bệch, đôi mắt phượng ánh lên sự lo âu tột độ. Nàng nhìn Cố Trường Minh, muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời. Kỷ Vô Nguyệt đứng bên cạnh, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng cũng tràn đầy sự bồn chồn. Cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi lớn lao từ Cố Trường Minh, một sự thay đổi sâu sắc hơn bất kỳ lần nào trước đây. Hắn không còn là người anh hùng kiệt sức chọn cách buông xuôi, mà là một chiến binh vừa khám phá ra một chân trời mới, một kẻ thù lớn hơn, và một con đường gập ghềnh hơn đang chờ đợi phía trước. Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi vào động phủ, xua tan đi màn đêm lạnh lẽo. Nhưng trong lòng ba người, một cuộc chiến mới, vĩ đại và đầy bí ẩn, đã thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.