Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 191: Biên Cương Biến Động: Dấu Hiệu Tà Ác Trỗi Dậy
Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi vào động phủ, xua tan đi màn đêm lạnh lẽo. Nhưng trong lòng ba người, một cuộc chiến mới, vĩ đại và đầy bí ẩn, đã thực sự bắt đầu.
Cố Trường Minh ngước nhìn những tia sáng yếu ớt lọt qua khe đá, tâm trí hắn vẫn còn chấn động bởi những gì vừa chứng kiến. Tầm nhìn về Ma Chủ và Luân Hồi Kính, về bản nguyên ma tính và Lạc Thần, đã lột trần một sự thật tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Hắn không còn là kẻ cứu thế mệt mỏi buông xuôi, mà là một người đã nhìn thấy vực thẳm sâu nhất của vũ trụ, và nhận ra sự thờ ơ của mình, dù có lý do chính đáng đến mấy, cũng không thể ngăn cản dòng chảy của bi kịch. Ma Chủ không chỉ là một cá thể, mà là một ý chí, một khát khao biến thái muốn tái định nghĩa luân hồi, biến vạn vật thành bản ngã của hắn. Và giờ đây, những dấu hiệu đầu tiên của sự thao túng ấy, những vết rạn nứt trong trật tự vốn có, chắc hẳn đã bắt đầu xuất hiện ở những nơi xa xôi nhất của đại lục.
Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của thiên cơ và trách nhiệm mới mẻ. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt vẫn đứng đó, ánh mắt họ đầy sự chờ đợi và lo lắng. Hắn không cần nói, họ cũng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự thay đổi không thể đảo ngược. Những điều hắn đã thấy, những gánh nặng hắn phải mang, đã vượt quá khả năng diễn tả bằng lời. Nhưng hắn biết, đã đến lúc phải hành động, không phải theo cách vội vã và vô ích của kiếp trước, mà là một cách thận trọng, chiến lược, và sâu sắc hơn. Hắn không còn tìm kiếm sự bình yên, ít nhất là lúc này, khi Ma Chủ còn đang lăm le biến cả thế giới thành địa ngục của riêng hắn.
***
Ở một nơi xa xôi, tận cùng biên giới Đại Lục Tiên Nguyên, nơi những ngọn núi đá trơ trọi vươn mình lên trời xanh, một đồn gác biên giới mang tên Thanh Phong Quan, nay chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Chạng vạng tối, gió lạnh rít qua những khe tường nứt vỡ, mang theo hơi ẩm và mùi tanh của đất đá trộn lẫn với một thứ mùi khó tả, như mùi của sự mục ruỗng đang bắt đầu. Trần nhà đã sụp đổ ở vài nơi, để lộ ra bầu trời u ám, nơi những đám mây đen kịt vần vũ như một lời tiên tri gở. Những ngọn đuốc leo lét, được thắp lên bởi vài người lính còn sót lại, chỉ càng làm tăng thêm vẻ thê lương cho khung cảnh.
Lý Kiệt, một thanh niên thư sinh, mặc đạo bào của một tông môn nhỏ mang tên "Thanh Phong Các", đôi mắt còn non nớt nhưng tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây lại ánh lên vẻ bối rối và có chút sợ hãi. Hắn nhìn quanh, từng viên đá, từng vết nứt trên tường đều như đang kể lại một câu chuyện khủng khiếp. “Những báo cáo này… chúng có thật sao, sư tỷ?” Giọng hắn khẽ run, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự bất an. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên cánh tay, cảm giác lạnh lẽo của gió như xuyên thấu qua lớp đạo bào mỏng manh.
Bên cạnh hắn, Trần Mẫn, một nữ tu trẻ với vẻ ngoài đoan trang nhưng đôi mắt sắc sảo đầy đề phòng, khẽ nhíu mày. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một mảng tường đổ, cảm nhận luồng linh khí còn sót lại. “Ma khí không phải là thứ quen thuộc. Cảm giác này… nó khác lạ.” Nàng thì thầm, giọng nói trầm lắng, pha chút lo lắng. Linh khí ở đây không phải là ma khí thuần túy mà họ thường đối phó, nó là một sự hỗn loạn, một sự trống rỗng đến rợn người, như thể có thứ gì đó đã nuốt chửng mọi sự sống, mọi năng lượng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nàng đã từng đối mặt với không ít tàn dư của ma khí từ những trận chiến nhỏ lẻ ở biên giới, nhưng đây là một cảm giác hoàn toàn mới lạ, một sự trống rỗng đầy ám ảnh.
Một người lính già nua, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đục ngầu vì sợ hãi, khẽ khàng bước đến gần. Ông ta khoác trên mình bộ giáp sắt đã hoen gỉ, tay nắm chặt một cây thương cùn. “Cứ như bị bóng tối nuốt chửng vậy, tiên nhân ạ. Không tiếng động, không dấu vết…” Ông ta nói, giọng khàn đặc như tiếng gió rít qua đá. “Buổi tối, chúng tôi vẫn còn thấy họ tuần tra. Sáng hôm sau… chỉ còn lại khoảng trống. Không một giọt máu, không một tiếng kêu.” Ông ta chỉ tay về phía một tháp canh đã đổ nát. “Cả toán tuần tra đêm đó, biến mất hoàn toàn. Không khí thì lạnh lẽo lạ thường, như có ai đó vừa thở phì phò hơi thở của địa ngục vậy.”
Lý Kiệt nuốt khan, tầm mắt hắn quét qua đống đổ nát. Hắn cố gắng tập trung linh lực, dò xét xung quanh, nhưng chỉ cảm nhận được một sự hỗn loạn vô định. Linh khí thì mỏng như sương, không thể nắm bắt. Hắn chưa từng trải qua cảm giác này, sự bất lực khi đối mặt với một mối đe dọa vô hình, không có hình dạng rõ ràng. Trong tông môn, hắn được dạy về những loại ma thú hung hãn, về những tà tu sử dụng ma khí, nhưng thứ năng lượng ở đây lại hoàn toàn khác, nó không có sự hung bạo của ma thú, cũng không có sự tàn nhẫn của tà tu, mà chỉ là một sự vắng mặt, một sự trống rỗng đến đáng sợ. “Không có dấu vết ma khí rõ ràng sao?” Hắn hỏi, quay sang Trần Mẫn.
Trần Mẫn lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. Nàng nhắm mắt lại, đôi tay khẽ kết ấn, linh lực từ từ lan tỏa ra bốn phía. Nàng cảm nhận được sự dao động vi tế trong không khí, một thứ năng lượng âm u, khó định nghĩa, không thuộc bất kỳ loại linh khí hay ma khí nào mà nàng từng biết. Nó như một cái bóng, một lời thì thầm vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của đồn gác. “Không… nó không phải ma khí thông thường. Nó như… một sự tẩy trống. Mọi thứ đều bị hút cạn, nhưng không có sự phá hoại trực tiếp. Chỉ là… biến mất.” Nàng mở mắt, nhìn về phía xa, nơi màn đêm đang dần buông xuống. “Không chỉ linh khí, mà cả sinh khí. Cứ như có thứ gì đó đã… ăn mòn mọi sự sống.”
Người lính già gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, tiên nhân. Ngay cả cây cối gần đây cũng héo úa đi trông thấy. Đất đai cũng trở nên cằn cỗi hơn. Cứ như… linh hồn của vùng đất này đang bị rút cạn vậy.” Ông ta khẽ rùng mình, ánh mắt nhìn về phía cánh rừng rậm rạp phía xa, nơi bóng đêm đã nuốt chửng hoàn toàn. “Chúng tôi đã cầu cứu các tông môn lớn, nhưng họ nói đây chỉ là những vụ mất tích thông thường, hoặc do ma thú quấy phá. Nhưng chúng tôi biết, đây không phải. Đây là một thứ gì đó… lớn hơn, đáng sợ hơn.”
Lý Kiệt cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Sự kiện này khác xa với những gì hắn được học trong sách vở. Một lực lượng có thể khiến cả một toán lính tinh nhuệ biến mất không dấu vết, mà không để lại bất kỳ tàn dư chiến đấu nào, không một tiếng động, không một chút ma khí rõ ràng. Điều này vượt quá khả năng hiểu biết của hắn. Hắn nhìn sư tỷ Trần Mẫn, nàng cũng đang đăm chiêu, ánh mắt xa xăm. Sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt nàng. Hắn biết, Trần Mẫn luôn là người thận trọng và nhạy cảm với những biến động linh khí. Nếu nàng đã cảm thấy bất an, thì mối đe dọa này chắc chắn không hề tầm thường.
Gió càng lúc càng mạnh, thổi bùng lên ngọn lửa trong những chiếc đuốc, khiến bóng đêm dường như càng thêm sâu thẳm. Tiếng lính tuần tra, tiếng vũ khí va chạm trong đêm, giờ đây nghe sao mà yếu ớt và vô vọng đến thế. Lý Kiệt bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi len lỏi, một nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự vô hình, sự không thể nắm bắt của kẻ thù. Điều này còn đáng sợ hơn cả những con ma thú hung tợn hay những tà tu khát máu. “Sư tỷ, chúng ta… phải làm gì đây?” Hắn hỏi, giọng nói nhỏ dần trong tiếng gió. Trần Mẫn không trả lời, nàng chỉ siết chặt nắm đấm, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nơi mà nàng cảm nhận được một sự trống rỗng đang ngày càng mở rộng, như một cái hố đen nuốt chửng mọi thứ.
***
Rời khỏi Thanh Phong Quan, Lý Kiệt và Trần Mẫn tiếp tục hành trình sâu hơn vào vùng biên giới, theo dấu những báo cáo mất tích khác. Họ đến Cổ Trấn Bình Yên, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi, từng là biểu tượng của sự thanh bình. Ban ngày, nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói âm dương cổ kính, những con đường lát đá rêu phong. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ con suối đầu làng, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của người dân, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Mùi gỗ mục, đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác hoài cổ, tĩnh lặng.
Nhưng sự yên bình ấy giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che đậy nỗi sợ hãi tột cùng đang ăn mòn trái tim mỗi người dân. Những ngôi nhà gỗ đóng kín cửa, vài căn trống rỗng, cửa sổ mở toang, như thể chủ nhân của chúng vừa rời đi một cách vội vã và không bao giờ trở lại. Không khí trong lành của núi rừng dường như cũng bị nhiễm bẩn bởi một sự nặng nề vô hình, một cảm giác trống rỗng đến lạnh người.
Thôn Trưởng Lý, một lão nhân râu tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của lo âu, mặc chiếc áo vải thô đã sờn cũ, bước ra đón hai tu sĩ. Đôi mắt ông đỏ hoe, ẩn chứa nỗi tuyệt vọng cùng cực. Ông khập khiễng bước đi, dường như mỗi bước chân đều nặng trĩu. “Tiên nhân… xin hãy cứu lấy chúng tôi!” Ông ta quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy, “Mười mấy người đã mất tích rồi… Cứ như tan biến vào không khí. Không một dấu vết, không một tiếng động. Chỉ sau một đêm, họ biến mất!” Ông ta khóc nức nở, những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt già nua. “Lão già này chỉ biết trông cậy vào các vị tiên nhân… Cả làng này, còn ai dám sống nữa đây?”
Lý Kiệt vội vàng đỡ Thôn Trưởng dậy, cố gắng trấn an ông. “Thôn Trưởng đừng lo, chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng.” Nhưng giọng nói của hắn thiếu đi sự tự tin cần thiết. Hắn nhìn quanh, cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải do thời tiết, mà là sự thiếu vắng của sinh khí. Ngôi làng vốn nên tràn đầy tiếng cười trẻ thơ, tiếng trò chuyện rộn ràng, giờ đây chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và những ánh mắt run rẩy, hoảng loạn của những người còn sót lại.
Trần Mẫn không nói nhiều, nàng đưa tay chạm nhẹ vào nền đất, nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được linh khí ở đây vô cùng mỏng manh, như một tấm màn bị xé rách. Và bên dưới tấm màn đó, là một sự trống rỗng, một khoảng không lạnh lẽo đến khó tả. “Linh khí ở đây… rất mỏng, và có một sự trống rỗng kỳ lạ.” Nàng thì thầm. Nàng cố gắng dò tìm dấu vết của ma khí hay tà khí, nhưng chỉ có một thứ năng lượng âm u, khó định nghĩa, không rõ nguồn gốc. Nó không phải là khí tức của sự sống, cũng không phải là khí tức của cái chết, mà là một sự trung gian, một sự biến mất hoàn toàn.
Một người dân, một phụ nữ trẻ với khuôn mặt hốc hác vì mất ngủ và sợ hãi, tiến lại gần, run rẩy kể. “Tôi thấy… bóng đen… nó hút lấy linh hồn…” Nàng nói, giọng lí nhí, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không. “Ban đêm… tôi nghe thấy tiếng thì thầm… nó gọi tên những người đã mất tích… sau đó… họ không còn thức dậy nữa.” Nàng run rẩy, ôm chặt lấy đứa con nhỏ đang ngủ gật trong lòng, như sợ hãi rằng bóng đen đó sẽ đến bắt con nàng đi. “Tôi không biết nó là gì… nhưng nó không phải ma quỷ bình thường. Nó… nó mang theo cái lạnh thấu xương, và sự trống rỗng.”
Lý Kiệt nhìn người phụ nữ, rồi quay sang Trần Mẫn. Những lời kể này trùng khớp với những gì người lính ở Thanh Phong Quan đã nói. Một loại sức mạnh vô hình, hút cạn sinh khí và linh hồn, không để lại dấu vết. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng nghe kể về những tà thuật rút hồn, nhưng chúng luôn để lại tàn dư, dấu vết của pháp trận hoặc ma khí. Còn đây, không gì cả. Chỉ có sự trống rỗng.
Trần Mẫn dùng pháp thuật dò xét, tinh tế cảm nhận từng biến động nhỏ nhất của không khí. Nàng phát hiện ra một sự suy yếu bất thường của sinh khí trên diện rộng, không chỉ ở trong làng mà còn lan ra cả những cánh rừng xung quanh. Cây cối gần đây có vẻ héo úa hơn, đất đai cằn cỗi hơn. Và đâu đó, nàng cảm nhận được một dấu vết rất mờ nhạt của một loại năng lượng âm u, giống như một dòng chảy ngầm, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng không thể cảm nhận rõ ràng bằng linh lực, nhưng lại hiện hữu một cách quỷ dị. Nó không phải là ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, tăm tối hơn, như một cái bóng của sự hủy diệt.
Thôn Trưởng Lý nhìn hai vị tiên nhân, hy vọng cháy lên trong ánh mắt tuyệt vọng. “Các vị tiên nhân… có cách nào không? Lão già này… chỉ còn biết trông cậy vào các vị.” Ông ta lại định quỳ xuống, nhưng Lý Kiệt vội vàng giữ lại.
“Thôn Trưởng cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Lý Kiệt nói, nhưng trong lòng hắn, sự hoang mang đã lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão tố, không biết phải đi về đâu, không biết phải chiến đấu với cái gì. Trần Mẫn đứng đó, đôi mắt sắc sảo của nàng giờ đây cũng lộ vẻ bất lực. Nàng đã cảm nhận được một điều gì đó lớn lao hơn, một mối đe dọa vượt xa khả năng của một tông môn nhỏ như Thanh Phong Các. Sự trống rỗng này, nó không phải là ngẫu nhiên. Nó là một sự hủy diệt có chủ đích, một sự thu hoạch linh hồn và sinh khí, nhưng với một phương thức tàn độc và bí ẩn chưa từng thấy.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ở Di Tích Tàn Viên, nơi từng là tông môn Thiên Tinh Các. Giờ đây, chỉ còn là những bức tường đổ nát, những cột đá vỡ vụn nằm ngổn ngang, và nền móng của những tòa nhà cổ kính bị cây cối xâm lấn, rêu phong phủ kín. Sương mù bắt đầu giăng mắc, quấn quýt lấy những tàn tích, tạo nên một khung cảnh u buồn, hoang vắng và lạnh lẽo. Gió lạnh thổi qua các khe hở, tạo nên những tiếng rít thê lương, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu rỉ rả, nhưng tổng thể lại là một sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng của cái chết. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục nồng nặc trong không khí, phảng phất đâu đó một mùi lưu huỳnh nhẹ, như dấu vết của một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra.
Trưởng Lão Lâm, một lão nhân tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi lo, đôi mắt đục ngầu nhưng toát lên vẻ từng trải, đứng giữa phế tích. Ông ta mặc bộ đạo bào giản dị của Trấn Sơn Các, một tông môn nhỏ khác ở biên giới, nhưng vai trò của ông trong việc duy trì trật tự ở vùng này lại nặng nề hơn cả núi Thái Sơn. Ông ta cùng vài đệ tử, những thanh niên trẻ tuổi với ánh mắt kinh hoàng, đến đây để khảo sát.
“Thật không thể tin được… Một tông môn với trăm năm truyền thừa, lại bị hủy diệt trong một đêm không tiếng động.” Trưởng Lão Lâm thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy sự sửng sốt và bất lực. Ông ta đưa mắt quét qua những gì còn sót lại. Không có dấu hiệu của một trận chiến khốc liệt, không có thi thể nằm la liệt, không có máu đổ. Chỉ có sự đổ nát tĩnh lặng, như thể cả tông môn đã bị một bàn tay vô hình nào đó nhẹ nhàng xóa sổ khỏi thế gian. Những pháp bảo vỡ vụn nằm rải rác trên nền đất, nhưng chúng không có dấu vết của sự va chạm mạnh mẽ, mà giống như đã bị hút cạn năng lượng đến mức tự tan rã.
Một đệ tử trẻ tuổi, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, khẽ run rẩy. “Linh khí ở đây… trống rỗng hoàn toàn, sư phụ. Cứ như có thứ gì đó đã nuốt chửng tất cả.” Cậu ta cố gắng vận chuyển linh lực, nhưng chỉ cảm thấy một sự kháng cự vô hình, một khoảng không lạnh lẽo như thể đã bị rút cạn mọi sự sống. Nơi đây từng là một tông môn nhỏ, linh khí tuy không dồi dào như các đại tông môn, nhưng cũng đủ để nuôi dưỡng hàng trăm tu sĩ. Giờ đây, nó chỉ còn là một cái xác rỗng tuếch, không còn chút sinh khí nào.
Trưởng Lão Lâm gật đầu, khuôn mặt ông ta càng lúc càng thêm u ám. Ông đã đích thân kiểm tra. Linh khí không phải là bị nhiễu loạn bởi ma khí, cũng không phải bị phá hủy bởi pháp trận tà ác. Nó đơn giản là biến mất, bị hút cạn, để lại một sự trống rỗng đến rợn người. Ông ta đã từng thấy những nơi bị ma khí hoành hành, chúng luôn để lại dấu vết của sự hủy diệt, của sự ô nhiễm, của sự hung bạo. Nhưng nơi này, nó sạch sẽ đến đáng sợ, như thể một bàn tay vô hình đã dọn dẹp tất cả, chỉ để lại một nỗi kinh hoàng câm lặng.
“Đây không phải là một cuộc tấn công thông thường.” Trưởng Lão Lâm nói, giọng ông ta nặng trĩu. “Không có dấu vết của Ma thú, cũng không có dấu vết của tà tu. Thứ đã làm điều này… nó nằm ngoài sự hiểu biết của chúng ta.” Ông ta nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm. Nó không phải là khí lạnh của tự nhiên, mà là một thứ khí lạnh thấu xương, một cảm giác trống rỗng đến tận cùng linh hồn. Nó như một hơi thở của địa ngục, lặng lẽ lan tỏa, nuốt chửng mọi sự sống.
Một đệ tử khác, bạo gan hơn, hỏi. “Sư phụ, liệu có phải… là Ma Chủ kiếp trước đã tái sinh?” Cậu ta vừa nói vừa rụt rè, như sợ hãi cái tên đó.
Trưởng Lão Lâm lắc đầu, nhưng trong ánh mắt ông ta lại thoáng qua một nỗi sợ hãi còn lớn hơn. “Không… Ma Chủ năm xưa, dù tàn bạo đến mấy, cũng để lại dấu vết của sự hủy diệt trực tiếp, của những trận chiến kinh thiên động địa. Còn đây… là một sự biến mất. Một sự thu hoạch lặng lẽ.” Ông ta nhớ lại những câu chuyện kinh hoàng về Ma Chủ từ hàng ngàn năm trước, về cách hắn tàn phá đại lục, về những trận chiến đẫm máu. Nhưng những gì đang xảy ra ở đây lại khác, một kiểu tà ác mới, tinh vi hơn, quỷ dị hơn.
Ông ta đứng giữa phế tích, ánh mắt quét qua những tàn dư của Thiên Tinh Các, cảm nhận sự bất lực và nỗi sợ hãi dâng trào. Những gì đang diễn ra ở vùng biên giới này đã vượt quá khả năng của Trấn Sơn Các, thậm chí là của tất cả các tông môn nhỏ. Một mối đe dọa vô hình, bí ẩn, đang nuốt chửng từng ngôi làng, từng tông môn, không để lại dấu vết. Ông ta biết, sớm muộn gì, thông tin này cũng sẽ lan đến các đại tông môn, nhưng liệu họ có tin vào những lời kể điên rồ về ‘bóng tối hút hồn’ hay ‘sự trống rỗng nuốt chửng linh khí’ này không?
Sương mù càng lúc càng dày đặc, gió lạnh thổi mạnh hơn, cuốn theo những tiếng rít thê lương. Trưởng Lão Lâm cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè nén lên vai. Ông ta là người chịu trách nhiệm cho sự an nguy của vùng biên giới này. Nhưng ông ta biết, ông ta không có khả năng đối phó với thứ tà ác này. Nó không phải là một kẻ thù hữu hình để có thể chiến đấu. Nó là một cái bóng, một ý chí, một sự trống rỗng đang ngày càng mở rộng, đe dọa nuốt chửng cả Đại Lục Tiên Nguyên một lần nữa. “Chúng ta… phải báo cáo lên các đại tông môn. Ngay lập tức.” Ông ta nói, giọng nói khàn đặc, nhưng kiên quyết. Dù có bị coi là điên rồ, ông ta cũng phải làm điều đó. Sự im lặng đáng sợ của nơi này, sự trống rỗng của linh khí, và những câu chuyện về những linh hồn bị hút cạn, tất cả đều chỉ ra một sự thật kinh hoàng: một mối đe dọa mới, hoặc có lẽ là một mối đe dọa cũ dưới một hình hài mới, đang trỗi dậy từ sâu thẳm bóng đêm, và lần này, nó còn đáng sợ hơn cả những gì họ từng biết.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.