Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 202: Tâm Ma Kiếp: Rèn Luyện Trong Tuyệt Vọng
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, nhưng đó là sự chấp nhận, là sự thừa nhận cho ý chí của họ. Hắn không nói thêm một lời nào nữa, quay lưng đi, bóng dáng cao gầy của hắn dần hòa vào ánh sáng nơi khung cửa. Hắn để lại ba người trẻ trong căn phòng, để họ tự đối mặt với những suy nghĩ, những quyết tâm vừa nảy nở. Mộ Dung Tuyết nhìn họ với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. Nàng biết, chặng đường phía trước sẽ còn rất nhiều gian nan, rất nhiều thử thách, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có một khởi đầu. Nàng quay sang, khẽ bước theo Cố Trường Minh, dáng người thanh khiết của nàng như một bóng ma lướt đi trong ánh nắng ban mai.
Ba người trẻ ở lại, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Ánh mắt họ hướng về phía trước, nơi tương lai đầy bất trắc đang chờ đợi. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, đối với họ, nó mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là âm thanh của một thế giới vô ưu, mà là lời nhắc nhở về một thế giới đang cần được bảo vệ, một thế giới mà họ phải học cách tự mình cứu lấy, không phải bằng sức mạnh của một anh hùng đơn độc, mà bằng sự kiên cường của ý chí, bằng sự trong sạch của tâm hồn, và bằng cả cái giá mà họ sẽ phải trả. Một giai đoạn mới đã thực sự bắt đầu, một hành trình khắc nghiệt để đối mặt với không chỉ Ma Chủ, mà còn với chính những nỗi sợ hãi và yếu đuối trong tâm hồn mình.
***
Sáng sớm hôm sau, trước khi tia nắng đầu tiên kịp xua tan màn sương mù dày đặc, Cố Trường Minh đã dẫn ba người trẻ đến một nơi mà chỉ riêng cái tên thôi đã đủ để gieo rắc sự rùng rợn: Viễn Cổ Chiến Trường. Không khí ở đây đặc quánh mùi máu khô đã ngấm vào đất, mùi kim loại rỉ sét từ những mảnh pháp bảo vỡ vụn, và một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc của oán khí tích tụ qua hàng vạn năm. Tiếng gió rít qua những phế tích thành lũy đổ nát, nghe như tiếng than khóc của vô số linh hồn oan khuất, kéo dài và thê lương. Xương cốt khổng lồ của những yêu thú thượng cổ nằm phơi mình giữa những tàn tích, như những tượng đài vô danh của một quá khứ bi tráng, đầy máu và nước mắt. Mỗi bước chân của họ trên nền đất đầy mảnh vỡ và cát bụi đều tạo ra một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian tiêu điều, tang thương.
Sương mù lãng đãng vờn quanh chân, lạnh buốt thấu xương, mang theo hơi ẩm và cảm giác nặng nề của cái chết. Bầu trời vẫn còn một màu xám xịt, chỉ lờ mờ ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bị sương mù che khuất, khiến mọi thứ chìm trong một tông màu u tối, ảm đạm. Không một tiếng chim hót, không một dấu hiệu của sự sống. Chỉ có gió lạnh và sự im lặng đáng sợ.
Cố Trường Minh dừng lại giữa một khoảng sân rộng lớn, nơi những phiến đá cổ đại được xếp đặt thành một đồ án kỳ lạ, lờ mờ phát ra những vầng sáng xanh lục và đen xen kẽ, như hơi thở của một sinh vật cổ xưa nào đó. Hắn khoanh tay trước ngực, thân hình cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng ánh mắt hổ phách của hắn thì sắc lạnh, không chút cảm xúc, lướt qua ba gương mặt trẻ đang đứng trước trận pháp. Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, đứng run rẩy, đôi mắt to tròn, đen láy ánh lên sự sợ hãi xen lẫn tò mò. Nàng chưa bao giờ đặt chân đến một nơi hoang tàn và đầy rẫy oán khí như thế này. Tần Vũ, dáng người cao lớn, vạm vỡ, tuy cố gắng giữ vẻ cương nghị nhưng ánh mắt sắc bén của hắn cũng không giấu được sự đề phòng và một chút nghi hoặc. Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, vẫn giữ được khí chất lạnh lùng, dứt khoát, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng đang quét qua từng chi tiết của trận pháp, cố gắng phân tích sự nguy hiểm tiềm ẩn.
Mộ Dung Tuyết đứng cách đó không xa, dáng người thanh khiết trong bộ bạch y, đôi mắt phượng đẹp đẽ của nàng chứa đầy lo lắng. Nàng nhìn Cố Trường Minh, rồi lại nhìn ba người trẻ tuổi, khẽ thở dài. Nàng biết, những gì sắp diễn ra sẽ không hề dễ dàng.
Cố Trường Minh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời phán quyết: “Kiến thức đã có, giờ là lúc các ngươi phải đối mặt với kẻ thù thực sự.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, “Kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn ẩn sâu trong tâm hồn các ngươi.”
Liễu Thanh Hoan rụt rè bước lên một bước, giọng nàng còn hơi run rẩy, “Ma Chủ... nó thực sự có thể làm được những điều đó sao, sư phụ?” Nàng nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói hôm qua, về khả năng thao túng tâm trí, cảm xúc của Ma Chủ, biến tình yêu thành hận thù, lòng trung thành thành phản bội. Nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào tâm trí non nớt của nàng.
Tần Vũ nhíu mày, vẻ mặt hắn pha chút nghi hoặc và tự phụ, “Chỉ là ảo ảnh thôi sao? Ta đã trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử, tâm trí ta kiên định như sắt đá. Ảo ảnh thì có gì đáng sợ?” Hắn đã từng đương đầu với vô số thử thách, từng chiến đấu trên bờ vực sinh tử, và hắn tin rằng ý chí của mình không thể bị lay chuyển bởi những thứ hư vô.
Kỷ Vô Nguyệt, ngược lại, lại trầm ngâm hơn. Nàng chậm rãi nói, giọng điệu dứt khoát nhưng cũng mang theo sự suy tư sâu sắc, “Nếu là ảo ảnh, thì căn nguyên của nó vẫn là từ chính chúng ta. Ma Chủ không thể tạo ra thứ không tồn tại. Nó chỉ khơi gợi những gì đã có.” Nàng đã bắt đầu nhận ra sự phức tạp của cuộc chiến này, không chỉ là sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí.
Cố Trường Minh không đáp lại trực tiếp, hắn chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, ẩn chứa sự chán chường và một chút cay đắng. “Tâm Ma Kiếp này sẽ moi móc những nỗi sợ hãi, những nghi ngờ, những bi kịch mà các ngươi đã chôn giấu. Nó sẽ gieo rắc sự tuyệt vọng, sự phản bội, và ảo ảnh của sự sụp đổ. Ma Chủ sẽ làm điều tương tự, nhưng tàn khốc hơn gấp vạn lần.” Giọng hắn vang lên như một lời nguyền rủa, như một lời cảnh báo từ vực thẳm của kinh nghiệm. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang nặng sức nặng của những mất mát mà hắn đã phải trải qua. Hắn đã thấy những người bạn thân thiết nhất bị thao túng, nhìn những người yêu thương nhất biến thành kẻ thù. Hắn đã nếm trải sự phản bội, sự tuyệt vọng, và sự sụp đổ của một thế giới. Giờ đây, hắn không còn muốn lặp lại điều đó, nhưng hắn cũng không thể bảo vệ họ khỏi việc phải đối mặt với chính những điều đó. Bởi vì đó là con đường duy nhất để họ thực sự trưởng thành, để họ thực sự hiểu được kẻ thù mà họ sắp đối mặt.
Hắn giơ tay lên, một đạo pháp quyết cổ xưa được kết ấn trong lòng bàn tay. Trận pháp dưới chân họ đột nhiên bừng sáng mãnh liệt, ánh sáng xanh lục và đen xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một lốc xoáy năng lượng quỷ dị. Một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo hàng vạn ảo ảnh và tiếng thì thầm vô hình, cuộn trào lên, bao trùm lấy ba người trẻ. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt thậm chí còn chưa kịp phản ứng, thân thể họ đã bị ánh sáng cuốn lấy, ý thức bị kéo vào một vực thẳm tối tăm. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, họ thấy gương mặt Cố Trường Minh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng, như một vị thần giám sát đang chứng kiến những linh hồn bé bỏng vật lộn trong bể khổ. Mộ Dung Tuyết khẽ nắm chặt tay, đôi mắt nàng dõi theo bóng dáng ba người trẻ bị nuốt chửng bởi trận pháp, trong lòng dâng lên nỗi lo lắng khôn nguôi. Nàng hiểu sự cần thiết của cuộc huấn luyện này, nhưng nàng cũng không khỏi đau lòng khi chứng kiến những tâm hồn non trẻ phải đối mặt với những vết sẹo mà ngay cả Cố Trường Minh cũng phải mất cả một kiếp để chữa lành.
***
Liễu Thanh Hoan mở mắt, nàng thấy mình đang ở trong một khu vườn đào rực rỡ, nơi hương thơm ngọt ngào của hoa đào ngào ngạt trong không khí, những cánh hoa rơi lả tả như tuyết. Nàng nhận ra đây là khu vườn đào trong Cố gia trang, nơi nàng thường lén lút trốn học để chơi đùa cùng ca ca. Một giọng nói ấm áp vang lên, "Thanh Hoan, muội lại trốn đến đây sao?" Nàng quay lại, thấy Cố Trường Minh đang đứng đó, nở một nụ cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương mà nàng vẫn hằng mơ ước. Hắn đưa tay xoa đầu nàng, "Muội lớn rồi, không thể cứ mãi vô tư như vậy được." Nàng sung sướng chạy đến ôm chầm lấy hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. "Sư phụ!" Nàng thốt lên, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Nhưng rồi, nụ cười của Cố Trường Minh dần tắt. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, xa cách. Hắn khẽ đẩy nàng ra, giọng nói cũng trở nên xa lạ, đầy vẻ khinh miệt, "Sư phụ? Ngươi còn dám gọi ta là sư phụ sao, đồ phản đồ?" Nàng bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Sư phụ, người nói gì vậy?" Nàng run rẩy hỏi. Hắn cười khẩy, "Ngươi đã cấu kết với Ma Chủ, bán đứng tất cả chúng ta, bán đứng cả đại lục Tiên Nguyên này. Ngươi còn mặt mũi nào mà đứng trước mặt ta?" Nàng hoảng loạn lắc đầu, "Không! Không phải con! Con không làm gì cả!" Nhưng rồi, một luồng khí đen kịt từ từ bao trùm lấy hắn, gương mặt hắn méo mó, biến dạng, nụ cười trở nên tàn độc. "Ngươi nghĩ ta không biết sao? Ngươi muốn sức mạnh, ngươi muốn quyền lực, ngươi muốn được tất cả mọi người chú ý. Ngươi đã chấp nhận lời đề nghị của nó. Ngươi đã biến chất rồi, Thanh Hoan." Nàng thấy mình bị đẩy xuống, ngã quỵ trên nền đất lạnh lẽo, những cánh hoa đào giờ đây như những giọt máu tươi. Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí nàng: Ca ca nàng, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Mộ Dung Tuyết, tất cả đều quay lưng lại, ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm và khinh bỉ. "Đồ phản bội! Ngươi không xứng đáng sống!" Tiếng la hét vang vọng khắp khu vườn, đâm thẳng vào tim nàng. Liễu Thanh Hoan co rúm người, hai tay ôm chặt đầu, nước mắt giàn giụa. "Không! Ca ca... sao huynh lại...! Ta không làm gì cả! Tại sao lại như vậy...!" Nàng tuyệt vọng thét lên, tiếng kêu xé lòng. Nỗi sợ bị bỏ rơi, bị ghét bỏ, bị phản bội bởi những người thân yêu nhất đã đâm sâu vào tâm can nàng, nghiền nát sự ngây thơ, lý tưởng của nàng. Tiếng vọng của Ma Chủ vang lên trong tâm trí nàng, êm ái như lời thì thầm của một người tình, nhưng lại độc địa như nọc rắn: *“Ngươi còn tin tưởng vào hắn sao? Kẻ đã đẩy ngươi vào đây? Kẻ đã bỏ rơi tất cả? Hắn chưa bao giờ thực sự quan tâm đến ngươi. Chỉ có ta, ta mới cho ngươi sức mạnh, cho ngươi sự công nhận mà ngươi xứng đáng có được.”* Liễu Thanh Hoan vùng vẫy, muốn thoát khỏi giọng nói đó, muốn thoát khỏi ảo ảnh đau đớn này, nhưng nàng càng vùng vẫy, xiềng xích vô hình càng siết chặt.
Ở một không gian khác, Tần Vũ đứng giữa một đấu trường đổ nát, xung quanh là vô số ánh mắt khinh miệt, chế giễu. Hắn là Thiên Kiếm Tử, là thiên tài của tông môn, là niềm hy vọng của Tiên Nguyên Đại Lục. Nhưng giờ đây, hắn đang quỳ gối, thanh kiếm của hắn đã gãy đôi, tu vi bị phế, dòng máu chảy ra từ miệng. Trước mặt hắn là một bóng hình mờ ảo, cười khẩy. "Thiên Kiếm Tử? Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, một phế vật! Ngươi đã làm mất mặt tông môn, làm mất mặt cả tổ tiên!" Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng thân thể không còn chút sức lực nào. "Không! Ta không thể thua! Ta là Thiên Kiếm Tử! Ta không thể thất bại!" Hắn gầm lên, nhưng giọng nói yếu ớt đến thảm hại. Những tiếng cười khinh bỉ vang lên từ mọi phía, như những mũi kim đâm vào lòng tự trọng của hắn. Hắn thấy cha mình, tông chủ, quay lưng đi với vẻ thất vọng tột cùng. Hắn thấy những đệ tử từng tôn sùng hắn giờ đây chỉ còn ánh mắt khinh thường. Nỗi sợ hãi lớn nhất của Tần Vũ không phải là cái chết, mà là sự thất bại, sự mất danh dự, sự sỉ nhục. Hắn không thể chấp nhận mình là một kẻ yếu đuối. Hắn vung kiếm loạn xạ trong vô vọng, nhưng chỉ chém vào không khí, vào chính nỗi tuyệt vọng của mình. Tiếng vọng của Ma Chủ vang lên, chế giễu: *“Sức mạnh của ngươi chỉ là ảo ảnh. Danh dự của ngươi chỉ là hư vô. Ngươi không là gì cả. Một kẻ thất bại như ngươi, có tư cách gì để cứu thế giới?”* Tần Vũ cố gắng tập trung linh lực, nhưng kinh mạch trống rỗng, chỉ còn lại sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn gào thét, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại, cùng với những tiếng cười khinh bỉ vang vọng mãi trong tâm trí hắn.
Còn Kỷ Vô Nguyệt, nàng thấy mình đang đứng trong một thư viện khổng lồ, vô số sách cổ, điển tịch chất chồng lên nhau. Đây là nơi nàng yêu thích nhất, nơi nàng tìm kiếm chân lý, tìm kiếm lời giải đáp cho mọi vấn đề. Nàng là người tin vào lý trí, vào logic, vào sự thật hiển nhiên. Nhưng rồi, những trang sách bắt đầu biến thành tro bụi, những con chữ nhảy nhót, méo mó, không còn ý nghĩa. Một giọng nói lạnh lùng, đầy sự giễu cợt vang lên trong đầu nàng, *“Ngươi tin vào gì? Logic? Chân lý? Tất cả đều là những khái niệm rỗng tuếch do con người tạo ra để tự an ủi mình. Thế giới này không có chân lý, chỉ có kẻ mạnh. Mọi thứ đều có thể bị bóp méo, bị thay đổi, bị lừa dối. Vậy con đường ngươi đang đi có ý nghĩa gì?”* Nàng cố gắng nắm bắt một cuốn sách, nhưng nó tan biến trong tay nàng như cát bụi. Nàng cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ, những nguyên tắc đã định hình nên con người nàng, nhưng chúng đều tan vỡ, không còn liên kết. Nàng thấy mình lạc lõng trong một mê cung của những câu hỏi không lời đáp, của những nghịch lý vô tận. “Mọi thứ đều là giả dối... không có ý nghĩa... vậy con đường ta đang đi là gì...?” Nàng lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng, sự hoài nghi sâu sắc về bản thân và về thế giới đã bắt đầu gặm nhấm tâm hồn nàng. Nàng không thể chấp nhận một thế giới không có chân lý, không có ý nghĩa. Tiếng vọng của Ma Chủ cười vang, *“Ngươi cứ mãi tìm kiếm một thứ không tồn tại. Mọi thứ đều là hư vô. Ngươi không thể tin vào bất cứ điều gì, ngay cả chính bản thân ngươi.”* Kỷ Vô Nguyệt ôm đầu, cảm giác như bộ não mình đang bị xé toạc, mọi niềm tin sụp đổ.
Bên ngoài trận pháp, Cố Trường Minh vẫn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh dõi theo. Hắn thấy rõ sự hoảng loạn của Liễu Thanh Hoan, sự tức giận vô vọng của Tần Vũ, và sự tuyệt vọng trong lý trí của Kỷ Vô Nguyệt. Mỗi vết thương tinh thần của họ đều chạm đến một góc khuất trong trái tim hắn, nơi những ký ức cũ rỉ máu. Hắn nhớ lại cảm giác khi nhìn Lạc Thần bị thao túng, khi chứng kiến những người đồng đội từng kề vai sát cánh quay lưng phản bội. Nỗi đau ấy, sự tuyệt vọng ấy, hắn đã nếm trải. Hắn biết rõ cảm giác bị bẻ gãy ý chí, bị nghi ngờ chính bản thân mình. Đó là lý do hắn không can thiệp, không một chút mảy may dao động. Bởi vì hắn biết, đây là bài học mà họ phải tự mình vượt qua. Nếu không, họ sẽ không bao giờ có thể chống lại Ma Chủ thực sự. Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, khẽ nắm chặt tà áo hắn, ánh mắt nàng đầy xót xa. Nàng muốn bước vào, muốn xoa dịu nỗi đau của những đứa trẻ, nhưng nàng biết mình không thể. Nàng chỉ có thể đứng đó, cùng hắn, chịu đựng.
***
Khi những vầng sáng xanh lục và đen cuối cùng cũng tan biến, trận pháp Tâm Ma dần chìm vào tĩnh lặng. Cả ba người trẻ ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, thở dốc. Thân thể họ ướt đẫm mồ hôi lạnh, tóc tai bết bát, gương mặt tái nhợt, hằn rõ sự thống khổ và hoảng loạn. Đôi mắt họ vẫn còn vương vấn những ảo ảnh kinh hoàng, như vừa thoát ra từ một cơn ác mộng tột cùng. Liễu Thanh Hoan co rúm người lại, đôi vai run rẩy, những tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Tần Vũ đấm mạnh xuống đất, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên, bàn tay hắn rớm máu nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Kỷ Vô Nguyệt ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng nhìn xa xăm, như thể linh hồn nàng vừa bị rút cạn.
Mộ Dung Tuyết vội vàng tiến lại, vẻ mặt đầy xót xa. Nàng định đỡ Liễu Thanh Hoan dậy, nhưng Cố Trường Minh khẽ giơ tay ngăn lại. Hắn chậm rãi bước đến gần ba người, bóng dáng cao gầy đổ dài trên nền đất ẩm ướt của Viễn Cổ Chiến Trường. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng, không một chút biểu cảm, nhưng ánh mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một sự thấu hiểu đến đáng sợ, như thể hắn đã nhìn thấu mọi ngóc ngách tối tăm nhất trong tâm hồn họ.
“Thế nào?” Hắn cất tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản án vô tình. “Đã thấy được bóng tối trong tâm hồn mình chưa? Đó là những gì Ma Chủ sẽ lợi dụng. Sức mạnh không phải là tất cả khi tâm trí các ngươi bị bẻ gãy.” Lời nói của hắn không mang chút an ủi nào, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo, đâm thẳng vào những vết thương vừa mới bị khoét sâu.
Liễu Thanh Hoan ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng nấc nghẹn, giọng nói run rẩy đến thảm thương, “Thật... thật khủng khiếp... Con thấy... con thấy huynh phản bội con... cả sư phụ... Người quay lưng lại với con... nói con là kẻ phản đồ...” Nàng gần như không thể thốt nên lời, nỗi đau khổ vẫn còn hiển hiện rõ rệt.
Cố Trường Minh khẽ cúi xuống, ánh mắt hắn không chút dao động. “Đó là nỗi sợ mất mát của ngươi, sự dựa dẫm vào người khác. Nỗi sợ bị bỏ rơi, bị ghét bỏ. Ma Chủ sẽ biến nó thành vũ khí sắc bén nhất để đánh đổ ngươi.” Hắn biết rõ nỗi sợ ấy, hắn đã từng thấy nó phá hủy biết bao nhiêu người. Hắn đã từng nhìn thấy sự sụp đổ của một linh hồn, chỉ vì không thể chịu đựng được gánh nặng của sự cô độc và phản bội.
Tần Vũ nghe vậy, bỗng gầm lên một tiếng, đấm mạnh xuống đất thêm một lần nữa. “Ta không thể chấp nhận được! Những ảo ảnh đó... chúng khiến ta yếu đuối! Ta là Thiên Kiếm Tử! Ta không thể thất bại!” Sự kiêu ngạo của hắn bị đả kích nặng nề, hắn không thể chịu đựng được cảm giác bất lực, vô dụng mà ảo ảnh đã gieo rắc. Hắn tin vào sức mạnh, vào ý chí của mình, và việc thấy bản thân bị sỉ nhục, bị phế bỏ còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Sự kiêu ngạo của ngươi không cho phép ngươi chấp nhận thất bại, ngay cả trong ảo ảnh,” Cố Trường Minh đáp lại, giọng điệu không đổi. “Đó là cái gông cùm Ma Chủ sẽ siết chặt lấy ngươi, biến ngươi thành một kẻ mù quáng, chỉ biết lao đầu vào những ảo tưởng về sức mạnh của bản thân.” Hắn đã nhìn thấy vô số anh hùng gục ngã vì kiêu ngạo. Hắn đã thấy họ trở thành con rối của Ma Chủ, chỉ vì không thể chấp nhận sự yếu đuối của chính mình.
Kỷ Vô Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây chỉ còn sự trống rỗng, hoài nghi. “Không có gì là chân lý... tất cả đều có thể bị bóp méo... vậy ta phải tin vào điều gì?” Giọng nàng thì thầm, yếu ớt, như thể nàng vừa trải qua một cuộc chiến khốc liệt nhất trong tâm trí mình. Niềm tin vào lý trí, vào logic, vào trật tự của thế giới đã bị lay chuyển tận gốc rễ.
Cố Trường Minh nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. “Ma Chủ sẽ gieo rắc sự hoài nghi vào mọi thứ ngươi tin tưởng, biến ngươi thành con rối của nó. Khi ngươi không còn biết đâu là thật, đâu là giả, ngươi sẽ dễ dàng bị dẫn dắt vào con đường tà đạo, tự tay hủy hoại chính mình.” Hắn đã từng chứng kiến những người thông tuệ nhất cũng phải gục ngã trước những lời thì thầm của Ma Chủ, biến thành những kẻ cuồng loạn, gây họa cho thế gian. “Trận chiến này không có chỗ cho sự ngây thơ hay ảo tưởng.”
Mộ Dung Tuyết nghe những lời khắc nghiệt đó, không khỏi khẽ thở dài. Nàng nhẹ nhàng bước đến gần Cố Trường Minh, khẽ nắm lấy tay hắn. “Chàng... liệu có quá khắc nghiệt không?” Nàng lo lắng hỏi, ánh mắt nhìn những người trẻ đầy xót xa.
Cố Trường Minh không nhìn nàng, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào ba người trẻ đang vật lộn với nỗi đau tinh thần. “Tuyết nhi,” hắn đáp, giọng nói trầm thấp, “Nếu không khắc nghiệt bây giờ, họ sẽ phải trả giá bằng sinh mạng và linh hồn sau này. Cái giá đó, ta đã từng trả.” Hắn không cần nói rõ hơn, Mộ Dung Tuyết hiểu. Nàng hiểu gánh nặng trong lời nói của hắn, hiểu nỗi đau mà hắn đã phải chịu đựng. Nàng biết, hắn đang ép buộc họ phải trưởng thành, phải mạnh mẽ, không phải vì hắn muốn, mà vì thế giới này không cho phép họ yếu đuối.
Hắn quay lưng đi, bóng dáng cao gầy hòa vào màn sương mù đang dần dày đặc hơn. “Bài học hôm nay chỉ là khởi đầu. Các ngươi có một đêm để suy ngẫm.” Giọng hắn vang vọng trong không khí lạnh lẽo, “Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục. Kẻ thù của các ngươi không biết khoan dung là gì.”
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nhìn theo bóng dáng Cố Trường Minh khuất dần. Nàng quay lại nhìn ba người trẻ đang cố gắng gượng đứng dậy, gương mặt hằn rõ sự thống khổ nhưng cũng bắt đầu lóe lên tia sáng của sự nhận thức. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng ít nhất, giờ đây họ đã bắt đầu nhìn thấy được bộ mặt thật của kẻ thù, và quan trọng hơn, bộ mặt thật của chính mình. Hồi chuông cảnh tỉnh đã vang lên, và cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không phải trên chiến trường, mà trong chính tâm hồn mỗi người.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.